35. Chương 35

Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này không chỉ Lương Hiển tái mặt, Tần Lực cũng lộ vẻ khó chịu. Cậu gầm gừ: “Ông nói linh tinh gì đấy?!”
Khâu Tề Chính vội vỗ đầu Thôi Hòa Dự: “Ông nghĩ nhiều quá rồi, Đại Lực không phải loại người đó đâu.”
Sắc mặt Tần Lực dịu xuống đôi chút.
Lương Hiển: “…”
Tần Lực không phải loại người đó, vậy còn hắn thì sao? Khâu Tề Chính hoàn toàn không nhắc đến hắn sao?
Thôi Hòa Dự bình thường cũng không tệ, nhưng cứ gặp Lương Hiển là chẳng nói được câu nào tử tế. Khâu Tề Chính ấn cậu ta ngồi xuống, hỏi: “Hai người đang nói gì vậy? Nếu đã định nói cho bọn tôi biết, hoặc định kéo bọn tôi cùng tham gia thì hãy nói rõ ràng đi.”
Thấy Khâu Tề Chính lên tiếng, Lương Hiển lấy lại bình tĩnh, nói: “Mấy ông tò mò tại sao từ sau đợt huấn luyện quân sự chúng tôi thường xuyên không về ký túc xá, liên quan gì đến việc Đàm Nghiên chuyển lớp. Tôi có thể kể với mấy ông, nhưng có nghe hay không thì tự mấy ông quyết định.”
“Bọn tôi quyết định cái gì?” Khâu Tề Chính bình tĩnh hỏi.
“Là tiếp tục đi theo con đường đã được quy hoạch sẵn, từ một chiến sĩ đặc chủng phục vụ đất nước, từng bước thăng tiến lên quân đội cấp cao hoặc cán bộ chính phủ; hay là… thực hiện một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, có thể mất mạng bất cứ lúc nào?” Lương Hiển đưa ra lựa chọn.
“Lúc huấn luyện quân sự mấy ông bị điều đi làm nhiệm vụ, rồi bị thương nằm bẹp nửa tháng là vì chuyện đó sao?” Nghiêm Vĩnh Phong tò mò hỏi.
“Có thể hiểu như vậy.”
Khâu Tề Chính im lặng, không lập tức trả lời.
Họ lớn lên cùng nhau, tính cách của Lương Hiển thế nào ai mà chẳng biết, cả lớp chẳng ai liều lĩnh và thích gây chuyện bằng hắn. Ngay cả Lương Hiển còn nói là nguy hiểm, thì chắc chắn nhiệm vụ đó không hề đơn giản.
Thôi Hòa Dự suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Mày bị ép đi à? Lúc đó không có quyền lựa chọn sao?”
“Có thể nói vậy.” Lương Hiển gật đầu. Lỗ hổng có thèm hỏi ý hắn đâu, cứ thế xuất hiện sau lưng hắn.
“Vậy nếu bây giờ cho mày chọn lại, biết rõ nhiệm vụ nguy hiểm đến chết người, mày vẫn sẽ nhận chứ?” Thôi Hòa Dự lại hỏi.
“Đương nhiên là nhận.” Lương Hiển không chút do dự.
Nếu bỏ lỡ cơ hội đến dị giới, thức tỉnh dị năng, nghiên cứu sâu hơn về khoa học và vũ trụ, với Lương Hiển còn đau khổ hơn cái chết.
Huống chi, trong lúc thực hiện nhiệm vụ hắn quen được Đàm Nghiên, lần đầu tiên biết đến cảm giác vì một người mà nhớ nhung sâu sắc. Lương Hiển thấy bản thân nhận được nhiều hơn những gì đã bỏ ra, rất đáng.
“Ông thì sao?” Thôi Hòa Dự quay sang hỏi Tần Lực.
Tần Lực cũng kiên định gật đầu: “Tôi sẽ không bỏ qua cơ hội này.”
Sau này có thể hối hận, nhưng ít nhất hiện tại, dù từng bị dịch hạch suýt mất mạng một lần, Tần Lực vẫn thấy chuyến đi đến dị giới đầy rẫy những điều mới mẻ và thử thách.
“Vậy tao có lý do gì để từ chối?” Thôi Hòa Dự dứt khoát nói. “Bọn mày không từ bỏ, nghĩa là ngoài nguy hiểm còn có cơ hội. Mấy ngày nay tao tò mò muốn chết rồi. Tao tham gia, nói mau.”
