Toàn Trí Độc Giả
Chương 2: Bắt đầu dịch vụ Trả phí (1)
Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tôi là Dokja.”
Tôi thường giới thiệu mình như vậy với mọi người, và thế là những hiểu lầm cứ thế nối tiếp xảy ra.
“Hả? Cậu là con một à?”
“Đúng vậy! Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói.”
“Huh? Vậy là?”
“Tên tôi là Dokja. Kim Dokja.”
Kim Dokja (ý là “đứa con một được yêu quý” của gia đình họ Kim) – cha tôi đã đặt cái tên này với mong muốn tôi sẽ là một chàng trai khỏe mạnh. Thế nhưng, có lẽ cũng vì cái tên này mà tôi trở thành một người đơn độc và bình thường. Nói tóm lại: Tôi là Kim Dokja, 28 tuổi, hiện vẫn độc thân. Sở thích của tôi là đọc tiểu thuyết trên tàu điện ngầm.
Và hiện tại tôi đang dán mắt vào màn hình điện thoại.
Giữa toa tàu ồn ào, tôi chợt ngẩng đầu lên. Đập vào mắt tôi là một cô gái đang nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt tò mò. Cô ấy là Yoo Sangah, đồng nghiệp ở phòng nhân sự cùng công ty với tôi.
“À, chào cô.”
“Anh từ công ty về nhà sao?”
“Vâng, đúng vậy. Còn Yoo Sangah-ssi thì sao?”
“Tôi khá may mắn. Hôm nay quản lý đi công tác rồi.”
Yoo Sangah ngồi xuống khoảng trống trên chiếc ghế bên cạnh tôi. Một mùi hương thoang thoảng từ người cô ấy tỏa ra khiến tôi bất giác thấy hồi hộp.
“Cô có thường đi tàu điện ngầm không?”
“Tôi…”
Mặt Yoo Sangah thoáng tối sầm lại.
Nghĩ lại, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi gặp Yoo Sangah trên tàu điện ngầm. Có tin đồn rằng Yoo Sangah được người trong công ty đưa đón về nhà mỗi ngày. Bắt đầu từ quản lý nhân sự Kang cho đến quản lý tài chính Han.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của cô ấy lại khiến tôi bất ngờ,
“Có người đã trộm xe đạp của tôi.”
Xe đạp?
“Cô đi làm bằng xe đạp ư?”
“Đúng vậy! Mấy ngày nay tôi phải tăng ca nên không có thời gian tập thể dục. Dù hơi phiền phức một chút, nhưng vẫn đáng.”
“Aha, tôi hiểu rồi.”
Yoo Sangah mỉm cười.
Nhìn gần cô ấy, tôi hiểu vì sao đàn ông lại thích cô ấy đến vậy. Thế nhưng, đây cũng không phải chuyện của tôi. Ai cũng có một cách sống riêng, và lối sống của Yoo Sangah khác xa lối sống của tôi. Sau cuộc đối thoại kỳ quặc đó, tôi quay lại với màn hình điện thoại của mình. Tôi mở ứng dụng đọc tiếp cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, trong khi Yoo Sangah… Cái gì thế này??
“Por favor dinero.”
“Hả?”
“Là tiếng Tây Ban Nha.”
“…À, ra vậy. Nó có nghĩa là gì?”
“Nó có nghĩa là 'Cho tôi xin chút tiền'.”
Yoo Sangah tự tin trả lời. Học bài trên tàu điện ngầm khi đang trên đường về nhà… Lối sống của cô ấy quả thực khác xa tôi. Thế nhưng, ghi nhớ từ vựng để làm gì cơ chứ?
“Cô chăm chỉ thật.”
“Tiện thể, Dokja-ssi đang làm gì vậy?”
“À, tôi…”
Yoo Sangah dán mắt vào màn hình điện thoại của tôi,
“Là một cuốn tiểu thuyết sao?”
“À, ừm… Tôi đang học tiếng Hàn.”
“Ồ, ra vậy. Tôi cũng thích đọc tiểu thuyết lắm. Nhưng dạo gần đây không có thời gian nên tôi không đọc được nhiều…”
Thật bất ngờ, Yoo Sangah cũng thích đọc tiểu thuyết ư??
“Chẳng hạn như tiểu thuyết của Murakami Haruki, Raymond Carver, Han Kang…”
Tôi biết ngay mà.
Yoo Sangah hỏi, “Dokja-ssi, anh thích tác giả nào vậy?”
“Tôi có kể ra thì cô cũng không biết đâu.”
“Hì. Tôi đọc rất nhiều tiểu thuyết mà. Anh cứ nói đi. Tác giả yêu thích của anh là ai vậy?”
Vào những lúc như thế này, tôi rất ngại khi nói ra sở thích đọc tiểu thuyết của mình. Tôi liếc nhìn tiêu đề cuốn tiểu thuyết mình đang đọc.
[Thế Giới sau khi Sụp đổ]
Tác giả: Sing Shangshong.
