Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 14: Chuyến đi đầy gian truân
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
CHƯƠNG 14: CHUYẾN ĐI ĐẦY GIAN TRUÂN
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Tấm vé lên thuyền vẫn chưa tới, thậm chí có thể sẽ mãi mãi chẳng bao giờ tới nữa.
Dù Tạ Nhận bên cạnh không hề đổ dầu vào lửa, nhưng so với việc đổ thêm dầu vào lửa, anh ta còn khéo léo hơn: “Đúng rồi, ngày mai chúng ta sẽ lên thuyền thôi, sao vé của hai người vẫn chưa về?”
Tâm trạng của Tạ Nhận lúc này không thể tả xiết. Dĩ nhiên, anh có thể nói sự thật, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt vô tội của Phong Khiển Tuyết, anh lại chần chừ. Một người có tài văn chương đến thế, vừa mới bước ra khỏi gia đình học viện danh tiếng của họ Phong, lại có thể ung dung tự tại, tự tin dâng trào như vậy, chắc chắn tám phần mười là do gia đình nâng niu như nâng trứng hứng mưa mà lớn lên. Bây giờ, mình lại phải trở thành kẻ xé tan tấm màn sự thật này, liệu có ổn không?
Tất nhiên là không ổn rồi!
Hơn nữa, lần này có thể bắt được kẻ chủ mưu đứng sau màn che cũng là nhờ việc mời tiền bối Anh Nhị Nguyệt đến đây. Nghĩ đến điều đó, Tạ Nhận vuốt mũi và nói với anh ta: “Tới rồi, ta quên không nói trước.”
Phong Khiển Tuyết gật đầu: “Ừ, tới là được rồi.”
Tạ Nhận nở một nụ cười gượng gạo, lòng đau như cắt. Tại sao lúc đầu mình lại tiện miệng nói ra cái chuyện muốn lên thuyền tiên ấy chứ? Tự tạo nghịch cảnh thì không thể sống nổi.
Bốn người đuổi theo ta dưới ánh trăng một hồi, giờ con quỷ váy đỏ đã chết, chuyện xử lý Ngụy Không Niệm là việc của Loan Vũ Điện, nên mọi người không cần quay lại khách viện nữa. Trong thành Xuân Đàm có vô số tửu quán, có cái xây trên mặt đất, có cái lơ lửng giữa trời, có cái được hạc tiên chở bay về phía trước, nói chung là ở đâu cũng tự do hơn ở gia đình Kim.
Vừa bước vào thành, Ly Hoán đã chọn ngay một tửu quán cổ kính tên là Hà Phi Phi Các. Nhân lúc anh ta nói chuyện với tiểu nhị, Mặc Trì nói nhỏ với Tạ Nhận: “Ta biết hắn sẽ chọn nơi có liên quan đến hoa lan mà.”
Phong Khiển Tuyết nhìn bảng hiệu, không hiểu: “Tại sao ‘Hà Phi Phi’ lại liên quan đến hoa lan? Ta tưởng đó là tên của chủ tửu quán.”
Tạ Nhận: “…”
Mặc Trì cười: “Phong huynh quên câu thơ kia rồi à: ‘U lan hoa, hà phi phi, thế phương bị bội tứ lộc thi, ngã dục nhân chi sung bội vi, niểu niểu độc lập chúng sở phi’(1).”
(1) Theo tư liệu tìm được trên Baidu, đây là câu thơ trong bài “Hoa Lan” của Lưu Bá Ôn. Nghĩa là: Hoa lan thanh cao thuần khiết kia vì ai mà nở đến đẹp như vậy, nở dưới sương lạnh gió rét vẫn tỏa hương thơm ngát, nhưng luôn mang vẻ cô đơn tận đến khi tàn phai.
Phong Khiển Tuyết nói: “Nghe chẳng ——”
Tạ Nhận nhanh tay bịt miệng anh ta, che được chữ “hiểu” không cho lọt ra.
Phong Khiển Tuyết không hiểu nhìn anh ta.
Mặc Trì cũng không hiểu: “Sao ngươi không cho Phong huynh nói?”
“Ta không muốn huynh ấy nói chuyện với ngươi.” Tạ Nhận đá một cú qua, lớn tiếng châm ngòi chia rẽ, “Ly Hoán, Mặc Trì nói bậy sau lưng ngươi kia.”
Ly Hoán: “?”
Mặc Trì: “Ta nói gì đâu! Ta chỉ nói ngươi thích hoa lan thôi mà!”
