1. Bắt Đầu Cuộc Săn

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
CHƯƠNG 1
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Trời đã về chiều, tuyết rơi dày đặc.
Gió lạnh từ phương Bắc thổi qua, len lỏi khắp nơi. Khi gió thổi đến mép biển chỉ còn nửa chừng trên tường thành, nó càng khiến mép thành như muốn rơi xuống. Từng tiếng “bang bang” vang lên khi lớp băng va vào tường đá loang lổ, xen lẫn tiếng quạ kêu thê thiết vọng đến từ xa, như những móng vuốt lạnh giá đang quắp chặt lấy trái tim người lữ khách, khiến người ta run rẩy đến tận xương tủy.
“Chạy đi, mau lên!”
Mấy thương gia thúc giục nhau, vung roi ngựa định rời đi trước khi trời tối. Một thiếu nữ khoảng mười hai, mười ba tuổi đang cố gắng buộc chặt hàng hóa, vừa định chạy thì bỗng mắt cô thoáng thấy ánh sáng lạ ở xa. Cô kiễng chân nhìn cho rõ, nhận ra đó là ba mũi tên cháy rừng rực bay qua bầu trời tối sầm như những ngôi sao rơi.
“Ầm!”
Tiếng vang dội sau đó, một mũi tên bạc cắm sâu vào tường thành, mặt đất cũng rung chuyển theo.
Ngón tay thiếu niên nhẹ nhàng giật mình, tỉnh giấc từ giấc mộng.
Ánh nắng chói mắt khiến anh chàng ngẩn người giây lát, rồi nhìn rõ xung quanh mình.
Đây là một căn phòng yên tĩnh, tao nhã trong một tiểu viện xanh ngát. Khói hương trên bàn đang được đốt, ngoài sân có những đàn cá bơi lượn.
Anh chàng cảm thấy chẳng có gì thú vị, liền “xì” một tiếng, úp quyển sách lên mặt định tiếp tục giấc mộng về trận chiến cung tên giữa tuyết rơi và tòa thành đổ nát. Nhưng ngay lập tức, một viên kẹo táo ném trúng người anh.
“Tạ Nhận, đừng ngủ nữa.” Có tiếng cười gọi từ ngoài cửa sổ, “Chúng ta định ra phía sau núi săn Minh Xà, thiếu có mình ngươi thôi. Mau lên nào!”
Minh Xà, thân hình như rắn nhưng có bốn cánh, từng gây hoành hành khiến dân chúng quanh sông Y khổ sở. Cái tên này nghe cũng đáng sợ, đúng như lời đồn. Nhưng Tạ Nhận chẳng mấy hứng thú với chuyện săn bắt yêu quái này. Anh lại chợp mắt thêm một hồi nữa rồi mới cầm kiếm bước ra ngoài.
Giữa buổi trưa, bên ngoài khá náo nhiệt. Không chỉ có các sạp hàng chật kín hai bên đường, mà ngay cả cầu Thanh Ngọc cũng đông người. Thực ra chẳng phải ai cũng vội vã, họ qua lại thăm nhau, gặp người quen thì dừng lại chuyện trò vài câu, gặp thêm người quen nữa lại chuyện trò thêm vài câu, khiến đường phố chật cứng người.
Thành Trường Sách chính là một thành phố phồn thịnh, trật tự, nho nhã và lễ độ như thế.
Nhóm thiếu niên áo trắng cười nói rộn rã, vai kề vai đi qua phố dài, gió xuân thổi mang theo những cánh hoa, vạt áo bay phấp phới như tuyết rơi. Từ xa nhìn lại, trông như một bức tranh dài đầy phong lưu và nhã nhặn.
“Này, A Hoán, Tạ Nhận đâu?” Một thiếu niên chạy tới hỏi.
“Tôi gọi rồi mà hắn không đi.” Một thiếu niên khác đang nhai kẹo táo “rộp rộp”, “Thôi, chúng ta đến sau núi trước đã.”
