Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chiếc khăn đan và sóng gió dư luận
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyến du lịch kết thúc, Chu Vân Thượng cũng rất tâm lý, đưa hai người họ đến tận tòa nhà công ty.
Khoảnh khắc bước xuống xe, Mạc Bắc Hồ và Tạ Hào nhìn nhau, đồng thời nhìn thấy sự đau khổ vì sắp phải lao đầu vào công việc hiện rõ trong mắt đối phương.
"Sắp rồi." Tạ Hào vỗ vai cậu, giọng trầm xuống: "Sắp vào đông, rồi sẽ đến Tết thôi."
"Dù sao thì Tết cũng phải được nghỉ ngơi chứ."
Nghe hắn nói vậy, Mạc Bắc Hồ lại nhen nhóm chút hy vọng.
Mặc dù cậu cũng khá thích công việc của mình, nhưng được nghỉ phép thì ai mà chẳng vui.
Sau khi Mạc Bắc Hồ trở về còn phải đi học, lịch trình quay phim hàng ngày khá kín, hơn nữa, bộ phim cũng chính thức bước vào giai đoạn tuyên truyền.
Nền tảng đặt kỳ vọng rất cao vào bộ phim này, tài nguyên đầu tư cũng không ít. Đoạn mở màn vô cùng đơn giản do đạo diễn Đặng làm để tiết kiệm tiền lúc đầu có vẻ quá sơ sài. Ông ấy suy nghĩ một chút, hẹn Mạc Bắc Hồ, Lộ Trưng và mấy diễn viên chính, định quay bổ sung một đoạn mở đầu phim hoành tráng hơn.
Ngoài ra, nền tảng còn chi một khoản tiền lớn mời một ca sĩ đang nổi tiếng viết nhạc chủ đề, và muốn quay hai MV.
Một MV dùng để tuyên truyền trước khi phim truyền hình phát sóng, chủ yếu là tạo bầu không khí, quan trọng là khơi gợi sự tò mò của khán giả.
MV còn lại thì định đợi sau khi phim truyền hình chiếu xong mới tung ra, mang theo rất nhiều cảm xúc. Nếu là người thật lòng theo dõi toàn bộ bộ phim, sau khi xem đại kết cục rồi xem MV này, chắc chắn sẽ để lại dư vị rất lớn.
Bản thân đạo diễn Đặng không am hiểu nhiều về mảng này. Hầu hết những thứ này đều do Phó Hoan và bên tuyên truyền do nền tảng cử đến nghiên cứu quyết định. Đạo diễn Đặng chỉ phụ trách ôm bình giữ nhiệt, mặt mày cảm kích khen ngợi: "Quả nhiên người trẻ bây giờ có nhiều ý tưởng hơn hẳn."
Sau đó ông cố gắng chuồn đi, nhưng lại bị nhân viên hai bên kéo trở lại, tiếp tục tham gia cuộc họp tuyên truyền.
Gần đây Mạc Bắc Hồ đã tham gia hai cuộc phỏng vấn cùng Lộ Trưng, chụp một bộ ảnh tạp chí, chia sẻ năm bài viết quảng bá sản phẩm rồi...
Phim truyền hình vẫn chưa chiếu, nhưng độ nổi tiếng của cậu đã tăng vọt.
Cũng không biết từ khi nào, mọi người bắt đầu gọi Lộ Trưng là "Cảnh trưởng Lão Lộc", gọi Tiểu Hồ là "cảnh sát Tiểu Hồ", bầu không khí lập tức trở nên ấm áp, dễ thương như trong truyện cổ tích.
Thế nhưng, dù bận đến mấy cậu cũng không quên tự thưởng cho bản thân.
Giữa cậu, Tạ Hào, hệ thống và quản gia Trương dường như có một sự ăn ý kỳ diệu, cứ cách một thời gian không lâu lại tìm một buổi tối cùng nhau ăn bữa khuya thật thoải mái.
Mạc Bắc Hồ cảm thấy, điều này cũng gần giống với "bữa ăn xả hơi" của những người bạn tập gym.
Những buổi ăn uống thoải mái độc quyền của họ, thỉnh thoảng sẽ có thêm Lộ Trưng, Chu Vân Thượng, Hứa Giao Quân và các bạn bè khác. Cũng có một Trương Tuần Quang vẫn luôn cố gắng tham gia, nhưng lần nào cũng bị người đại diện của hắn ta ngăn cản.
“Phù.” Hôm đó ăn xong bữa khuya, Mạc Bắc Hồ bước ra khỏi quán ăn, thở ra một luồng hơi nóng. Trong không khí đêm lạnh giá, hơi thở cậu hóa thành một làn khói trắng.
