Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Bữa cơm đoàn viên và những màn tranh luận khó đỡ
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một vài trục trặc, cuối cùng mọi người cũng an vị quanh chiếc bàn tròn lớn.
Dù không khí khá gượng gạo, Tạ Chấn Phong vẫn giả vờ như không để ý, hắng giọng rồi nói: "Chà, Tết Trung Thu mà, hiếm khi cả nhà tề tựu đông đủ thế này, mọi người cứ vui vẻ lên nào!"
"Nào, xem món 'tứ thế đồng đường' mà đầu bếp nhà tôi đã chuẩn bị đây!"
*Tứ Thế Đồng Đường: tên đặt mang ý nghĩa may mắn: bốn đời cùng nhau chung sống.
Ông ấy cười tươi, nhưng dì nhỏ lập tức biến sắc: "Cái gì cơ!"
Triệu Vân Khởi vội vàng huých nhẹ khuỷu tay vào ông ấy dưới bàn, cười gượng giải thích: "Là món thịt viên tứ hỉ thôi mà, đặt cái tên cho may mắn một chút ấy mà."
Dì nhỏ lòng đầy đau khổ, quay đầu nói: "Tứ thế đồng đường cái gì chứ, nhà tôi e là chẳng bao giờ thấy được đâu."
Triệu Vân Khởi cười khan hai tiếng: "Vậy... vậy ăn chút rau đi! Cải cúc xào..."
Dì út ôm mặt: "Tôi không thể nghe thấy chữ 'Đồng' nữa!"
*Cải cúc xào Hán Việt là thanh xào đồng hao, có lẽ đang liên tưởng đồng trong đồng tính.
Triệu Vân Khởi nhắm mắt, không nói gì mà tự vỗ vào miệng mình một cái.
Bà nội cau mày: "Ăn cơm cho tử tế!"
Dì út tủi thân mếu máo, quay mặt sang một bên.
Bà nội nhìn Lộ Trạch: "Cháu cũng vậy, có chuyện gì thì cứ từ từ nói với gia đình, sao cứ phải đợi đến bây giờ, khi không thể che giấu được nữa mới làm ầm lên, khiến người lớn đau lòng biết bao?"
Lộ Trạch thành thật cúi đầu, không dám cãi lời bà nội.
"Mọi người cứ nghĩ thoáng ra một chút." Bà nội nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười nói: "Đợi đến tuổi của tôi, các con sẽ hiểu, chỉ cần người nhà ở bên cạnh nhau thì tốt đẹp hơn bất cứ điều gì khác."
"Ôi chao." Dượng cười bất đắc dĩ: "Mẹ xem chuyện này phải làm sao đây... Vốn dĩ tụi con cứ nghĩ mấy đứa nhỏ ở bên nhau rất tốt, lần này coi như buổi gặp mặt thông gia, con còn mang theo quà cáp đầy đủ."
Lộ Trạch lẩm bẩm nhỏ giọng: "Cũng đâu phải là không thể tặng được..."
"Mày!" Dì nhỏ đập bàn định đứng dậy, Tạ Hào kịp thời cắt ngang lời bà, trầm ngâm nói: "Con đang nghĩ, Lộ Trạch và Từ Đông Dương, thì nhà ai nên đưa sính lễ cho nhà ai đây?"
Trong khoảnh khắc, dì nhỏ ngây người, cha Từ và mẹ Từ cũng sững sờ.
Dượng vội vàng nói trước: "Vậy chắc chắn vẫn phải là nhà chúng tôi..."
"Ấy ấy ấy--" Cha Từ vội vàng ngắt lời, ông há miệng định gọi 'thông gia' nhưng rồi lại kìm lại, cố gắng lập luận một cách hợp tình hợp lý: "Con trai nhà tôi đây, dù sao cũng là con trai, tôi đâu có ý định gả nó ra ngoài, sao có thể là nhà anh đưa sính lễ được?"
"Nhưng nhà chúng tôi... Chúng tôi..." Dượng nhìn chằm chằm Lộ Trạch, đột nhiên nói: "Nhà của chúng tôi dáng người cao hơn!"
"Thì sao chứ?" Cha Từ trừng mắt: "Đứa nhà chúng tôi còn tròn trịa hơn một chút!"
"Ơi! Ba nói gì vậy!" Từ Đông Dương phẫn nộ ôm lấy bụng nhỏ của mình: "Tỷ lệ mỡ của con gần đây vô cùng đạt tiêu chuẩn có được không!"