Ngoài thành có một ngọn núi tên Nguy Sơn, cao ngàn trượng, nguy hiểm vô cùng. Chỉ trừ các đệ tử tiên môn ra, người thường không thể lên được. Vậy thì lên đó làm gì? Có ai rảnh mà không có việc gì lại đi ngó ngang ngó dọc như thế? Chỉ cần nghĩ đến những xiềng xích và bùa chú dưới chân núi cũng đủ khiến người ta kinh hãi rồi.
— Tám phần mười là còn có lão yêu quái ăn thịt người trốn trong đó nữa. Dân gian thường nói vậy.
Lúc này, trong núi sâu quả nhiên có một con quái vật hung dữ như thế. Hai cánh mỏng bị ba lá bùa vặn ngược ra sau lưng, miệng đầy răng nhọn sắc. Đây chính là “Minh Xà” mà các thiếu niên nhắc đến, lợi hại thật, nhưng những chiến công năm xưa của yêu quái ấy chẳng còn mấy. Kể từ khi bị hai tiên phủ lớn phong ấn hơn trăm năm trước, nó đã trở thành “công cụ dạy học” cho đệ tử các học phủ khắp nơi.
Khó trách khi Tạ Nhận nghe đến “săn Minh Xà” liền lười nhếch nhác, đi bắt một con yêu quái như thế có gì thú vị chứ.
Ông lão canh giữ trong núi sợ Minh Xà quấy rối, liền gõ gậy quát: “Nằm yên đó!”
Rắn lớn quay cổ rồi uể oải nằm xuống.
“Trúc tiên sinh.” Các thiếu niên áo trắng vung kiếm bay vào hang.
“Tạ Nhận đâu?” Ông lão nhìn quanh.
“Thưa tiên sinh, A Nhận đi theo sau, sắp tới rồi ạ.” Một thiếu niên cung kính trả lời.
Hắn tên Ly Hoán, xuất thân cao quý, chăm chỉ, dung mạo tuấn tú, rất được người khác yêu thích. Vì thế, dù Trúc Nghiệp Hư biết rõ “A Nhận đi theo sau” chín phần mười là bịa đặt, ông cũng chẳng la mắng gì, chỉ bảo các đệ tử nhẩm lại lúc nào là lúc then chốt để bắt yêu quái. Sau đó, ông phất tay cởi bỏ hai phù văn trấn thủ.
Đối với chuyện “học cùng” như thế này, Minh Xà đã quen đến không thể quen hơn, cũng chẳng quay đầu lại, cứ thế bay ra ngoài.
“Mặc Trì, ngươi dẫn người vây phía đông, những người còn lại theo ta đến phía tây!” Ly Hoán rút kiếm, dẫn các sư đệ hùng hổ đuổi theo.
Cây cối trên núi Nguy Sơn rất cao, Minh Xà kéo đuôi dài bay quanh đó. Những đệ tử nào không điều khiển kiếm tinh thông dễ dàng bị nhánh cây to quét ngã. Ngày thường, chỉ cần cởi bỏ một lá bùa, các thiếu niên vẫn có thể hợp lực vây giữ nó. Hôm nay, cả hai lá bùa đều bị cởi bỏ, rõ ràng ai cũng bất lực, đến cuối cùng khi ra khỏi rừng rậm, chỉ còn lại Ly Hoán và Mặc Trì theo sát được.
“Phía này!” Ly Hoán hô lên.
Mặc Trì gật đầu, định xuất kích cùng nhau thì Minh Xà đột nhiên bay lên trời, cuốn theo một vòng xoáy trên không. Hai thiếu niên bất ngờ không kịp chuẩn bị, bị cánh quét ngang đánh trúng, lăn lộn đến vách núi.
Sắc mặt Trúc Nghiệp Hư biến sắc, bay lên bảo vệ hai người.
