Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu
Chương 46: Báo cáo khẩn cấp
Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Kính gửi lãnh đạo: Tôi xin chân thành…”
Bộ trưởng Vu nhìn bản báo cáo viết tay, đọc một lát thì đưa tay dụi mắt.
“Dụi mắt không tốt đâu, dễ bị loạn thị đấy,” Kiều Tri Học nói, “Lúc mỏi mắt thì nên làm bài tập bảo vệ thị lực, cố gắng tránh dụi mắt.”
Bộ trưởng Vu cười khẽ: “Không già không được, bắt đầu bị lão thị rồi, chắc phải sắm kính lão mà dùng thôi.”
Kiều Tri Học tò mò nhìn bản báo cáo trên tay ông: “Đàm Nghiên… vừa trở về hiện thực đã vội vàng viết đơn gửi ngài ngay, có phát hiện quan trọng gì sao?”
Không chỉ Kiều Tri Học mà tất cả những người có mặt đều tò mò, ai nấy đều rướn cổ nhìn về phía lá thư.
Lần này chuyến đi xuyên qua “lỗ hổng” kéo dài đặc biệt lâu, hơn nữa số người vào rất đông, Bộ An ninh Kỹ thuật đã chuẩn bị tâm lý cho việc có thể mất đi những nhân tài ưu tú.
Trong lúc mọi người đang nôn nóng chờ đợi, thì một “lỗ hổng” khác xuất hiện ở nơi khác. Bộ trưởng Vu lập tức cử người đi kiểm soát khu vực “lỗ hổng” đang lan rộng, mọi người sốt ruột đứng chờ trước bia đá.
Sau khi thiết bị duy trì ổn định được hai tiếng đồng hồ, Bộ trưởng Vu đang định triển khai phương án sơ tán khẩn cấp trong nội thành thành phố B thì đột nhiên có bảy người và một chú nai con có đôi mắt to tròn sạch sẽ rơi ra từ bia đá.
Chú nai con thấy một đám người lạ mặt vũ trang đầy đủ, sợ đến mức rụt vào lòng Đàm Nghiên, kêu “be be” liên tục, không ngừng dụi vào cổ anh, như cầu xin được an ủi.
Nhìn thấy mọi người trở về an toàn, hơn nữa không ai có vẻ gì là bị thương, Bộ trưởng Vu vô cùng xúc động. Nhưng ông không có thời gian tuyên dương các anh hùng này, vì “lỗ hổng” thứ hai cần họ đến ngay lập tức.
Đàm Nghiên thì tinh thần phơi phới, còn sáu người còn lại đều như vừa bị vắt kiệt sức lực.
Khi còn trong thế giới có phóng xạ điện ly thì không sao, vì xung quanh toàn là các hạt điện tử hoạt động mạnh, giúp họ khôi phục ý thức và năng lực rất nhanh. Nhưng vừa trở về hiện thực, môi trường an toàn khiến cơ thể họ thả lỏng, lại nghe tiếng nai con kêu thảm thiết, biết rằng nguy hiểm đã qua, tảng đá đè nặng trong lòng mọi người cuối cùng cũng rơi xuống. Kết quả là chưa kịp nghe Bộ trưởng Vu nói về “lỗ hổng” thứ hai gần đó, cả sáu người đã đồng loạt ngất xỉu.
Thật là…
Đàm Nghiên đặt chú nai xuống, xoa đầu trấn an nó, nghe nói có “lỗ hổng” thì lập tức bày tỏ: anh vẫn ổn, có thể tiếp tục nhiệm vụ, nhưng đừng bắt các em nhỏ đi theo. Các em ấy vừa mới thức tỉnh dị năng, trụ được đến giờ đã giỏi lắm rồi.
Mọi người lập tức chia thành hai nhóm: tổ y tế đưa sáu người đi kiểm tra sức khỏe, còn Đàm Nghiên đi theo Bộ trưởng Vu lên xe chuyên dụng, nhanh chóng đến địa điểm tiếp theo.
Chú nai sống chết không chịu rời anh, Đàm Nghiên đành ôm nó lên xe đi cùng.
