139. Mười Năm Sau: Người Thầy Bất Lão và Đội Dị Năng

Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu

Mười Năm Sau: Người Thầy Bất Lão và Đội Dị Năng

Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười năm sau.
Trên khắp các đài truyền hình Trung Quốc, bản tin buổi sáng đồng loạt phát sóng: “Sau đây là thông báo quan trọng. Đề nghị các cơ quan hành chính, đơn vị sự nghiệp, doanh nghiệp, hộ kinh doanh cá thể, trường học, tổ chức nhân dân… tất cả các tổ chức có từ ba người trở lên hãy truyền đạt thông tin này. Hiện nay, trên toàn thế giới bất cứ lúc nào cũng có khả năng xuất hiện ‘lỗ hổng’ có thể liên tục khuếch tán và cuốn con người vào những thế giới nguy hiểm. Một khi gặp phải ‘lỗ hổng’, xin đừng hoảng loạn, hãy lập tức báo cảnh sát và rời khỏi phạm vi lan rộng của nó. Nếu không may bị hút vào cũng phải giữ bình tĩnh. Hiện nay, tất cả vị thành niên trong cả nước đều đã được cấy chip phòng thủ do Cục An Ninh Kỹ Thuật Quốc Gia phát hành; khi bước vào dị giới, chip sẽ tự động kích hoạt. Người lớn đi cùng trẻ vị thành niên phải nhanh chóng đứng vào trong phạm vi một mét quanh trẻ, đây là phạm vi hiệu quả của chip phòng thủ. Dù gặp bất kỳ tình huống nào ở dị giới cũng phải giữ bình tĩnh, chiến sĩ dị năng sẽ sớm đến cứu viện. Xin nhắc lại lần nữa…”
“Chán ngắt.” Một thanh niên tháo tai nghe ra, bực bội nói: “8 giờ sáng, 12 giờ trưa, 8 giờ tối, cứ đúng giờ là y như rằng, dù là trên mạng hay trên TV, cái thông báo này lại vang lên. Nghe gần mười năm trời rồi mà họ không thấy chán sao? Ai mà chẳng biết rồi? Chỉ cần kết nối mạng, dù đang nghe nhạc, đúng giờ cũng bị chen vào thông báo này. Nghe đến phát ngán!”
Người bạn bên cạnh tiếp lời: “Đúng đó. Với lại mỗi lần thi cử đều phải kiểm tra ‘Cẩm nang sinh tồn dị giới’. Đã thế còn là môn học trọng yếu trong kỳ thi đại học, chiếm tỷ lệ điểm rất cao. Bực nhất là kiến thức cập nhật liên tục. Năm ngoái tôi thi đại học, vừa học xong cuốn đó, một tuần trước kỳ thi, thầy bảo Cục An Ninh Kỹ Thuật nâng cấp nội dung, thêm một chương mới. Tôi tốn cả tuần học lại, suýt nôn ọe vì học.”
Một thanh niên khác than thở: “Tôi còn tưởng lên đại học sẽ thoát được. Ai ngờ vừa nhập học bài kiểm tra đầu tiên lại là môn này. Môn ‘Cẩm nang sinh tồn dị giới’ không đạt điểm trung bình 90 trong suốt bốn năm thì không được cấp bằng tốt nghiệp. Bài kiểm tra nhập học của tôi chỉ được 70. Tương lai mấy năm còn lại biết nâng 20 điểm kiểu gì đây?!”
Thanh niên A đảo mắt: “Chưa kể thầy giáo còn không chỉ ra trọng tâm, nói là liên quan đến mạng người, quyển sách này là kinh nghiệm quý báu được đánh đổi bằng máu và sinh mạng của các cán bộ Cục An Ninh Kỹ Thuật, mục nào cũng là trọng điểm. Thầy có đếm số chữ trong sách bao giờ chưa? Hai trăm nghìn chữ! Còn đang không ngừng tăng, trời ơi, học đến lú lẫn!”
Thanh niên C lên tiếng: “Chưa hết đâu, nghe nói giáo viên cũng phải thi. Người già nghỉ hưu không cần thi, nhưng mỗi tháng vẫn phải đến nghe các buổi phổ biến kiến thức sinh tồn dị giới do cơ quan bảo hiểm xã hội tổ chức. Ai không đi sẽ bị cắt lương hưu tháng đó.”