Một mảnh giấy vàng vụn nát từ từ rơi xuống từ không trung, phù chú đã nhạt đến mức sắp biến mất. Minh Xà được gỡ bỏ lớp xiềng xích cuối cùng, không cần giả vờ yếu ớt nữa, nó vỗ cánh bay sâu vào núi. Mắt thấy nó sắp thoát, sau lưng bỗng bị đánh mạnh một cái, trước mắt lập tức nhuốm đầy sương máu.
Roi độc có gai ngược xé gió, ghim sâu vào lớp vảy dày. Tạ Nhận giơ tay kéo Minh Xà lại, kéo con quái vật khổng lồ mạnh mẽ quay về hang núi sâu. Sau đó, anh dùng sức mạnh như sấm sét quăng nó xuống đất, dãy núi rung lên “rầm” một tiếng, vạn chim bay loạn. Yêu quái đau đớn quay cuồng, toàn bộ khu rừng bị quậy cho đến mức chướng khí mù mịt, cổ thụ hay kỳ hoa gì cũng bị tàn phá vô số. Ly Hoán và Mặc Trì tránh được cơn mưa đá điên cuồng, chưa tỉnh hồn đã nhìn thấy cây đổ rừng tàn trước mặt, trong đầu cùng hiện ra hai chữ: Xong rồi!
Mà Trúc Nghiệp Hư lại thấy vui mừng không thôi, luôn miệng nói: “May mắn, may mắn chỉ là——”
Không đợi ông nói xong “chỉ là”, lửa đỏ sáng rực trào ra từ lòng bàn tay Tạ Nhận, nuốt chửng toàn bộ thân rắn như thủy triều dâng, khói đen mù mịt bao phủ cả núi, còn vương lại chút mùi thịt nướng.
Trúc Nghiệp Hư: “…”
Lúc này Tạ Nhận mới cất kiếm vào vỏ, thổi bay hết độ ấm trong lòng bàn tay.
Trước mắt Trúc Nghiệp Hư biến đen, nhìn đồ đệ cưng được ngọn lửa cháy phừng phực quấn quanh, nửa ngày cũng không nói ra lời. Ống tay áo tuyết trắng của thiếu niên dính đầy máu của yêu quái, tuy rằng đang cố tỏ ra “hốt hoảng sau khi làm sai” do còn có quy củ của học phủ, nhưng lại giấu không được vẻ thờ ơ trong mắt. Mấy sợi tóc trên trán lộn xộn, đôi mắt rũ xuống, môi mỏng hơi bĩu, một tay cầm kiếm, một tay cầm roi —— thế mà lại là roi mềm Bát Lăng mình đã khoá trong tháp, anh đã trộm đi từ lúc nào vậy?
Ly Hoán định dẫn nước cứu cá chép đỏ mà Trúc tiên sinh nuôi trong đầm sâu, khi nước đến thì cá cũng gần như có thể ăn được rồi.
“Ngươi chết chắc rồi.” Hắn chạy tới trước mặt đầu sỏ gây tội, “Lần này chắc phải quỳ trong Viện Hối Lỗi tới năm sau.”
Tạ Nhận chẳng coi ra gì: “Quỳ thì quỳ thôi.”
Ly Hoán nghe xong, tức giận không biết làm sao, nổi giận mắng: “Ngươi quỳ ở đó thì lại chẳng sướng quá, không phải đồ ăn là do ta đi trộm đưa tới à?”
Quy củ trong Học phủ Trường Sách rất nghiêm khắc, mỗi ngày Viện Hối Lỗi chỉ cho một bữa ăn gồm cơm gạo lứt, mì trứng nấu thanh đạm, nước dùng trong vắt, và một ít rau luộc. Lần nào Ly Hoán đưa cơm cho hắn cũng đều lo lắng sợ hãi, vốn là quý công tử thế gia thanh nhã, thế mà lại luyện được thân phận trèo tường đào hang của kẻ ăn trộm, lại thường bị chó đuổi đến mức trên nhảy dưới tránh, quả thật khiến người nghe rơi lệ.
