Chương 28: Địa chủ (1)

Toàn Trí Độc Giả

Chương 28: Địa chủ (1)

Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chúng tôi theo Lee Jihye tiến vào Chungmuro. Yoo Sangah nhìn thấy một cánh cửa lưới bị vỡ tan trên mặt đất và nói: “...Không khí ở đây thật hỗn loạn.”
Khi lên đường ray số 3, chúng tôi thấy một vài người đang ngồi.
[Bạn đã tiến vào Chungmuro]
[Kịch bản thứ 3 đang diễn ra]
[Kênh #GIR-8761 đang kích hoạt.]
[Kênh #BIR-3642 đang kích hoạt]
Kể từ Chungmuro, quy mô của các kịch bản sẽ phát triển và số lượng kênh của Dokkaebi sẽ tăng lên. Bihyung ngây thơ kia chắc sẽ có một khoảng thời gian khó khăn từ giờ trở đi. Vài người trung niên nhìn chúng tôi và vẫy tay: “Ồ, samurai nhỏ bé. Cô lại mang thêm người mới về à?”
“Vâng.” ‘Một samurai’. Tôi đoán Lee Jihye có thể được gọi như thế nếu nhà bảo trợ của cô ấy không biết. Chẳng sớm thì muộn họ cũng sẽ bị phạt thôi. Lee Jihye nhíu mày và nhìn đám người trung niên: “Mấy người lại uống rượu đấy à?”
“Hahahat! Trong tình cảnh thế giới như bây giờ, còn gì hơn là uống rượu chứ?”
Những gã trung niên đó trông có vẻ thoải mái, không hề giống người vừa trải qua thảm họa. Điều này cũng bình thường thôi, vì họ đang mặc quân phục. Đây chắc chắn là sự khác biệt của Chungmuro. Mọi chuyện bây giờ mới thực sự bắt đầu.
“Nhưng những người bạn của cô đã vượt qua đường hầm à? Thật tuyệt... Họ có rất nhiều xu phải không?”
Một gã trung niên quay sang Yoo Sangah. “Quý cô đằng kia, cô tên là gì? Cô có muốn thuê phòng giá rẻ không?”
“...Phòng?”
“Haha, cô không biết hệ thống ở đây sao? Chỗ này—”
Lee Jihye ngắt lời gã trung niên: “Mấy chú đừng có lừa người mới nữa.”
“À, thì dù sao họ cũng cần biết. Đây là cách mọi người kiếm sống mà...”
“Nếu ông không muốn bị thương thì dừng lại đi.”
Gã trung niên khựng lại trước lời của Jihye. “Haizz... Lũ trẻ bây giờ học mấy thứ không hay ho gì cả.”
“Này. Kang-ssi. Dừng lại.”
“Tôi đã đưa mấy người đến đây rồi, từ giờ hãy tự lo cho bản thân đi. Tôi không phải bảo mẫu đâu.” Con bé này nói chuyện thật thờ ơ.
Tôi nhìn quanh. Chungmuro, đây là nơi diễn ra kịch bản thứ 3, với luật chơi hoàn toàn khác biệt.
“K-Khốn nạn! Tao sẽ giết hết nếu chúng mày dám lại gần!...” Một gã trung niên đứng trên sân ga đường hầm số 3, vung dao loạn xạ và đe dọa mọi người. Dưới chân gã là một ô vuông rộng 1 pyeong (3.306 m2), đang tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt lơ lửng trong không khí.
Yoo Sangah hỏi: “...Tại sao ông ta lại làm thế?”
“Tôi có thể đoán được nhưng không cần làm cô ấy sợ hãi vào lúc này.” Có nhiều người đang ngồi với một con dao ở đường hầm số 3. Không như gã kia, tất cả họ đều mang vẻ mặt tuyệt vọng. Tôi liếc nhìn họ và hỏi Lee Jihye: “Yoo Jonghyuk đang ở đây à?”
