Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Lạc Mai biến mất
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
CHƯƠNG 35
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Thành Xuân Đàm vẫn như xưa, song lại có chút khác biệt.
Điểm giống nhau là thành phố vẫn đông đúc, người ngựa tấp nập, không thiếu các cơ giáp bay lượn trên không. Ánh nắng vàng xuyên qua tầng mây, nhìn bốn phương đều rực sáng—đây vẫn là đô thị lớn nhất trong giới Tu Chân, tràn ngập linh khí.
Điểm khác biệt là không khí vốn náo nhiệt giờ thoáng chút căng thẳng, và những tảng đá phóng đại tu vi trước cửa hàng đã biến mất, thay vào đó là những chiếc kính chiếu hồn sáng loáng. Dĩ nhiên, hai điều này đều liên quan đến việc Lạc Mai Sinh đột ngột biến mất. Còn Phi Tiên Cư, ngược lại, vẫn buôn bán như thường, chỉ thấy hàng chục chiếc kính chiếu hồn treo lấp lánh trên tường cửa vào—chẳng cần đốt đèn, đại cô nương nào muốn hóa trang cũng dễ dàng.
Quản sự từng gặp bốn người trên thuyền tiên, nhận ra đó là công tử họ Ly—Ly Hoán—nên đối đãi rất khách sáo.
Theo lời hắn, sau khi Lạc Mai Sinh mất tích, Phi Tiên Cư đã phái không ít người đi tìm, song đến giờ vẫn chưa có tin tức.
Ly Hoán nói: “Chuyện Mai tiên sinh bị Cửu Anh bắt cóc cũng chỉ là suy đoán. Chưa có chứng cứ, nếu hắn mất tích không liên quan đến Cửu Anh, liệu còn ai đáng nghi nữa không? Như kẻ thù cũ hoặc nơi hắn từng muốn tới?”
Quản sự lắc đầu: “Không có.”
Quả thật không có. Lạc Mai Sinh suốt đời chỉ làm hai việc: luyện khí và đọc thơ, chẳng tranh giành với đời. Tính tình hắn ôn hòa, thích kết bạn, nhân duyên trong giới Tu Chân thuộc hàng đứng đầu, chưa từng gây oán hận. Còn về nơi muốn tới, hắn đã đi khắp rồi—cơ giáp nhanh nhất hiện nay vốn từ Phi Tiên Cư, làm sao không dùng tới?
Nói chung, hắn sống vô tư vô lo, chuyện gì cũng xuôi chảy.
Phong Khiển Tuyết hỏi: “Lão bản có chấp niệm hay khúc mắc gì không?”
Quản sự đáp: “Không. Nếu thật sự muốn tìm một việc gì đó, chỉ có chuyện này: năm năm trước, lão từng đến Giang Nam tìm linh thạch, tạm trú trong nhà một nông hộ. Chủ nhà có một cô gái nhỏ đã hứa hôn với thư sinh trong thôn từ nhỏ. Nghe nói mối nhân duyên ấy tốt, nhưng cô gái không muốn gả—nàng chê thư sinh không có bản lĩnh, đến ngày cưới, nàng thu gói hành lý định bỏ trốn.
Kết quả, cô gái chưa ra khỏi thôn đã gặp Lạc Mai Sinh đang ra ngoài thu thập sương đêm lúc nửa đêm. Hắn vốn xem nàng như trẻ con, chẳng để bụng chuyện ‘bỏ chồng’, cười trêu: “Nghe nói trước đây ngươi muốn gả cho hắn mà, sao bỗng dưng muốn đào hôn?”
Cô gái vò khăn, ngượng ngùng nói: “Trước đây ta chưa từng gặp nam nhân nào khác.”
Lời vừa thẹn thùng vừa sâu sắc, song Lạc Mai Sinh hiểu ra—chính hắn ngày nào lắc lư trong sân nhà người ta, khiến đôi mắt cô gái ấy chói loà. Hắn bật cười, đưa nàng về lại nhà rồi thu dọn hành lý bỏ trốn trong đêm.
Quản sự thở dài: “Kết quả cô gái ấy lại ương bướng không thôi, chưa đầy ba ngày đã bỏ nhà đi. Cuối cùng…” Hắn ngừng lời, “Cuối cùng lại gặp hung thần ở Phỉ Sơn, chết mất mạng.”
Phỉ Sơn cách Thành Xuân Đàm không xa, đi mười ngày là tới. Sau khi biết tin, Lạc Mai Sinh hối hận không thôi, không chỉ tự mình đi báo thù đám hung thần ấy, mà còn tốn mấy tháng ở Phỉ Sơn nhặt từng mảnh hồn phách của cô gái, sau đó đưa về thôn Giang Nam.
Ly Hoán và Mặc Trì nhìn nhau, nhặt từng mảnh hồn—vậy là ngay cả hồn phách cũng tan nát, thật đáng thương cho cô gái ấy, ôm đầy mong đợi tìm về tình lang giữa chừng lại gặp tai hoạ.
Song, dù chuyện cũ thê thảm, cũng không đủ khiến Lạc Mai Sinh đột nhiên biến mất.