Tạ Nhận vỗ vai hắn: “Dập lửa trước đã.”
Ly Hoán cảnh cáo: “Ngươi mà còn quậy thế này nữa, coi chừng Trúc tiên sinh báo lên tới Tiên phủ Thanh Ái.”
Tạ Nhận mò ra một viên kẹo trong túi: “Tiên phủ Thanh Ái, ý ngươi là nói tới mấy Tiên Tôn râu trắng dài tới ngàn trượng kia sao? Họ cũng chẳng rảnh quản đến ta đâu.”
“Vớ vẩn, nào có ai râu dài ngàn trượng.” Trọng điểm của Ly Hoán chệch luôn, “Này, ngươi đi chậm chút coi, chờ ta với!”
Lần này, lửa bỗng dưng xuất hiện đốt chỏm núi xanh ngát kia thành một chỏm hói. Đầu Trúc Nghiệp Hư cũng bốc khói, ngay cả phạt cũng chẳng quan tâm, treo đèn thức đêm viết một lá thư mật rồi phái đệ tử lập tức đưa đến Tiên phủ Thanh Ái.
Tiên phủ Thanh Ái, tọa lạc trong mây, lẫm liệt hùng tráng không thể chạm tới, coi việc cứu vớt muôn dân là nhiệm vụ của mình.
Râu của Thanh Vân Tiên Tôn trong phủ cũng không dài đến mấy ngàn trượng, chỉ có một nhúm ngắn ngủi. Ông kinh ngạc nhìn người đưa tin gỡ một chiếc bao vải to màu vàng từ trên lưng xuống, trong lòng vừa dạt dào cảm khái vừa chờ mong: “Ngươi nói xem, đã tới lễ tết gì đâu mà sư phụ ngươi đã tặng quà cho ta rồi? Ta chưa chuẩn bị quà đáp lại gì cả… À, không phải đến tặng quà hả.”
“Tiên Tôn, trong mấy năm mà Tạ sư đệ ở Học phủ Trường Sách thì gia sư đã bồi thường đến độ chẳng còn gì rồi, mọi tổn thất tai hoạ đều được viết hết ở đây.” Người đưa tin khóc lóc kể lể, “Nếu chỉ là ngang bướng bình thường thì cũng không có gì, nhưng dạo này ngọn lửa bừng bừng bên trong linh mạch của sư đệ càng ngày càng hung hăng hơn, còn không thấy hối lỗi, ngày nào cũng hoành hành phóng hỏa, nếu như tương lai thành ma thật… Khẩn xin Tiên Tôn giúp đỡ!”
Thanh Vân Tiên Tôn bấm tay tính, hết sức kinh ngạc, năm nay thiếu niên kia nhiều lắm cũng chỉ mười bảy tuổi, thế mà đã gây ra sóng gió rồi à?
Mà một góc khác trong tiên phủ, có một thanh niên mặc sa bào màu xám nhạt đang ngồi trong lương đình bằng ngọc trắng, đầu ngón tay mảnh khảnh trắng nõn đang gảy đàn. Nhìn vào thì thấy là một người lạnh lùng buồn tẻ, trông giống một con rối xinh đẹp được điêu khắc tinh tế, ngay cả nét mặt cũng lười có một cái.
“Sư đệ.” Có người vội vàng đi tới từ đằng xa, tiếng như chuông đồng, “Sư phụ tìm đệ đó.”
“Đã hơn nửa đêm rồi mà còn tìm đệ làm gì nữa?” Thanh niên cảnh giác nhìn lên, “Ông ấy lại uống say rồi à?”
“Là chuyện ở thành Trường Sách.” Người tới ngồi xuống đối diện, “Hình như là liên quan đến hồn kiếm Chúc Chiếu.”
Thanh niên cũng bấm tay tính, cũng kinh ngạc như Thanh Vân Tiên Tôn: “Đã qua bao năm đâu?”