Lee Jihye, người đang định rời đi, quay đầu lại khi nghe thấy cái tên ‘Yoo Jonghyuk’. Một sự cảnh giác xuất hiện trong mắt cô bé: “...Anh là ai?”
Yoo Jonghyuk đã phá hỏng đứa trẻ này rồi. Chà, tôi cũng có thể hiểu được. Thật khó để tìm được một nhà bảo trợ tầm cỡ Hải Chiến Thần, ngay cả khi anh ta tìm kiếm khắp Nam Hàn. Nếu tôi là Yoo Jonghyuk, tôi sẽ không tìm cô ấy sớm như vậy sau khi đến Chungmuro.
“Tôi là cộng sự đã sống sót trở lại của Yoo Jonghyuk.”
“...Cộng sự? Điều này khả thi sao?” Lee Jihye nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
Tôi nhún vai một cách không chút xấu hổ: “Hắn ta sẽ biết nếu cô nói cho hắn thôi. Yoo Jonghyuk đang ở đâu?”
“...Sư phụ không có ở đây.”
“Thật sao? Khó rồi đây. Tôi có vài thứ cần nói.”
Biểu cảm của Lee Jihye trở nên méo mó khi cô bé nhìn tôi với vẻ bị phản bội. À, tôi biết rất rõ cô bé nghĩ gì về Yoo Jonghyuk. Cô bé cũng coi anh ta là ‘Sư phụ’... Chắc sẽ khó mà làm thân với cô bé theo cách này. Lee Jihye gọi một cậu nhóc đang ngồi xổm ở góc: “Này! Lại đây!”
“Ơ? Vâng, vâng!”
“Trông chừng mấy người này. Chị đi tìm Sư phụ đây.”
Cậu nhóc nhìn chúng tôi với ánh mắt hoang mang: “...Họ là ai?”
“Không biết nữa. Bạn của Sư phụ chăng?”
Sau lời của Lee Jihye, ánh mắt của những người trong nhà ga mở lớn. Họ nhìn chằm chằm vào chúng tôi đầy sự ngạc nhiên và kinh ngạc.
“...Bạn của Yoo Jonghyuk-ssi sao?” Cậu bé chạy tới và kêu lên. Trông cậu cũng tầm tuổi Lee Jihye. “Mọi người thật sự là bạn của Yoo Jonghyuk-ssi ư?”
Tôi không thể nói dối khi nhìn thấy ánh mắt trong sáng của cậu bé. Hoặc ít nhất, đó là điều xảy ra nếu tôi là một người bình thường.
“Anh ấy là một người bạn tốt.”
Gần đây, tôi không thấy mình là người ‘bình thường’, hoặc ít nhất là trong hoàn cảnh này.
***
Trong khi chăm sóc Jung Heewon đang bất tỉnh, tôi nghe cậu bé kể về Chungmuro. Cùng với Lee Jihye, cậu bé cũng là một trong những người đi theo Yoo Jonghyuk.
“...Vì thế, chúng tôi đi theo Yoo Jonghyuk-ssi. Anh có đang nghe không đấy?”
“Có chứ.”
Tất nhiên, tôi chẳng nghe gì cả. Câu chuyện về những hành động anh hùng của Yoo Jonghyuk tâm thần chẳng có gì thú vị cả. Một bản tóm tắt ngắn gọn sẽ giống thế này.
“Ba ngày trước, Yoo Jonghyuk xuất hiện và cứu vài người các cậu, bao gồm cả Lee Jihye, khỏi quái vật. Câu chuyện là thế phải không?”
Cậu nhóc tỏ vẻ không hài lòng khi câu chuyện của mình bị tóm tắt đơn giản đến thế: “Ừm, câu chuyện không đơn giản như vậy đâu.”
