Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc
Bi Kịch Trấn Nam Vương Phủ
Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng hậu nương nương không hay biết, từ lần lão gia bị tập kích đó, ông ấy đã tử trận rồi.
Đại tiểu thư bảo Nhị tiểu thư vốn hay khóc, không giữ được bí mật trong lòng, nên đừng nói cho nàng ấy hay. Giờ đây triều đình không còn ai, căn bản không ai đủ sức trấn giữ biên quan, nàng ấy lại là đích nữ của Trấn Nam tướng quân, chuyện này ắt phải do chính nàng ấy gánh vác.
Đại tiểu thư là một cô nương dung mạo tuyệt trần. Sau khi lão gia qua đời, nàng ấy khoác lên mình bộ giáp nặng nề, ngày ngày giả làm lão gia để ổn định quân tâm. Nàng ấy nói, biên quan không thể loạn, Nhị tiểu thư vẫn còn ở Kinh Thành. Nàng ấy có lỗi với Nhị tiểu thư, nhưng nàng ấy có thể bảo vệ muội ấy được bình an.
Nhị tiểu thư tính tình đơn thuần, từ nhỏ không màng thế sự, được lão gia và Đại tiểu thư che chở rất kỹ. Bởi vậy nàng ấy không hay biết, Trấn Nam vương phủ trong triều đã sớm bị các thế lực nhòm ngó. Gả vào cung cho Hoàng thượng, chính là cách duy nhất để bảo vệ nàng ấy.
Kế sách tráo đổi này, là do lão gia và Đại tiểu thư dốc hết tâm trí nghĩ ra trong một đêm. Lão gia lo lắng, nàng ấy ngây thơ như vậy, liệu có bị Hoàng thượng phát hiện không. Đại tiểu thư đáp, đến lúc đó, họ đã rời đi rồi, hắn ta dù có phát hiện cũng không thể đổi người được nữa.
Cặp phụ tử ấy tâm đầu ý hợp, chuẩn bị tìm một thời cơ thích hợp để rời khỏi Kinh Thành. Họ cân nhắc suốt nửa tháng, nhận thấy biên quan là nơi an toàn nhất, một là có thể bảo vệ biên cương, hai là trời cao Hoàng đế xa, sống tự do tự tại.
Thi thể của Công chúa được vận chuyển về Kinh Thành không lâu sau, Đại Uyển quốc đã đơn phương hủy bỏ hòa ước, công phá biên quan. Trong quân doanh đã không còn nhiều chiến sĩ nữa, Đại tiểu thư đành dẫn theo đám huynh đệ còn lại bỏ trốn.
Mặc dù Trấn Nam vương luôn dạy dỗ mọi người không được làm lính đào ngũ, nhưng Đại tiểu thư nói, muội muội ngốc nghếch của nàng ấy vẫn còn ở Kinh Thành, nếu nàng ấy chết đi, e rằng sẽ không còn ai bảo vệ muội ấy.
Chúng ta đã mai phục ở Kinh Thành hơn một tháng để dưỡng sức, Đại tiểu thư sai người làm một chiếc váy sa mạn màu đỏ.
Nàng ấy nhờ ta vào cung hỏi xem, Nhị tiểu thư có bằng lòng đi cùng nàng ấy không.
Ta hỏi: “Nếu Nhị tiểu thư bằng lòng, ngươi sẽ đi cùng muội ấy sao?”
Đại tiểu thư vừa lau trường thương vừa lắc đầu: “Trấn Nam phủ không có lính đào ngũ, nhưng Tống Tri Vi là một ngoại lệ. Nàng ấy ngốc nghếch, ở lại chỉ vô dụng. Nếu nàng ấy muốn đi, ngươi hãy lừa nàng ấy rằng ta đang đợi nàng ấy ở ngoài Kinh Thành, tìm cách lừa đi là được, không được thì cứ đánh ngất.”
“Vậy còn nàng thì sao?”
“Nước sắp mất, Hoàng thượng nhất định thề chết bảo vệ Hoàng cung, ta thân là người của Trấn Nam vương phủ, phải có trách nhiệm bảo vệ Người đến cùng. Nếu phụ thân còn sống, cũng sẽ có lựa chọn tương tự.”
Ta lại hỏi: “Lỡ như Nhị tiểu thư không chịu đi thì sao?”
Đại tiểu thư cười khẽ: “Ta cược với ngươi, cái đồ ngốc Tống Tri Vi nhất định sẽ không chịu đi.”
“Vì sao ư?”
“Bởi vì nàng ấy vừa ngốc nghếch lại vừa trung thành. Nàng ấy tuy không biết võ công, từ nhỏ đã ngây ngô, nhưng lại nghe lời phụ thân nhất. Hồi nhỏ, đầu óc nàng ấy chậm chạp lắm, phụ thân nói một lần “trung quân báo quốc”, nàng ấy có thể lẩm nhẩm cả ngày, vì sợ quên. Thật ra như vậy cũng tốt, nếu nàng ấy tự mình sống sót, ta cũng không thể chết yên lòng. Những kẻ súc sinh ở Đại Uyển quốc nếu bắt được nàng ấy, ngươi hãy nghĩ đến kết cục của Phù Nguyệt công chúa mà xem. Nếu ta không bảo vệ được nàng ấy, ta thà rằng nàng ấy chết ngay trước mắt ta.”
