Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung tâm thành phố A, khách sạn Kim Đại Cát.
Bên trong khách sạn hoành tráng lộng lẫy, khách khứa qua lại đều diện trang phục lộng lẫy, chỉ thoáng nhìn đã có thể thấy vài gương mặt quen thuộc trên TV — Hôm nay, ở đây tổ chức đại tiệc giữa năm của Giải Trí Thiên Hỏa. Khách khứa qua lại, ngoài nghệ sĩ và nhân viên của Giải Trí Thiên Hỏa thì cơ bản đều là những nhân vật có tiếng tăm trong giới giải trí.
Nói là đại tiệc giữa năm, nhưng thật ra cũng chỉ là cái cớ, dù sao công ty giải trí đâu có thi giữa kỳ. Buổi tiệc này nghe nói là buổi xã giao nội bộ của Giải Trí Thiên Hỏa, ông cụ Tạ chính thức về hưu để Tiểu thiếu gia họ Tạ tiếp quản, nhân tiện mời mọi người đến để ra mắt, làm quen.
Là người mới ký hợp đồng với Giải Trí Thiên Hỏa được ba ngày, còn chưa chính thức ra mắt, Mạc Bắc Hồ khiêm tốn tìm một góc cây xanh để ẩn mình, nấp sau gốc cây phát tài cao ngang người.
Cậu vừa mới đi ngang qua bàn ăn, nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ vẻ thanh lịch, tiện tay lấy một đĩa cánh gà. Vừa ăn vừa đánh giá xung quanh, ánh mắt đảo quanh, toát lên vẻ tinh ranh lanh lợi.
--- Cậu đang quan sát loài người.
Là một hồ ly tinh đến từ Đại Hoang, cậu bị hệ thống triệu hồi đến thế giới hiện đại cũng chỉ mới mấy ngày. Mặc dù hệ thống đã tạm thời bổ sung cho cậu kiến thức thời hiện đại, cũng có thể nhắc nhở trong đầu bất kỳ lúc nào, nhưng cậu vẫn chưa quá quen thuộc với thời đại này, không dám hành động khinh suất.
Càng xui xẻo hơn là, khi tới nơi này, toàn bộ yêu lực của cậu biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một thân thể phàm trần. Mà cái “hệ thống” đột nhiên xuất hiện kia, hiển nhiên lợi hại hơn rất nhiều so với người thường ở nơi này.
Hồ ly biết thời thế mới là hồ ly khôn ngoan. Trước khi hoàn toàn hiểu rõ thời đại này, Mạc Bắc Hồ định giấu mình, ngoan ngoãn làm hồ ly, thành thật nghe theo “đại ca” hệ thống mà hành động.
Hệ thống cũng biết cậu chưa làm người được bao lâu, vì muốn đề phòng bị lộ nên đã bịa cho cậu một thân phận là — “Cô nhi vừa mới sinh ra đã được vợ chồng ở nước ngoài nhận nuôi. Cha mẹ nuôi gia cảnh nghèo khó nhưng đối xử với cậu rất tốt. Sau khi cha mẹ nuôi không may qua đời, trong nhà còn nợ nần, thanh niên nghèo khó, sa sút phải đi làm thuê trên đường phố, được một thám tử người Hoa tinh ý phát hiện. Vì trả nợ mà tiến vào giới giải trí”.
Như vậy, cho dù hành vi cử chỉ và lối suy nghĩ của Mạc Bắc Hồ thỉnh thoảng có chút kỳ quái cũng có thể dùng lý do này để bao biện.
Nhưng tốt nhất vẫn đừng quá lộ liễu.
Mạc Bắc Hồ tự nhốt mình khổ luyện ba ngày, hôm nay mới chính thức ra mắt, diện kiến các vị hào kiệt.
Cậu bình thản không chút biểu lộ quan sát khách khứa xung quanh. Cho dù là tư thế uống rượu thanh lịch nhưng có phần phô trương hay nụ cười xã giao nhiệt tình nhưng ẩn chứa chút kiêu ngạo khi trò chuyện, đều rất đáng để học tập. Đúng là học, học nữa, học mãi.