Từ Tây Nguyệt suy nghĩ một lát rồi mở miệng: "Tình huống này hơi đặc biệt, con nghĩ, những phong tục cưới hỏi trước đây, có lẽ không thể áp dụng được."
"Chúng ta có thể tìm cách khác, chẳng hạn như..."
Lộ Trạch đột nhiên nhận ra điều gì đó, mặt mày đỏ bừng nói: "Nhưng bọn con chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp thuần túy thôi, vẫn chưa, chưa có..."
Từ Đông Dương hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo giơ một ngón tay lên: "Tôi đảm nhận vị trí 1."
Lộ Trạch kinh ngạc quay đầu nhìn cậu ta: "Hả?"
"Nhìn gì mà nhìn?" Từ Đông Dương khiêu khích nhướng mày: "Số 1 kiều diễm thì cũng vẫn là số 1 thôi."
Mạc Bắc Hồ không hiểu lắm, ghé sát tai Tạ Hào hỏi: "Số 1 là gì vậy?"
"Khụ." Tạ Hào hạ giọng: "Lát nữa tôi sẽ giải thích cho cậu, bây giờ không tiện lắm."
Mạc Bắc Hồ đành gật đầu lia lịa, tiếp tục lắng nghe trong sự mơ hồ.
Từ Tây Nguyệt sững sờ một chút, nhìn trái nhìn phải, nghi ngờ hỏi: "Em nói là, có thể dựa theo tuổi tác... hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Lộ Trạch: "..."
Từ Đông Dương: "...Trẻ con đừng hỏi."
"Khụ." Cha Từ lập tức lấy lại tinh thần: "Vậy vẫn là nhà chúng tôi đi, anh xem, vừa hay thằng con bất hiếu này lại lớn hơn vài tuổi!"
Nụ cười trên mặt ông ấy cũng trở nên chân thành hơn một chút: "Anh xem, dù sao tôi cũng không thể gả con gái hai lần được, đúng không?"
"Không sao cả." Dì nhỏ đột nhiên phản ứng lại, tham gia 'viện trợ' cho dượng: "Tây Nguyệt tài giỏi như vậy, anh có thể tuyển rể cho con bé mà, thời đại này rồi, con gái cũng đâu nhất thiết lúc nào cũng phải gả đi!"
"Anh xem, nhà anh ít nhất cũng có hai đứa nhỏ, nhà tôi chỉ có một, chi bằng cứ về nhà tôi hết đi..."
"Có ai tôn trọng ý kiến của bọn con một chút không vậy?" Từ Đông Dương cố gắng chen lời: "Hai đứa con vẫn chưa đi đến mức kết hôn..."
"Có ý gì?" Mẹ Từ cảnh giác nhìn sang: "Con sẽ không nói với mẹ là con chỉ đang chơi đùa thôi đấy chứ?"
"Đương nhiên không phải." Từ Đông Dương ngượng ngùng nhìn Lộ Trạch, gân cổ nói: "Nhưng bây giờ người trẻ tuổi yêu đương đâu phải chỉ cần một chút thiện cảm là có thể kết hôn ngay được đâu, trời ạ, mọi người đừng lo lắng nữa, để bọn con tự mình giải quyết được không?"
"Con đừng bận tâm!" Cha Từ đã nổi nóng: "Các con cứ yêu đương của các con, chuyện kết hôn để chúng ta lo, ngồi xuống! Nói của con đi!"
Từ Tây Nguyệt giúp 'phiên dịch': "Ý của ông ấy chắc là bảo anh ăn cơm đấy."
Từ Đông Dương cạn lời, khóe miệng giật giật.
Bà nội hơi cau mày, nhìn họ lại bắt đầu tranh cãi.
Chỉ là lần này họ đang tranh cãi chuyện kết hôn, trong sự ồn ào ấy còn mang theo chút vui mừng, bà cũng không biết có nên ngăn cản hay không.
Tạ Chấn Phong gắp cho bà một miếng thịt cá đã lọc xương, nói: "Mẹ ơi, mẹ ăn đi, đừng bận tâm đến bọn họ."
"Con cháu tự có phúc của con cháu, mẹ cứ yên tâm hưởng phúc đi ạ."
Bà nội bất đắc dĩ nhìn Tạ Chấn Phong: "Con đúng là nghĩ thoáng thật đấy."
Bà liếc mắt nhìn Tạ Hào: "Thằng nhóc nhà con vẫn chưa có tin vui gì đâu, đã ưng ý cô gái nhà nào chưa?"
