20. Lễ hội Tinh Hà Yến

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Lễ hội Tinh Hà Yến**
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Gió thổi qua từng đám mây dày, khiến chúng tan ra xung quanh, cùng lúc đó, những hạt bụi phấn lấp lánh thoáng chốc vụt sáng lên.
Trong giới Tu Chân, hai gia tộc lừng danh là Phong thị thành Ngân Nguyệt và Tề thị thành Cẩm Tú.
Phong thị vốn dĩ cao quý, dù đang sống giữa nhân gian nhưng chẳng hề vương chút bụi trần, đúng như vầng trăng bạc sáng tỏ treo cao giữa trời, xa vời không thể với tới. Còn Tề thị, xứng danh thành Cẩm Tú, phủ đường ngập tràn hương sắc phồn thịnh, nhạc điệu bất tận, khách khứa say sưa không ngừng. Hễ đến ngày mồng ba tháng ba, Tề thị lại tổ chức Tinh Hà Yến – yến tiệc nổi tiếng nhất giới Tu Chân – tại Tinh Huy Các, một bữa tiệc rượu xa hoa không gì sánh bằng.
Tinh Huy Các tọa lạc lửng lơ giữa không trung, hơn trăm tòa lầu gỗ nhỏ với hình dáng độc đáo được hơn trăm hạc trắng nâng đỡ, trôi nhẹ nhàng. Đèn đuốc sáng rực xen lẫn, nhìn từ xa giống như những vì sao rải rác khắp bầu trời. Tiếng đàn, tiếng hát hòa cùng tiếng cười vui và hương rượu nồng lan tỏa khắp nơi.
Một cô nương mặc áo xanh da trời đứng trên lưng hạc tiên, đeo kiếm bạc cùng chiếc trâm cài tóc bạc, dáng vẻ hiên ngang. Đôi mắt hạnh phúc to tròn long lanh, nụ cười của nàng khiến sát khí dịu bớt, ai nhìn cũng như nhìn thấy tình lang vậy: “Phong công tử, sang đây!”
Tạ Nhận nghiêng đầu hỏi: “Vị tỷ tỷ xinh đẹp kia là ai vậy?”
Phong Khiển Tuyết đáp: “Đó là Tề Nhạn Ninh, ta và đệ trai Tề Nhạn An của nàng vốn là bằng hữu.”
Hơn nữa, mối quan hệ giữa họ không tồi, hiểu nhau rõ ràng. Mấy năm trước, họ từng cùng nhau đem kiếm chém Hạn Bạt. Chỉ tiếc là Tề Nhạn An không tiết lộ cho muội muội biết thân phận thật sự của Quỳnh Ngọc Thượng Tiên, nên bây giờ nàng chỉ nghĩ y là một quý công tử Phong thị. Cô nương cười nói: “Ca ca ta bận việc bên ngoài không về kịp, để ta tiếp đãi… À, không phải nói là có bốn vị khách sao?”
Phong Khiển Tuyết hành lễ: “Có hai người nữa nhưng không đến được, họ nói muốn đi ăn mì lươn.”
Tề Nhạn Ninh ngạc nhiên thốt lên: “Mì lươn ngon đến thế, đến nỗi bỏ cả yến tiệc của chúng ta?”
Tạ Nhận: “…”
Trong thành Trường Sách, Mặc Trì vứt đũa xuống, mồ hôi nhễ nhại vì cay: “Cay thế mà cay quá, chẳng đáng xếp hàng nửa ngày tí nào.”
Ly Hoán hỏi: “Vậy ngươi thích đi ăn mì lươn hơn, hay là lại muốn nghe một bài Mã Lễ Đức nữa?”
Mặc Trì trả lời ngay: “Nào, ta ăn mì tiếp thôi.”
Hạc tiên chở Tạ Nhận và Phong Khiển Tuyết đáp xuống tòa lầu cao nhất. Tề Nhạn Ninh giới thiệu: “Đây là chỗ ca ca dặn riêng, đủ yên tĩnh trong khung cảnh ồn ào, tầm nhìn rộng rãi, sẽ không bị ai quấy rầy. Xin mời hai vị tự vào chỗ mình, ta đi nơi khác đây.”
Phong Khiển Tuyết gật đầu: “Đa tạ Tề cô nương.”
Thị nữ dẫn họ vào lầu các, sau đó mang rượu ngon lên. Phong Khiển Tuyết gọi thêm mật hoa quế, dùng thìa ngọc từ từ thả vào rượu. Tạ Nhận hỏi: “Phong huynh, nếu huynh đã chuẩn bị sẵn yến tiệc Tinh Hà Yến từ lâu, sao không báo trước cho nhóm Ly Hoán biết?”