Xe được trang bị rất đầy đủ, bác sĩ tiến hành kiểm tra sức khỏe cho Đàm Nghiên, xác nhận cơ thể anh không có vấn đề gì lớn, chỉ hơi mệt mỏi và thiếu ngủ, cần bổ sung năng lượng.
Khi bác sĩ kiểm tra, Đàm Nghiên vừa truyền dinh dưỡng, vừa cau mày khó chịu viết một bản báo cáo ngay trên xe.
Vì đang làm nhiệm vụ, không ai mang theo giấy tờ công văn, nên Đàm Nghiên đành xé vài tờ từ cuốn sổ tay ghi chép lý thuyết mang theo bên mình để viết. Nội dung báo cáo thuộc dạng tuyệt mật quốc gia.
Bộ trưởng Vu sau khi xem lướt qua báo cáo liền lập tức gấp lại, cất vào trong ngực.
Đàm Nghiên nhanh chóng ăn chút gì đó, uống nước bổ sung rồi tranh thủ ngủ một tiếng trên xe chuyên dụng.
Khi đến nơi, anh giao chú nai lại cho Từ Minh Vũ chăm sóc, trước khi rời đi còn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông nó để trấn an.
Không ngờ chú nai vốn ngoan ngoãn lại trở nên điên cuồng khi thấy Đàm Nghiên tiến về phía “lỗ hổng”, vùng vẫy dữ dội trong vòng tay Từ Minh Vũ.
Từ Minh Vũ là lính đặc chủng, vậy mà không giữ nổi một chú nai cao chỉ một mét, chỉ đành trơ mắt nhìn nó lao vút theo Đàm Nghiên, nhảy thẳng vào “lỗ hổng”.
Mọi người: “…”
Kiều Tri Học: “Tiểu Từ, cậu cố ý đấy à?”
“Không, tôi không có…” Từ Minh Vũ khổ sở biện hộ.
Anh ta thật sự không biết phải giải thích thế nào. Cú đá vừa rồi của chú nai suýt khiến anh ta bị nội thương luôn.
May mà Kiều Tri Học suy nghĩ thấu đáo, xem xét vấn đề một cách toàn diện. Nghe Từ Minh Vũ phủ nhận, Kiều Tri Học lập tức bảo bác sĩ đi cùng kiểm tra sức khỏe cho anh ta.
Hay thật, dạ dày bị đá rách, nếu phát hiện chậm một chút thì e là đã có chuyện lớn rồi.
Từ Minh Vũ được khẩn cấp đưa đến bệnh viện phẫu thuật. Chưa kịp ra trận đã bị nội thương, còn bị ghi vào lý lịch “ngay cả nai con cũng không bằng”, nghĩ mà thấy thật đáng thương.
Chú nai kia lúc ở trong lòng Đàm Nghiên ngoan ngoãn là thế, sao vừa rời khỏi anh lại trở nên đáng sợ như vậy? Lực chân kiểu gì mà có thể đá rách nội tạng của một lính đặc chủng đã kinh qua bao trận mạc?
Tổ đội nghiên cứu “lỗ hổng” còn chưa kịp nói lai lịch chú nai, Kiều Tri Học tuy có suy đoán, nhưng vì người quá đông nên không tiện nói ra lúc này.
Trong lúc mọi người chờ Đàm Nghiên quay lại, Bộ trưởng Vu lấy bản báo cáo xin phép ra xem kỹ ở một góc, bề ngoài không biểu hiện gì, nhưng trong lòng chất chứa đầy tâm sự.
Ông biết ngay là Đàm Nghiên ngốc nghếch, thành thật này không thể giấu mãi được. Nhìn xem, lần này đã để lộ bao nhiêu sơ hở rồi?
Ngay từ lúc Đàm Nghiên nói “mười mấy năm chưa từng ốm” là Bộ trưởng Vu đã thấy có gì đó sai sai rồi. May là các em đều rất nể mặt, không vạch trần anh tại chỗ mà lặng lẽ theo anh quay về thế giới thực.