Thanh niên B tuyệt vọng: “Ý ông là cả đời chúng ta không thoát khỏi môn này? Thực ra sách rất hay, mô tả các dị giới vô cùng sinh động. Trên mạng còn có phim miễn phí, phim tài liệu làm đỉnh hơn cả bom tấn. Mấy thứ hay như vậy, nếu không bắt học thuộc thì tôi cũng thích. Nhưng một khi đã đưa vào kỳ thi… nhìn thôi cũng thấy ngán.”
Thanh niên C nói: “Nhưng mấy ông không nghĩ nếu một ngày nào đó được vào dị giới thì khá tuyệt sao? Mấy ông đều cấy chip ký ức rồi đúng không?”
Thanh niên A gật đầu: “Ừ, cấy từ ba năm trước. Ở thế giới thực chả có tác dụng gì, tôi đã thử nhảy từ cửa sổ nhà mình xuống để kiểm nghiệm. Kết quả… haiz, may mà nhà ở tầng hai, gãy chân thôi.”
Thanh niên B cười hả hê: “Ông cũng từng thử hả? Tôi từng cầm dao bếp định chém một phát xem sao. Đúng lúc đó thấy tin tức ‘Thiếu niên nhảy lầu để thử chip ký ức, khuyến cáo mọi người không làm theo, chip chỉ hoạt động ở dị giới’. Thế là tôi đặt dao xuống ngay… Ủa? Biểu cảm gì thế? Chẳng lẽ thiếu niên bị che mặt trong bản tin đó là ông?”
Thanh niên A: “…”
“Đến Nghĩa trang Liệt sĩ rồi.” Giáo viên trên xe đứng dậy nói. “Buổi học ngoại khóa hôm nay là đến viếng tượng mới dựng của đồng chí Đàm Nghiên. Mọi người xếp hàng ngay ngắn, nhai kẹo cao su thì nhổ ra. Vào nghĩa trang nhớ giữ trật tự, nghiêm túc tìm hiểu về sự tích anh hùng của đồng chí Đàm Nghiên. Sau khi về viết bài thu hoạch tham quan, chiếm 20% điểm cuối kỳ, đừng có xem nhẹ.”
Đám sinh viên: “…”
Tiểu học viếng, cấp hai viếng, cấp ba viếng, lên đại học vẫn phải viếng… Đó là số phận của sinh viên thành phố B, biết làm sao được, họ sống chung thành phố với nghĩa trang liệt sĩ mà.
Sinh viên đại học xếp hàng theo giáo viên bước vào khu nghĩa trang. Nơi này họ quá quen rồi, cứ 2-3 năm lại đến một lần. Lần đầu tiên còn là đội viên thiếu nhi, tất cả học sinh tiểu học thành phố B đều cầm hoa trắng đến viếng mộ liệt sĩ Đàm Nghiên, mỗi bông hoa dâng lên sẽ đổi lấy một con chip ký ức. Năm đó, tất cả trẻ tiểu học trong thành phố đều được cấy chip.
Có điều lần này khác trước, tại phần mộ Đàm Nghiên xuất hiện một bức tượng đài với kích thước người thật. Các nữ sinh tròn mắt: “Ôi, đẹp trai quá!”
Đám nam sinh bĩu môi: “Trong sách giáo khoa chẳng phải thấy lâu rồi sao? Hồi trẻ thì đúng là đẹp trai thật, nhưng giờ ông ấy đã là một ông cụ 60 tuổi rồi!”
“Không phải đâu.”
Trong nghĩa trang, một người mặc trang phục chiến đội màu đen lên tiếng: “Đàm Nghiên là người có dị năng mạnh nhất thế giới. Để có thể chiến đấu vì quốc gia, anh ấy đã dùng dị năng duy trì cơ thể mình ở trạng thái đỉnh cao nhất. Vì thế đến tận tuổi 60, anh ấy vẫn giữ nguyên dung mạo tuổi 18.”
Trang phục đen, là chiến đội dị năng!