“Trời bắt đầu lạnh rồi.” Tạ Hào khẽ cười, quay đầu nhìn Mạc Bắc Hồ, móc ra một chiếc khăn choàng dệt kim màu trắng từ trong túi, choàng lên cổ cậu.
Tạ Hào ngắm nghía một lát, hài lòng gật đầu: “Không tệ, rất đáng yêu.”
“Đó là vì người đáng yêu.” Hệ thống hai tay chống nạnh: “Chứ không phải vì chiếc khăn quàng cổ anh đan đáng yêu.”
“Cái gì?” Mạc Bắc Hồ kinh ngạc tròn mắt: “Ông chủ, anh còn biết đan khăn choàng ư?”
“Khụ.” Tạ Hào mỉm cười, mở to mắt nói dối: “Không phải tôi đan, tôi mua đó.”
“Nói gì thì nói, tôi cũng là ông chủ, bận rộn như vậy, làm gì có thời gian tự mình đan khăn choàng? Đâu phải sinh viên đại học đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt nhất quyết phải tặng người yêu một chiếc khăn choàng tự tay đan…”
Đi theo sau lưng họ, Chu Vân Thượng tình cờ nghe thấy, liếc nhìn Tạ Hào, vẻ mặt có chút kỳ lạ, không nhịn được khẽ cười một tiếng.
“Chậc.” Tạ Hào nhắm mắt, không chịu thừa nhận: “Dù sao thì cũng không phải tôi đan.”
“Phải -- không?” Hệ thống kéo dài giọng: “Ôi chao Tiểu Hồ, cậu có biết tin đồn gần đây của công ty không? Nghe nói có người vào văn phòng ông chủ đưa tài liệu đã nhìn thấy hắn đang lén lút đan khăn choàng cổ thủ công!”
“Theo tình báo cho thấy, chính là chiếc khăn choàng có màu như thế này!”
Mặt Tạ Hào hơi đỏ lên, hắn hắng giọng, không lập tức trả lời, chỉ có tròng mắt khẽ chuyển động, lặng lẽ nhìn Mạc Bắc Hồ.
Mạc Bắc Hồ trân trọng sờ sờ chiếc khăn choàng, điều chỉnh lại vị trí một chút, quấn nó thật chặt.
Khóe miệng Tạ Hào lại cong lên.
Chu Vân Thượng đột nhiên hỏi hắn: “Cậu đã bao giờ soi gương vào những lúc như thế này chưa?”
“Cái gì?” Tạ Hào ngẩn người.
“Ngốc nghếch lắm.” Chu Vân Thượng chân thành nói: “Khi một người rơi vào lưới tình, sẽ lộ ra biểu cảm ngốc nghếch mà chính bản thân cũng không thể tưởng tượng được, cho dù bình thường có thông minh đến đâu cũng không ngoại lệ.”
Tạ Hào: “...”
Hắn nhích lại gần Mạc Bắc Hồ, ngẩng cằm lên: “Vậy thì đã sao chứ.”
“Tôi tình nguyện làm một tên ngốc hạnh phúc bên cạnh Tiểu Hồ.”
Mí mắt Chu Vân Thượng giật giật, lý trí không cho phép ông tiếp tục dây dưa với hắn, ông thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, chuyển chủ đề: “Tuyết rơi rồi.”
“Hửm?” Mạc Bắc Hồ vô cùng hứng thú nhoài người ra xem, duỗi tay hứng được một bông tuyết còn chưa thành hình, vừa chạm vào đã tan: “Thật này, là bông tuyết nhỏ!”
“Mùa đông đến rồi sao.”
Cậu vừa đến thế giới này vào mùa hè, trong chớp mắt, đã bước sang mùa đông rồi.
Chu Vân Thượng ngẩng đầu, nói với Mạc Bắc Hồ: “Kịch bản kia của tôi đã nghiền ngẫm gần xong rồi.”
“... quá phiền phức, trong lúc nhất thời chưa thể khai máy được, nhân cơ hội rảnh rỗi này, chúng ta mau chóng quay xong bộ phim này.”
“Tôi sẽ tự mình dựng một thôn làng có cảnh thật, ăn Tết xong sẽ khởi công, cố gắng khai máy vào đầu xuân, tôi muốn quay khoảnh khắc tuyết đầu mùa tan chảy.”
Tạ Hào hơi kinh ngạc: “Gấp vậy sao?”
“Bộ phim mà chú xem trọng như vậy, tôi còn tưởng chú sẽ làm cho nó hoàn thiện hơn một chút.”
