Toàn Trí Độc Giả
Chương 51: Đêm của những Nhà tiên tri (2)
Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
-Một Tiên tri như chúng tôi?
-Đúng vậy. Ban đầu ta không nhận ra hắn là một Tiên tri. Nhưng giờ nghĩ lại thì đúng là hắn, hắn biết tương lai của ta.
- ...Sau đó thì sao?
-Có vẻ hắn biết nhiều hơn các ngươi. Hắn đã giết Kim Namwoon và thâu tóm những kịch bản ẩn ban đầu. Chính vì hắn mà kế hoạch của ta trở nên lệch lạc.
-C-Có một người như vậy sao...?
Tất nhiên rồi. Người đó đang ở ngay trước mặt các ngươi đây.
-Hắn ta thậm chí còn mạo nhận thân phận của ta. Lần cuối hai ta gặp mặt hắn gần như đã chết, nhưng có khả năng vẫn đang hoạt động gần Chungmuro.
[Chòm sao ‘Kẻ mưu phản bí mật’ ngưỡng mộ tài nói dối không chớp mắt của ngươi.]
-...Chungmuro? Đừng nói là...?
Jung Minseob ngạc nhiên, vội mở điện thoại thông minh và gõ bàn phím liên tục. Hắn có lẽ đang thông báo cho các Tiên tri khác.
Jung Minseob hỏi thêm vài câu, ta đáp lại ngắn gọn.
-Hóa ra mọi chuyện là như vậy, lần chuyển sinh thứ ba đã thay đổi.... Ngươi thực sự là Yoo Jonghyuk.
Jung Minseob vô cùng ấn tượng.
-Đó là lý do ngươi mang theo cô gái đó thay vì Kim Namwoon. Cô ấy đủ mạnh để thay thế Kim Namwoon. Cô ấy đã áp đảo ta chỉ bằng một đòn...
Điều quan trọng nhất chính là sự hiểu lầm của bọn họ. Jung Minseob suy nghĩ một lát rồi nói:
- Nhưng sau khi nghe câu chuyện của Yoo Jonghyuk, ta dường như đã đoán được ai là người đã giết Kim Namwoon.
-...Ngươi biết?
-Đúng vậy. Ta phải nói với ngươi điều này trước... không phải tất cả các Tiên tri đều cùng một phe.
Ta đang mong đợi để nghe điều này. Nếu có đến 48 người biết trước tương lai, việc nảy sinh mâu thuẫn là điều khó tránh khỏi.
-Có những người tự gọi mình là Mười Hai Tông Đồ. Họ tin rằng mình là những người duy nhất đã đọc được khải huyền chân chính và nghĩ rằng có thể thay đổi thế giới này.
12 người. Đây chính xác là số lượng những người đã đọc đến chương 50 của ‘Con đường sinh tồn’.
-Tại sao họ lại khác biệt?
-Họ... họ đã đọc nhiều trang của khải huyền hơn chúng ta.
Ta đã đúng.
-Hiện tại, chúng ta đã biết có 11 Tông Đồ. Ta đoán rằng Tiên tri mà Yoo Jonghyuk-nim đã gặp chính là vị Tông Đồ vô danh cuối cùng.
Vì họ đều là những con người có trí tưởng tượng phong phú, họ thích nghi ngay lập tức và nghĩ ra một kịch bản thú vị. Đây là một sự hiểu lầm thuận tiện.
Khoan đã... hình như có chút nhầm lẫn ở đây.
Nếu ta nghĩ kỹ, một trong số 12 người đọc đến chương 50 sẽ có ta.
-Các ngươi có vẻ không có thiện cảm với Mười Hai Tông Đồ.
-Thú thật là đúng..,.. Khác với chúng ta, họ đang lên kế hoạch sử dụng Sách Khải Huyền để chinh phục thế giới này.
....Tại sao ta cảm thấy lương tâm mình đang bị cắn rứt?
-Họ là những kẻ theo đuổi lợi ích cá nhân hơn là ngăn chặn sự hủy diệt thế giới bằng cách giúp đỡ Yoo Jonghyuk. Họ giống như Mười Ác quỷ.
-Mười Ác quỷ...
-Đó là lý do ta muốn đề nghị với Yoo Jonghyuk-nim. Xin hãy giúp chúng ta ngăn chặn bọn họ.