Đám sinh viên tham quan lập tức mắt sáng rực, đứng nghiêm trang, đồng loạt giơ tay chào theo điều lệnh quân đội.
Tuy không thích học thuộc Cẩm nang sinh tồn dị giới, nhưng ai nấy đều ngưỡng mộ các chiến sĩ dị năng. Chàng trai nào mà chẳng ấp ủ giấc mơ anh hùng, được đặt chân vào dị giới, thức tỉnh dị năng, gia nhập chiến đội, bảo vệ dân thường – đó chính là lý tưởng của mọi thanh niên thời đại này.
Mấy hôm trước có một bạn học của họ bị cuốn vào “lỗ hổng”, sau khi được chiến đội cứu ra thì trở thành fan cuồng, ngày nào cũng ôm mặt kể lể chiến sĩ dị năng anh tuấn đến nhường nào, ước gì bản thân cũng có dị năng để gia nhập chiến đội vân vân và mây mây…
Vị chiến sĩ trước mặt rất ôn hòa, trên người không đeo quân hàm, chắc không phải đang làm nhiệm vụ. Hiện nay, khắp phố phường trên toàn quốc đều có chiến sĩ dị năng mặc đồng phục đen tuần tra, phòng ngừa Người dị năng phạm tội hoặc “lỗ hổng” xuất hiện đột ngột. Ai đang trực đều phải mang quân hàm, là dấu hiệu để phân biệt thật giả.
“Thật sự luôn trẻ như vậy sao?” Đám nữ sinh quan tâm nhất là vấn đề trường sinh bất lão, liền xúm xít lại hỏi. “Nhưng em thấy ảnh trong sách giáo khoa, thời còn làm cảnh sát hình sự, trông anh ấy rất già.”
Chiến sĩ dị năng giải thích: “Đó là ngụy trang đó. Hơn mười năm trước, nhân loại chưa biết đến khái niệm ‘lỗ hổng’ và người dị năng. Lúc đó, bản thân Đàm Nghiên rất hoang mang, nghĩ việc mình mãi không già là quái dị, vì thế anh đã sử dụng năng lượng lượng tử trong không khí bao phủ làn da, tạo ra hiệu ứng lão hóa. Cũng vì vậy mà anh ấy có hai phần mộ, một ở đây và một ở huyện Bình, nhằm che giấu thân phận thật.”
Việc này trước kia là bí mật quốc gia, nhưng giờ đây đã được ghi rõ trong tiểu sử của Đàm Nghiên.
“Thật tuyệt vời! Em cũng muốn có dị năng, muốn vào ‘lỗ hỗng’, chiến đấu với dị thú.” Một nam sinh ao ước nói.
“Khả năng thức tỉnh dị năng rất thấp. Nhưng nếu em thực sự có cơ hội, thay mặt chiến đội dị năng, tôi rất hoan nghênh một thanh niên nhiệt huyết, yêu nước như em gia nhập.” Chiến sĩ đó bắt tay cậu ta, nở nụ cười vô cùng hòa nhã.
Dưới sự hướng dẫn của chiến sĩ dị năng, các sinh viên được phổ biến thêm nhiều kiến thức về “lỗ hổng”, dị năng và Đàm Nghiên. Ai nấy cảm thấy thu hoạch đầy đủ, không còn lo lắng về việc viết bài thu hoạch sau chuyến tham quan nữa.
Đi cùng họ còn có một nhóm học sinh tiểu học. Các em nhỏ lần lượt dâng hoa, sinh viên chủ động lùi lại, nhường đường cho các em nhỏ.
Đến lượt một cậu bé mũm mĩm, cậu bé sờ lên ngực rồi hoảng hốt nhận ra bông hoa trắng mình mang theo đã biến mất. Thấy ai cũng có hoa, cậu bé lo lắng đến bật khóc.
Chiến sĩ dị năng đứng cùng nhóm sinh viên vội bước lại, xoa đầu cậu bé. Anh nhấc một bông hoa giấy đặt trước mộ lên xem, đó là những bông hoa do các em nhỏ tự làm trong giờ thủ công. Sau khi phân tích cấu trúc một lát, anh đưa tay lướt nhẹ trong không khí, và một bông hoa giấy trắng giống hệt liền xuất hiện trong lòng bàn tay.