Mạc Bắc Hồ trầm ngâm, bắt chước theo, hơi điều chỉnh tư thế ăn uống của mình một chút.
Đúng lúc này, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh chỉ mình cậu có thể nghe thấy. Hệ thống thu thập giá trị tình yêu vạn người mê – Tên gọi tắt là A thống, bây giờ đang kích động chia sẻ một tin tốt với cậu: “Tin mừng Tiểu Hồ ơi! Ra quân đại thắng! Cậu vừa tăng thêm một điểm giá trị tình yêu!”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ có chút ngơ ngác, theo bản năng sờ sờ sợi tóc cứng đờ của mình.
— Hôm nay trước lúc cậu ra ngoài đã bị kéo đi làm kiểu tóc. Khi chuyên viên tạo mẫu tóc xịt keo xịt tóc xè xè một tiếng, cậu hoảng sợ đến mức suýt xù lông.
Cậu thật sự không hiểu nổi sở thích chăm sóc tóc của loài người. Cố định rõ ràng như vậy khiến những sợi lông bết dính, khiến hồ ly không nhịn được muốn liếm liếm chải chuốt. Chỉ đáng tiếc chúng đều ở trên đầu, cậu không liếm tới, cũng không biết có ai có thể giúp một tay không...
Cậu vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa trả lời: “Tui vẫn chưa nói chuyện với ai mà, sao lại tăng được?”
Hệ thống đã nói rồi, nó tìm tới cậu chủ yếu là nhìn trúng thân phận hồ ly tinh của cậu, trông cậy cậu thu thập hàng ngàn vạn giá trị tình yêu, bảo là nghề chọn hồ ly chứ hồ ly không chọn nghề.
Mạc Bắc Hồ còn nhớ hệ thống lúc đó đầy khí thế hào hùng, tráng chí. Nó nói muốn cậu quyến rũ cả thế giới, đứng trên đỉnh cao nhân sinh mà hô mưa gọi gió — nếu cậu có đủ kiến thức của thế giới loài người sẽ biết, hệ thống của cậu không chỉ có định kiến cực kỳ lớn với hồ ly tinh mà còn rất giỏi nói suông.
“Nhất định là có người cảm thấy kinh ngạc trước vẻ đẹp của cậu, sau đó đi hỏi thăm người khác cậu là ai!” Hệ thống vui vẻ, càng cảm thấy ánh mắt và vận may của mình thật sự quá tốt, tìm được một ký chủ mọi mặt đều ưu tú: “Chỉ khi biết tên cậu mới có thể nhận được giá trị tình yêu, cho nên chúng ta nhất định phải nhanh chóng làm nổi danh cậu!”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: “Tui hiểu, nhân loại cung phụng yêu tiên thì phải gọi đúng danh xưng của đối phương trước.”
Hệ thống: “?”
“Mặc dù hình như có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cũng kiểu kiểu như vậy.”
Hệ thống tự an ủi mình, bất kể nói thế nào, dù sao Mạc Bắc Hồ cũng không phải con người, thỉnh thoảng lối suy nghĩ có chút kỳ lạ cũng rất bình thường.
Nó không nhịn được nhớ tới ngày triệu hồi Mạc Bắc Hồ.
Ngày đó, hệ thống cuối cùng cũng hoàn thành công tác chuẩn bị trước khi tới Địa Cầu. Mọi chuyện đều đã xong, chỉ còn thiếu ký chủ.
— Nhưng bởi vì quá mức theo đuổi một sự khởi đầu hoàn hảo, hiện tại trong ví nó đã trống rỗng, chỉ còn lại điểm tích phân để rút thăm ký chủ lần cuối cùng.
Thật ra trước đó nó cũng rút hai ba lần rồi, nhưng kết quả đều không được như ý. Mặc dù ký chủ rút được thoạt nhìn đều là tuấn nam mỹ nữ, nhưng trong lúc hệ thống làm công tác chuẩn bị đã từng lăn lộn trong giới giải trí, nhìn thấy không ít mỹ nhân, ánh mắt trở nên khá kén chọn.
