111. Chuyện Làng Quỷ Và Hồ Ly Tinh

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh

Chuyện Làng Quỷ Và Hồ Ly Tinh

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi mắt Mạc Bắc Hồ lập tức sáng lên.
Cậu không sợ Chu Vân Thượng lắm, nhưng vẫn chưa quá thân thiết với ông ấy. Nếu cùng ông ấy đi thực tế thì khó tránh khỏi sẽ có chút ngượng ngùng.
Có Tạ Hào đi cùng là được rồi, Mạc Bắc Hồ nghĩ thầm. Cậu chưa từng thấy Tạ Hào phải xấu hổ trước mặt ai bao giờ.
Sau khi mọi chuyện được làm rõ, Tạ Hào đứng ra liên hệ với Chu Vân Thượng. Cuối cùng, đoàn đi được chốt lại gồm Chu Vân Thượng, Tạ Hào, Mạc Bắc Hồ và Đồng Hi.
Chu Vân Thượng nghe nói người đại diện của Mạc Bắc Hồ cũng đi nên dứt khoát bảo trợ lý của mình không cần đi nữa. Ông ấy dường như rất quen thuộc với việc tự mình ra ngoài trải nghiệm thực tế, có kinh nghiệm dày dặn với loại hình du lịch đường dài tự lái này.
...
"Lên xe đi." Chu Vân Thượng đeo ba lô, trên người treo hai chiếc máy ảnh, gật đầu với bọn họ, ra hiệu họ lên chiếc xe việt dã của mình.
Tạ Hào đánh giá chiếc xe của ông ấy.
Hắn cũng hiếm khi đổi sang một bộ trang phục thường ngày. Thoát khỏi bộ vest lịch lãm, trông hắn như cởi bỏ lớp áo công tử quý tộc, giờ chỉ còn vẻ thư sinh của một sinh viên đại học.
"Tại sao không trực tiếp thuê một chiếc xe ở địa phương?" Tạ Hào có bằng lái, nhưng không thích lái xe lắm, nhất là lái xe đường dài. Hắn nhún vai: "Cháu thấy chú cũng đâu phải người muốn tiết kiệm tiền."
"Bởi vì tôi cũng không biết đích đến trong lòng mình ở đâu." Chu Vân Thượng phối hợp trả lời. Không nhắc đến diễn xuất hay điện ảnh, trong cuộc sống thường ngày, ông ấy trông như một người đàn ông trung niên có chút u sầu, nhưng cũng khá dễ gần: "Lái xe cứ đi mãi, biết đâu có lúc lạc đường, lại tìm thấy ngôi làng mà tôi muốn."
Ông ấy ngồi lên ghế lái: "Tôi sẽ lái trước, khi nào mệt thì đổi tay với các cậu."
"Được thôi." Tạ Hào cũng không từ chối nhiều, cười nói: "Xem như là một trải nghiệm mới trong đời vậy."
Hắn và Mạc Bắc Hồ cùng ngồi ghế sau, Hệ thống ngồi ở ghế phụ.
Chu Vân Thượng khởi động xe, hít một hơi sâu rồi nói: "Lời mời kia, cậu đã xem chưa?"
Ông ấy đang hỏi Mạc Bắc Hồ.
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu: "Tôi xem rồi." Cậu có chút do dự nói: "Nhưng cái đó chắc không thể gọi là kịch bản được."
"Ừm." Chu Vân Thượng gật đầu đồng tình: "Chỉ là một ý tưởng thôi."
"Tôi đã nghĩ đến việc có thể trong toàn bộ bộ phim không cần cậu nói một lời nào, hoặc dùng những gam màu vô cùng sặc sỡ để tạo nên hình ảnh ảo giác. Tôi vẫn chưa quyết định xong, nên không thể đưa cho cậu một kịch bản hoàn chỉnh được."
"Đó là câu chuyện trong tưởng tượng của tôi. Tôi từng nghĩ đến việc dùng địa danh cụ thể, nhưng sau đó lại suy nghĩ kỹ, vẫn quyết định tạo ra một thời đại và một địa điểm hư cấu."
"Thời đại quá cụ thể dễ khiến người ta liên tưởng đến hiện thực, tôi không thích kiểu ẩn dụ như vậy."
