Chương 1: Mở đầu – Ba Cách để Sống sót trong một Thế giới Đổ nát.

Toàn Trí Độc Giả

Chương 1: Mở đầu – Ba Cách để Sống sót trong một Thế giới Đổ nát.

Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Có ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát. Tôi đã quên vài cách, nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn: Bạn – người đang đọc những dòng này, sẽ sống sót.
– Ba Cách Sống Sót Trong Một Thế Giới Đổ Nát]
Màn hình chiếc điện thoại cũ kỹ của tôi hiện lên một trang web truyện. Tôi lướt lên rồi lại lướt xuống. Không biết mình đã làm hành động này bao nhiêu lần rồi nhỉ?
“Thật sự? Đã kết thúc?”
+
[Ba Cách Sống Sót Trong Một Thế Giới Đổ Nát]
Tác giả: tls123
3,149 chương.
+
“Ba Cách Sống Sót Trong Một Thế Giới Đổ Nát” là một cuốn tiểu thuyết viễn tưởng dài 3149 chương. Tên gọi tắt của nó là “Con Đường Sinh Tồn.”
Tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết này từ thời trung học và kiên trì theo dõi cho tới tận bây giờ. Tôi đọc nó khi bị đám đầu gấu ở trường bắt nạt, khi tôi thi trượt phải học ở một trường địa phương, khi tôi đi lính nghĩa vụ, khi tôi liên tục thay đổi công việc và hiện tại khi tôi đang làm tiếp thị cho một công ty lớn… Mẹ kiếp, thôi không nói về chuyện đó nữa. Dù sao thì….
[Tin nhắn của tác giả: Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã theo dõi “Con Đường Sinh Tồn” cho tới tận bây giờ. Tôi sẽ quay trở lại cùng với chương kết thúc!]
“A… Còn một chương cuối nữa. Vậy chương tiếp theo chính là chương cuối cùng rồi.”
Từ khi tôi còn nhỏ cho tới tận bây giờ, đã mười năm trôi qua. Cuốn tiểu thuyết này cũng đã được viết trong mười năm. Sự tiếc nuối khi thế giới mà tôi hằng theo dõi sắp kết thúc đan xen với niềm hưng phấn vì nó đã đi đến hồi kết. Tôi mở hộp bình luận dành cho tác giả và gõ những dòng cảm xúc của mình vào đó.
Kim Dokja: Tác giả à, cảm ơn anh về tất cả những gì anh đã viết trong suốt thời gian qua. Tôi rất mong đợi chương cuối cùng đấy.
Đây là những dòng tin nhắn chân thành nhất tôi dành cho tác giả. “Con Đường Sinh Tồn” chính là tiểu thuyết của cuộc đời tôi. Mặc dù nó không phải là một bộ truyện nổi tiếng, nhưng nó vẫn là số một đối với tôi. Có rất nhiều điều tôi muốn nói với tác giả nhưng tôi lại không thể viết ra. Tôi sợ những điều đó sẽ làm tổn thương tác giả.
– Trung bình 1.9 lượt đọc trên một chương.
– Trung bình 1.08 lượt bình luận trên một chương.
Đó chính là chỉ số trung bình dành cho cuốn tiểu thuyết “Con Đường Sinh Tồn.” Chương đầu tiên có tới 1200 lượt đọc. Thế nhưng đến chương thứ 10, nó chỉ còn 120 lượt đọc. Đến chương 12, chỉ còn 50 lượt đọc. Đến chương 100, chỉ còn lại đúng một người đọc.
Lượt xem = 1.
Cảm xúc của tôi bị choáng ngợp khi nhìn thấy con số “1” xuất hiện bên cạnh chương truyện. Đôi lúc, nó biến thành con số “2”, nhưng có lẽ là do ai đó bấm nhầm mà thôi.
“Cảm ơn.”
Tác giả đã viết một cuốn tiểu thuyết hơn 3000 chương mà chỉ có đúng một lượt đọc trên một chương trong suốt mười năm qua. Đây đúng là một câu chuyện phi thường.
Tôi nhấn vào “Danh sách đề cử” và viết,
“Tôi giới thiệu cho các bạn một cuốn tiểu thuyết vô cùng cuốn hút đây.”
Tác giả đã viết tặng tôi nguyên cả một bộ tiểu thuyết miễn phí. Vì vậy, tôi nghĩ mình cũng nên giới thiệu nó với mọi người. Tôi nhấn nút hoàn thành nội dung đề cử. Ngay lập tức, các bình luận khác nhanh chóng nổi lên.
