Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Trâm Cài Áo Hồ Ly
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Mạc Bắc Hồ trắng bệch, xong đời rồi. Không biết võng mạc của Thẩm Độc có vĩnh viễn khắc sâu hình ảnh cậu hay không, dù sao thì xương đầu gối của hắn ta chắc chắn sẽ nhớ cậu một thời gian dài.
Thẩm Độc còn chưa mở miệng, lầu hai của đại sảnh yến tiệc đã vọng xuống một tiếng cười nhẹ.
Áp lực trong sảnh yến tiệc càng lúc càng đè nặng --- ai mà gan lớn đến thế, dám cười thành tiếng ngay lúc Thẩm tổng đang mất mặt như vậy!
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên tao nhã đang ngồi trên xe lăn ở lầu hai.
Hắn có một đôi mắt cười, cho dù ngồi trên xe lăn cũng luôn giữ thái độ tốt đẹp, tao nhã lại thanh quý.
Vừa mở miệng đã có vẻ rất quen thuộc với Thẩm Độc: “Thẩm tổng, có muốn lên thay quần áo một chút không?”
--- Vị này chính là chủ nhà ngày hôm nay, Tạ tiểu thiếu gia vừa tiếp quản Giải Trí Thiên Hỏa, Tạ Hào.
Thẩm Độc âm trầm, vẻ mặt không chút biểu cảm đi lên lầu hai, từ trên cao nhìn xuống phía Mạc Bắc Hồ, hỏi Tạ Hào: “Cậu ta là ai?”
Mạc Bắc Hồ ra oai không thành, cả người héo rũ, ủ rũ co ro ở một góc, hai tay nắm chặt ly rượu, rưng rưng nước mắt.
“Người mới vừa ký hợp đồng, tên thì tôi không nhớ rõ.” Tạ Hào cười nhẹ: “Anh hỏi cái này làm gì? Dù sao cậu ấy cũng không thể là cố tình.”
“Người mới còn chưa ra mắt, gặp được Thẩm tổng anh, nịnh bợ còn không xong, sao có thể cố tình khiến anh mất mặt?”
Thẩm Độc cảm thấy có lý, nhưng vẻ mặt vẫn âm trầm không nói lời nào.
“Không tiện xuống nước đúng không?” Tạ Hào cười khẽ: “Được, kêu cậu ấy lên nhận tội với anh.”
Hắn vẫy tay, ra hiệu quản gia phía sau xuống tìm người lên.
“Hừ.” Sắc mặt Thẩm Độc thoáng dịu đi đôi chút, nhíu mày nhìn chân Tạ Hào: “Chân của anh sao lại thế này? Bị ông Tạ đánh gãy rồi?”
“Không phải.” Tạ Hào cười mà như không cười nhấc chân lên: “Là biểu tượng của thời kỳ phản nghịch.”
“Đừng hỏi nhiều như vậy, anh cũng không giúp tôi.”
...
Bên dưới, Mạc Bắc Hồ trốn tránh đám đông, mếu máo nói với Hệ thống: “A Thống, đây là một sự cố, cậu cho mình thêm một cơ hội đi!”
“Nghĩ lạc quan một chút, may mà mình đụng phải tổng tài nhà khác! Chúng ta vẫn có thể tiếp tục ở lại Giải Trí Thiên Hỏa được!”
“Chào ngài.” Quản gia với vẻ mặt ôn hòa đứng phía sau cậu: “Ngài Mạc, Tạ thiếu gia mời ngài lên lầu.”
Hệ thống buồn rầu lên tiếng: “Giải Trí Thiên Hỏa tới rồi.”
“Nó mang theo hợp đồng chấm dứt của cậu mà tới rồi.”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Mạc Bắc Hồ đi theo quản gia, từng bước từng bước lên lầu, bóng lưng trông có vẻ khá thê lương.
Cậu đi một đường, nghiêm túc suy nghĩ --- nếu ép bản thân mình một chút, có khi nào có thể đánh thức tiềm năng, lần nữa thi triển ra huyễn thuật mê hoặc, khiến cho ông chủ thay đổi ý định không……
Cậu còn chưa kịp hạ quyết tâm, quản gia đã mỉm cười mở cửa phòng nghỉ ở lầu hai ra. Mạc Bắc Hồ run rẩy rón rén bước một bước nhỏ về phía trước, nếu lúc này cậu hiện nguyên hình, vậy nhất định là bộ dáng cụp tai kẹp chặt đuôi vô cùng thê thảm.
Thanh niên ngồi trên xe lăn đang cầm một đồ vật sáng lấp lánh trong tay, dùng một mảnh vải nhung cẩn thận lau chùi.
Mạc Bắc Hồ không dám làm phiền hắn, thật cẩn thận nhìn xung quanh một vòng, phát hiện Thẩm Độc không có ở đây mới không kìm được thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Đến rồi.” Tạ Hào ngẩng đầu, đánh giá gương mặt xuất chúng của cậu rồi cười một tiếng: “Yên tâm, không có chuyện gì đâu, có lẽ là sàn nhà quá trơn.”