Phong Khiển Tuyết cười: “Ta vốn tính thẳng thắn, nhưng hai người bọn họ chạy nhanh quá.” Dáng vẻ ấy trông như thèm mì lươn vô cùng, chắc ăn ngon lắm.
Tạ Nhận nghe xong thì gượng cười, thật ra cũng đúng, nếu không thiếu huynh một khoản tiền lớn như trời, ta cũng chạy mất rồi.
Phong Khiển Tuyết đưa chén rượu cho hắn: “Đây là rượu trái cây.”
Tạ Nhận uống một hơi cạn sạch, vị rượu ngọt thanh sảng khoái.
Đồ ăn ở Tinh Hà Yến hiếm thấy hơn ở Đông Tuyết Tiểu Trúc gấp bội. Tề thị thích xa hoa, năm nào tổ chức yến tiệc cũng khiến người khác trầm trồ. Vị ngọt từ loại quả gì đó tan ra trong miệng, chứa đầy linh khí dồi dào. Phong Khiển Tuyết nói: “Đó là Hồng Linh Lung, trăm tám mươi năm mới kết được một quả.”
Tạ Nhận nói: “Hèn gì mỗi người chỉ được một quả thôi.”
Phong Khiển Tuyết hỏi: “Ngươi thích à?”
Tạ Nhận thuận miệng đáp: “Thích chứ.”
Một lát sau, một mình hắn nhận được một khay lớn.
“…”
Còn có một món được đặt trong nhuỵ hoa thược dược, đó là một hạt nho nhỏ màu xanh ngọc, ăn thì có vị chua chua ngọt ngọt. Tạ Nhận cong ngón tay gõ nhẹ vào hoa thược dược: “Là hoa thật à?”
“Là ảo thuật.” Phong Khiển Tuyết nói, “Một chốc nữa sẽ có hoa rơi khắp trời, đó cũng là ảo thuật.”
Đây không phải là loại tà thuật của Ngụy Không Niệm, đây là ảo thuật bối cảnh của Tinh Hà Yến, đạo sĩ ảo thuật là một ông lão trông rất hoan hỉ, ông không có tham vọng tạo ra cảnh tượng hoành tráng gì, cả đời chỉ chuyên tâm dệt ra khung cảnh hoa thược dược nở đầy vườn cho chủ nhân, có chim nhỏ véo von, pháo hoa ngập trời. Tạ Nhận ghé cửa sổ, nhàn nhã nhìn bóng hoa đung đưa khắp vùng trời, sau bị gió thổi bay tứ phía, có chừng hơn mười vũ cơ múa hát giữa không trung, tay áo dài vung lên cao, đẹp không tả xiết.
Tạ Nhận lại hỏi: “Cái đình đằng trước kia để làm gì thế?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Sau khi khách uống đủ rượu, thưởng thức đủ rồi, sẽ đến đình đó đàm chuyện xưa nay.”
“Đàm chuyện xưa nay?” Tạ Nhận thấy hứng thú, “Đi, chúng ta cũng ra đó xem sao.”
Phong Khiển Tuyết nhắc trước: “Ra đó nhìn xem chút thì được, nhưng ngươi không được xen miệng vào đâu đấy.”
“Yên tâm đi, khách mà Tề thị mời đến ai cũng có quyền có thế hết, ta sẽ không mở miệng nói xằng bậy làm huynh mất mặt đâu.” Tạ Nhận đoạt lấy chén rượu trong tay y, kéo người chạy ra ngoài.
Đã có không ít người ngồi trong lương đình. Phong Khiển Tuyết dẫn Tạ Nhận tới ngồi xuống chỗ không gây chú ý. Nhắc đến cũng khéo, chủ đề lúc này của mọi người là trận chiến trảm yêu hơn ngàn năm trước. Tạ Nhận không hề có giác ngộ của người mang hồn phách thần kiếm, trong miệng nhai quả Hồng Linh Lung, lại còn thò lưỡi ra nhỏ giọng hỏi: “Phong huynh Phong huynh, lưỡi ta có đỏ lên không?”
Phong Khiển Tuyết: “…”
Một người trong đó đang dông dài: “Mọi người nghĩ xem, thần kiếm Chúc Chiếu từng mạnh mẽ và ngang ngược tới nhường nào, tung hoành khắp nơi chém thiên trảm địa, yêu tà mới nghe thấy thôi là đã sợ chết khiếp rồi!”
Tạ Nhận còn đang hỏi: “Có đỏ lên không?”
Phong Khiển Tuyết bóp miệng hắn lại, nhẹ giọng rầy: “Không được nói nữa.”
Tạ Nhận: “Ưm.”