“Lại là tên đó nữa kìa. Tôi tìm ID của hắn rồi, lần nào hắn cũng đề cử cuốn tiểu thuyết đó.”
“Không phải lượt đề cử của hắn đã bị cấm rồi sao? Mà tên tác giả kia, hắn vẫn còn viết à?”
Có vẻ như tôi đã viết một lời giới thiệu tương tự vào tháng trước. Trong thoáng chốc, hàng tá bình luận yêu cầu quản trị viên điều tra đã nổi lên. Nhìn những dòng bình luận này, mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi đoán chắc tác giả cũng sẽ thấy chúng. Vì vậy, tôi nhanh chóng xóa dòng đề cử đó đi. Nhưng vì nó đã bị tố cáo nên tôi không thể gỡ xuống được nữa.
“Chết tiệt…”
Tôi tức giận khi lời đề cử chân thành của tôi dành cho cuốn tiểu thuyết này lại biến thành ra nông nỗi này. Nếu họ đã thấy dòng đề cử này, tại sao không có một ai đọc qua cuốn tiểu thuyết vô cùng thú vị như vậy chứ? Tôi cũng muốn ủng hộ tác giả lắm. Nhưng với đồng lương ít ỏi của mình, việc ủng hộ là một điều xa xỉ đối với tôi. Đột nhiên, tôi nhận được một thông báo có tin nhắn mới.
-tls123: Cảm ơn cậu.
Tin nhắn mới có nội dung như vậy. Mất một lúc, tôi mới hiểu được dòng tin nhắn này.
-Kim Dokja: Anh là tác giả à?
-tls123: Đúng vậy. Tôi chính là tác giả cuốn tiểu thuyết “Con Đường Sinh Tồn.”
-tls123: Nhờ có cậu mà tôi mới có thể theo đuổi bộ truyện này tới tận cùng. Và tôi cũng đã thắng một cuộc thi.
Thật không thể tin được. “Con Đường Sinh Tồn” còn thắng một cuộc thi nữa sao?
-Kim Dokja: Chúc mừng anh! Cuộc thi đó là gì vậy?
-tls123: Cậu không biết được đâu. Nó là một cuộc thi vô danh.
Tôi thầm nghĩ trong đầu không biết có phải tls123 vì xấu hổ nên nói dối hay không. Nhưng tôi mong nó là sự thật. Biết đâu đó thật sự là sự thật thì sao? Có thể đó là một cuộc thi trên một diễn đàn khác thì sao?
Tôi có chút thất vọng. Nhưng một câu chuyện hay như thế này được lan rộng cho mọi người cũng là điều tuyệt vời phải không?
-tls123: Tôi muốn gửi cho bạn một món quà đặc biệt như một lời cảm ơn của tôi dành cho bạn.
-Kim Dokja: Món quà?
-tls123: Đúng vậy. Đó là lời cảm ơn chân thành của tôi dành cho độc giả yêu quý đã mang lại sự sống cho câu chuyện này.
Tôi liền đưa địa chỉ email của mình cho vị tác giả.
-tls123: À, phải rồi. Tôi đã được tính phí cho cuốn tiểu thuyết này rồi.
-Kim Dokja: Wow, thật sao? Khi nào thì tính phí? Một kiệt tác như vậy đáng lẽ ra nên được trả tiền ngay từ đầu mới đúng chứ?
Đó là một lời nói dối. “Con Đường Sinh Tồn” là một series truyện xuất bản hằng ngày. Vì vậy, tôi đã phải trả tới tận 3000 won cho một tháng. 3000 won chính là bữa trưa ở cửa hàng tiện lợi của tôi đấy.
-tls123: Lịch tính phí sẽ bắt đầu từ ngày mai.
-Kim Dokja: Vậy chương kết thúc sẽ bị tính phí sao?
-tls123: Đúng vậy. Tôi nghĩ cậu sẽ phải trả tiền để được đọc nó rồi.
-Kim Dokja: Đương nhiên, tất nhiên là tôi sẽ trả tiền chứ! Tôi sẽ mua chương cuối cùng đó!
Không thấy tác giả trả lời lại nữa. Thấy vậy, tôi thoát khỏi trang đó. Sau khi rời đi, sự thất vọng dâng lên khắp cơ thể tôi. Anh ta cứ thế mà bỏ đi, không thèm trả lời lại câu hỏi của tôi ngay cả khi đã thành công sao? Sự ngưỡng mộ dần biến thành sự ghen tị. Tôi trông chờ nó làm gì chứ? Đằng nào thì đó cũng không phải là cuốn tiểu thuyết của tôi.
“Liệu anh ta có gửi cho mình một phiếu quà tặng không nhỉ? Nếu được 50.000 won thì quá tuyệt luôn.”
Lúc đó, tôi suy nghĩ quá đơn giản. Tôi không hề hay biết rằng sang ngày hôm sau, thế giới đã thay đổi.