Phong Khiển Tuyết bỗng hỏi: “Ba thần kiếm Nam Sơn đâu rồi?”
Quản sự ngỡ ngàng: “Ba thần kiếm nào? Chúng ta chỉ tìm được một thanh thần kiếm, sau đó đưa đến Loan Vũ Điện.”
Phong Khiển Tuyết nhìn sâu vào mắt hắn, lặp lại: “Ba thần kiếm Nam Sơn đâu rồi?”
Ánh mắt quản sự thoáng dại, ngây người: “Chúng ta chỉ tìm được một thanh thần kiếm, không biết ba thanh còn lại ở đâu. Chuyện này không phải do ta phụ trách.”
“Vậy ai phụ trách?”
“Đệ Thập Tam Các.”
Phi Tiên Cư chia thành bốn mươi chín các, mỗi các có chức trách riêng.
“Đệ Thập Tam Các có bao nhiêu người?”
“Năm mươi.”
“Chủ yếu tìm thông tin?”
“Đúng vậy.”
“Ai quản lý?”
“Lão bản.”
“Năm mươi người này giờ ở đâu?”
“Trời Nam đất Bắc, ai nấy đều có việc riêng.”
“Không ai ở lại thành sao?”
“Không.”
Phong Khiển Tuyết không nhìn hắn nữa, bình tĩnh nói: “Đa tạ.”
Quản sự ngẩn ngơ hồi tỉnh: “À, đa tạ gì?”
“Đi thôi.” Phong Khiển Tuyết quay người, “Chúng ta đến nơi khác tìm tiếp.”
Đây là lần đầu Ly Hoán và Mặc Trì chứng kiến thuật nhiếp hồn huyền thoại. Hai người kinh ngạc đến ngây người—đó chính là đại cấm thuật! Nếu người khác luyện cũng đành thôi, song sao ngay cả hậu duệ họ Phong cũng có thể luyện công khai như vậy? Bị lộ ra ngoài ắt bị phế tu vi, đuổi khỏi nhà—đúng không?
Tạ Nhận từng chứng kiến lần ở thành Trường Dạ, nên cũng khá bình tĩnh, vỗ vai hai người: “Dùng tốt là được rồi. Quan tâm nó cấm hay không cấm làm gì? Nói thật, ta còn từng lén đọc [Hoạ Ngân Bình] ấy, sách cấm đấy.”
“Sao có thể so sánh sách cấm với thuật cấm được?” Mặc Trì vẫn sợ hãi, “Thuật pháp hỏi gì đáp nấy, quá… Ai ai cũng có chuyện muốn giấu, sao lại tùy tiện moi ra được? Trách không được nó bị coi là tà thuật, sau này ta không dám nhìn Phong huynh nữa.”
Ly Hoán nói: “Thuật nhiếp hồn là tà thuật, tất sẽ hại thân. Ngươi có vài tâm sự thiếu niên cỡ lông gà vỏ tỏi, làm gì đáng để người khác dùng thuật moi ra. Chẳng qua, A Nhận à, ngươi nên khuyên ——”
Chưa dứt lời, Tạ Nhận đã nhanh tay lấy cây kẹo đường nặn hình trên sạp hàng, đuổi kịp Phong Khiển Tuyết.
Ly Hoán bị chủ quán chặn lại, trời xanh ơi, ngươi mua thứ đó làm gì? Tiền tiêu hàng tháng của ta hết sạch rồi!
Tạ Nhận đưa kẹo đường cho người phía trước: “Cho huynh này!”
Phong Khiển Tuyết thoáng nhìn: “Xấu quá, không muốn.”
“Lần sau sẽ mua cho huynh cây đẹp hơn.” Tạ Nhận đi cùng hắn hai bước, cẩn thận hỏi: “Huynh bắt đầu luyện thuật nhiếp hồn từ khi nào?”
Phong Khiển Tuyết: “Quên rồi.”
Tạ Nhận giải thích: “Ta chẳng quan tâm đó là nhiếp hồn hay không, nhưng tà thuật hại thân, sau này huynh nên dùng ít lại.”
Phong Khiển Tuyết: “Bớt việc.”
Bớt việc thì chẳng thể cứ chuyện nào cũng nhờ thuật nhiếp hồn! Tạ Nhận tức khí, một mình gánh vác: “Thế huynh dạy ta đi, sau này việc hại thân cứ để ta làm!”
Phong Khiển Tuyết vẫn hai chữ: “Không muốn.”
Nói xong, hắn nghi ngờ nhìn Tạ Nhận: “Ngươi mua kẹo đường nặn hình cho ta, chính là muốn học thuật nhiếp hồn?”
Tạ Nhận tức đến muốn phun máu: “Sao huynh lại thế? Ta đâu muốn học tà thuật? Ta chỉ lo huynh có sao không!”
Phong Khiển Tuyết bước đi: “Không tin.”
Tạ Nhận hít sâu, không được, phải bình tĩnh, phải thành thục, không được so kè.
Lại đuổi theo: “Ta thật không có mà!”
Thật khiến người ta tức chết.