“Không.” Chu Vân Thượng nở nụ cười: “Tôi đã nóng lòng muốn quay rồi.”
“Đầu tư càng lớn thì công tác chuẩn bị càng cần phải hoàn thiện. Khi đã có ý tưởng, chỉ có thể trằn trọc không yên, hận không thể ngày mai khai máy ngay.”
Tạ Hào cười khẽ: “Đầu tư thế nào? Có cần tôi hỗ trợ không?”
“Cần một phần.” Chu Vân Thượng cũng không khách sáo với hắn: “Đương nhiên, bản thân tôi sẽ đầu tư phần lớn, như vậy mới có thể đảm bảo quyền lên tiếng tuyệt đối của tôi đối với bộ phim này.”
“Được rồi, không nói nhiều nữa, tôi quay về sẽ bảo trợ lý của tôi soạn hợp đồng gửi cho cậu.”
Ông ấy nhìn Mạc Bắc Hồ: “Đừng quên, tôi đã hẹn trước thời gian rồi, lịch trình đầu tiên sau khi ăn Tết xong phải để lại cho tôi.”
“Không thành vấn đề.” Mạc Bắc Hồ vỗ ngực: “Tôi đã nhớ kỹ rồi!”
Cậu đang nói chuyện thì sắc mặt khẽ thay đổi, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Trong tầm mắt, cậu thấy vài người qua đường đang phấn khích giơ điện thoại lên chụp ảnh. Thấy họ nhìn qua thì hoang mang cất điện thoại rồi rời đi.
Tạ Hào chú ý tới ánh mắt của cậu, thấp giọng hỏi: “Paparazzi sao?”
“Không phải.” Mạc Bắc Hồ thành thật lắc đầu: “Hình như là người qua đường.”
“Nhưng mà...”
Cậu khó hiểu hỏi: “Sao lại không công khai đến chụp ảnh chung nhỉ? Chúng ta vẫn luôn rất thân thiện mà.”
Dạo này, họ thỉnh thoảng sẽ ra ngoài ăn khuya, thường xuyên bị người qua đường và người hâm mộ bắt gặp. Mạc Bắc Hồ đã để lại không ít ảnh chụp chung trong lúc đang bưng bát.
Thậm chí có người còn tổng hợp những nhà hàng mà Mạc Bắc Hồ từng bị bắt gặp, kinh ngạc phát hiện, mỗi nhà hàng cậu ghé qua đều có hương vị khá ngon. Bởi vậy, bây giờ không hiểu sao Mạc Bắc Hồ lại có thêm một danh hiệu “bản đồ ẩm thực sống của thành phố A”.
“À.” Tạ Hào cười cười lắc đầu, bảo cậu đừng quan tâm: “Có lẽ họ chỉ đến xem náo nhiệt thôi, không cần để ý.”
“Được!” Mạc Bắc Hồ vô cùng hào phóng thu hồi ánh mắt, sau khi tạm biệt Chu Vân Thượng thì ngồi lên xe của Tạ Hào.
Tối hôm đó, tên của cậu lại một lần nữa leo lên top tìm kiếm.
“Mạc Bắc Hồ Chu Vân Thượng” – trong siêu topic mang tên hai người họ đã liệt kê ra ảnh chụp chung ba lần cùng nhau đi ăn khuya gần đây. Còn có “người trong cuộc” tung tin, nói trước đây hai người họ từng cùng nhau ra ngoài du lịch lấy cảm hứng, quan hệ mật thiết, rất có khả năng Chu Vân Thượng đã chốt Mạc Bắc Hồ cho phim của mình.
Bản thân bộ phim đã có độ hot rất cao, không ít người đều đang nhìn chằm chằm vào chuyện này. Cho dù gần đây không tiến hành thử vai nữa, nhưng các cuộc bình chọn ứng cử viên cho từng vai diễn trên mạng cũng gần như đã trở thành một "mã lưu lượng", chỉ cần đăng lên sẽ có người xem, có người tranh cãi.
Mà Mạc Bắc Hồ cũng xem như danh tiếng vang xa. Cộng thêm việc tuyên truyền phát hành của , cậu đi theo Lộ Trưng, cũng coi như lăn lộn thành một gương mặt quen thuộc trong giới giải trí, miễn cưỡng có thể tính là một “lưu lượng”.
Tin tức vừa được tung ra đã gây ra không ít tranh cãi.