Dù các em không hỏi, nhưng Đàm Nghiên trong lòng biết rõ bọn chúng vẫn nghi ngờ. Anh cảm thấy mình thật sự không thể bịa thêm được nữa, áp lực quá lớn, vừa rời “lỗ hổng” là lập tức viết kiểm điểm gửi lãnh đạo, đồng thời xin phép được nói rõ mọi chuyện cho các em nhỏ biết.
Đàm Nghiên thấy rằng, các em ấy đều là người tốt, xứng đáng để anh tin tưởng. Hơn nữa, họ đều đã thức tỉnh dị năng, có quyền được biết.
Anh nghĩ, ít nhất không nên giấu những người đồng đội cùng vào sinh ra tử với mình. Điều đó khiến anh day dứt không nguôi.
Bản báo cáo không có lời lẽ hoa mỹ, nhưng lại vô cùng chân thành và tha thiết. Bộ trưởng Vu cầm bản báo cáo, xúc động nói: “Xem ra học Ngữ văn không hề uổng phí.”
Đàm Nghiên còn viết, anh hy vọng tổ chức có thể tuyên bố chuyện này khi có mặt anh. Anh muốn tự mình nói với các em nhỏ về tuổi tác thật của mình.
Bộ trưởng Vu lén đưa lá thư cho Kiều Tri Học bên cạnh — người duy nhất trong đội biết rõ tình hình, coi như san sẻ bớt chút áp lực.
Kiều Tri Học xem xong gật đầu. Nếu “trường sinh bất lão” là một dạng biểu hiện của dị năng, có thời hạn, không kéo dài mãi mãi, thì nên công bố ra, miễn là không để người ngoài đội biết được.
“Đợi Đàm Nghiên quay lại rồi bàn tiếp vậy.” Bộ trưởng Vu thở dài.
Hiện tại là thời điểm thích hợp để công bố việc này. Các đội viên đều vừa mới vào dị giới, vừa mới thức tỉnh dị năng, đang trong giai đoạn điều chỉnh cảm xúc của mình. Nếu để chậm hơn nữa, để các em sinh nghi rồi phản cảm với tổ chức hoặc Đàm Nghiên thì không hay chút nào.
Nhưng mà vẫn nên cho anh thêm chút thời gian, suy nghĩ xem nên nói thế nào…
Lúc này, cảnh sát chuyên trách liên lạc nhận được một cuộc gọi, sau đó lập tức báo cáo: “Bộ trưởng Vu, Đàm Nghiên đã trở lại rồi.”
Bộ trưởng Vu: “……”
Ủa khoan? Mới vào “lỗ hổng” có nửa tiếng mà đã quay về rồi sao? Trong khi lực lượng chính còn chưa đến được khu vực bia đá ở huyện Bình?
Bộ trưởng Vu lập tức yêu cầu tăng tốc, đồng thời yêu cầu Đàm Nghiên giữ nguyên vị trí chờ. Dù vậy cũng mất cả tiếng đồng hồ xe mới đến nơi.
Ông cùng Kiều Tri Học nhảy xuống xe, chỉ thấy Đàm Nghiên thần sắc phấn chấn, dẫn theo chú nai nhỏ bước đến trước xe chuyên dụng, đứng nghiêm chào: “Báo cáo Bộ trưởng, Đàm Nghiên đã hoàn thành nhiệm vụ, trở về đơn vị!”
Bộ trưởng Vu: “…”
“Tôi thay mặt tổ chức cảm ơn đồng chí Đàm Nghiên vì sự cống hiến cho quốc gia và nhân dân.” Bộ trưởng Vu bắt tay Đàm Nghiên.
Chú nai nhỏ thấy hai người bắt tay thì đứng bên cạnh kêu “be be”, Đàm Nghiên dùng tay kia xoa đầu nó, nhưng nó vẫn tiếp tục kêu.
Bộ trưởng Vu buông tay Đàm Nghiên, biết chú nai này đã đá bị thương Từ Minh Vũ, nhưng rõ ràng là không cố ý. Mà chú nai này xinh xắn dễ thương, Bộ trưởng Vu không kìm được mà xoa đầu nó một cái.
Chú nai lập tức ngừng kêu.