Hắn rất tự nhiên giúp Mạc Bắc Hồ gạt bỏ mọi liên quan: “Mặc dù bay xa tám viên gạch, nhưng Thẩm tổng không phải làm bằng giấy, Tập đoàn Đằng Long cũng chưa đến nỗi nghèo túng để bắt cậu đền tiền thuốc men... Cho nên không cần phải lo lắng gì cả.”
Hệ thống như trút được gánh nặng: “Tốt quá rồi, người bình thường chắc chắn cũng sẽ không nghĩ là do cậu làm!”
Mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên, lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ như gãi đúng chỗ ngứa: “Cảm ơn ông chủ!”
Nụ cười trong mắt Tạ Hào càng thêm đậm --- bị người dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, cảm giác cũng không tệ.
Tạ Hào ngoắc tay với cậu, ra hiệu Mạc Bắc Hồ qua đó.
Hắn cũng không cảm thấy thanh niên thân hình gầy gò trước mặt có thể đẩy Thẩm Độc cao to bay xa tám viên gạch, có lẽ bởi vì sàn nhà quá trơn nên gặp phải ngoài ý muốn mà thôi. Nhưng bất kể nói thế nào, hôm nay cậu ấy đã khiến Thẩm tổng mất mặt, tiếp tục ở lại đây cũng chẳng có gì tốt đẹp, chi bằng tránh mặt một thời gian.
Mạc Bắc Hồ nghe lời di chuyển đến bên cạnh hắn, với vẻ mặt sẵn sàng nghe theo mọi mệnh lệnh mà nhìn Tạ Hào.
Nhưng người mới hiếm hoi mới có cơ hội lộ diện, cứ để cậu ấy trở về như vậy, cũng khó tránh khỏi cảm thấy oan ức.
Tạ Hào cười cười, đưa thứ đang cầm trên tay cho đối phương -- là một chiếc trâm cài áo.
Hắn hỏi: “Đẹp không?”
Mạc Bắc Hồ thành thật gật đầu: “Đẹp!”
Tạ Hào chống cằm hỏi cậu: “Đẹp tới mức nào?”
Mạc Bắc Hồ khựng lại một chút, bổ sung thêm một tính từ: “Cực kỳ đẹp.”
Cậu sợ Tạ Hào hỏi nữa nên hỏi trước một bước: “Là động vật nhỏ phải không ạ?”
Kiểu dáng đã được chế tác nghệ thuật, đơn giản hóa các đường nét, đặc điểm động vật cũng không rõ ràng như vậy.
Tạ Hào trả lời: “Hồ ly.”
Mạc Bắc Hồ đơ người.
Hệ thống cũng bị dọa sợ, run rẩy hỏi: “Tiểu, Tiểu Hồ, chẳng lẽ chúng ta đã bị lộ rồi sao?”
Mạc Bắc Hồ nuốt nước miếng, cũng run rẩy hỏi: “T, tại sao lại là hồ ly vậy?”
“Tại sao?” Tạ Hào kinh ngạc, suy nghĩ một lát rồi thành thật trả lời: “Vì một khoảng thời gian trước tôi thích xem video ngắn của hồ ly nhỏ.”
“Chẳng hạn như bắt thỏ thì chui đầu vào tuyết rồi không rút ra được, cãi nhau thì phát ra tiếng chó sủa, còn béo ú như bánh mì...”
Hắn cười khẽ một tiếng: “Tôi mới phát hiện ra hồ ly cũng không thông minh xảo quyệt như vậy, thậm chí còn hơi ngốc nghếch.”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Lúc này tốt nhất nên bịt tai Hệ thống, đừng cho nó biết chuyện tàn nhẫn như vậy.
Hệ thống không hề hay biết, thở phào một hơi: “May mắn, hắn không nhìn thấu, có lẽ chỉ là trùng hợp.”
“Bộ vest này của cậu có vẻ không quá vừa người.” Tạ Hào sờ sờ chất liệu của bộ âu phục kiểu thường màu xám chì trên người Mạc Bắc Hồ, hỏi: “Mượn à?”
Bộ quần áo này rõ ràng rộng hơn một size của Mạc Bắc Hồ, càng tôn lên dáng vẻ gầy gò có vẻ yếu ớt của cậu -- có lẽ đây chính là hiệu quả mà rất nhiều áo sơ mi oversize hoặc áo kiểu boyfriend muốn đạt được.
Nhưng suy cho cùng, đây là cảm giác có được nhờ khuôn mặt, thực tế thì chỉ là không vừa vặn mà thôi.
Mạc Bắc Hồ thành thật gật đầu: “Giáo viên thời trang mượn.”
“Không sao, đại minh tinh tham gia hoạt động ai cũng mượn quần áo.” Tạ Hào an ủi một câu, ngoắc tay với Mạc Bắc Hồ, để cậu cúi người xuống một chút, rồi hắn ngồi thẳng dậy và cài chiếc trâm đó lên ngực cậu.
Mạc Bắc Hồ có chút mờ mịt, không hiểu hắn có ý gì, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Tặng cậu đấy.” Tạ Hào ghim trâm cài áo xong, cười cười thu tay về.