Vẻ mặt Tạ Hào khẽ động, cười nói: "Bà nội, chưa chắc đã là con gái đâu ạ."
"Ha ha." Tạ Chấn Phong cười lạnh hai tiếng: "Thằng nhóc nhà con ấy à, đừng nói là con trai hay con gái, chỉ cần nó dẫn được một 'con người' về thôi là con đã thắp hương tạ ơn trời đất rồi."
"Con chỉ sợ có ngày nó dẫn một con rùa về rồi bảo là muốn kết hôn."
"Nói gì vậy? Sao lại mắng người như thế." Tạ Hào nhướng mày phản bác: "Ít nhất cũng phải là hồ ly chứ ạ."
Bà nội tò mò hỏi: "Tại sao lại là hồ ly?"
Tạ Hào cười cong mắt: "Bởi vì con thích hồ ly, bà nội ạ."
Bà nội bất đắc dĩ cười rộ lên, gật đầu nói: "Được thôi, đến lúc đó bà sẽ xây cho con một sở thú thật lớn, để con nuôi mấy tiểu hồ ly mà con thích ở trong đó."
Tạ Hào nhẹ nhàng chạm vào Mạc Bắc Hồ, hạ giọng hỏi cậu: "Cậu nghe thấy chưa?"
"Hửm?" Mạc Bắc Hồ giật mình.
Tạ Hào hắng giọng: "Nhà tôi rất thoáng đấy."
"Hơn nữa tôi cũng có một em gái."
Hắn ôm Khả Khả đang cố gắng trèo lên chân Mạc Bắc Hồ: "Gả hay cưới gì tôi cũng được hết, không kén chọn đâu."
Mạc Bắc Hồ mơ màng nhìn hắn, không hiểu ra sao mà gật đầu, đáp: "Tui cũng không kén chọn."
Cậu dùng giọng nhỏ hơn nữa đáp: "Hồ ly tinh bọn em không quan trọng mấy chuyện này đâu ạ."
Tạ Hào nở một nụ cười hài lòng, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Vân Khởi đang nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt sáng như đuốc.
Tạ Chấn Phong đang gắp phần thịt sườn cá mà bà ấy thích ăn vào bát, lại bị Triệu Vân Khởi huých cùi chỏ một cái.
"Ôi ôi!" Tạ Chấn Phong oan ức nói: "Phần da cá anh gắp cho em rơi mất rồi!"
"Không phải cái đó!" Triệu Vân Khởi 'hận sắt không thành thép', quay đầu tặng ông ấy một cái 'chưởng': "Tôi bảo ông nhìn sang đối diện kìa!"
Tạ Chấn Phong ngẩng đầu lên, thấy Tạ Hào đang gắp thức ăn cho Mạc Bắc Hồ, không hiểu chuyện gì: "Sao vậy?"
Triệu Vân Khởi thở dài một hơi: "Cái này mà ông cũng không nhìn ra sao?"
Bà ấy nhìn bà nội, hạ giọng: "Tối về con sẽ nói với ông."
Tạ Chấn Phong hài lòng gật đầu lia lịa.
Đêm xuống, sau khi tiễn hai nhà vẫn chưa phân rõ 'phải trái' đi, mọi người ai nấy về phòng mình.
Tạ Hào giảng giải cho Mạc Bắc Hồ về ý nghĩa bổ sung của hai chữ số '0' và '1' ngoài ý nghĩa số học Ả Rập, còn Triệu Vân Khởi phụ trách giải thích cho Tạ Chấn Phong những điểm bất thường giữa Tạ Hào và Mạc Bắc Hồ ngoài mối quan hệ bình thường kia.
Màn đêm buông xuống, cả trạch viện nhà họ Tạ vô cùng yên tĩnh, bao trùm trong bầu không khí hòa hợp của những câu chuyện phiếm.
...
Những ngày sau đó, Mạc Bắc Hồ tập trung vào việc tuyên truyền cho bộ phim <Thiên Hỏa>.
Nền tảng đã mua bản quyền độc quyền rất coi trọng bộ phim này của đạo diễn Đặng, chi một số tiền lớn cho việc tuyên truyền, cũng tung ra các tiêu đề như "Bộ phim truyền hình đầu tiên của Ảnh Đế Lộ Trưng", "Tác phẩm chuyển mình của Ảnh Đế" và vân vân. Sau khi 'oanh tạc' một vòng, họ lại kéo Mạc Bắc Hồ ra tuyên truyền, gán cho cậu danh hiệu "Người nối nghiệp Lộ Trưng Thiên Hỏa", "Sư đồ trong phim, sư huynh đệ ngoài đời", đẩy mức độ kỳ vọng của cả bộ phim lên cao không ít.