Mọi người: “…”
“Vừa rồi nó kêu là để… tôi cũng khen nó sao?” Bộ trưởng Vu ngập ngừng hỏi.
“Có, có thể là vậy…” Đàm Nghiên cũng không biết rõ, thời gian quen chú nai con chưa lâu.
Nhưng đúng là chú nai này rất thông minh, đôi mắt to tròn của nó phản chiếu bóng người, tựa hồ mọi sự đều in sâu vào mắt nó.
Vẫn là Kiều Tri Học giữ được bình tĩnh, lên tiếng hỏi: “Lần này là thế giới nào vậy?”
Đàm Nghiên hồi tưởng một lúc, phát hiện mình không thể nói rõ được, bèn đưa máy ảnh cho anh ta: “Tôi có chụp vài tấm.”
Kiều Tri Học xem qua mấy tấm liền hiểu: “Kỷ Băng Hà, khắp nơi đều là sinh vật bị đóng băng đến chết. Nếu sức chống chịu tốt thì đúng là thế giới này không quá khó khăn.”
Đàm Nghiên gật đầu: “Tôi vừa đến nơi là chạy thẳng về phía điểm truyền tống, khoảng cách không xa, chạy một lát là đến.”
Kỷ Băng Hà thường không thay đổi địa hình nhiều, nên điểm truyền tống vẫn là tấm bia đá như cũ. Họ từ nơi “lỗ hổng” xuất hiện, phóng xe với tốc độ 150 km/h cũng phải mất tiếng rưỡi mới đến, vậy mà Đàm Nghiên chỉ dùng đôi chân mà chạy đến trong vòng một tiếng đồng hồ?
Có người âm thầm cúi đầu tính toán vận tốc chạy của anh.
Những người Bộ trưởng Vu mang tới đều là thành viên nghiên cứu hiện tượng “lỗ hổng” nhiều năm, cũng biết chuyện dị năng. Không ít người trong số họ là cảnh vệ vũ trang được huấn luyện lâu năm, trong lòng hết sức ngưỡng mộ năng lực của Đàm Nghiên.
Nhưng họ cũng hiểu, thế giới dị giới quá nguy hiểm, không thể ai cũng vào để có được dị năng, chỉ có thể ngưỡng mộ từ xa mà thôi.
Kiều Tri Học lại chú ý điều khác. Anh ta nhìn chú nai đang đòi khen kia, hỏi: “Anh ôm nó chạy suốt quãng đường à?”
“Không,” Đàm Nghiên lắc đầu, “Lúc đầu tôi sợ nó lạnh nên ôm nó. Nhưng nó vùng vẫy dữ quá nên tôi đành thả nó xuống, ai ngờ nó còn chạy nhanh hơn cả tôi. Mặt đất trơn trượt mà nó không ngã lần nào. Quả thật hai chân không thể đuổi kịp bốn chân.”
Hình như không chỉ đơn giản là do có bốn chân nên chạy nhanh…
“Ở dị giới cũng xuất hiện hiện tượng giao thoa không gian sao?” Kiều Tri Học đột nhiên hỏi, “Chú nai này không phải sinh vật của thế giới mà các anh đã vào, nếu không thì nó sẽ không thể đi qua được ‘lỗ hổng’.”
“Ừ, Lương Hiển và Thôi Hòa Dự cũng nói vậy.” Đàm Nghiên gật đầu, lấy ra một cuốn sổ, chính là cuốn sổ ghi chép khi nãy dùng để viết báo cáo, bên trong là phân tích của Lương Hiển và Thôi Hòa Dự về chú nai. Đàm Nghiên đã cố nhớ kỹ trong đầu khi còn ở dị giới, sau đó tranh thủ lúc còn nhớ rõ mà viết lại vào sổ trên xe.
Kiều Tri Học xem sơ qua, khẽ gật đầu: “Đúng là rất có giá trị nghiên cứu. Các anh không được xem là can thiệp vào hệ sinh thái dị giới, vì bản thân sự tồn tại của chú nai này đã là một dạng tác động.”