--- Những người này đẹp thì đẹp thật, nhưng không có cảm giác linh hồn bị chấn động!
Mọi người trong giới giải trí đều nói, nổi tiếng ít thì dựa vào sự nâng đỡ, nổi tiếng nhiều thì dựa vào mệnh. Nó luôn cảm thấy mệnh của những người này chưa đủ nổi bật.
Mang theo ước nguyện tốt đẹp là rút được một kỳ tích, hệ thống lại rút một lần ký chủ cuối cùng.
Nó nhìn thấy Mạc Bắc Hồ.
Dường như Mạc Bắc Hồ đang chạy trốn, trên mặt còn dính máu. Vừa quay đầu lại, hệ thống đã như bị điện giật.
Cái gì gọi là cảm giác linh hồn bị chấn động mạnh! Cái gì gọi là nhìn mặt đã biết có thể nổi tiếng! Cái gì gọi là hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh!
*Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh: Quay đầu lại mỉm cười một cái, trăm vẻ quyến rũ liền hiện ra.
Không hổ là hồ ly tinh!
Đây chính là rút được kỳ tích!
Hệ thống không chút do dự chọn cậu ấy.
Mạc Bắc Hồ bị nó triệu hồi tới, thoát được một kiếp nạn trong tay yêu ma cường đại, lại từ trong lời nói luyên thuyên của hệ thống mà hiểu rõ tình hình, vô cùng khôn ngoan mà không nói cho nó biết – Lúc đó vì muốn chạy trốn nên cậu đã dùng huyễn thuật mê hoặc yêu ma, vừa khéo khiến cho hệ thống đang nhìn trộm cậu cũng bị ảnh hưởng.
Mạc Bắc Hồ trong lòng thầm nghĩ, cái này sao không tính là vận may tốt chứ.
Hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Ui, Tiểu Hồ cảnh giác nhé, mục tiêu của chúng ta đến rồi!”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng nhìn về phía cửa sảnh tiệc — một người đàn ông tiến vào dưới sự dẫn đường của phục vụ.
Thứ đầu tiên Mạc Bắc Hồ nhìn rõ không phải khuôn mặt của hắn ta, mà là khí chất tự nhiên toát ra sự tự tin mạnh mẽ trên người đối phương. Cái khí thế chắc chắn là nhân vật chính trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thong dong, thậm chí có chút ngạo mạn mà ngẩng đầu, nhẹ nhàng nâng ly xem như đáp lại ánh mắt của mọi người.
Cũng không biết hắn ta đang đáp lại ai, nhưng không ít người đều thụ sủng nhược kinh mà nâng ly.
Không hổ là người đàn ông còn trẻ đã được mệnh danh là “bạo quân”.
“Chính là hắn!” Hệ thống kích động nhắc nhở: “Tổng tài của Đằng Long Ảnh Nghiệp — Thẩm Độc! Đàn ông đích thực trong số đàn ông, bá tổng đích thực trong số bá tổng! Tiểu Hồ, hãy chinh phục hắn ta, chúng ta có thể ra mắt ngay lập tức!”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Theo kế hoạch mà Giải Trí Thiên Hỏa đề ra, cậu còn phải học tập ít nhất hai ba năm nữa mới có thể chính thức ra mắt làm diễn viên. Hệ thống không đợi được lâu như vậy, quyết định dẫn cậu đi đường tắt, nên mới nhắm vào Đằng Long Ảnh Nghiệp.
Đằng Long Ảnh Nghiệp là công ty điện ảnh truyền hình lâu đời trong giới giải trí, sản xuất vô số phim truyền hình điện ảnh, nhưng không biết tại sao lại chưa từng dính dáng đến việc kinh doanh nghệ sĩ. Cho đến khi Thẩm Độc tiếp nhận công ty, mở một công ty mới tên Giải Trí Sóng Biển, không ít người mới đều biểu hiện không tệ, đang trên đà phát triển.
Nhưng cho dù bọn họ có mở công ty giải trí hay không, các dự án điện ảnh truyền hình mà họ đầu tư cũng không thể hoàn toàn chỉ dùng thành viên nội bộ công ty. Chỉ cần được hắn ta coi trọng, đảm bảo có được vài vai diễn không thành vấn đề.
