Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 138: Ngoại truyện 1 – Đạo sĩ và hồ yêu (Phần 4)
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Hào và lão đạo sĩ cùng nhau đến gặp huyện lệnh.
Để phòng ngừa bất trắc, bọn họ không để Hồ cô nương và Mạc Bắc Hồ đi cùng.
Huyện lệnh địa phương nhận được bái thiếp, lập tức mặc quan phục, chỉnh tề dung mạo ra nghênh đón, cười rạng rỡ lạ thường, vẻ mặt hòa nhã đến bất ngờ.
"Hà." Lão đạo sĩ cười chế nhạo một tiếng: "Cái danh 'Tạ gia trưởng công tử', dù sao vẫn rất dễ sử dụng."
"Dễ nói dễ nói." Tạ Hào cười hòa nhã: "Dùng một lần mười vạn lượng."
"Vậy thì cũng không thể bắt ta trả được." Lão đạo sĩ hợp tình hợp lý nói: "Cũng đâu phải ta bảo con đến?"
Tạ Hào cười mà như không cười nhìn ông: "Không phải ngài thì là ai?"
"Đương nhiên là hồ ly tinh rồi, hoặc là..." Lão đạo sĩ thay đổi sắc mặt, nghiêm trang hắng giọng: "Cũng có thể là một bầu nhiệt huyết, vì chuyện bất bình..."
"Được rồi được rồi, nghe người nói mà nổi cả da gà rồi." Tạ Hào nhìn huyện lệnh đang đi về phía mình, nụ cười vừa cao quý vừa xa cách, cũng không hề tiến lên đón.
Huyện lệnh cũng không cảm thấy có gì không đúng, dù sao thì danh môn quý công tử chân chính phải có phong thái như vậy, dẫu cho đã gửi bái thiếp, về bản chất vẫn là coi thường đám tiểu quan như bọn họ.
Chẳng qua, ở trước mặt bọn họ cũng không thể tỏ ra quá nịnh bợ, tránh để người khác chê cười.
Huyện lệnh bày ra nụ cười hàm súc mà hắn tự cho là rất có phong thái văn nhân, đi đến trước mặt hành lễ: "Tạ công tử, đã sớm nghe danh, không ngờ lại có thể gặp mặt tại đây, thật sự là..."
"Không cần khách sáo." Tạ Hào cắt ngang bài văn dài dòng của hắn, cười nói: "Ta đến để hỏi ngươi về một người."
"Xin mời nói rõ." Huyện lệnh dẫn hắn tiến vào trong phủ: "Hay là mời ngồi xuống trước đã? Trong phủ ta có trà mới hái năm nay..."
Tạ Hào không nhúc nhích, cười cười nhìn hắn nói: "Một người đã chết."
Bước chân huyện lệnh khựng lại, nụ cười trên mặt cứng đờ trong giây lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên, cười nói: "Hóa ra Tạ công tử đến đây vì vụ án mạng này."
"Ồ?" Tạ Hào cười rộ lên: "Ngươi biết là án mạng nào?"
Huyện lệnh ha ha cười nói: "Nơi này của ta tuy rằng nhỏ, nhưng cũng xem như yên bình, án mạng chết người, quanh năm suốt tháng cũng không có quá hai vụ."
"Hiện vẫn còn đang treo đó, chưa phá được, cũng chỉ có một vụ đó thôi."
"Chỉ là chưa từng nghĩ đến, một vụ án như vậy, sao lại khiến ngài phải đích thân nhúng tay..."
Tạ Hào cười rộ lên: "Ngươi đoán xem?"
Huyện lệnh: "...Ha ha, Tạ công tử nói đùa rồi, ta cũng không biết bói quẻ, làm sao mà đoán ra được."
"Ngươi không biết, ta biết." Tạ Hào cười cười phủi phủi bụi trên tay áo, dường như huyện lệnh lúc này mới chú ý, hắn đang mặc một bộ đạo bào.
"Ta tu hành trong đạo quán, được người nhờ tìm một cố nhân." Tạ Hào cười mà như không cười nhìn hắn: "Cho nên tìm đến tận đây."
"Vừa đến lại nghe nói hồ yêu tác quái, huyện lệnh, nơi này của ngươi... dường như không được yên bình cho lắm nhỉ."
Huyện lệnh không biết đã nghĩ đến chuyện gì, mí mắt giật giật, cười gượng gạo nói: "Cố nhân nào? Nếu công tử muốn tìm người, ta ngược lại có thể giúp một tay."
Tạ Hào cười nhẹ một tiếng: "Xem thi thể trước đã."
Huyện lệnh há hốc mồm, vốn định từ chối, nhưng đối diện với ánh mắt dường như đã biết hết tất cả của Tạ Hào, lại gắng gượng nuốt ngược lời vào trong.
Hắn căng thẳng dẫn đường phía trước, đưa mọi người đến gặp ngỗ tác.
*Ngỗ tác (仵作) là tên một chức vụ quan lại thời xưa dùng để khám nghiệm người bị tử thương, khám nghiệm tử thi.
Tạ Hào đi theo sau hắn, nghe thấy trên mái nhà có tiếng động rất khẽ, sắc mặt khẽ biến đổi, ngẩng đầu nhìn lên trên, liền thấy mái nhà huyện nha bị khoét một cái lỗ, một đôi mắt đen láy như nho từ trên lộ ra, căng thẳng nhìn xuống dưới.