Chú nai giật giật tai, nhận ra Kiều Tri Học đang dùng ánh mắt đánh giá nhìn mình, bực mình phì mũi một cái vào anh ta.
Kiều Tri Học vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nói: “Không biết năng lực của nó là do đi qua ‘lỗ hổng’ mới có được, hay nó vốn đã rất mạnh ở thế giới của nó.”
“Không đâu, lúc tôi gặp nó, nó đang đáng thương kêu cứu trong vòi rồng.” Đàm Nghiên phản bác.
“Vậy à?” Kiều Tri Học nheo mắt nhìn chú nai, giọng bỗng trở nên đầy nguy hiểm: “Chưa nghiên cứu thì không thể kết luận được. Nó không thể hòa nhập vào hệ sinh thái Trái Đất, rất thích hợp để làm mẫu thí nghiệm. Tôi cần lấy máu, lấy tủy, lấy cả dịch não, đảm bảo trong trạng thái còn sống để mổ xẻ, nghiên cứu cấu trúc sinh lý của nó… Ái da!”
Chú nai nhào lên cắn vào cánh tay của Kiều Tri Học, dùng ánh mắt căm thù trừng anh ta.
Nhưng Kiều Tri Học không nổi giận, trái lại còn đưa tay không bị cắn xoa đầu nó, thấp giọng nói: “Nghe hiểu lời tao nói à?”
Chú nai lập tức buông miệng, vẻ mặt vô tội chạy về bên cạnh Đàm Nghiên, ngoan ngoãn dùng đầu dụi dụi vào người anh.
Mọi người: “…”
Cắn người xong còn làm ra vẻ mặt ngây thơ kiểu này, quá sinh động rồi sao? Trước giờ chưa thấy chú nai nào như vậy cả.
Kiều Tri Học rất điềm tĩnh, tự mình xử lý vết thương, còn tiện tay tiêm uốn ván lẫn vắc xin dại. Trong lúc tiêm không quên liếc nhìn chú nai.
Thấy mũi kim, chú nai sợ hãi rụt đầu vào ngực Đàm Nghiên, miệng kêu be be không ngừng.
“Ha, thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có, con người thực sự quá kiêu ngạo.” Kiều Tri Học bất ngờ thốt lên.
Bộ trưởng Vu cau mày: “Cậu nghi ngờ… trong thế giới của chú nai, sinh vật trí tuệ đứng đầu chuỗi thức ăn là loài nai sao?”
“Chưa chắc,” Kiều Tri Học lắc đầu, “Hiện tại nó chưa thể hiện ra khả năng nói chuyện, mà dù có ngôn ngữ thì khả năng trùng khớp với ngôn ngữ của chúng ta cũng rất thấp. Nhưng nó có thể hiểu lời tôi, không rõ là do cảm ứng cảm xúc hay nó có năng lực tâm linh?”
Thấy chú nai vẫn chôn đầu trong ngực Đàm Nghiên, Kiều Tri Học vỗ một cái vào mông nó: “Hỏi mày đó.”
Chú nai quay đầu nhìn Kiều Tri Học, mặt mày sợ sệt.
Kiều Tri Học: “Khôn như khỉ ấy.”
Thấy Bộ trưởng Vu và Đàm Nghiên đều nhìn mình với vẻ kinh ngạc, Kiều Tri Học lập tức đổi giọng: “À không, khôn như nai.”
Mọi người: “…”
“Có linh tính, nhưng hình như không có năng lực sáng tạo hay tư duy sâu, chỉ có thể nhận biết một số ý đồ qua giọng điệu của con người, chứ không biết nói.” Kiều Tri Học vừa quan sát vừa phân tích, “Nếu bỏ qua sức mạnh, trí tuệ như vậy e là chưa đủ để đứng đầu chuỗi thức ăn. Nhìn từ vết thương của tôi, răng nó bình thường, không giống động vật ăn thịt.”
Vài câu đã gần như phân tích hết chú nai, may mà mọi người đã quen với trí tuệ siêu việt của Kiều Tri Học.
“Hiện tại tôi thiên về giả thuyết sức mạnh kỳ lạ của nó là do đi xuyên thế giới mà có được dị năng, nhưng cũng không loại trừ khả năng khác.” Kiều Tri Học nhìn chằm chằm vào chú nai khiến nó vô cùng áp lực.