Trong giới Tu Chân, chuyện xưa của thần kiếm Chúc Chiếu là chuyện ai ai cũng biết, hỏi tới ai thì người đó còn có thể kể ngược nữa. Vào thời Thượng Cổ, yêu tà tràn lan khiến thiên hạ loạn lạc, dân chúng lầm than. Diệu Tước Đế Quân dùng Xích Sơn làm lò nung, Hoàng Sơn làm sắt nung, tâm huyết tôi luyện ra thanh kiếm trảm yêu, đặt tên Chúc Chiếu. Yêu tà mạnh nhất lúc đó là Cửu Anh, chiếm giữ bờ sông tận cực Bắc, có thể phun ra thứ nước nóng như lửa, tiếng kêu lại như tiếng gào khóc của trẻ sơ sinh, nên được đặt tên theo đó (1).
(1) Chữ “Anh” trong Cửu Anh có nghĩa là trẻ con, trẻ sơ sinh.
Cửu Anh có chín đầu chín mạng, bản tính xảo quyệt độc ác, Diệu Tước Đế Quân dùng hết mấy năm mới có thể chém cho nó chỉ còn một mạng. Trận chiến cuối cùng xảy ra ở biên giới phía Bắc thành Lẫm Đông, sách không ghi chép kỹ, chỉ tóm lại sơ lược: cuối cùng Diệu Tước Đế Quân và Cửu Anh đồng quy vu tận, mãi khi bão tuyết ngừng lại, mọi người mới vào thành tìm, lúc ấy chỉ thấy một tay Diệu Tước Đế Quân cầm kiếm, tuy đã vong mình, nhưng vẫn đứng sừng sững lẫm liệt giữa đất trời.
Tạ Nhận nhích lại gần hỏi: “Phong huynh, sách trong nhà huynh có viết gì về thần kiếm Chúc Chiếu không?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Diệu Tước Đế Quân yên nghỉ ở thành Lẫm Đông, ngày hạ táng ông, thần kiếm lại tự mình bay ra khỏi quan tài. Mỗi khi Chúc Chiếu trảm yêu, lửa sen đỏ bao quanh thân kiếm, do thường tắm trong máu của hàng ngàn yêu tà nên nó như được rèn thêm vậy, đã sớm tự sinh ra tinh phách, nó không muốn yên nghỉ dưới mặt đất, chỉ muốn kế thừa nguyện vọng của chủ nhân là tiếp tục đi trảm yêu trừ ma.”
Từ đó về sau, giữa đất trời có thêm một thanh kiếm tự mình bay lượn, sau khi g**t ch*t phần còn lại của Cửu Anh thì bay thẳng về hướng Bắc. Mới đầu tu sĩ ai ai cũng tôn kính Chúc Chiếu, xem nó là trợ thủ đắc lực, nhưng khi yêu tà dần giảm bớt, thiên hạ bước vào thời kỳ thái bình, mọi người kinh ngạc nhận ra, dường như Chúc Chiếu chẳng hề có ý muốn dừng lại —— không có yêu tà thì nó chém kẻ làm điều ác, không còn cái ác lớn thì chém cái ác nhỏ, tóm lại chỉ cần ai phạm chút lỗi nhỏ, như trộm gà trộm chó, thì khó giữ được mạng.
Mắt thấy không khống chế nổi Chúc Chiếu nữa, tu sĩ đành liên hợp, dùng linh phù tạo ra cái lưới trời, cuối cùng cũng trấn áp được nó dưới núi Thái Thương, mãi đến lúc này thế gian mới sóng yên biển lặng.
Tạ Nhận chống đầu: “Nghe thì có vẻ như Chúc Chiếu cũng đâu làm sai gì.”
Phong Khiển Tuyết nhìn hắn: “Trộm túi tiền thôi mà cũng bị chém ngang người, điều đó không sai à?”
Tạ Nhận bĩu môi: “Vậy ai bảo hắn đi trộm tiền đâu, lỡ như đó là tiền người khác mua thuốc cứu mạng thì sao, đó chẳng phải hại hai mạng người à. Một mạng trả một mạng, có gì là không đúng?”
Phong Khiển Tuyết hỏi: “Nếu không phải tiền cứu mạng thì sao?”
Tạ Nhận chẳng để tâm: “Không phải tiền cứu mạng thì cũng đâu khác gì, ăn trộm thì nên bị phạt.”
Phong Khiển Tuyết nhắc nhở: “Ngươi cũng thường thuận tay chộp trái cây bán ở chợ ăn đấy.”
Tạ Nhận bị sặc, mặt cau lại: “Sao lại so hai việc này với nhau được, Phong huynh, ta được bà bà thẩm thẩm trong thành yêu thích lắm đấy.”
Phong Khiển Tuyết nói: “Lỡ như thần kiếm Chúc Chiếu không cảm thấy ngươi được yêu thích thì sao?”