“Người nào không muốn nghe thì ra ngoài, đợi bọn tôi nói xong rồi vào.” Lương Hiển nhìn sang hai người còn lại.
Khâu Tề Chính và Nghiêm Vĩnh Phong nhìn nhau. Nghiêm Vĩnh Phong kéo ghế ngồi cạnh Thôi Hòa Dự, còn Khâu Tề Chính đứng dậy đi đến cửa ký túc xá.
Thôi Hòa Dự mặt hơi cứng lại, thấy Khâu Tề Chính khóa trái cửa phòng, kéo ghế ngồi cạnh cậu ta.
Ba người đã quyết định tham gia, cũng không có ý định rút lui.
Lương Hiển sớm đã đoán được cái kết này, ngồi trên giường tầng trên đắc ý nhìn xuống Thôi Hòa Dự. Sau này hắn chính là “đàn anh có dị năng” đấy nhé.
Thôi Hòa Dự ngửa mặt nhìn hắn, không nhịn được mà nói: “Mày không thể xuống đây hả? 10 giờ tắt đèn mà 9 giờ đã chạy sang giường của Đàm Nghiên, biết ngại không?”
Đàm Nghiên lên tiếng giải thích giúp hắn: “Mấy hôm nay tôi mải đọc tiểu thuyết quá, lên giường mãi nghĩ về nội dung truyện, không ngủ được, ảnh hưởng đến việc học và rèn luyện hôm sau. Lương Hiển làm thế để giám sát tôi, nhắc tôi đi ngủ sớm.”
Ba người Thôi Hòa Dự: “…”
Trước nay ít trò chuyện với người bạn mới, hôm nay tiếp xúc mới phát hiện bạn học mới ngây thơ đến khó tin.
Nhưng nhìn vẻ mặt buồn thiu của Lương Hiển, Thôi Hòa Dự lại thấy nếu Đàm Nghiên mãi không nhận ra, chắc hẳn Lương Hiển sẽ đau khổ, thế là lại thấy vui.
“Tần Lực, ông nói đi.” Lương Hiển nhận ra mình khó nói chuyện với Thôi Hòa Dự, bèn chỉ định Tần Lực.
Mấy việc như thế này xưa nay toàn giao cho mấy người thông minh như Lương Hiển làm, Tần Lực chỉ yên phận đứng sau. Bây giờ đột nhiên bị giao phó nhiệm vụ quan trọng thế này, cậu nhất thời ngớ người: “Hả?”
“Hả cái gì mà hả, ông nghĩ tôi nói thì họ tin chắc?”
Tần Lực im lặng một lát, thấy Thôi Hòa Dự nhìn Lương Hiển bằng ánh mắt hả hê, liền hiểu ra việc Lương Hiển để cậu nói là lựa chọn chính xác.
“Bọn tôi đã thông qua ‘lỗ hổng’ đến dị giới, tổ chức phân tích cho rằng dị giới là vũ trụ song song với Trái Đất, đều có bối cảnh tận thế. Ở dị giới có thể thức tỉnh dị năng, dị năng của tôi đại khái là năng lực phòng thủ, có thể bảo vệ người khác.” Tần Lực tóm tắt lại.
Mọi người: “…”
Nghiêm Vĩnh Phong ngoáy tai: “Không phải định kể về nội dung nhiệm vụ hả? Sao lại chuyển sang kể phim điện ảnh vậy?”
Hắn ta không nghĩ Tần Lực đang bịa chuyện, có điều mấy chuyện khó tin thế này, ít nhất phải kể cho có cảm xúc một chút chứ? Nói nhạt nhẽo vậy, nghe cứ như đang bịa chuyện!
Không phải không tin bạn bè, mà là cách trình bày như vậy khiến người ta chẳng biết phải phản ứng thế nào.
“Là thật đấy,” Đàm Nghiên ngồi bên cạnh giúp Tần Lực giải thích, “Nếu không đến dị giới, ‘lỗ hổng’ sẽ tiếp tục lan rộng, đến lúc đó thế giới của chúng ta cũng sẽ rơi vào tận thế, vì vậy bắt buộc phải có người thực hiện nhiệm vụ này.”