Khiến đạo diễn Đặng càng thêm mất ăn mất ngủ.
Lộ Trưng dẫn Mạc Bắc Hồ đi thăm ông ấy vài lần, gần như lần nào cũng thấy ông ấy bước ra với hai quầng thâm to đùng dưới mắt, từng bước 'tiến hóa' thành 'quốc bảo'.
Mặc dù Mạc Bắc Hồ lần nào cũng tìm mọi cách để ông ấy có thể ngủ một giấc thật ngon bù lại, nhưng e rằng trước khi bộ phim truyền hình thực sự phát sóng và 'trần ai lạc định', trái tim của đạo diễn Đặng sẽ không thể thật sự yên tâm.
Ngoài ra, cũng có vài kịch bản khác tìm đến Mạc Bắc Hồ để bàn bạc.
Hệ thống không 'thừa thắng xông lên' mạo hiểm nhận hết, mà lựa chọn cẩn thận, chỉ giữ lại vài kịch bản.
Đáng tiếc là, sau khi tiếp xúc sơ bộ, tất cả đều vì nhiều lý do khác nhau mà không đạt được hợp tác.
Nhưng ngoài những chuyện này ra, việc quay quảng cáo, tham gia lễ hội thời trang, hoạt động thương mại của cậu cũng không hề ít đi, cộng thêm những lớp học, khiến cuộc sống vô cùng bận rộn.
Thời tiết dần dần trở nên se lạnh.
Mạc Bắc Hồ đứng trước cửa tòa nhà công ty, ôm một cốc trà sữa nóng, Tạ Hào đứng sóng vai bên cậu.
Phía sau là Hệ thống, chị lễ tân cầm điện thoại, cùng với quản gia Trương đang nở nụ cười hiền từ, và cả anh bảo vệ nhiệt tình hóng chuyện.
"Đến rồi!" Chị lễ tân phấn khích nhảy dựng lên: "Ra rồi!"
Trên tòa nhà đối diện xuất hiện đoạn quảng cáo, Mạc Bắc Hồ mặc một bộ đồ thể thao, đầu đeo băng đô, đạp xe lướt qua khung hình. Khi đi qua camera, cậu để lộ một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
-- Quảng cáo bán xe đạp.
"Chúc mừng Tiểu Hồ!" Hệ thống kiêu ngạo chống nạnh: "Lại một lần nữa được bước lên 'vương tọa'!"
"Hì hì!" Mạc Bắc Hồ cười ngây ngô hai tiếng, có chút thỏa mãn thở ra một hơi.
Không uổng công trước đó cậu đã nỗ lực học đạp xe đạp!
Phương tiện giao thông của thế giới nhân loại thật nhiều, trước học xe hơi sau học xe đạp. May mắn là những thứ như tàu điện ngầm, xe buýt, máy bay gì đó thì cậu không cần học.
...Không, xét đến lộ trình quay phim sau này, nói không chừng cậu thật sự sẽ phải học.
Mạc Bắc Hồ yên lặng nhấp một ngụm trà sữa nóng, luôn cảm thấy ngụm trà này ấm áp chảy một đường từ dạ dày xuống đến tận đáy lòng.
Tạ Hào cười cười, hỏi cậu: "Đồng Hi đã thảo luận với Cát Minh rồi, nói là trước Tết năm nay không có ý định nhận phim mới cho cậu nữa, anh ta muốn đăng ký thêm cho cậu vài lớp học, học thêm chút kỹ năng."
"Vừa hay, bên Chu Vân Thượng chính thức gửi lời mời đến, không chỉ mời cậu đóng vai chính, mà ông ấy còn muốn dẫn cậu cùng đi thực tế để sưu tầm phong tục."
"Khụ, cá nhân tôi cảm thấy hơi không yên tâm, cho nên đã yêu cầu phải đưa cả tôi đi cùng."
Hắn nhẹ nhàng chớp mắt vài cái: "Tôi vẫn còn vài ngày nghỉ phép năm đấy."
"Cho nên..."
Hắn hạ giọng ghé sát tai Mạc Bắc Hồ hỏi: "Có muốn đi không? Chúng ta có thể kéo dài thời gian ra một chút, khoảng một tuần, vừa sưu tầm phong tục vừa thưởng thức món ngon địa phương."