Cậu ta chắc chắn đã bị Yoo Jonghyuk mê hoặc. Một sự hiện diện với sức mạnh áp đảo đột ngột cứu sống họ. Sẽ là lạ nếu họ không đi theo người đó. Cậu nhóc không biết rằng Yoo Jonghyuk không cứu họ vì lòng tốt, mà vì cậu ta đã may mắn ở cùng Lee Jihye.
“Tôi có thể hỏi cậu về những điều tôi thắc mắc không?” Lee Hyunsung bắt đầu hỏi một cách lịch sự khi tôi đang chìm vào suy nghĩ.
“Vâng. Cứ hỏi đi ạ.”
“Chế độ ăn uống ở đây thế nào?”
“Điều đó... hơi xấu hổ khi nói ra... Một vài người, bao gồm cả em, đang dựa vào Lee Jihye. Lee Jihye đi săn và nhờ Yoo Jonghyuk-ssi nấu chúng...”
Không biết anh ấy đã làm danh sách kiểm tra từ lúc nào, nhưng Lee Hyunsung lấy ra một tờ ghi chú và bắt đầu viết gì đó. Anh ấy đúng là một người lính.
“Vậy còn nước uống thì sao?”
“Chúng tôi đưa thức ăn hoặc xu cho “Liên minh địa chủ” ở tầng trên để đổi lấy nước.”
“...‘Liên minh địa chủ’?” Tôi ngồi thẳng dậy. Câu chuyện bắt đầu thú vị rồi đây.
Cậu nhóc do dự mở miệng: “Họ là những địa chủ ở khu vực Chungmuro này. Họ chiếm đóng tầng trên nên chúng tôi gọi họ là Liên Minh Địa Chủ.”
Liên Minh Địa Chủ của Chungmuro. Đó là cái tên đã xuất hiện trong Con đường Sinh tồn.
“Họ là loại người như thế nào?”
“Ừm, em nên nói thế nào nhỉ...” Thực tế, tôi không cần phải hỏi. Có lẽ, như dự đoán của tôi, một trong “Thập Quỷ” đang ở đây. “Họ chỉ là địa chủ thôi.”
Câu trả lời như dự đoán. Họ chỉ là những địa chủ, những chủ nhân của tòa nhà và thu một khoản thuế cố định. Vào lúc này, Lee Gilyoung đang yên lặng bỗng mở miệng: “Hyung, em cần đi vệ sinh.”
“Gấp lắm sao?”
“Có ạ.”
Thời điểm này có chút bất ngờ. Càng khó hiểu hơn khi Lee Gilyoung không bao giờ nói những chuyện như thế này. Sau đó, tôi chú ý thấy Lee Gilyoung đứng cạnh một Jung Heewon đang đỏ mặt.
“...Xin lỗi, chị đi cùng được không?”
Vào lúc đó, hình ảnh Yoo Sangah và Jung Heewon đi giải quyết những nhu cầu riêng tư tại Ga Yaksu xuất hiện trong đầu tôi. Tôi nghĩ tôi biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu nhóc đó, Lee Gilyoung, đã chú ý đến trước cả tôi. Cậu bé kia vô tình nghe được câu chuyện và nói: “Mọi người cần lên tầng 2 để đến nhà vệ sinh, nhưng không dễ vào đâu.”
“Có chuyện gì đã xảy ra sao?”
“Vâng. Em nghĩ tận mắt nhìn thấy sẽ tốt hơn... Em cũng đang định lên đó, mọi người đi cùng không?”
“Đi thôi.” Tôi chính là người nói. Tất nhiên, tôi không hề muốn đi vệ sinh. Tôi cần phải lên đó và kiểm tra lại vài thứ. Gần đây, những bước đi của Yoo Jonghyuk không giống với ‘lần trùng sinh thứ 3’ mà tôi biết. Nếu đúng là thế, tôi cần phải biết rõ về lỗ hổng. Tôi lên tầng 3 với những người bạn của mình, trong khi mang theo Jung Heewon vẫn đang bất tỉnh.
