Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc
Nước Mắt Và Bi Kịch
Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Tần chỉ nhìn một cái, sau đó bất chấp lễ nghi mà bật khóc nức nở, nắm đấm giáng mạnh lên nắp quan tài, đấm xuyên qua lớp gỗ. Mảnh gỗ đâm vào tay hắn, máu nhỏ xuống tấm vải trắng phủ lên Phù Nguyệt, tựa như nở rộ một đóa mai đỏ thắm.
Phù Nguyệt, Tô Tần đến thăm muội rồi, muội hẳn là vui lắm, đúng không?
31.
Đã mấy ngày rồi ta không gặp Lục Thanh Lâm. Kể từ khi nhìn thấy Phù Nguyệt, chàng liền ở lại Chương Đài cung để bàn bạc với các Tướng quân.
Lúc Tô Tần xuất chinh, chàng không đến tiễn, thế nên ta đã thay chàng đến.
“Tô tướng quân.”
Nghe tiếng gọi 'Tô tướng quân', Tô Tần hơi sững sờ một chút, phải mất một lúc mới phản ứng lại, xuống ngựa hành lễ. Trên mặt hắn râu ria xồm xoàm, tóc mai đã bạc trắng sau một đêm, ánh mắt lạnh lùng, không còn là tân khoa Trạng nguyên ôn nhu như ngọc của ngày xưa nữa.
“Tướng quân đi đường xa, ta có một món quà tặng tướng quân.”
Tô Tần chắp tay: “Đa tạ ý tốt của nương nương, nhưng quà tặng thì không cần đâu ạ.”
Ta lấy từ trong ngực ra chiếc khăn thêu lá rụng kia, đưa đến trước mặt Tô Tần: “Đây là chiếc khăn ta tìm thấy trong tẩm cung của Phù Nguyệt sau khi muội ấy mất, chắc là muội ấy thêu trước khi rời cung. Ta muốn giữ lại một chút kỷ niệm nên đã cất giữ, nhưng giờ muội ấy đi rồi, ta nghĩ nên trả lại nó cho người mà Phù Nguyệt vốn định tặng.”
Tô Tần ngây người nhìn chằm chằm chiếc khăn, hai tay thành kính nhận lấy, áp lên mặt mình, rồi lại trịnh trọng nhét vào lòng.
“Đa tạ nương nương.”
Tô Tần dẫn quân đi, ta đứng nhìn theo bóng họ cho đến khi khuất dạng ngoài cửa thành.
Ta có dự cảm rằng, Tô Tần sẽ không bao giờ trở về nữa.
“Nương nương… nương nương…”
Ta quay người lại, thấy đại giám vừa chạy vừa lau mồ hôi, ta tiến lên vài bước đón: “Có chuyện gì vậy?”
“Nương nương, mau đi xem Hoàng thượng đi, Hoàng thượng thổ huyết rồi!”
32.
Làm việc không nghỉ mấy ngày liền, cộng thêm việc giận dữ công tâm, Lục Thanh Lâm đã đổ bệnh.
Ta hạ lệnh cho chàng nghỉ ngơi vài ngày, không cho phép bất kỳ ai quấy rầy.
Lục Thanh Lâm tựa vào giường, yếu ớt thấy rõ. Ta đút thuốc, chàng liền uống ngay, có lẽ cũng muốn mau chóng khỏi bệnh.
Uống xong một bát thuốc, chàng không nói, ta cũng không nói.
Nỗi đau này không thể an ủi được, ngay cả ta cũng không thể vượt qua, huống chi là chàng.
Mấy ngày nay ta biết chàng không ngủ được, bởi vì ta cũng không ngủ được. Trừ cái ngày ngất đi đó, ta chưa từng chợp mắt. Mỗi khi đêm xuống, trước mắt ta lại hiện lên dáng vẻ thê thảm của Phù Nguyệt.
Ta và Lục Thanh Lâm cứ thế ngồi tĩnh lặng, không ai chủ động mở lời.
Tang lễ của Phù Nguyệt diễn ra ba ngày sau đó, bởi vì thi thể của muội ấy đã bắt đầu thối rữa nghiêm trọng, không thể chờ thêm được nữa.