Bốn người lại tìm hiểu thêm quanh thành Xuân Đàm. Đến giữa trưa, muốn tìm quán ăn, bỗng có tờ giấy kiếm khách bay tới—vẽ đầy gà vịt thịt cá, hấp dẫn vô cùng đối với kẻ đói bụng. Mặc Trì cười: “Hạnh Hoa Lâu! A Nhận, quán mới mở này hợp với ngươi ghê, toàn món quê nhà của ngươi.”
Phong Khiển Tuyết nghe vậy: “Vậy ăn ở Hạnh Hoa Lâu đi.”
Truyền đơn này không ghi địa chỉ, chỉ cần đốt lên sẽ biến thành chùm sáng nhỏ dẫn đường. Tạ Nhận nhớ lại lần mua kẹo, chọn mãi mới chọn được cây hình cô nương váy hồng. Ly Hoán bình phẩm: “Thẩm mỹ của ngươi kiểu gì vậy.”
“Ngươi biết gì.” Tạ Nhận tin tưởng vào mắt mình, ôm đầy hy vọng dâng vật quý, song Phong Khiển Tuyết chỉ thoáng nhìn, cảm thấy mắt mình bị ô nhiễm, nhất quyết không nhận.
Tạ Nhận: “…”
Ly Hoán đứng trước ngõ nhỏ, ngơ ngác: “Ủa, sao chỗ này không có đường?”
Không chỉ không có đường, chùm sáng biến mất, chỉ còn tường cao đen kịt. Lúc đầu họ nghĩ truyền đơn lỗi, quay lại, song càng đi càng lạc, cuối cùng lại thành con đường khác. Yên tĩnh lạ lùng, tường đen cao ngất bao vây con đường trắng, sương trắng lượn lờ, không một tiếng động, không chút gió.
Phong Khiển Tuyết hạ giọng: “Ngự kiếm!”
Bốn đường kiếm lạnh bỗng rời vỏ, hai bên tường bỗng cao theo, dù kiếm bay cao đến đâu, tường vẫn cao theo.
Ly Hoán hoảng hốt: “Thứ quỷ gì thế!”
Phong Khiển Tuyết nhắm mắt, nhạy bén cảm nhận oán khí quen thuộc trong sương trắng—cùng mức như ở thành Trường Dạ, bèn nói: “Là Cửu Anh.”
“Đúng rồi.” Tạ Nhận nói, “Đi xuống trước đi, sợ ngự kiếm cũng thoát khỏi mê trận. Khoan đã, đằng kia có đình cao!”
“Là Lao Nguyệt Đình trong thành!” Ly Hoán vui vẻ, “Đi, xông ra khỏi sương trắng nào, biết đâu ra ngoài được.”
Kiếm khí xuyên qua không trung như sương lạnh, song sương không hề thay đổi. Phong Khiển Tuyết nhíu mày, một tay giữ chặt Tạ Nhận, cùng hắn rơi xuống chóp đình—đúng là Lao Nguyệt Đình, song không phải ở thành Xuân Đàm.
Sương mù dày đặc biến mất, ánh sáng tràn ngập, khiến người ta chói mắt.
Một tòa thành xuất hiện bất ngờ dưới chân bốn người—cung đình lầu các, cầu nhỏ nước chảy, tiểu thương rao hàng, trẻ con nô đùa, lữ khách giao du, thậm chí còn thoảng mùi thức ăn và rượu.
Ly Hoán hỏi: “Ảo ảnh?”
Mặc Trì lấy mũi tiêu gỗ, bắn vào mái hiên khiến nó kêu “cạch cạch”, suýt trượt chân một lão bán đồ ăn.
“Không phải ảo ảnh, thật, song không đúng lắm. Sao nơi này quen mắt thế? Chẳng phải ta đã từng đến đây?”
Đang nói, trong thành bỗng có người cãi nhau quyết liệt—lão bà bán thịt heo mắng chồng, tóm tóc kéo vào nhà. Hàng xóm chạy ra, có người khuyên can, có người che miệng cười, lại có kẻ nhân lúc hỗn loạn đi trộm lòng heo—hỗn loạn vô cùng.
Tạ Nhận ngẩn người: “Là mô hình thành trì!”
Quán rượu, khách đ**m, cầu nước chảy… Trách sao quen mắt đến thế—hắn từng ngồi cạnh bàn ngắm nhóm người sinh hoạt trong thành, nào ngờ hôm nay lại hóa thân thành người trong đó.
Mô hình thành trì do chính Lạc Mai Sinh vẽ ra, sửa đi sửa lại hơn trăm lần, từng chi tiết nhỏ đều in sâu trong lòng. Nếu Cửu Anh đang chiếm thân hắn, muốn dựng tòa thành này chẳng khó.
Ly Hoán kinh ngạc: “Hắn nhốt chúng ta ở đây làm gì?”
Tạ Nhận rút kiếm: “Mặc kệ hắn, nghĩ cách ra khỏi đây rồi nói!”
/Hết chương 35/
[Đã chỉnh sửa: 07/06/2025]
.
Kẹo đường nặn hình [糖人] (có lẽ là tò he hoặc đồ chơi đường).