Ta hiểu rồi. Vậy ra đây là mục đích thực sự của bọn họ. Thành thật mà nói, ta có chút ngạc nhiên. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng họ sẽ cần mình vì cuộc tranh đấu giữa các Tiên tri. Ta suy nghĩ một lát trước khi mở miệng.
-Được, ta chấp nhận. Chúng ta sẽ thành lập một liên minh.
-T-Thật sao?
-Tuy nhiên, ta có một điều kiện.
Khuôn mặt của Lee Sungkook và Jung Minseob căng thẳng khi họ chờ đợi lời ta nói.
-Đầu tiên, đưa ta Trạm Changsin.
-Hả? Trạm Changsin...
-Đó là nhà ga ngay phía trên Trạm Dongmyo. Các ngươi đã chiếm nó chưa?
-À, đó là mục tiêu của Trạm Chungmuro.
Jung Minseob dường như biết điều gì đó. Thực tế, đây là phần quan trọng nhất của liên minh này. Trong Tranh đấu đoạt cờ, mục tiêu mà ta phải chiếm là Trạm Changsin. Nếu không thực hiện được, ta sẽ không thể hoàn thành kịch bản thứ tư ngay cả khi ta đi đến cuối của ‘Vương lộ’. Nếu ta không hoàn thành kịch bản thứ tư, cả ta và nhóm của ta sẽ chết.
Nhân tiện, biểu hiện của Lee Sungkook thật lạ.
-Xin lỗi, Yoo Jonghyuk-nim... Điều này thực sự rất khó ..
-Tại sao?
-Chủ sở hữu của Trạm Changsin không phải là thành viên của nhóm chúng ta.
-Nó không phải của các ngươi sao?
Thật lạ vì Trạm Dongmyo ở ngay trước nó. Lee Sungkook nói với một tiếng thở dài:
-‘Bạo Chúa’ đã chiếm nó.
Bạo Chúa. Máu ta chảy lạnh.
-...Hắn đã trở thành một vị Vua?
Một trong bảy vị Vua của Seoul, ‘Bạo Chúa’. Hắn là một trong số ít người có thể ngang tài ngang sức với Yoo Jonghyuk vào thời điểm này.
Không phải vài nữa hắn mới trở thành Vua hay sao? Người đàn ông bắt đầu từ Trạm Dobong đã đi xa đến vậy rồi? Giờ ta có nghĩ nhiều về nó thế nào đi nữa thì cũng vô ích.
Lee Sungkook nhận được ánh mắt của ta và nhìn xuống.
-Thực tế... một số Tiên tri đã mắc vài sai lầm và sức mạnh của hắn đột nhiên tăng lên, hắn đã chiếm được cờ ngay sau đó. Chúng ta đã từng có tất cả 53 người.
Đột nhiên uy tín của bọn họ giảm mạnh. Nếu nghĩ về nó, ta đã không thể vượt qua phần đầu của cuốn tiểu thuyết mà không có sự giúp đỡ. Tại sao ta lại nghĩ những người này sẽ làm tốt được?
-Đ-Đừng lo lắng quá nhiều về nó. Chúng ta đang chuẩn bị một vũ khí mạnh mẽ để loại bỏ ‘Bạo Chúa’. Nó không chỉ dành cho ‘Bạo Chúa’ mà cũng sẽ giúp chúng ta ứng phó với Mười Hai Tông Đồ.
Jung Minseob tán đồng.
-Có lẽ Yoo Jonghyuk-nim không biết rõ về nó. Chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để tìm ra biện pháp từ khải huyền...
Đúng như ta đã nghĩ từ trước. Không thể để mặc bọn họ. Ta phải kết thúc việc này trước khi mạch truyện bị phá hỏng.
-Mọi chuyện vẫn đang diễn ra đúng như kế hoạch. Sớm hay muộn, ngươi sẽ có cơ hội nhìn thấy vũ khí.
-Một cơ hội để xem xét vũ khí?
-Ngày mai, ngoại trừ Mười Hai Tông Đồ, Đêm của những Tiên tri sẽ được tổ chức. Ta—nếu ngươi không phiền...
Đôi mắt háo hức của Jung Minseob quay sang ta.
-Yoo Jonghyuk-nim, ta muốn ngươi đi cùng chúng ta.