“Ồ, tôi nghe nói đó là những người mới. Mọi người đến để xem qua phòng à?” Một gã đàn ông trung niên đứng ở thang máy chỗ đường số 4 huýt sáo.
Cậu nhóc lắc đầu và trả lời: “À, xin lỗi. Chúng cháu đang đi lên tầng trên.”
“Ồ, tệ thật. Cẩn thận nhé.” Gã trung niên vẫy tay không do dự.
Yoo Sangah nhìn theo gã trung niên đang đi ra xa và hỏi: “Đó... dù sao thì... chính xác ‘phòng’ là gì vậy? Tôi không nghĩ đó là căn phòng mà chúng ta vẫn biết đâu.”
“Đơn giản thôi.” Cậu nhóc chỉ vào một ô sàn hình vuông. Ô vuông đó cũng giống cái ở sân ga đường số 3. Chúng là những ô màu xanh lục với kích thước 1 pyeong. Nhìn kỹ thì, tôi thấy có vài chữ được viết lơ lửng trên ô gạch đó.
[Khu xanh 0/1]
“Kịch bản tên là ‘Khu xanh’, và những ô kia gọi là ‘phòng’.”
Gần viên gạch, hai người đàn ông đang đánh nhau với một gã khác trên đó. Lần này Lee Hyunsung là người hỏi: “Đó là gì? Tại sao những người kia lại đánh nhau trên đó?”
Cậu bé lưỡng lự một chút trước khi trả lời, như thể cậu ta sẽ khó sinh tồn được nếu nói ra vậy. “Anh sẽ hiểu sau khi lên tầng 2.”
Chúng tôi càng lên tầng cao, càng có nhiều người đánh nhau trên những căn phòng đó. Những con số của phòng cũng khác. Có những căn phòng nhỏ (0/1) và phòng lớn (0/7). Con số phía sau hẳn là sức chứa của phòng. Tôi nhìn quanh một cách cẩn thận và hỏi: “Từ tầng thứ 3 đến tầng thứ nhất đều là khu vực của Liên Minh Địa Chủ sao?”
“...Đúng thế. Họ là những thế lực nhỏ, nhưng Liên Minh Địa Chủ chiếm phần lớn trong số đó.”
Toàn bộ cơ sở hạ tầng của Chungmuro đều nằm ở tầng 2 và 3, chưa kể việc một liên minh duy nhất chiếm hữu chúng.
“Yoo Jonghyuk không làm gì à? Chẳng phải anh ta đã cứu nhóc sao?”
“Điều đó...” Khuôn mặt của cậu nhóc tối sầm thấy rõ sau câu hỏi của tôi. Cậu nhóc ủ rũ một lát trước khi nói một cách khó khăn: “Anh ấy bảo chúng em hãy tự lo cho mình...”
Tôi biết mà. Yoo Jonghyuk sẽ nói những lời tương tự. Có lẽ anh ta chẳng bao giờ bảo họ đi theo mình đâu. Bị quyến rũ bởi sức mạnh áp đảo anh ta thể hiện, họ bắt đầu nuôi hy vọng. Thật đáng thương.
Không lâu sau, chúng tôi đã đến tầng 2. Vẻ căng thẳng xuất hiện trên gương mặt cậu bé: “Chúng ta phải cẩn thận từ giờ trở đi.”
Số lượng phòng ở tầng B2 nhiều hơn những tầng dưới, và cũng không hề có nhóm người nào đánh nhau cả. Thay vào đó, có những người đang đứng bảo vệ bên trong phòng với ánh mắt đáng sợ.
[Khu Xanh 7/7]
Chúng tôi đi qua nhóm người đó và tiến thẳng về phía nhà vệ sinh.
“Ơ... Tại sao lại dừng ở đây thế?”