Tạ Nhận nhân thế kéo Phong Khiển Tuyết đến quầy thuê hai gian phòng. Từ xa vọng lại tiếng chuông, trời đã gần tới giờ Mẹo(2), ánh sáng cũng dần sáng. Tiểu nhị còn đặc biệt tạo ra một kết giới để chắn âm thanh chắn ánh sáng cho bốn vị tiểu tiên sư, để bọn họ không bị tiếng rao bán ồn ào sáng sớm ngoài cửa sổ đánh thức. Ly Hoán và Mặc Trì quyết định sẽ ngủ đến chiều, còn Phong Khiển Tuyết thì dậy từ rất sớm, tính sang phòng bên cạnh tìm Tạ Nhận nhưng chẳng thấy người đâu.
(2) Giờ Mẹo là từ 5h đến 7h sáng.
“À, vị tiểu tiên sư kia sao.” Tiểu nhị đứng sau quầy nói, “Đã ra ngoài từ sáng sớm rồi, chắc là đi xem náo nhiệt đó.”
…
Bên trong Loan Vũ Điện, tại Tà Dương Lâu.
Kim Hoằng hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì?”
Tạ Nhận nói: “Đưa ta một trăm ngọc tệ!”
Kim Hoằng không tin: “Ngươi chạy tới đây đòi tiền ta à?”
Tạ Nhận ôm kiếm, mặt mày hung dữ: “Ta giúp ngươi chuyện lớn thế, đừng nói là một trăm ngọc tệ, năm trăm cũng được, giờ ngươi đưa không? Không đưa ta tăng giá lên.”
Kim Hoằng: “…”
Thôi Vọng Triều dè dặt nói nhỏ: “Kim huynh, thôi đưa cho hắn đi, chứ không giờ chân huynh thế này cũng đánh không lại hắn.”
Kim Hoằng tức giận lấy túi tiền ra: “Đây này!”
Tạ Nhận thành công cướp được chút phí bảo vệ, cộng với năm trăm ngọc tệ mình gom góp, cuối cùng cũng đủ để mua hai tấm vé lên thuyền. Dầu lòng, tiền tài là vật ngoài thân, lần này thôi.
Anh ta cưỡi ngựa quay về thành Xuân Đàm, dọc đường nghe ngóng tìm đến Phi Tiên Cư, tới đó thì hào phóng đặt sáu trăm ngọc tệ lên quầy, kết quả chỉ đổi được một câu của tiểu nhị: “Tiên sư à, chúng tôi bán hết vé rồi.”
Tạ Nhận phun một ngụm máu, một vé giá ba trăm ngọc tệ mà cũng có nhiều người tranh giành thế à? Giới Tu Chân sao mà nhiều người vừa giàu vừa rảnh rỗi thế?
“Giúp ta chút được không?” Anh ta nắm chặt cổ tay tiểu nhị, “Ta chỉ cần hai tấm thôi, hai tấm cũng không có sao? Thuyền kia một lần chở được vài trăm người nên chắc cũng rất lớn, chúng ta không cần chỗ ngồi, đứng cũng được.”
“Đứng cũng không được.” Đối phương rất có đạo đức nghề nghiệp, “Chắc hẳn tiên sư chưa biết, chiếc thuyền này chứa tâm huyết ba năm trời của chủ nhân, số người lên thuyền được tính toán kỹ càng, chỉ thiếu chứ không dư. Thế này đi, ta thấy tiên sư cũng thật lòng muốn lên thuyền, không bằng đến chợ ở phố Tây thử xem, nơi đó có thể có người nhượng lại vé ——”
Nói chưa dứt thì trước quầy đã chẳng còn ai, chỉ là một chiếc lá bị gió cuốn bay.
Tạ Nhận chạy thẳng đến phố Tây, quả nhiên tìm được một phiên chợ chuyên mua bán đồ qua tay. Cô gái bán trâm ở cổng thấy anh ta tuấn tú khí phách, nhiệt tình chỉ đường: “Vé lên thuyền à, có có, chính là chủ cửa hàng đồ cổ ngay kia đó, ông ấy mua xong thấy hối hận, gần đây đang tìm người mua lại.”
“Đa tạ tỷ tỷ xinh đẹp!” Tạ Nhận chạy tới cửa hàng đồ cổ.
Cô gái nhìn bóng lưng vội vã của anh ta cười không ngừng.
Chủ cửa hàng đồ cổ giơ cao hai tấm vé: “Đây là chỗ gần phía trước, chỉ sáu trăm tệ thôi, nhượng lại bằng giá gốc, không trả giá.”
“Không thành vấn đề!” Tạ Nhận vồ lấy, “Đây, sáu trăm đây!”