* * *
Sau buổi nói chuyện, Jung Heewon, Lee Hyunsung và ta tập trung tại căn phòng được Lee Sungkook cung cấp. Ta nhìn lá cờ của Trạm Chungmuro. Trong suốt buổi chiều, lá cờ của ta đã được đổi thành màu xanh do việc chuyển từ Trạm Dongdaemun sang Trạm Cheonggu.
[Bạn đã sử dụng những lợi ích của cờ xanh.]
[Từ bây giờ, bạn có thể sử dụng 'chat nhóm' với các thành viên trong nhóm.]
Từ giờ trở đi, chúng ta không phải lo lắng về việc cuộc đối thoại bị nghe lén. Chat nhóm không thể bị xen vào trừ khi xuất hiện một thành viên khác trong nhóm. Ta giải thích ngắn gọn với họ về những gì đã xảy ra hôm nay. Jung Heewon dù chú ý nhưng có vẻ vẫn khá mơ hồ, còn Lee Hyunsung thì rất ngạc nhiên.
-Ôi chúa ơi, thật không thể tin được. Họ biết một phần của tương lai... đó là lý do tại sao Dokja-ssi đóng giả Yoo Jonghyuk?
-Đúng vậy.
Thở dài: “Vậy thì chúng ta nên ở lại đây. Chúng ta cần tìm hiểu thêm thông tin về họ...”
-Không.
-Hả?
-Tối nay ta sẽ 'chăm sóc' bọn họ.
Ta nhìn Jung Heewon và nói.
-Ta xin lỗi Jung Heewon-ssi.
-Không sao... ta chỉ hơi đau một chút.
-.....
-Ta chỉ nói đùa thôi. Bây giờ Dokja-ssi đang đóng vai một kẻ côn đồ phải không? Nếu anh xin lỗi, vậy hãy để ta giải quyết tên ngốc vừa nãy.
Jung Heewon mỉm cười và tiếp tục.
-Vậy đêm nay sẽ là một đêm nóng nực?
-Nóng...?
Lee Hyunsung bối rối trước trò đùa của Jung Heewon. Ta lắc đầu.
-Ta có việc phải làm trước.
-Việc phải làm?
-Bây giờ tất cả bọn họ đều đang canh gác, rất khó hành động.
Ta lấy ra một chiếc áo choàng nhỏ ngay sau khi nói xong. Hình bóng của ta đột nhiên biến mất, Lee Hyunsung bối rối.
-Hả? Dokja-ssi?
-Ta sẽ cho mọi người một tín hiệu. Sau đó, hãy hành động.
Đây là một vật phẩm đặc quyền dành cho các thành viên vàng, ‘Áo choàng Tàng hình’ với giá 3.000 xu. Đó là một vật phẩm tiêu hao, chỉ dùng được năm lần, nhưng nó có thể duy trì khả năng tàng hình tuyệt đối trong 20 phút sau khi được kích hoạt.
Ta hòa mình vào bóng tối. Nó vô dụng trước các đối thủ có cấp độ 6 hoặc cao hơn, nhưng không ai ở đây có cấp độ cao như vậy. Ta đi ngang qua những người bảo vệ buồn ngủ và đến lều của Han Donghoon. Có ‘Chặn Sóng Âm’ quanh lều nên không cần lo lắng về việc có ai nghe thấy.
Ta cẩn thận mở lều và thấy một cậu nhóc ngồi bên bàn phím. Quầng thâm mắt dày hơn so với ban ngày. Một cậu nhóc đơn độc lẩm bẩm một mình. Các Tiên tri đã biến cậu nhóc này thành một cỗ máy mệt mỏi, một cỗ máy tuyên truyền thao túng tương lai bằng cách phân tán thông tin pha trộn giữa hư cấu và sự thật. Dù hiện tại thì không, nhưng trong tương lai cậu nhóc sẽ rất hữu dụng.
Ta lặng lẽ tiến đến từ phía sau và bịt miệng cậu bé. Donghoon thở hổn hển và vật lộn, nhưng không thể chống lại sức mạnh cấp 10. Ta đút tay vào túi và rút ra loại thuốc ‘Đánh Thức Tinh Thần’ mà ta đã mua cùng với ‘Áo Choàng Ẩn’. Một số tiền khổng lồ đã được chi ra. Sẽ là nói dối nếu nói là không tiếc, nhưng nếu ta có thể nhận được ‘Bóng Tối Sau Bức Màn’ với chỉ 3.000 xu, đó sẽ là một giao dịch có lợi.