Anh đặt bông hoa vào tay cậu bé, xoa đầu cậu bé. Cậu bé mũm mĩm nín khóc, mặt rạng rỡ.
Đám sinh viên trợn tròn mắt. Đây không phải ảo thuật, mà là khả năng tạo vật từ không khí.
Một sinh viên bỗng hét lên: “Tôi biết dị năng này! Đây là năng lực giải cấu tạo vật thể, cực kỳ hiếm! Cả nước chỉ có duy nhất một người sở hữu! Đó chính là Đội trưởng Lương! Tổng đội trưởng chiến đội dị năng!”
“Trời ơi! Quần chúng bình thường đi tham quan mà lại được đích thân Đội trưởng Lương thuyết minh sao?” Một nữ sinh giả vờ ngất xỉu. “Không phải Đội trưởng Lương năm nay đã ba mốt rồi sao? Nhìn chẳng khác sinh viên bọn mình, lại còn đẹp trai ngời ngời nữa chứ!”
“Chắc là nhờ dị năng…” một sinh viên đoán.
Ngay lập tức, mọi người càng thêm kỳ vọng vào dị năng. Họ chẳng hề sợ “lỗ hổng”, thậm chí còn mong có cơ hội được tiến vào, thức tỉnh dị năng, và gia nhập chiến đội.
Hôm nay là thứ bảy. Sau khi dâng hoa xong, học sinh tiểu học được nghỉ, giáo viên dẫn từng em về nhà. Cậu bé mũm mĩm làm mất hoa được đưa đến trước cửa lớp học thêm, hôm nay cậu bé còn phải học phụ đạo.
Cậu bé mở cửa, trong phòng đã có năm bạn nhỏ đang chờ. Một bé gái thắt hai bím tóc chu môi trách: “Dương Mập, cậu đến muộn thế!”
“Tớ đi viếng mộ liệt sĩ đấy! Tớ còn dâng hoa nữa!” Dương Mập ưỡn ngực tự hào nói.
“Vậy à?” Giáo viên của lớp bước ra, đưa cho cậu bé cốc nước ấm. “Hôm nay con có gặp chuyện gì không?”
Dương Mập nói: “Con làm mất hoa. Nhưng có một chú cho con một bông khác. Chú ấy phẩy tay lên không khí một cái là có ngay một bông y như con làm!”
“Làm mất hoa?” Nam giáo viên trẻ khẽ nhíu mày. “Thật sự làm mất sao?”
Dương Mập nhớ lại: “Chắc vậy ạ. Con nhớ rõ là ghim ở trước ngực, ai ngờ vừa sờ một cái đã không còn nữa.”
Cậu bé giơ bàn tay mũm mĩm cho thầy xem, trên tay đeo một chiếc găng trắng.
Thầy giáo cầm găng tay lên nhìn, hơi nhíu mày: “Găng tay của con bị rách rồi.”
“Hả?” Dương Bàn Bàn hoảng hốt, “Sao lại thế? Hôm nay, hôm nay con có chạm phải cái gì không?”
Thầy giáo trẻ tuổi giơ chiếc găng lên: “Chỉ là một lỗ nhỏ thôi, chắc khi lấy bông hoa giấy, bị kim băng ghim trên ngực đâm rách. Không phải lỗi của con, là do chất lượng găng quá kém, không chịu nổi đầu nhọn của kim. Hoa giấy biến mất không phải do bị làm rơi, mà vì da tay con chạm vào nó. Sau đó con có dùng bàn tay này chạm vào thứ gì nữa không?”
“Không ạ.” Dương Mập lắc đầu, “Con luôn nhớ lời thầy Đàm dặn, rất ít dùng tay này chạm vào đồ vật.”
“Vậy thì tốt.” Thầy Đàm tháo găng tay của Dương Mập xuống, lấy ra đôi găng trong suốt khác đeo vào cho cậu bé.
“Vừa hay làm xong mẫu găng mới tặng con. Găng trong suốt, thoáng khí, độ bền cao, chạm vào đồ vật không khác gì chạm trực tiếp, sẽ thoải mái hơn nhiều.”