Lục Thanh Lâm chậm chạp không nói gì, ta đành tự mình quyết định mọi chuyện. Ta nói cho chàng biết, nhưng chàng cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Tang lễ của Phù Nguyệt diễn ra rất đơn giản. Lúc này đang thời loạn lạc, không tiện làm lớn, chỉ mời một nhóm sư thầy vào cung tụng kinh.
Ta quỳ trước quan tài của muội ấy cả ngày, cho đến tận đêm khuya, Lục Thanh Lâm mới xuất hiện.
Mặt chàng trắng bệch, tóc xõa tung, chỉ khoác một chiếc áo bào mỏng.
“Sau khi Mẫu hậu mất, muội ấy sống rất khổ sở. Phụ hoàng không thích nữ nhi, cho rằng công chúa vô dụng. Khi có Mẫu phi bảo vệ thì còn đỡ, nhưng những công chúa như Phù Nguyệt, trong cung giống như bèo dạt mây trôi.”
“Lúc đó ta một lòng muốn báo thù cho Mẫu hậu, tất cả tâm tư đều đặt vào việc luyện võ và học chính sự. Khoảng thời gian đó, muội ấy đã phải chịu đựng rất nhiều chuyện dơ bẩn trong hậu cung. Có lão thái giám nửa đêm lén lút vào phòng muội ấy. Có một số người trong cung, căn bản không phải người, họ ức hiếp cung nữ, rất nhiều người bị đùa giỡn đến chết. Nhưng ta không ngờ, họ ngay cả công chúa cũng dám nhòm ngó. Lúc Phù Nguyệt được phát hiện, vì mất máu quá nhiều nên đã hôn mê. Phụ hoàng cảm thấy mất mặt, chỉ muốn đè chuyện này xuống, căn bản không muốn đòi lại công bằng cho Phù Nguyệt, bởi vì lão thái giám đó là đại thái giám của sủng phi của Ngài ấy. Ngài ấy không ra lệnh, ta liền nhân lúc đêm tối cầm đao đến phòng hắn, chém chết hắn ta. Vị sủng phi đó sợ hãi kêu gào cả đêm, Phụ hoàng phạt ta quỳ trước phòng nàng ta ba ngày. Từ đó về sau, dù đi đâu, ta cũng đều mang theo Phù Nguyệt bên mình. Ta thề, đời này, sẽ không bao giờ để muội ấy phải trải qua những chuyện như vậy nữa…”
Lục Thanh Lâm nằm rạp trên quan tài khóc lớn: “Phù Nguyệt… Hoàng huynh có lỗi với muội…”
Lục Thanh Lâm loạng choạng đứng dậy, đi đến cửa rồi ngã quỵ xuống.
33.
Hai tháng sau, tin tức Tô Tần tử trận truyền về Kinh Thành, đội quân năm vạn người toàn quân bị tiêu diệt.
Dân chúng Kinh Thành lâm vào cảnh hoảng loạn, không ít người đã chuẩn bị lương thảo để lên núi tránh chiến.
Thật ra không thể trách Tô Tần. Quân đội Nam Thiệu sớm đã chỉ còn lại già yếu bệnh tật. Tiên đế thích chinh chiến, thắng nhiều cũng có nghĩa là hy sinh lớn, nên những năm này các tiểu quốc xung quanh mới dám liên tục xâm lược.
Cho dù Tô Tần có hiểu binh pháp đến đâu, nhưng không có tướng sĩ cường tráng, mọi chuyện đều không thể cứu vãn.
Ban đêm, ta ngồi trên nóc Thanh Lương điện ngắm trời. Một bóng đen từ trên trời giáng xuống.
“Nhị tiểu thư, thư của Đại tiểu thư.”
Ta mở tờ giấy ra, bóng đen lấy nước rải đều lên, một hàng chữ dài liền hiện ra.
Đại ý bức thư là, Đại Uyển quốc thế đến hung hãn, Nam Thiệu lần này có nguy cơ nước mất nhà tan. Tỷ ấy lần này đi ngang qua Kinh Thành, muốn đưa ta cùng rời đi. Cơ hội chỉ có một lần, bảo ta đừng ngu ngốc.