Một thời gian sau khi uống thuốc, đôi mắt của Han Donghoon thay đổi. Hiệu ứng thôi miên được nới lỏng và lý trí của cậu bé đang dần quay trở lại.
-Anh là...
Thôi miên không có nghĩa là cậu ta quên mọi thứ. Trong đầu cậu bé lúc này tất cả các loại chấn thương sẽ ập đến cùng lúc. Một khi thôi miên mất hiệu lực, nhà tài trợ của cậu ta sẽ bắt đầu can thiệp ở một mức độ nào đó.
[Nhà tài trợ đằng sau nhân vật Han Donghoon đã tiết lộ chính mình.]
[Chòm sao ‘Bóng Tối Sau Bức Màn’ đã cảm ơn bạn.]
[500 đồng tiền đã được tài trợ.]
Han Donghoon lùi lại trong khi cầm lá cờ trên tay. Ta nhìn lá cờ được giữ chặt và cố tình lùi lại.
-Đừng lo lắng. Ta không ở đây để cướp cờ.
-Ư-Ư oa, à...
-Cậu là một người thông minh nên cậu sẽ hiểu, nếu ta thực sự muốn làm hại cậu, ta đã không xóa hiệu ứng thôi miên.
-V-Vậy thì...
-Ta muốn chúng ta trở thành bạn bè.
Đôi mắt Han Donghoon run rẩy. Ta đợi một lát cho đến khi sự hỗn loạn trong đầu cậu dịu xuống. Nhưng Han Donghoon không thể nói rõ ràng. Điều đó nhắc nhở ta, cậu bé này có vấn đề.
-Có khó nói trực tiếp không? Nếu cậu không phiền, ta muốn nói chuyện thông qua thứ này.
Han Donghoon nhìn vào chiếc điện thoại thông minh ta cầm trên tay và bắt đầu lẩm bẩm điều gì đó.
[Nhân vật Han Donghoon sử dụng Internet diện rộng cấp 5 trên điện thoại thông minh của bạn.]
[Bạn có thể sử dụng Internet ở bất cứ đâu trong Seoul Dome trừ khi ý thức của Han Donghoon bị gián đoạn.]
Sau một thời gian, tên Han Donghoon xuất hiện trong trình nhắn tin trên điện thoại thông minh.
-Anh là ai?
-Ta đã tìm cậu hàng giờ.
Lee Sungkook đã nói vậy.
-Ta cũng đoán là như vậy.
-Tôi….
Ngón tay cậu nhóc run rẩy, bản năng của ta mách bảo rằng đây không phải lúc thích hợp để thuyết phục cậu. Trong hơn 10 ngày qua, cậu bé đã chịu nhiều chấn thương đến mức không thể phục hồi dễ dàng.
-Ta biết cậu đang nghĩ gì, hoàn cảnh bây giờ thật đáng sợ và bối rối.
[Nhân vật Han Donghoon bị xáo trộn rất nhiều.]
-Đừng nói những điều nực cười như vậy.
-Ta khác với những người đó.
-Ta không thể tin ngươi.
-Cậu thực sự không ghét các Tiên tri?
Mắt Han Donghoon run rẩy. Sự phẫn nộ sâu xa tràn ngập đáy mắt cậu nhóc.
-Nếu cậu cho phép ta, ta có thể tiêu diệt bọn chúng.
-...Tại sao? Ngươi là một Tiên tri....
-Bọn họ không nên tồn tại. Họ đang can thiệp vào 'phần kết'.
Han Donghoon nhìn chằm chằm ta với đôi mắt khó hiểu và gõ trên bàn phím.
-Nói với ta... mục đích của ngươi, dù gì ngươi cũng sẽ lợi dụng ta.
Ta ngước lên và từ từ mở miệng.
-Không, hoàn toàn ngược lại.
Ta nhìn chằm chằm vào mắt Han Donghoon khi ta nói to.
-Cậu không phải làm gì cả.
* * *
-Thời gian ngu ngốc đó đã qua. Tất cả sẽ kết thúc vào ngày mai.
-Haiz..., khi mọi chuyện kết thúc, có lẽ tao nên kiếm cho mình một chai soju.