Tạ Nhận nghĩ một chút: “Được rồi, xem như lần này huynh nói đúng rồi.”
Giọng hắn nghe khá uể oải, cũng không biết là bị thuyết phục thật hay chỉ không muốn tiếp tục bàn luận đề tài nhàm chán này nữa. Hắn chớp mắt với thị nữ trước mặt, cười giơ tay ra: “Tỷ tỷ, đệ muốn thêm trái cây nữa.”
Phong Khiển Tuyết không vui: “Tạ Nhận.”
“Ta biết, ta biết mà, phải trông thật thành thục, nhưng ai cũng đang bàn về thần kiếm Chúc Chiếu mà, có ai nhìn qua đây đâu.” Tạ Nhận lột một quả quýt ra, mình chưa ăn đã đưa hết một nửa qua gần miệng: “Huynh nếm thử đi.”
Phong Khiển Tuyết lùi về sau, nhưng vẫn bị nhét quýt vào miệng. Tạ Nhận nhìn y cười: “Mặc dù huynh không thích ngọt, nhưng cũng chẳng có mấy trái cây có vị mặn cả, muốn thêm không?”
Phong Khiển Tuyết lắc đầu: “Không.”
Tạ Nhận thảy hết phần còn lại vào miệng, vừa cắn một cái là ê hết cả răng, nhe răng trợn mắt nói: “Chua quá vậy, Phong huynh, sao huynh không nhắc ta?”
Phong Khiển Tuyết đáp: “Thì ngươi có hỏi đâu.”
“Gì mà không hỏi, ta thấy là huynh cố ý thì có.” Tạ Nhận cau mày, “Ta thấy mặt huynh dù trông chẳng lộ chút cảm xúc gì cả, nhưng lại có không ít ý xấu đâu, biết ta không thích vị chua mà còn muốn trêu ta nữa.”
Khoé môi Phong Khiển Tuyết cong lên: “Ta nào có.”
“Không được, huynh phải ăn một quả nữa.”
“Được thôi.”
“Đồng ý nhanh thế?”
“Ta ăn chua được.”
“… Vậy thôi huynh đừng ăn nữa.”
“Ừ.”
Sau đó, mãi đến khi yến tiệc kết thúc, Phong Khiển Tuyết mới nói: “Lừa ngươi thôi, ta ghét ăn chua nhất.”
Tạ Nhận: “…”
Phong Khiển Tuyết nói chậm rãi: “Binh bất yếm trá (2).”
(2) Binh bất yếm trá: thành ngữ xuất hiện từ thời Chiến Quốc, nghĩa là khi dùng binh tác chiến thì không ngại dùng chiến lược lừa dối hay thủ đoạn để đánh thắng quân địch.
Tạ Nhận cảm thấy bây giờ mình thua ê chề, thế là lại lấy một quả quýt trên bàn lên, quay đầu lại thì đã thấy Phong Khiển Tuyết ngự kiếm bay sâu vào biển mây, thế nên cũng vội vàng đuổi theo. Ảo ảnh lúc nãy được ông lão dệt ra còn chưa tan hết, pháo hoa còn bừng lên trong biển hoa rực rỡ, lòng bàn tay Tạ Nhận cũng bùng lên đốm lửa hòa với đèn đuốc rực sáng đầy trời nên chẳng khiến người khác chú ý mấy, hắn chỉ ngăn Phong Khiển Tuyết lùi lại hai bước.
Tay Tạ Nhận vịn chặt vai y, hai người ngã xuống trên lưng một chú hạc tiên, cứ thế mà ép người ta: “Há miệng nào.”
Phong Khiển Tuyết vừa cười vừa né qua bên cạnh: “Tránh ra.”
Hai người cứ thế mà đùa giỡn nhau giữa đệm mây và pháo hoa rực trời, gần đó có một tu sĩ đã say lờ đờ đi qua ngang, thấp thoáng thấy được gì đó, thế là giật mình, vội vàng kéo đứa con nhỏ đi vòng qua đường khác.
Hôm sau, tin tức truyền ra thế này: sau khi Tinh Hà Yến kết thúc, có khách mời uống nhiều rượu quá, mơ mơ màng màng nhảy vào giữa biển mây… Bậy bạ, thật là bậy bạ quá mà!
Tạ Nhận nằm trên cây hói lá ở Học phủ Trường Sách, kinh ngạc nói: “Là ai thế, gì mà vội vã vậy, mà sao chúng ta lại không thấy nhỉ.”
Phong Khiển Tuyết đọc sách dưới tàng cây, chẳng hề quan tâm trả lời: “Ai mà biết.”
/Hết chương 20/
[Đã chỉnh sửa: 30/05/2025]
.
A Nhận & A Tuyết: Ai mà vã thế…