Khách khứa đầy sảnh hầu như đều đang nhìn hắn ta. Mạc Bắc Hồ xen lẫn trong đám người ngang nhiên đánh giá, cũng không có vẻ gì là đột ngột.
Cậu khẽ nói: “Nhưng hiện tại tui không có yêu lực, rất khó để hắn...”
“Cậu phải tự tin lên Tiểu Hồ.” Hệ thống ân cần nói: “Cậu tin tưởng tôi, tôi là hệ thống thu thập giá trị tình yêu vạn người mê, chính là được tạo ra vì cậu! Cậu chính là thiên tài thu thập giá trị tình yêu!”
“Căn bản không cần phải dựa vào yêu lực gì cả, chỉ cần gương mặt này! Có người chỉ cần nhìn mặt đã có thể có được mối quan hệ xã hội hoàn hảo!”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác sờ mặt mình: “A?”
Hệ thống vô cùng tự tin: “Tin tưởng chính mình, cậu chính là nam hồ ly tinh mà!”
“Lên đi! Tiểu Hồ!”
“Người đàn ông như trong phim thần tượng cần phải có một khởi đầu như phim thần tượng! Nâng ly rượu vang đỏ kia lên, cậu phải trong lúc đám đông đều đang tiến về phía hắn, lại như không thấy ai mà lướt qua hắn, đi về phía — người qua đường vô danh ở phía sau hắn! Sau đó để lại ấn tượng sâu sắc và kinh ngạc trong ánh mắt của hắn, để cho võng mạc của hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc kinh diễm này!”
“Được!” Mạc Bắc Hồ hít sâu một hơi. Đây là công việc đầu tiên mà hệ thống giao cho cậu. Hiện tại cậu không có chỗ dựa ở thế giới này, muốn sống sót chỉ có thể dựa vào nó! Cho dù thế nào cũng không thể làm hỏng!
Cậu nhấc ly rượu vang đỏ, nâng khuôn mặt tươi cười ngây thơ vô hại lên, hòa vào dòng người tiến về phía Thẩm Độc, sau đó lơ đãng nâng vai lên...
“Đùng” một tiếng, Thẩm Độc rời khỏi sảnh tiệc.
— Vèo một cái, trượt thẳng ra ngoài.
Cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ.
Mạc Bắc Hồ kinh hoàng mở to hai mắt — Trời ơi! Loài người yếu ớt đến thế sao!
Không ngờ tới, cho dù cậu không còn yêu lực, thân thể phàm trần của mình vẫn hơn hẳn người phàm nhiều đến vậy. Lần này thì xong rồi...
Cuối cùng cũng có người phản ứng lại, đồng loạt phát ra một tiếng hét chói tai. Có người vừa bò vừa lăn đến đỡ Thẩm Độc.
Thẩm Độc hoàn toàn ngơ ngác.
Hắn ta vừa xuất hiện với phong thái bá đạo như có nhạc nền riêng, sao vừa mới vô tình đã bước vào con đường trượt dài của cuộc đời rồi? Hắn ta đã bay ra ngoài bằng cách nào?
Thẩm Độc che đầu gối, ngây người nhìn về phía kẻ gây chuyện — một thanh niên mảnh mai, thậm chí có chút gầy yếu đang kinh hãi thất thố đến mức đứng sững tại chỗ, thoạt nhìn còn có chút yếu ớt đáng thương.
Nếu không phải vừa nãy có cảm giác giống như bị một chiếc xe ben đụng trúng, ngay cả hắn ta cũng sẽ nảy sinh lòng thương cảm.
“Thẩm Tổng! Thẩm Tổng!” Người xung quanh hoảng loạn thất thố, cái trán rộng của thư ký Tiểu Lưu cứ lay động lộn xộn trước mặt hắn. Thẩm Độc cuối cùng cũng hoàn hồn, âm trầm như nước, đẩy mặt đối phương ra rồi đứng lên, tay vẫn còn chống đầu gối.