“Này này, ngươi là ai thế, có biết ai trước ai sau không?” Trước quầy còn có một tráng hán khôi ngô to lớn, hắn vừa nói chuyện với chủ cửa hàng, định một tay giao tiền một tay nhận vé thì thiếu niên này xông vào cướp mất vé, giờ lại muốn chạy à?
Tạ Nhận bị hắn kéo lại từ phía sau, lòng thầm kêu khổ, không thể gây rắc rối ở đây, bèn quay người ra vẻ ngoan ngoãn: “Vị huynh đài này, cầu huynh đó, thật sự vé này rất quan trọng với ta.”
“Quan trọng với ngươi à, cũng quan trọng với ta!” Tráng hán chặn ở cửa, trợn mắt, “Đừng nói nhiều, mau đưa vé lại!”
Tạ Nhận vòng tay ra sau lưng, lắc đầu: “Không đưa được.”
Lúc này tu sĩ gần đó nghe thấy động tĩnh kéo nhau tới xem. Tráng hán thấy đông người liền lên tinh thần, lớn giọng kể hết chuyện từ đầu đến đuôi, nói mọi người phân xử đúng sai. Tạ Nhận trong lòng xì một tiếng, chẳng lẽ còn cần người ngoài phân xử nữa à? Đương nhiên là mình không có lý lẽ, nếu không sao nãy phải chạy chứ?
Nhưng không có lý lẽ thì không có lý lẽ, đồ đã cướp tới tay rồi còn đòi đưa ra nữa. Anh ta cầm vé chặt hơn, miệng nói: “Vậy huynh nói xem, tại sao vé này lại quan trọng với huynh?”
Tráng hán lườm: “Vợ ta mang thai, hai ngày không ăn không ngủ, chỉ mong được lên thuyền tiên, ngươi nói xem có quan trọng không?”
Quanh đó có nữ tu đệm theo: “Hoài thai mười tháng khó khăn lắm, tiểu huynh đệ à, thôi đưa vé này lại cho vị đại ca đi.”
Muốn so cái này thì không đơn giản sao? Tạ Nhận không hề chớp mắt: “Trùng hợp quá, đệ cũng có vợ mang thai nên mới muốn lên thuyền.”
Nữ tu giật mình: “Ngươi mới bao tuổi, trẻ thế mà đã có vợ con rồi à?”
Tạ Nhận đáp: “Đúng thế, đệ thành thân sớm, vợ đệ từ địa phương nhỏ chưa biết thuyền tiên, chỉ muốn lên một lần, thế là đệ cắn răng mượn tiền thân thích ở quê, bảy tám lượt mới gom được gần sáu trăm ngọc tệ, tiền dư không mua nổi ngựa, chỉ dựa vào hai con la già kéo đến thành Xuân Đàm, nên không mua kịp vé.”
Nữ tu không hiểu: “Vậy sao không ngự kiếm?”
Tạ Nhận thở dài nặng nề, giấu hai tay vào túi: “Vợ đệ ăn không ngon ngủ không được, làm sao chịu được khổ ngự kiếm, lỡ ngự kiếm mà có gì với đứa bé thì sao.”
Nữ tu gật đầu liên tục: “Cũng đúng, nhìn tuổi ngươi, chắc vợ mới hoài thai lần đầu, đúng là phải nâng niu cẩn thận.” Nói xong lại khuyên tráng hán: “Đại ca, không thì đi chỗ khác hỏi thăm, trong thành này chắc có người muốn bán lại vé, đừng làm khó dễ vị tiểu huynh đệ đến từ quê nhỏ nữa, đệ ấy đâu còn cách nào khác.”
Mọi người khuyên theo, anh ta một câu ta một lời, tráng hán tức giận nói: “Được rồi, ngươi đi đi.”
“Đa tạ huynh đài.” Hai tay Tạ Nhận liền ôm quyền, “Cáo từ!”
Anh ta chạy đi đầy đắc ý, cô gái bán trâm ở cổng vẫn cười, giơ tay chỉ huy sức Học phủ Thượng Sách còn chưa kịp giấu trong cổ áo anh ta: “Tuổi còn nhỏ, sao lại đi gạt người ta vậy nha~”
Da mặt Tạ Nhận dày quen rồi, vừa chạy vừa học giọng người: “Thật sự là vợ muốn lên đó nha~”
Lúc quay về tửu quán thì Ly Hoán và Mặc Trì đã ra ngoài đi dạo, chỉ còn Phong Khiển Tuyết đang uống trà một mình. Vầng trăng khuyết treo ngoài cửa sổ, hoa xuân nở rộ một khoảng trời, dáng y như được điêu khắc từ ngọc, cổ áo hơi rộng, xương quai xanh trắng nõn mảnh khảnh.