-Đúng vậy. Mày có thấy đôi mắt của tên khốn đó không. ‘Thiên Nhãn’ của hắn trừng tao khiến tao gần như đột quỵ.
-Hahat, làm thế nào mà người rời bỏ từ phần đầu của cuốn tiểu thuyết lại biết về ‘Thiên Nhãn’?
Giọng nói thật sự vui vẻ, ta tiếp tục lắng nghe.
-Này, các Tiên tri khác vẫn còn nghi ngờ, làm thế nào để thuyết phục họ? Họ cứ cằn nhằn tao việc tới Chungmuro...
-Đưa cho tao điện thoại của mày và tao sẽ nói chuyện với chúng. Ở mức độ nào..... hả?
Mặt Jung Minseob cứng đờ khi hắn nghịch bàn phím. “Tại sao Internet không hoạt động?”
-Có phải thằng bé đó lại ngủ? Kiểm tra nó.
Jung Minseob chuẩn bị rời khỏi lều và cơ thể hắn va phải thứ gì đó. Khoảnh khắc hắn đưa tay ra.
-C-Cái gì đây...?
Chíiiiing!
Aaaagh!
Jung Minseob ngã xuống đất với một tiếng thét. Ta cởi chiếc ‘Áo Choàng Ẩn’ và cầm lấy thanh Vẹn Tín.
-Y-Yoo Jonghyuk? Làm thế nào ngươi ra được đây?
Lee Sungkook bối rối vấp ngã trong khi Jung Heewon thò đầu ra bên ngoài lều.
-Ta đã chăm sóc vài người trong số họ. Nhưng có quá nhiều.... ta không nghĩ mình sẽ chống chịu được lâu.
Jung Heewon biến mất và tiếng chiến đấu vang lên từ bên ngoài. Bây giờ lính canh sẽ kéo tới.
-A-Ngươi có biết mình đang làm gì không? Yoo Jonghyuk, ngươi sẽ không thể đối phó với từng này người!
-Tất cả? Sao phải phiền phức vậy trong khi ta chỉ cần xử lý một mình ngươi.
Lời nói của ta khiến môi Lee Sungkook co giật.
-Ta xin lỗi Yoo Jonghyuk nhưng ta không thể để….
Kudududuk!
Ta nhẹ nhàng quét lưỡi kiếm ether về phía Jung Minseob và cắt bộ giáp hắn đang mặc. Jung Minseob hét lên.
Aack!
Da thịt hắn bị rách và một mảnh vải rơi ra. Ta nhặt lấy nó.
[Bạn đã giành được cờ của Tập đoàn Dongmyo.]
[Cờ xanh của bạn đã hấp thụ những thành tựu tích lũy của cờ xanh.]
[Cờ xanh của bạn đã phát triển thành một lá cờ nâu.]
[Một lá cờ mạnh bảo vệ bạn.]
-Ngươi mới là đại diện của Dongmyo.
-L-Làm thế nào...?
-Cho dù có ngu ngốc đến đâu, các ngươi cũng sẽ không để lá cờ một cách công khai như vậy được.
Ngay từ đầu đã kỳ lạ khi họ trao vị trí đại diện cho Han Donghoon. Họ biết trước tương lai và sẽ không trao vị trí đại diện cho một nhân vật trong tiểu thuyết. Tuy nhiên, Lee Sungkook lại không phải người đại diện, vậy chỉ có một khả năng duy nhất.
[Các thành viên còn lại của Tập đoàn Dongmyo đang chờ đợi quyết định của bạn.]
Bây giờ việc bảo vệ nơi này là vô nghĩa. Jung Minseob nói lắp trong vô vọng.
-Y-Yoo Jonghyuk! Các Tiên tri khác sẽ biết điều này!
-Làm thế nào chúng có thể biết khi Internet không hoạt động?
Lee Sungkook đã khóc khi nhận ra rằng tất cả các kế hoạch của bọn họ bị phá vỡ.
-Tại sao... tại sao ngươi làm điều này với chúng ta?
-Hãy xem nào...? Thật là một câu hỏi vô nghĩa. Ngay cả khi ta là Yoo Jonghyuk thực sự, ta sẽ không thành lập liên minh với những kẻ như các ngươi.
-C-Cái gì... Đừng nói là...?
Ta cười toe toét với bộ đôi đang tái mét mặt mày.
-Các ngươi đáng lẽ nên đọc đến đoạn kết.