Chúng tôi dừng lại ngay khi đến hành lang cuối cùng dẫn tới nhà vệ sinh. Như thể một nút thắt cổ chai, hàng tá người tụ tập ở hành lang.
“Tiến lên nào.” Tôi nói trong khi đẩy mọi người ra.
“Pildu-ssi! Làm ơn chấp nhận đi! Tôi sẽ không tái phạm đâu! Làm ơn, làm ơn! Cho tôi ở lại thêm một ngày nữa đi! Xin cho tôi nợ xu đi!” Người đội trưởng đứng ở phía trước đang đối mặt với những người bị kích động.
“Nào nào, lùi lại. Lùi lại.” Ở phía đối diện, những người trông có vẻ như là đến từ Liên Minh Địa Chủ đang tập trung ở đây. Tôi có thể cảm nhận được một cách tự nhiên. Một trong ‘Thập Quỷ’ đang ở đây. Tôi cố gắng tìm thành viên của ‘Thập Quỷ’ thông qua mô tả trong tiểu thuyết, nhưng việc này không hề dễ dàng vì tất cả họ đều phù hợp. Liệu có phải ấn tượng của họ đã trở nên giống nhau sau khi trở thành địa chủ không?
Tôi lắc đầu khi có ai đó nắm lấy chân tôi. Đó là Lee Gilyoung. Tôi cảm thấy nguy hiểm và định nắm lấy vai Lee Gilyoung thì có ai đó đẩy cậu bé.
“A!” Lee Gilyoung mất thăng bằng và ngã xuống.
[Nhân vật ‘Lee Gilyoung’ đã xâm nhập tài sản tư nhân]
Đột nhiên không khí trở nên lạnh lẽo và một vài thành viên của ‘Liên Minh Địa Chủ’ nhìn Lee Gilyoung.
“Có chuyện gì với thằng bé này vậy?”
Gần như lập tức, đám đông la hét và lùi lại.
“Điên rồ!”
“L-Lùi lại! Nhanh lên!”
Như thể chưa từng ở đó, những người kia nhanh chóng rút lui như thủy triều. Những người đó biến mất, và vạch đỏ tỏa sáng tại nơi họ đã đứng. Một gã đàn ông nhìn qua ranh giới và Lee Gilyoung một lượt: “Hừm, các ngươi trông lạ quá. Các ngươi biết đây là đâu không?”
“Đường tới nhà vệ sinh?”
“Nhà vệ sinh? Haha, cùng lúc sao? Dù sao thì... thằng nhóc kia, cha mẹ mi đâu?”
“...Hả?”
“Mi không được dạy rằng không được quyền xâm nhập vào đất của người khác à?”
Đất của người khác...
Ồ, nói thế cũng phải. Gã đàn ông đánh Lee Gilyoung trong khi mang một ánh nhìn không rõ ràng trên mặt.
“Vì mi không biết, ta sẽ dạy mi một bài học.”
[Nhân vật ‘Gong Pildu’ đã kích hoạt ‘Vùng vũ trang’ Lv.3]
Những tiếng loảng xoảng vang lên, và những trụ súng máy trồi lên từ mặt đất.
[Nhân vật ‘Gong Pildu’ muốn 500 xu cho việc xâm nhập lãnh thổ cá nhân]
[Nếu bạn không làm theo, những trụ súng sẽ khai hỏa lập tức]
Gã đàn ông nói: “Đưa tiền đây.”
Những trụ súng đã nạp sẵn đạn đều nhắm vào một điểm. Lee Gilyoung bối rối đứng lên và đến cạnh tôi. Gã đàn ông nhìn tôi và cười: “À, vậy ngươi là người bảo hộ của nó. Vậy, người bảo hộ nên trả 500 xu chứ nhỉ?”
Tôi mỉm cười khi gã đàn ông xòe tay ra một cách trơ trẽn.
...Hài hước thật đấy, Yoo Jonghyuk. Anh để yên cho những tên ngu này sao?