Ngày Đại Uyển Quốc tiến vào thành, Đại tiểu thư đã thay bộ y phục màu đỏ rực ấy. Nàng ấy soi gương xoay vài vòng, trông thật lộng lẫy.
“Ngươi đừng đi.”
Trước khi đi, nàng ấy cất lời, ta ngỡ ngàng nhìn nàng ấy.
“Mọi người đều đã chết hết rồi, phải có người nhặt xác chứ?”
Ta nhìn những gò đất xếp ngay ngắn trên nửa quả đồi trước mắt, cúi người hành lễ, “Đại tiểu thư, di nguyện của Người, ta đã hoàn thành. Trấn Nam Vương phủ không có lính đào ngũ, không có một ai sống sót hèn nhát!”
Ta rút dao găm ra, rạch một đường dứt khoát ở cổ, rồi ngã thẳng vào cái hố đất đã đào sẵn phía sau.
(Hết truyện)
Sau đây, mình xin giới thiệu một truyện hài hước, sủng ngọt để các bạn thư giãn nhé:
TÊN TRUYỆN: Độc Kế Quân Sư
Tác giả: Vãn Kiều
Tôi cùng bạn thân xuyên không về cổ đại, cả hai đều nữ cải nam trang, làm mưu sĩ dưới trướng Nguyễn Lưu Vân.
Trong quân doanh bùng phát dịch bệnh, Nguyễn Lưu Vân triệu tập bộ hạ để bàn bạc đối sách.
Tôi nói: “Chủ công, thần đề nghị dùng Tạc Thạch Xa (máy bắn đá) ném thi thể những người chết vì dịch bệnh vào thành địch.”
Khóe miệng Nguyễn Lưu Vân giật giật, do dự nói: “Việc này e rằng có quá…”
Chưa đợi hắn nói dứt lời, bạn thân đã đứng ra phản đối: “Không thể!”
Một mưu sĩ khác tên Hàn Nho gật đầu, nói: “Quả thực, làm như vậy thật quá…”
Bạn thân tiếp lời: “Vậy lỡ địch nhân lại ném thi thể về thì sao? Chủ công, thần đề nghị, đem thi thể người nhiễm dịch bệnh chặt khúc nấu chín, phái nội ứng mang vào thành địch, trộn lẫn thịt vào quân lương, như vậy có thể thần không biết quỷ không hay lây nhiễm cho địch!”
Nguyễn Lưu Vân cùng Hàn Nho đều im lặng.
Đã lâu không thấy kẻ súc sinh nào lại “thuần khiết” đến vậy…
Sau này, tôi cùng bạn thân vì mãi không được trọng dụng, liền trong đêm bỏ trốn sang hàng ngũ địch quân.
Ngày hôm sau, Nguyễn Lưu Vân dẫn binh công thành, Hàn Nho đứng cạnh hắn.
Hai người bọn họ đứng ngoài cổng thành, Nguyễn Lưu Vân tay cầm trường thương, Hàn Nho cũng giương Liên Nỗ (nỏ liên thanh), cả hai đều nghiến răng nghiến lợi, đồng thanh nói: “Mau giao hai kẻ đó ra đây cho ta! Chỉ cần chúng còn ở trong quân trướng của ngươi một ngày, quân ta liền một ngày không được an giấc!”
1.
Tôi cùng bạn thân trốn trong thành lầu cắn hạt dưa, nghe tiếng Nguyễn Lưu Vân la hét bên ngoài, quay đầu nói với Trần Tri Viễn đang đứng cạnh: “Chủ công à, theo thần thấy, chi bằng cứ dùng cách thần đã hiến cho ngài tối qua, đánh tan tên cẩu tặc này!”
Trần Tri Viễn bị lời nói của tôi chọc cười, vô cùng hứng thú nhìn tôi hỏi: “Đó dù sao cũng là chủ cũ của ngươi, sao lại nhẫn tâm đến vậy?”
Vừa nhắc đến chuyện này, bạn thân đã ở một bên nghiến răng nghiến lợi vì căm phẫn, mắng: “Ngài không biết đâu Chủ công! Nguyễn Lưu Vân tên khốn đó không trọng dụng bọn thần thì thôi đi, lại còn muốn giết chết hai bọn thần! Bởi vậy bọn thần mới bỏ trốn trong đêm, đến quy thuận Chủ công ngài đó!”
“Ồ? Lại có chuyện như vậy sao?” Trần Tri Viễn nghiêng đầu, đôi mắt phượng liếc xéo tôi, khóe môi khẽ cong lên.