“A?” Mạc Bắc Hồ ngơ ngác sờ lên trâm cài áo hồ ly trên ngực.
“Bộ này của cậu quá đơn giản.” Tạ Hào hài lòng đánh giá Mạc Bắc Hồ: “Như vậy mới được.”
Hệ thống đột nhiên phấn khích: “Chẳng lẽ nào! Đây là tự tay hắn thiết kế đúng không?”
Mạc Bắc Hồ vẫn nhớ rõ thông tin về ông chủ --- trước khi Tạ Hào bị ông Tạ bắt về kế thừa sự nghiệp gia tộc thì có sáng lập thương hiệu thiết kế trang sức của riêng mình, nghe nói làm cũng không tệ lắm.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy kính nể, vẻ mặt khi sờ vào trâm cài áo mang theo vài phần ngưỡng mộ: “Ông chủ, là anh làm ạ?”
“Hửm?” Tạ Hào hơi ngạc nhiên: “Là tôi làm.”
Mạc Bắc Hồ lo lắng hỏi: “Vậy nó có đắt không ạ?”
Tạ Hào: “...”
Hắn sờ cằm, nghiêm túc suy nghĩ: “Nguyên liệu thì không đắt, nhưng phí thiết kế của tôi lại không hề rẻ.”
Mạc Bắc Hồ bị hắn làm cho bối rối: “...Vậy rốt cuộc là không đắt hay không rẻ?”
“Tạm được, bình thường.” Tạ Hào ngước mắt nhìn cậu: “Sao vậy?”
Mạc Bắc Hồ mặt mày ủ rũ: “...Không quá đắt thì em có thể nhận, đắt quá em không dám nhận.”
Hệ thống đã nói, để chinh phục Thẩm Độc, hình tượng của cậu là “bạch liên hoa kiên cường, đơn thuần, không giả tạo”. Bạch liên hoa thì không thể tùy tiện nhận quà quá đắt tiền của người khác.
Nếu thái độ đối phương đưa tặng không được nhiệt tình hoặc quá mức cưỡng ép, cậu còn phải nói câu thoại: “Anh có mấy đồng tiền bẩn thỉu đó thì có thể không coi ai ra gì à?”
Tuy rằng không hiểu lắm, nhưng Mạc Bắc Hồ tôn trọng thiết lập nhân cách... à không, hồ cách mà Hệ thống đưa cho.
Tạ Hào không nhịn được cười phá lên: “Được rồi, đối với tôi thì không đắt, cứ cầm đi.”
“Sau đó hôm nay cậu cứ về trước đi --- Yên tâm, không cần lộ ra biểu cảm như vậy, chỉ là giữ thể diện cho Thẩm Độc thôi.”
Tạ Hào an ủi cậu: “Sau này hắn sẽ không tìm cậu gây sự đâu, hắn còn khen cậu đẹp trai mà.”
“Ừm.” Mạc Bắc Hồ rầu rĩ gật đầu, nắm chặt trâm cài áo chân thành cảm ơn hắn: “Cảm ơn ông chủ, sau này anh nhất định sẽ vị liệt tiên ban... Ờm, ý em là cung hỉ phát tài.”
Tạ Hào: “...”
Vừa rồi hình như hắn nghe thấy cái từ “vị liệt tiên ban”.
Nhìn chằm chằm Mạc Bắc Hồ một lúc, Tạ Hào thu hồi tầm mắt: “...Thôi vậy.”
Cứ coi như không nghe thấy đi.
Dù sao cũng là người từ nước ngoài về, tiếng Trung có hơi lủng củng cũng là chuyện thường tình.
Hắn nhẹ nhàng gật đầu: “Phiền cậu đẩy tôi đến trước bàn, sau đó về trước đi.”
Mạc Bắc Hồ đáp lời, ân cần hỏi: “Đi vào cái bàn bên trong ạ?”
“Ừ.” Tạ Hào chỉ tay về phía bên trái: “Từ đó vòng...”
Hắn còn chưa nói xong đã bị Mạc Bắc Hồ bế bổng cả người lẫn xe lăn lên, nhẹ nhàng đặt qua bàn, đặt an toàn vào một bên bàn.
Tạ Hào nắm chặt tay vịn xe lăn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, suốt quá trình từ lúc ‘cất cánh’ đến khi ‘hạ cánh’ đều giữ vẻ mặt không cảm xúc: “...”
Mạc Bắc Hồ làm xong việc, khẽ cúi đầu: “Ông chủ, vậy em đi trước nha!”
Tạ Hào: “...Ừ.”
Hắn quay đầu lại, Mạc Bắc Hồ đã ôm trâm cài áo nhanh như chớp biến mất khỏi cửa.
Thẩm Độc thay quần áo xong, từ trong phòng nghỉ đẩy cửa ra, liếc nhìn Tạ Hào một cái: “Xong chưa?”
Tạ Hào nhìn chằm chằm vào cánh cửa nơi Mạc Bắc Hồ rời đi, mãi lâu sau vẫn không đáp lời.