Ông ấy cầm vô lăng thao thao bất tuyệt: "Cho nên, tôi cần một địa điểm hoàn toàn độc lập, hoàn toàn hư cấu, nhưng tìm kiếm nhiều nơi, đều cảm thấy không hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của mình."
Tạ Hào cười một tiếng: "Mà điều rắc rối hơn là, chính chú cũng không biết tưởng tượng của mình rốt cuộc sẽ như thế nào, nên mới phải không ngừng tìm kiếm cảm hứng từ thực tế để hoàn thiện nó."
Chu Vân Thượng im lặng một lát, bất đắc dĩ gật đầu: "Đúng vậy."
"Nếu đã có hình dung cụ thể, thì dù không có ngôi làng như vậy, tôi cũng có thể dựng cảnh thật lên."
"Có lẽ bởi vì quá sốt ruột, biết đâu thư giãn một chút thì sẽ có thể tìm thấy ngay!" Mạc Bắc Hồ nghiêng người sát vào cửa sổ xe, phấn khích nhìn cảnh vật lướt qua liên tục ngoài cửa sổ – đây là lần đầu tiên cậu tham gia du lịch tự túc!
Hệ thống gật đầu phụ họa, giơ một ứng dụng đánh giá nào đó ra: "Nếu chúng ta không có đích đến cụ thể, vậy tối nay đi ăn ở nhà hàng ẩm thực đồng quê* này thì sao? Tôi nghe đánh giá nói, hương vị món gà nhà nuôi thả vườn của nhà bọn họ rất ngon, cho dù là gà hầm hay gà xào ớt đều rất ngon – hơn nữa ớt còn là độ cay nhẹ mà Tiểu Hồ cũng có thể chấp nhận được!"
*Nhà hàng ẩm thực đồng quê: nông gia nhạc, nhưng tôi dịch ra luôn cho thân thiết.
Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên.
Tạ Hào giơ tay lên: "Tôi đồng ý, bỏ phiếu."
Mạc Bắc Hồ và Hệ thống đồng thời giơ tay lên.
Chu Vân Thượng: "..."
"Tôi nói này."
Ông ấy mặt không cảm xúc nói: "Các cậu chắc không phải coi tôi là tài xế đâu đúng không?"
"Mặc dù cũng coi là du lịch, nhưng mục đích chuyến này của chúng ta là sưu tầm phong tục..."
Hệ thống hỏi: "Vậy chú đã nghĩ ra cụ thể nên đến ngôi làng nào chưa?"
"Chưa." Chu Vân Thượng hít sâu một hơi.
"Vậy thì cứ đến ngôi làng này trước đã." Hệ thống giơ ứng dụng trong tay lên: "Ẩm thực đồng quê cũng là làng mà!"
Chu Vân Thượng giật giật khóe miệng: "Tôi muốn tìm loại thôn làng ẩn dật, bí mật..."
Kiểu gì cũng không thể là một quán ăn đồng quê được!
"Cứ ăn no rồi tìm sau đi." Hệ thống đảm nhiệm trọng trách thuyết phục ông ấy: "Hơn nữa ngủ lại trong một ngôi làng như thế này sẽ an toàn hơn đúng không? Ban ngày chúng ta lại hỏi người địa phương, đi vào sâu hơn một chút. Tôi đã xem rồi, bên cạnh cửa hàng ẩm thực đồng quê này có một dãy núi sâu, dường như còn có thể tìm thấy không ít truyền thuyết kỳ lạ!"
"Ẩn dật, bí mật..." Mạc Bắc Hồ sờ cằm, hỏi ông ấy: "Là nơi giống như Làng Chậu, nơi quay lúc trước phải không?"
Chu Vân Thượng ngây người một chút, dường như chưa từng nghĩ đến phương diện này.
Ông ấy đã xem không ít tài liệu của Mạc Bắc Hồ để nghiên cứu tính cách của cậu, mà cậu lại không có nhiều phim truyền hình để tham khảo, nên ông cũng tìm lại các chương trình tạp kỹ trước đây của cậu để xem.
Làng Chậu, ngôi làng nhỏ bán đào đó, nói nghiêm túc thì, thật sự khá bí mật.