Sao tôi có thể nói ra mình đang đọc cuốn tiểu thuyết “Thế giới sau khi sụp đổ” của tác giả Sing Shangshong chứ.
“Chỉ là một cuốn tiểu thuyết viễn tưởng thôi. À, ừm… Nó giống như Chúa tể của những chiếc nhẫn vậy…”
Nghe thấy vậy, đôi mắt Yoo Sangah mở to, nói:
“A! Chúa tể của những chiếc nhẫn. Tôi đã xem phim đó rồi.”
“Bộ phim đó hay thật.”
Sau đó sự im lặng lại bao trùm. Yoo Sangah nhìn tôi như đang mong chờ điều gì đó. Cuộc đối thoại lại rơi vào ngõ cụt. Vì vậy, tôi quyết định thay đổi chủ đề,
“Đã được một năm kể từ khi tôi vào công ty. Đây là năm cuối cùng của tôi. Thời gian trôi nhanh thật đấy.”
“À! Lúc đó cả hai chúng ta đều không biết gì, phải không?”
“Đúng vậy! Mới chỉ như ngày hôm qua thôi, vậy mà hợp đồng đã hết hạn rồi.”
Khi nhìn thấy biểu cảm trên mặt Yoo Sangah, tôi có cảm giác mình vừa nói sai điều gì đó.
“À, tôi….”
Yoo Sangah im bặt.
Tôi quên mất. Yoo Sangah đã nhận được lời khen ngợi từ đối tác mua hàng vào tháng trước, nên hiện tại đã được thăng chức lên làm nhân viên chính thức.
“À, phải rồi. Chúc mừng cô. Mặc dù hơi muộn. Xin lỗi nhé. Ha ha… Đáng lẽ ra tôi nên chăm chỉ hơn và nên đi học ngoại ngữ.”
“À, không Dokja-ssi! Còn phần đánh giá hiệu suất và…”
Tôi ghét phải thừa nhận, nhưng hình ảnh Yoo Sangah khi nói chuyện thật sự quá đẹp. Cứ như thể cô ấy là trung tâm của vũ trụ vậy. Nếu thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, vậy nhân vật chính chắc chắn là những người như cô ấy. Sự thật đúng là như vậy. Tôi không cố gắng còn Yoo Sangah thì rất nỗ lực. Tôi chỉ ngồi đọc tiểu thuyết trên mạng, trong khi Yoo Sangah ra sức học hành chăm chỉ. Cho nên việc Yoo Sangah trở thành nhân viên chính thức, trong khi tôi bị sa thải là lẽ thường tình.
“Chuyện này… Dokja-ssi…..”
“Vâng.”
“Nếu như anh không thấy phiền… anh có muốn biết ứng dụng mà tôi đang dùng không?”
Giọng của Yoo Sangah dần trở nên lạnh nhạt. Cứ như thể cả thế giới đang xa rời tôi vậy. Tôi trấn tĩnh lại tinh thần và nhìn thẳng về phía trước. Trước mặt tôi là một cậu bé, tầm 10 tuổi. Nó mang theo một chiếc hộp đựng côn trùng và đang ngồi cạnh mẹ, mỉm cười hạnh phúc.
“…Dokja-ssi?”
Nếu như tôi có một cuộc sống khác thì sao? Ý tôi là, nếu như tôi có một lối sống khác thì sao?
“Kim Dok…”
Nếu như lối sống khác của tôi là “Siêu thực” thay vì “Viễn vông” như hiện tại, liệu tôi có thể trở thành nhân vật chính không? Tôi thật sự không biết. Và có lẽ mãi mãi không thể trả lời được câu hỏi này. Nhưng có một điều tôi biết.
“Tôi đây, Yoo Sangah-ssi.”
“Dù cô có cho tôi biết ứng dụng cô đang dùng, thì nó cũng không có tác dụng gì đối với tôi đâu.”
Lối sống của tôi rõ ràng không phải là “Siêu thực.”
“Dokja có nghĩa là đơn độc, một mình. Một cuộc đời đơn độc.”
“Hả? Sao cơ…”
“Tôi là một người như thế.”
Trong lối sống này, tôi không phải là nhân vật chính mà chỉ là một kẻ “đơn độc.”
“Cuộc đời đơn độc…”
Gương mặt Yoo Sangah hiện lên vẻ nghiêm nghị. Tôi vẫy tay ra hiệu không có chuyện gì đâu. Tôi không hiểu vì sao, nhưng cô gái ấy thực sự lo lắng cho tôi. Có lẽ do cô ấy là nhân viên phòng nhân sự chăng? Tôi biết hiệu suất công việc của mình như thế nào, mặc dù...
“Dokja-ssi rất giỏi đấy.”
“Sao cơ?”