“Giờ mày có hai lựa chọn,” Kiều Tri Học nói với chú nai như đang nói với một người bình thường, “Một, làm một loài động vật ăn cỏ có dị năng ngoan ngoãn, phối hợp với bọn tao làm nghiên cứu không gây hại đến cơ thể, cùng tiểu đội thám hiểm dị giới vào ‘lỗ hổng’, hỗ trợ mọi người. Hai, bọn tao sẽ đối đãi mày như một sinh vật có trí tuệ, không tiến hành bất kỳ nghiên cứu nào khi chưa có sự đồng ý của mày, đồng thời bảo đảm quyền riêng tư của mày. Nhưng… với tư cách một sinh vật có trí tuệ, vừa đến thế giới bọn tao đã gây tổn hại cho Từ Minh Vũ, bất kể mày đến từ thế giới nào, ở nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, mày đều phải chịu trách nhiệm pháp luật.
Hai lựa chọn, mày chọn cái nào?”
Chú nai sắp bị Kiều Tri Học dọa khóc rồi. Không biết có hiểu được không, nó rúc chặt trong lòng Đàm Nghiên, đến cả tiếng cũng không kêu nổi, trông thật yếu đuối, đáng thương và vô cùng bất lực.
Các cảnh vệ đi theo đều bắt đầu thấy tội nghiệp chú nai, nhưng nghĩ đến dạ dày của Từ Minh Vũ, với cả chuyện nó chạy 200 cây số trong nửa tiếng như tàu cao tốc, lại thôi không nói gì nữa.
“Nếu không chọn thì tao mặc định là cái thứ nhất.” Kiều Tri Học đưa tay xoa đầu chú nai, “Yên tâm, chỉ là lấy máu, lông, nước bọt, nước tiểu, tinh dịch và các loại dịch cơ thể khác thôi.”
Chú nai con: “…”
Không biết có hiểu không, Đàm Nghiên thấy chú nai đáng thương quá, bèn an ủi: “Không sao đâu, mấy cái đó tôi cũng từng bị lấy. Sinh vật có trí tuệ như chúng tôi đều bị đối xử như nhau.”
Chú nai con: “…”
Giữa sự đồng cảm của mọi người với chú nai, bọn họ đã tới căn cứ. Lúc này nhóm Lương Hiển đang nằm trong bệnh viện của căn cứ. Mọi người mang theo chú nai đến thăm họ, vừa vào phòng bệnh liền thấy năm người còn lại vẫn đang ngủ say, Thôi Hòa Dự hình như đã tỉnh từ lâu, không biết từ đâu kiếm ra một cái máy tính, đặt trên bàn cạnh giường bệnh, bản thân thì có vẻ quá mệt mỏi, nằm gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Đàm Nghiên tiến lên vỗ vai Thôi Hòa Dự. Cậu ta không tỉnh dậy, ngược lại còn như chết ngất, ngã thẳng xuống sàn nhà.
••••••••
Lời tác giả:
Mọi người thử đoán xem Thôi Hòa Dự đã gặp phải chuyện gì? Tôi tin những bạn có trí tưởng tượng phong phú chắc đã đoán ra rồi.
Tái bút: Nếu Lương Hiển còn không ra dáng gì nữa, thì Kiều Tri Học sẽ chiếm luôn vị trí “công” mất đó o(╯□╰)o
Nói thật lòng, khi lên ý tưởng ban đầu tôi vốn không định có nhân vật Kiều Tri Học. Lương Hiển vốn là một nhân vật tổng hợp giữa hai người, vừa là thiên tài thông minh, vừa là người trầm ổn. Tất cả những lý luận của Kiều Tri Học trong truyện ban đầu đều là phần để Lương Hiển thể hiện. Nhưng không hiểu sao khi viết thì Kiều Tri Học tự dưng xuất hiện, rồi càng viết lại càng thông minh, càng có khí chất “công”...
Lương Hiển, con phải làm mẹ tự hào lên chứ (:з」∠)