Thần kiếm Chúc Chiếu từng chém giết vô số yêu tà vào thời kỳ Thượng Cổ, sau khi thiên hạ thái bình thì vẫn luôn bị phong ấn ở bên trong núi Thái Thương, cũng không hiện thế nữa, mãi đến giờ vẫn còn được chôn ở nơi đó. Không phải chưa có ai tính đến đào, nhưng ai tới đào thì người đó sẽ chết, dần dà cũng chẳng còn ai dám tới nữa.
Chỉ là, tuy kiếm đã yên nghỉ, nhưng hồn kiếm dùng máu yêu tà luyện ra lại không yên tĩnh. Từng có một sợi tinh hồn lang thang giữa đất trời, tiên phủ cũng muốn có, mà người tu luyện tà thuật lại càng muốn hơn. Nhiều thế lực đuổi theo hồi lâu mà cũng chẳng thể nào thành công bắt được nó. Về sau lại còn biến mất một cách kỳ lạ. Đến khi nó xuất hiện lại thì hồn kiếm đã tiến vào linh mạch của tiểu công tử Tạ phủ ở thành Hạnh Hoa, đã hoàn toàn tan vào trong máu đối phương —— cũng chẳng biết là nó mệt hay điên rồi.
Chuyện này cũng chỉ có hai tiên phủ lớn biết tới, cũng hiểu giờ chẳng làm gì được nữa, chỉ có thể vắt hết óc ra thuyết phục chủ nhân Tạ phủ đưa Tạ Nhận đến Học phủ Trường Sách từ lúc nhỏ, ít nhất cũng có thể đặt dưới sự giám sát kỹ lưỡng, tránh sinh ra mầm tai họa.
Thanh niên nghi hoặc: “Không phải sư phụ hay khoe khoang bảo đã đặt vài chú thuật thượng thừa bên trong linh mạch của Tạ công tử à, bảo ít nhất cũng có thể áp chế được hồn kiếm hơn trăm năm mà?”
Sư huynh buông lỏng tay: “Thất bại mất rồi, cho nên giờ sư phụ đang tận sức đền bù sai lầm bằng cách để đệ xuống núi.”
Xuống núi giả thành một thiếu niên thanh thuần mười sáu tuổi, đến gần Tạ Nhận, quan tâm hắn, dạy dỗ hắn, khiến hắn không tài nào bước vào con đường lạc lối được.
Thanh niên nói: “Này thì không thể gọi là ‘Giờ sư phụ đang tận sức đền bù sai lầm’, mà phải gọi là ‘Sư phụ ném mớ bòng bong do ông ấy gây ra cho đệ’ mới đúng.”
Sư huynh nói: “Cũng gần như vậy đó.”
“Lúc trước nhị sư huynh đã đồng ý với đệ thế nào?”
“Có phúc đệ hưởng, có nạn ta hốt, nhưng đây không phải là do thực sự không còn cách nào nữa sao, bộ dáng của ta cũng có giống mười sáu tuổi chút nào đâu, cộng thêm cũng nhiều người bên ngoài biết ta lắm.”
Phong Khiển Tuyết sửa lại: “Là có phúc cùng hưởng, gặp nạn tính lại, đâu phải lúc nào đệ cũng muốn chiếm mọi miếng ngon đâu, Mộc Phùng Xuân huynh đừng có nói lung tung.”
“Cho dù có bàn lại thì kết quả cũng là không phải đệ thì không thể.” Mộc sư huynh kéo người dậy, “Đi nhanh nào, đã có người thay đệ dọn hành lý đâu ra đấy rồi.”
Phong Khiển Tuyết bị hắn kéo đến lảo đảo, cảm thấy mình cũng không tha thiết cuộc sống này như trước nữa rồi.
/Hết chương 1/
Đoạn đến tiên phủ méc về Tạ Nhận
Tiểu kịch trường “tình anh em bền lâu”