Vai diễn chính thức của cậu chỉ có “Thập Nhất hoàng tử” trong . Những vai diễn khác đều đang chờ phát sóng. Tuy rằng đánh giá về Thập Nhất hoàng tử rất tốt, nhưng lúc này dưới sự dẫn dắt của những kẻ có dụng tâm kín đáo, không ít người đều bắt đầu chất vấn: Vai diễn này quá hợp với Mạc Bắc Hồ, gần như không cần kỹ năng diễn xuất gì cả, bây giờ thứ có thể nhìn ra được, chỉ có khuôn mặt là không tệ.
Giữa màn náo loạn này, những tấm ảnh Lộ Trưng đi cùng Mạc Bắc Hồ đến buổi thử vai phim trước đó cũng bị tuồn ra ngoài.
Trong chớp mắt, trên mạng xã hội đã xôn xao hẳn lên.
“Đồ bình hoa di động cút ngay! Đừng đến gần của bọn tôi a a a!”
“Lý trí mà xét, cậu ta có thể diễn nhân vật nào chứ? Nghe bảo ban đầu cậu ta thử vai Thiếu tá Phi Tinh, khuôn mặt thì coi như tạm ổn, nhưng tôi đã xem show tạp kỹ của cậu ta rồi, ngày thường cứ ngốc nghếch thế nào ấy, làm sao diễn ra sự lạnh lùng kiêu ngạo của Phi Tinh được chứ…”
“Khoan đã, vai Thập Nhất Hoàng Tử là nhân vật Hứa Giao Quân đưa cho cậu ta. Mà ai cũng biết Hứa Giao Quân là người thân của Chu Vân Thượng, cho nên thật ra cậu ta đã sớm bắt được dây Chu Vân Thượng này rồi à? Người mới này có chút lai lịch đấy.”
“Cái gì? Tiểu Hồ được chọn rồi hả? Sao tôi nhớ rõ ràng là anh đại Lộ Trưng đã đăng Weibo nói là bọn tôi trượt rồi mà?”
Có người nhanh chóng đăng lại bản tuyên bố của phòng làm việc Lộ Trưng lúc đó, đặc biệt khoanh tròn câu “Không ngờ hình ảnh sau khi thất bại lại bị giới truyền thông chụp được rồi”.
“Cho nên lúc đó không được chọn, sau này lại được chọn sao? Đối với một đại chế tác kéo dài chiến tuyến như này thì chuyện có vài lần tuyển vai cũng có thể lắm chứ.”
“Có khi nào là Chu Vân Thượng không chọn, nhưng gần đây lưu lượng của cậu ta không nhỏ, bị áp lực từ nhà đầu tư nên mới...”
Mạc Bắc Hồ cũng không còn là người mới đột nhiên xuất hiện như lúc trước. Bây giờ cậu đã có không ít fans hâm mộ, nên có người lên tiếng bênh vực cho cậu.
“Hả? Hồ Hồ nhà bọn tôi đã hot như vậy rồi sao? Hầu hết người thử vai trước đó đều là những lưu lượng đương thời cả, tôi cũng không thấy ai bị áp lực gì đâu.”
“Ai nói Tiểu Thập Nhất không có kỹ thuật diễn chứ! Trời ơi vậy nước mắt của tôi làm sao mà rơi xuống được!”
“Hot search có sẵn rồi, @, mau cọ đi! Tiết kiệm cả phí tuyên truyền rồi! @, shop cũng mau vào!”
...
Lúc Hứa Giao Quân đạp cửa phòng Chu Vân Thượng, dí cái hot search vào tận trước mặt đối phương, trên mạng đã sớm loạn thành một nồi cháo.
Chu Vân Thượng nhíu mày, bỏ xuống phân cảnh kịch bản đang nghiên cứu dở dang, mất vài phút để viết một bản thanh minh.
Bản thanh minh này cũng nhanh chóng được đẩy lên top tìm kiếm.
Các fans vừa mới bảo vệ Mạc Bắc Hồ đều tròn mắt kinh ngạc.
Tin xấu là Chu Vân Thượng đã lên tiếng xác nhận, Mạc Bắc Hồ tham gia tuyển chọn quả thật đã bị loại.
Nhưng vẫn còn một tin tốt.
Chu Vân Thượng quả thật đã mời Mạc Bắc Hồ đóng phim điện ảnh của ông ấy, một bộ phim không chấp nhận sự can thiệp của nhà đầu tư, một bộ phim lấy Mạc Bắc Hồ làm hình mẫu, sau khi gặp Mạc Bắc Hồ thì linh cảm mới dần dần được hoàn thiện.
Các "hồ nhãi con" nhà Mạc Bắc Hồ đầu óc choáng váng quay cuồng: Trên trời thật sự rơi bánh có nhân xuống sao?