Tuy nhiên, bởi vì tập có Mạc Bắc Hồ tham gia thật sự quá náo nhiệt, cho nên hoàn toàn làm mất đi vẻ đặc trưng của cả ngôi làng. Nhưng cẩn thận nhớ lại, trong những cảnh quay trống trải, thoáng qua trong đêm, thật sự có thể cảm nhận được chút phong vị bí ẩn và ẩn dật.
Để chắc chắn, Chu Vân Thượng hỏi lại: "Ở đó có những phong tục bí ẩn hay kỳ lạ nào không?"
Mạc Bắc Hồ ngay lập tức phấn khởi, mở miệng nói trước khi Hệ thống kịp ngăn cậu lại: "Có! Còn có quỷ nữa!"
"Ấy!" Hệ thống vỗ đùi cái bốp, không kịp ngăn cản, lập tức ôm trán.
"Hửm?" Tạ Hào cũng là lần đầu tiên nghe nói chuyện này, vội vàng hỏi: "Quỷ gì? Sao cậu chưa từng kể cho tôi nghe?"
"Chính là..." Mạc Bắc Hồ cảm thấy hình như cậu lỡ miệng rồi, liếc trộm Hệ thống một cái với vẻ mong chờ.
Tạ Hào nhận ra điều gì đó, nhìn chằm chằm Chu Vân Thượng.
Chu Vân Thượng liếc qua gương chiếu hậu, vẻ mặt hơi kỳ lạ – sao tự nhiên lại có cảm giác mình là người ngoài cuộc?
... Không đúng, suy đi tính lại thì ba người bọn họ đều là Thiên Hỏa, vậy nói đi nói lại, quả thật ông ấy mới là người ngoài cuộc.
"Cậu cứ nói đi." Chu Vân Thượng khích lệ: "Ý tưởng của tôi vốn cũng mang màu sắc thần quái, không ngại bàn về đề tài này. Ngược lại, thậm chí có thể nói, tôi đang cố ý đi tìm kiếm những thứ này."
"Thật sao?" Mạc Bắc Hồ vội vàng hỏi: "Vậy yêu quái thì sao?"
Chu Vân Thượng gật đầu lia lịa: "Tôi tin hết."
Mạc Bắc Hồ vội quay sang nhìn Tạ Hào, dùng ánh mắt ra hiệu -- "Ông ấy tin có yêu quái kìa!"
"Khụ." Tạ Hào mỉm cười, dùng khẩu hình miệng nói với cậu -- "Chuyện cậu là hồ ly tinh thì không thể nói ra."
Mạc Bắc Hồ gật đầu liên tục, chuyện này thì cậu vẫn biết mà!
"Vậy thì tôi kể nha!" Mạc Bắc Hồ hiếm khi có cơ hội kể chuyện cho người khác, liền hắng giọng chuẩn bị kể thật hay.
"Hồi đó bọn tôi đến thôn Chậu bằng xe khách, tổng cộng hai chiếc, một trước một sau, chạy vào con đường núi chỉ đủ cho một xe đi qua, cùng nhau vào trong núi."
"Lúc đó trời đã nhá nhem tối, trời bắt đầu tối dần, tầm nhìn rất hạn hẹp. Bọn tôi ngồi trên chiếc xe đi trước, vừa mới lên xe, mọi người đều mơ màng ngủ thiếp đi."
Mạc Bắc Hồ dừng lại một chút, bỏ qua chi tiết dì Hồng đắp chăn cho họ ấm áp, chỉ cố ý chọn những chỗ rùng rợn để kể: "Ngay cả tài xế cũng nói, chuyến chạy đường núi này cảm thấy buồn ngủ lạ thường, có mấy lần suýt ngủ gật."
Tạ Hào cười khẽ một tiếng: "Lái xe lúc mệt mỏi đúng là nguy hiểm thật, nhưng không phải dễ gặp quỷ, mà là dễ gặp Diêm Vương."
Mạc Bắc Hồ lập tức đưa tay bịt miệng hắn, không cho cái tên chuyên phá bầu không khí này nói thêm câu nào.
Tạ Hào vô tội chớp chớp mắt, ra hiệu lần này mình sẽ không tùy tiện chen ngang nữa, bảo cậu thả tay ra, nhưng Mạc Bắc Hồ nhất quyết không chịu.