“Đúng vậy! Đúng vậy!” Tôi ở bên cạnh gật đầu lia lịa hưởng ứng, miêu tả sinh động tình cảnh đêm đó cho Trần Tri Viễn nghe: “Đêm đó, thần cùng Vĩ huynh (chỉ khuê mật của tôi) đang định đến quân trướng của tên cẩu tặc đó hiến kế, nào ngờ ở ngoài quân trướng lại vô tình nghe thấy hắn ta bàn bạc với thị vệ khi nào sẽ trừ khử bọn thần. Vĩ huynh khi đó liền đau đớn lệ rơi tại chỗ! Nghĩ đến việc hai bọn thần đã quy phục dưới trướng tên cẩu tặc đó, liên tục đưa ra những kỳ sách, nhưng lại mãi không được trọng dụng thì thôi đi, ai ngờ hắn ta lại ngay cả một con đường sống cũng không cho bọn thần! Lòng trung thành của bọn thần đã đặt nhầm chỗ, một bầu tâm ý đổ xuống mương rãnh… Trong lúc đau đớn tột cùng, bọn thần mới đến quy thuận Chủ công ngài đó!”
“Liên tục đưa ra kỳ sách…” Trần Tri Viễn chậm rãi thưởng thức mấy chữ này, khóe miệng giật giật, nhớ lại cảnh tượng hai chúng tôi vừa mới đến quy hàng.
2.
Ban đêm.
Trần Tri Viễn ngồi trên ghế, hai chân dang rộng, một tay chống cằm, lười biếng ngước mắt nhìn tôi và bạn thân đang quỳ trước mặt hắn, khẽ cười một tiếng, nói: “Thật thú vị… mưu sĩ của Nguyễn Lưu Vân lại đến quy thuận ta…”
Ánh mắt hắn đảo qua hai chúng tôi một lượt, như nghĩ đến chuyện gì đó thú vị, khóe môi khẽ nhếch lên, chậm rãi nói: “Hai ngươi có kế sách nào có thể làm suy yếu chiến lực của địch quân chăng?”
Lời này của Trần Tri Viễn vốn dĩ là muốn thử lòng thành của chúng tôi, cũng chẳng trông mong chúng tôi có thể đưa ra được kế sách hữu dụng nào, dù sao nói về mưu hèn kế bẩn, hắn đây có đủ cả.
Bạn thân đảo mắt một vòng, trước tiên mở miệng nói: “Chủ công, thần có thể chế tạo một loại thiết hoàn (viên sắt) chôn dưới đất, bên trong thiết hoàn này lại chứa vô số thiết hoàn nhỏ hơn, dùng đất mỏng che phủ, chôn ở chiến trường, đợi khi địch quân giẫm lên, thiết hoàn này sẽ nổ tung. Trong đó vài viên thiết hoàn bắn ra, có thể làm bị thương vài người lính địch nhưng không đến nỗi chết. Như vậy, chúng ta chỉ cần ở bên cạnh những người lính bị thương đó ôm cây chờ thỏ, đợi khi địch quân đến kéo những binh lính bị thương đi, liền có thể ra tay dễ dàng bắn chết bọn họ.”
“…” Trần Tri Viễn nghe xong, rơi vào trầm mặc trong chốc lát.
Hắn cảm thấy mình đã đủ súc sinh rồi, không ngờ bộ hạ của Nguyễn Lưu Vân còn “thuần khiết” hơn hắn…
“Không thể được!” Chưa đợi Trần Tri Viễn mở miệng, tôi đã đứng dậy, lớn tiếng phản bác bạn thân: “Kế này tuyệt đối không thể!”
Trần Tri Viễn nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, vừa định gật đầu bày tỏ rằng nếu dùng kế này, hắn e rằng sẽ bị người thiên hạ phỉ nhổ hàng ngàn năm, liền nghe tôi nói đanh thép: “Bây giờ tài nguyên khan hiếm như vậy, lấy đâu ra thiết khí cho huynh để chế tạo thiết hoàn chứ?! Huynh cũng ảo tưởng quá rồi đấy!”
Nói xong, tôi quay người chắp tay với Trần Tri Viễn, nói: “Chủ công, thần cho rằng, chi bằng dùng mũi tên tẩm phân tấn công địch quân, dù chỉ làm rách một chút da thịt thôi, cũng nhất định có thể khiến địch quân vô phương cứu chữa! Vết thương sẽ nhiễm trùng lở loét mà chết!”
“…” Trần Tri Viễn nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra, cuối cùng mở mắt nhìn lên trướng đỉnh, im lặng hồi lâu.
Hắn tin rồi.
Hắn tin hai kẻ súc sinh này thật lòng muốn quy hàng.
Hắn cũng hiểu tại sao Nguyễn Lưu Vân lại muốn trừ khử hai “con hàng” này rồi…
Loại súc sinh như vậy, xuất hiện một đứa đã là đại họa thiên hạ rồi, chỗ hắn vậy mà lại có cả một đôi.
Ngươi thật có phúc đấy, Nguyễn Lưu Vân…