Anh nói vô cùng thành khẩn, khiến người ta không thể không tin, thế nhưng Thôi Hòa Dự vẫn kêu dừng: “Khoan đã, dừng lại, dừng lại! Mấy chuyện hoang đường thế này mà không ai dành chút tôn trọng tối thiểu nào à? Thêm chút tính từ hình dung vào xem!”
Thôi Hòa Dự bất đắc dĩ nhìn sang Lương Hiển: “Thôi mày nói đi.”
“Hừ.” Lương Hiển cười khẩy, không nói mấy câu kiểu “mày không tin tao sao”, mà bắt đầu kể từ lúc bọn họ gặp ‘lỗ hổng’ ở ruộng thuốc phiện. Hắn kể rất sinh động, tỉ mỉ từng chi tiết, kể mãi cho đến cuộc họp lần trước, thậm chí cả việc Đàm Nghiên tồn tại ở trạng thái “vướng mắc lượng tử” ở thế giới thực, cũng như nguồn gốc dị năng là sức mạnh ý thức, đều kể hết.
Hắn nói cho đến khi đèn tắt, giọng hắn vừa dứt, đèn trong ký túc xá cũng vụt tắt. Trong bóng tối, mọi người trầm mặc hồi lâu.
Bọn họ cần thời gian để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này. Ước chừng nửa tiếng sau, mới nghe thấy giọng Khâu Tề Chính: “Đàm Nghiên chuyển lớp để tuyển người đúng không?”
Lương Hiển sững người một lát mới đáp: “…Đúng vậy.”
Không ngờ nói bao nhiêu chuyện như thế, điều Khâu Tề Chính quan tâm nhất lại là việc Đàm Nghiên chuyển lớp.
“Thế thì tôi yên tâm rồi.” Trong bóng tối, Khâu Tề Chính gật đầu, không nói gì thêm.
Thực ra cậu không biết nên hỏi từ đâu, mà cứ im mãi cũng ngại, nên mới hỏi chuyện Đàm Nghiên, coi như giải quyết một vấn đề.
“Tao hiểu rồi,” Thôi Hòa Dự nói, “Chuyện này đúng là khó tin thật, bảo ba người bịa chuyện để dỗ bọn tao cũng không quá đáng. Tao cần bằng chứng, nhưng chắc chắn mày sẽ nói: ‘Dị năng không dùng được ở thế giới thực’, ‘lỗ hổng chưa xuất hiện thì không có chứng cứ’, phải không?”
“Không, tôi có chứng cứ.”
Lần này người lên tiếng là Tần Lực.
Lương Hiển thầm căng thẳng. Chẳng lẽ Tần Lực phát hiện ra điều gì sao?
“Người thức tỉnh dị năng sẽ tăng khả năng tự hồi phục, bọn tôi cũng nhờ thế mới khỏi hẳn chỉ sau nửa tháng.” Tần Lực trèo xuống giường, lấy điện thoại mở đèn pin, “Tôi không rõ khả năng này mạnh đến mức nào, mãi đến dạo gần đây, để rèn luyện năng lực phòng thủ tôi liên tục luyện tập chịu đòn, lúc đó mới tận mắt thấy được sự thay đổi của bản thân.”
Cậu rút ra một con dao sắc bén, dưới ánh đèn pin lờ mờ, mạnh tay rạch một vết dài trên cánh tay mình.
Không ai chỉ trích cậu tự hại bản thân, ba người Thôi Hòa Dự nhìn chằm chằm vào tay cậu không rời mắt.
Theo kinh nghiệm của họ, vết thương sâu dài thế này chắc chắn sẽ chảy máu nhiều, ít nhất mất một tuần mới đóng vảy, có khi còn để lại sẹo.
Tần Lực là người chất phác, không ngờ xuống tay với bản thân cũng không hề nương tay chút nào, rạch một đường dài mà không thèm chớp mắt.
Dưới ánh đèn yếu ớt, ba người thấy vết thương không chảy quá nhiều máu, lành lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, mười phút sau đã đóng vảy, nửa tiếng sau không còn chút vết tích nào, cánh tay trơn láng như cũ.
Thôi Hòa Dự đưa tay sờ thử cánh tay Tần Lực, rồi cùng Khâu Tề Chính và Nghiêm Vĩnh Phong liếc nhìn nhau.
Khâu Tề Chính lập tức nói: “Bọn tôi tham gia. Cho dù không thức tỉnh được dị năng, thậm chí bị mấy ông bỏ rơi cũng phải tham gia.”