Dương Mập phát hiện đúng là rất trong suốt, nếu không kéo giãn ra thì nhìn chẳng thấy mình đang đeo găng: “Tuyệt quá! Sau này con sẽ đeo nó để viết bài. Viết bằng tay trái khó quá, nhưng tay phải cứ đụng vào gì là thứ đó biến mất.”
“Gru gru~” Một con hươu đực kêu lên đầy khinh bỉ, nhìn chiếc găng bằng ánh mắt coi thường.
Dương Mập: “À, chạm vào anh Hươu thì không biến mất, cả thầy Đàm nữa.”
Thầy Đàm mỉm cười dịu dàng: “Đó là vì ý thức lực của anh Hươu và thầy đều mạnh hơn con, nên không bị dị năng của con ảnh hưởng. Hôm nay chúng ta sẽ học cách kiểm soát ý thức lực của mình. Chỉ cần các con nắm được, sau này sẽ không phải lo sức mạnh của bản thân gây tổn thương cho người khác.”
Anh nói đến đây thì chuyển sang trạng thái đứng lớp. Vài nhóc con lập tức ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe. Chú nai con cũng như một học sinh, đứng cạnh hàng với chúng, ngẩng đầu nhìn thầy Đàm trên bục giảng.
Chuông gió ở cửa vang lên. Học sinh mải nghe giảng nên không quay đầu. Người tới không làm phiền, tìm một bàn nhỏ phía cuối phòng ngồi xuống, lặng lẽ nhìn về phía thầy Đàm.
Một tiếng rưỡi trôi qua, buổi học hôm nay kết thúc. Phụ huynh đến đón con, thầy Đàm giao từng bé cho họ. Đợi tất cả rời đi, anh mới đến kéo người vẫn đang ngồi co ro ở chiếc bàn nhỏ phía sau. Người đó mặc bộ đồ tác chiến màu đen của đội viên dị năng, chính là chiến sĩ tảo mộ ở nghĩa trang.
“Hôm nay không phải ca trực của em sao?” thầy Đàm hỏi.
“Em đã giao cho đội phó rồi. Mười năm trôi qua rồi, họ cũng nên có khả năng tự mình dẫn dắt đội chứ. Lần này là một dị giới cấp E, rất phù hợp để rèn luyện tân binh.”
Lương Hiển ôm lấy thầy Đàm, làm nũng tựa đầu vào vai anh: “Em không trốn việc nha, em đến xem những mầm non tương lai của Tổ quốc, trụ cột tương lai của đội dị năng, và người thầy của các em nhỏ – thầy Đàm.”
Thầy Đàm suốt mười năm vẫn luôn chiều chuộng Lương Hiển như một ngày, để mặc hắn dựa vào mình: “Hôm nay là sinh nhật anh, lát nữa mọi người trong đội dị năng sẽ đến. Họ nói muốn chúc mừng ‘sinh nhật mười tuổi’ của anh.”
Nghe nói mấy người đó sẽ tới, Lương Hiển lập tức ngồi thẳng, nghiêm mặt: “Không một ai xin nghỉ, lát nữa em sẽ xử lý họ ra sao đây!”
“Họ nhờ anh xin giùm đấy, em duyệt không?” thầy Đàm hỏi.
“Chuyện này…” Đội trưởng Lương nhìn thầy Đàm, khều khều má mình. “Hôn một cái thì em sẽ duyệt.”
Thầy Đàm mỉm cười hôn hắn một cái, đúng lúc này một nhóm người bước vào lớp học.
“Ôi trời ơi!” Thôi Hòa Dự che mắt chú nai con, “Hai người không thấy còn trẻ con ở đây sao? Tôi biết không phải lỗi của thầy Đàm, chắc chắn là do tên mặt dày Lương Hiển ép thầy đó.”
Thầy Đàm thản nhiên buông Lương Hiển ra, nói với nhóm người: “Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật tôi.”
Lương Hiển, Tần Lực, A Tam, Khâu Tề Chính, Thôi Hòa Dự, Nghiêm Vĩnh Phong, Đồ Tử Thạch, Dương Thục Mai, cộng thêm giáo viên lớp này thầy Đàm, các thành viên đầu tiên của đội dị năng, không thiếu một ai cả.