“Vậy tôi cũng sẽ sống một cuộc đời như chiếc ngà voi.” (Sangah = ngà voi)
Yoo Sangah như thể vừa mới quyết định chuyện gì đó, sau đó tiếp tục quay lại học tiếng Tây Ban Nha. Tôi nhìn cô ấy thêm một lúc nữa, sau đó quay lại cuốn tiểu thuyết mình đang đọc dang dở. Mọi thứ đều trở lại bình thường, nhưng lạ lùng thay, tôi lại không thể nào kéo màn hình điện thoại xuống như cũ. Có lẽ do tôi nhận ra sức nặng của hiện thực nên tôi không thể nào kéo màn hình xuống được chăng??
Ngay sau đó, một thông báo hiện lên trên màn hình điện thoại của tôi.
[Bạn nhận được một mail mới.]
Là email của tác giả “Con đường sinh tồn.”
Tôi mở email ra.
– Độc giả thân mến, tiểu thuyết của tôi sẽ bắt đầu tính phí lúc 7 giờ tối đấy. Cái này sẽ có ích cho cậu đấy. Chúc cậu may mắn.
[1 tệp đính kèm.]
Tác giả nói là sẽ tặng cho tôi một món quà. Món quà là gì?
…Giống như tên tôi vậy, bản chất của tôi cũng là một độc giả. Cho nên, tôi khá hưng phấn khi nhận được email này.
Đúng vậy! Sống một cuộc đời độc giả cũng không tệ.
Tôi kiểm tra thời gian.
Hiện tại là 6 giờ 55 phút tối. Tôi còn đúng 5 phút trước khi cuốn tiểu thuyết kia bắt đầu tính phí.
Sau đó tôi mở danh sách những tiểu thuyết ưa thích của mình ra. Vì tôi là độc giả duy nhất, cho nên tôi quyết định để lại một bình luận chúc mừng, tiếp sức cho tác giả. Thế nhưng…
- Tác phẩm đó không còn tồn tại nữa??
Tôi cố gắng gõ chữ “đổ nát” vài lần vào thanh tìm kiếm, thế nhưng lại không có kết quả tôi mong muốn. Cuốn tiểu thuyết “Con đường sinh tồn” cứ như vậy biến mất, không để lại chút dấu vết nào. Thật kỳ lạ. Đã từng có trường hợp một cuốn tiểu thuyết nào đó bị xóa, nhưng cứ vậy mà xóa không thông báo trước trong khi sắp được tính phí thì đã có bao giờ chưa?
Đột nhiên, đèn điện trong tàu điện tắt phụt một cái. Toa tàu bỗng trở nên tối đen như mực.
Kiiiiiiiik-!
Tàu điện rung lắc dữ dội, tiếng kim loại ma sát vang lên. Yoo Sangah hoảng sợ hét toáng lên, ôm chầm lấy tôi. Rồi sau đó là tiếng hỗn loạn của mọi người xung quanh. Yoo Sangah bấu chặt lấy tay tôi, mạnh tới nỗi tôi chú ý cơn đau ở tay còn nhiều hơn cú phanh bất ngờ lúc nãy. Mất tới 12 giây, lúc này đoàn tàu mới dừng lại.
Sau đó, âm thanh hỗn loạn, bối rối vang lên khắp nơi.
“Ưm? Chuyện gì vậy?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Trong bóng tối, hai ánh đèn điện thoại được bật lên. Yoo Sangah vẫn bám chặt lấy tay tôi, hỏi:
“Chuyện….chuyện gì vừa mới xảy ra vậy?”
Tôi giả vờ không bận tâm, nói.
“Đừng lo. Không có gì to tát đâu.”
“Vậy sao??”
“Đúng vậy. Có lẽ ai đó tự sát cản đường tàu điện đó mà. Sẽ sớm thôi, cơ trưởng sẽ đưa ra thông báo cho mọi người.”
Tôi vừa nói xong, thì tiếng cơ trưởng liền vang lên.
– Tất cả hành khách trên chuyến tàu, tất cả hành khách trên chuyến tàu….
Không gian náo loạn xung quanh dần ổn định lại. Tôi thở dài và nói.
“Đấy, thấy chưa. Tôi nói có sai đâu mà. Tiếp theo là một lời xin lỗi sau đó điện sẽ sớm bật trở lại…”
- T-Tất cả mọi người mau chạy đi… Chạy…!
‘Cái gì?’
Sau đó một tiếng “bíp” vang lên, đài phát thanh cũng tắt ngúm luôn. Sau khi âm thanh này truyền đi, bên trong khoang tàu liền trở nên hỗn loạn.
“D-Dokja-ssi? Chuyện gì vậy…?”
Một ánh sáng vụt qua phía trước tàu điện. Kèm theo sau đó là tiếng trống rất to và âm thanh của một vụ nổ lớn. Có thứ gì đó đang từ trong bóng tối tiến lại gần đây. Thật trùng hợp, lúc này đúng 7 giờ tối.
Tích!
7 giờ tối. Cả thế giới như ngừng lại. Đột nhiên một giọng nói vang lên:
[Dịch vụ miễn phí của hệ thống hành tinh 8612 đã hết hạn.]
[Kịch bản chính bắt đầu.]
Đây là khoảnh khắc đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời tôi.