Cậu một tay che miệng Tạ Hào, tiếp tục kể: "Chờ đến khi bọn tôi tới thôn xuống xe, đột nhiên phát hiện chiếc xe khách đi theo phía sau biến mất rồi."
Tạ Hào giãy giụa kéo tay Mạc Bắc Hồ xuống: "Có khi xe bị hỏng dọc đường, mà các cậu không phát hiện? Không ai gọi điện cho các cậu à?"
"Ai da, anh đừng gấp, từ từ nghe em kể đã." Mạc Bắc Hồ lại ấn hắn ngồi xuống ghế: "Lúc đó mọi người lập tức gọi điện, nhưng không có ai bắt máy. Vốn dĩ tổ đạo diễn định tổ chức người đi tìm kiếm, nhưng nhóm học giả chuyên về dã ngoại đi cùng lại khuyên nên tìm trưởng thôn trước."
"Sau đó trưởng thôn tới, lập tức gọi dân làng hỗ trợ tìm kiếm giúp bọn tôi, nhưng không cho phép người ngoài tham gia."
"Họ nói sợ bọn tôi không quen đường núi, sẽ bị lạc, cho nên kiên quyết bắt bọn tôi về phòng nghỉ, không được đến cổng xem."
"Nhưng mà, họ càng nói vậy, thì càng có người tò mò..."
Tạ Hào hỏi: "Cậu lén đi nhìn à?"
"Em không có." Mạc Bắc Hồ thành thật nói: "Dì Hồng lén đi nhìn."
"Hồng Mai?" Chu Vân Thượng suy nghĩ một lát, nhớ ra tên nữ diễn viên đó.
"Đúng, đúng!" Mạc Bắc Hồ vui mừng: "Chú cũng quen dì Hồng ạ!"
"Dì Hồng đi xem, bị dọa sợ rồi! Dì ấy phát hiện ở cổng làng có người đang khóc tang, bọn họ đang đốt vàng mã!"
Chu Vân Thượng có chút hứng thú: "Sau đó thì sao? Bà ấy gặp phải chuyện gì?"
"Sau đó..." Mạc Bắc Hồ dừng lại một chút, chột dạ nhìn lên trần xe rồi nói: "Sau đó dì ấy nói có người gọi dì ra ngoài, kết quả mới phát hiện là gặp quỷ. Nhưng hồ tam thái nãi của dì ấy từ trên trời giáng xuống, dùng mông ngồi ch//ết con quỷ đó, dì ấy liền quay về."
Chu Vân Thượng trầm mặc.
Tạ Hào thì nghe ra chút manh mối, cười hỏi cậu: "Hồ tam thái nãi? Chắc không phải là một con bạch hồ khổng lồ trông giống Samoyed đâu nhỉ?"
Mạc Bắc Hồ không lên tiếng, tròng mắt đảo đi đảo lại, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ giả vờ như không nghe thấy.
Chu Vân Thượng cười một tiếng, nhẹ nhàng lắc đầu: "Đoạn trước tương đối có không khí ghê."
Ông ấy đánh giá một cách lý trí: "Đoạn sau giống như không bịa được nữa nên nói đại vậy."
"Có những câu chuyện phát triển được gọi là cơ khí giáng thần (deus ex machina), câu chuyện của cậu..."
*Cơ khí giáng thần (deus ex machina): Deus ex machina có nghĩa là sự can thiệp của một thế lực siêu nhiên hoặc một yếu tố tự nhiên bất ngờ giúp các nhân vật thoát khỏi tình huống tuyệt vọng. Một thứ gì đó không có sự chuẩn bị hay cơ sở nào trong câu chuyện.
Ông ấy cười một tiếng: "Hồ ly rơi từ trên trời xuống, lại còn một mông ngồi ch//ết."
Mạc Bắc Hồ: "…… Làm sao vậy!"
"Hồ ly to lớn thì thể trọng chính là vũ khí tấn công mạnh mẽ mà!"
Mấy nhân loại chưa từng đánh nhau như các người sẽ không hiểu đâu!
"Ồ--" Tạ Hào trầm ngâm: "Nhưng nó là lông xù xù mà."
"Không phải quá hời cho đối phương rồi sao?"
Mạc Bắc Hồ vẻ mặt mơ hồ: "Hả?"
Mấy nhân loại các người...