Tạ Nhận đưa rượu qua: “Cho huynh này, loại mạnh nhất.”
Phong Khiển Tuyết ngẩng đầu: “Ngươi đi đâu vậy?”
“Đi uống rượu đó, thành Xuân Đàm có nhiều rượu ngon.” Tạ Nhận ngồi đối diện, “Sao huynh không ra ngoài xem một chút?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Tại ngươi không ở đây.”
Tạ Nhận sững ra: “Sao lại muốn đi theo ta, không đi chung với nhóm Mặc Trì được à? Được rồi được rồi, lần sau trước khi ta đi ra ngoài sẽ hỏi huynh một câu.”
Bấy giờ Phong Khiển Tuyết mới cầm vò rượu.
Có thể do tửu quán Hà Phi Phi này có liên quan đến hoa lan nên mùi thư hương rất đậm, trong phòng trà cũng có không ít sách. Tạ Nhận tiện tay rút một quyển ra, Phong Khiển Tuyết liếc qua nói: “Cuốn [Vương Lân Công Thư] này à, chỉ nửa đầu là đọc được, từ cuốn năm trở đi toàn là lời lảm nhảm.”
Tạ Nhận cười: “Khéo quá, ta cũng nghĩ thế.”
Phong Khiển Tuyết gật đầu: “Ừ.”
Tạ Nhận lại lấy một quyển khác: “Vậy cái này thì sao?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Cuốn [Mẫu Đơn Tập] này, tiên thuật màu mè quá, không thực dụng.”
Tạ Nhận hỏi từng quyển, càng hỏi càng thấy hiếm lạ, mãi đến [Nam Phủ Thi Tập] thì cuối cùng Phong Khiển Tuyết lắc đầu: “Không có gì thú vị, mới đọc đã thấy buồn ngủ.”
Tạ Nhận chuyển hẳn sang bên cạnh y, khoác vai y: “Phong huynh, ta có thể hỏi huynh chuyện này không?”
Phong Khiển Tuyết rót rượu: “Chuyện gì?”
“Là… Chuyện huynh làm thơ ấy.” Tạ Nhận hắng giọng, “Lúc huynh làm thơ có đưa cho tiên sinh và thân hữu trong nhà đọc qua chưa?”
Phong Khiển Tuyết: “Đương nhiên.”
“Vậy bọn họ đánh giá thế nào?”
“Đánh giá sao à?”
Phong Khiển Tuyết nghĩ một hồi.
Lúc ấy là dưới một gốc cây lớn trên tiên sơn, mọi người cùng nhau thưởng mây ngắm gió, gió thổi khiến giấy bay khắp nơi.
Đại sư huynh: “Tiểu Tuyết biết làm thơ rồi à? Mau cho huynh đọc… Ôi, không phải, thơ này… A, không ngờ trong cuộc đời tầm thường này, thế mà cũng có ngày may mắn đọc được tác phẩm đồ sộ làm chao đảo cả thế gian.”
Tiểu sư đệ: “Vậy à? Nhưng sao đệ thấy thơ của đệ không giống sách lắm.”
Nhị sư huynh: “To như thác nước ào ào, câu này hay quá, vừa mộc mạc vừa đáng yêu, huynh thấy còn hay hơn bài Bạch Luyện Ngân Hà phô trương kia nhiều, thơ mà đọc không hiểu để làm gì?”
Thanh Vân Tiên Tôn vịn vào cây: “Đồ nhi ngoan, tài văn chương có thể làm người kinh ngạc như thế, sau này đừng tùy tiện làm nữa.”
Đêm đó còn có canh thịt băm do tiên hầu tỷ tỷ nấu, nhằm chúc mừng Thanh Ái Tiên phủ có được kiệt tác này.
Đến nay Phong Khiển Tuyết vẫn nhớ canh thịt băm đó uống rất ngon, khoé miệng cong lên: “Sư phụ và sư huynh, thậm chí mấy tỷ tỷ đều nói thơ của ta hay lắm.”
Tạ Nhận thầm nghĩ, ta nói đúng mà, quả nhiên thế. Hiếm lắm mới thấy Phong Khiển Tuyết cười, nhưng không hiểu sao lại rất hài hòa với ánh trăng ấm áp ngoài cửa sổ. Thế là cũng vui theo, xoa đầu y: “Đúng đó, huynh viết thơ hay lắm.”
/Hết chương 14/