Tạ Hào không nhịn được cong cong khóe miệng, làm như không phát hiện ra điều gì, đi đến trước thi thể được phủ vải trắng, hỏi như bâng quơ: "Thế nào?"
Ngỗ tác liếc nhìn huyện lệnh, huyện lệnh trầm giọng nói: "Nói."
Ngỗ tác lúc này mới mở miệng: "Là bị siết cổ chết."
"Chỉ là vết siết hơi kỳ lạ."
Ông ta lật tấm vải trắng lên, cho mọi người xem cổ của thi thể: "Cả một mảng dấu vết này, vết siết rất thô, xuất hiện do có người dùng vải lụa siết chặt cổ, và mảng dấu vết do ma sát này là do người siết không đủ sức, vải lụa cọ xát để lại."
"Nhưng nhìn sang bên đây, bên trên những dấu vết này, còn một vệt mỏng hơn, nhìn từ hoa văn, có thể thấy rõ ràng hoa văn của dây thừng."
"Xương cổ của người chết bị gãy lìa, lại bị treo lên cửa, có thể thấy hung thủ có sức lực không nhỏ..."
Tạ Hào cười cười: "Cho nên, vụ án này trước sau mâu thuẫn."
"Phải." Ngỗ tác hơi gật đầu, không nói thêm.
"Có lẽ có đồng phạm." Huyện lệnh đầy ẩn ý liếc nhìn Tạ Hào một cái: "Còn việc cuối cùng là người nào ra tay..."
Tạ Hào cười rộ lên.
Trong lòng huyện lệnh đột nhiên thót lại: "Tạ công tử cớ sao lại cười?"
"Trước khi ta đến, nghe người khác nói huyện lệnh cai trị rất nghiêm minh, nay xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi." Tạ Hào cố tình tỏ ra khinh mạn: "Án mạng đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa bắt được hung thủ? Án mạng khiến người kinh hãi như vậy, huyện lệnh lại đổ lỗi rằng có liên quan đến yêu quái... Chắc không phải vì điều tra không ra, đến nay vẫn không biết gì về tình tiết vụ án đâu, phải không?"
"Khụ." Vị huyện lệnh còn định ra vẻ thần bí lập tức thay đổi giọng điệu: "Sao lại hoàn toàn không biết gì được! Chỉ là Tạ công tử đến thật đúng lúc, chúng ta đã có manh mối về kẻ tình nghi, đang chuẩn bị đi bắt người đây!"
"Tạ công tử không cần phải đi đâu cả, cứ ở đây uống một chén trà, lát nữa sẽ có người dẫn kẻ tình nghi đến."
"Thôi được." Tạ Hào ra vẻ miễn cưỡng đồng ý: "Kẻ tình nghi là ai?"
"Là người thân của người chết." Huyện lệnh khách sáo nói: "Thúc thúc của hắn."
"Ồ?" Tạ Hào hơi kinh ngạc: "Chuyện này đúng là khiến người ngạc nhiên."
"Ha ha, cũng không có gì bất ngờ." Huyện lệnh cười rộ lên: "Tạ công tử thân ở nhà cao cửa rộng, tự nhiên không biết đến bọn dân đen này... Thăng gạo là ân, đấu gạo là thù, thực sự khó mà cảm hóa."
*Thăng gạo là ân, đấu gạo là thù: Một bát gạo tạo nên ân nhân, một đấu thóc tạo nên kẻ thù, khi giúp người gặp hoạn nạn một chút ít, họ sẽ vô cùng cảm kích và xem đó là ân tình lớn lao, nhưng nếu tiếp tục cho đi quá nhiều, họ sẽ xem đó là điều hiển nhiên, thậm chí nảy sinh oán hận nếu dừng lại.
*Giáo hóa: Dùng sự dạy dỗ mà thay đổi được người khác, từ xấu thành tốt.
"Người chết vốn là một phú hộ xuất thân từ thôn Duyên Hạ, đã rời khỏi thôn nhiều năm, giao lại căn nhà cũ của mình cho thúc thúc trông coi."
"Có điều, hắn ta hiếm khi quay về, vị thúc thúc này trước giờ vẫn luôn xem tòa trạch tử kia là tài sản của mình, ai ngờ chuyến này người chết đột nhiên quay lại, còn muốn người chú giao trạch tử ra để tổ chức hôn lễ..."
Huyện lệnh tặc lưỡi lắc đầu: "Thật ra ý của người chết chỉ là dùng trạch tử để làm lễ, chứ không có ý thu hồi lại, nhưng người chú của hắn lại cuống lên..."
Tạ Hào trầm ngâm: "Nói như vậy, không có chuyện liên quan đến tân nương?"
"Chuyện này..." Huyện lệnh cân nhắc lời lẽ, cười nói: "Có lẽ chú của người chết cũng không muốn giết người ngay từ đầu, chỉ là nhìn thấy tân nương chạy mất, người chết..."
Hắn ta đoán được tâm tư của Tạ Hào rồi nói: "Tự mình ngã đập đầu bất tỉnh, bèn nảy sinh ý xấu, dẫn theo con trai cùng nhau giết chết hắn."
"Thì ra là vậy." Tạ Hào cười rộ lên: "Huyện lệnh cũng là người thông minh."
"Vậy thì ta không cần gặp tên hung thủ đó nữa."
Huyện lệnh hơi suy nghĩ một lát: "Cũng tốt."
"Công tử long chương phượng tư, cũng không phải người bình thường có tư cách diện kiến."
Tạ Hào cười cười: "Xem ra chuyện này cũng không có liên quan gì đến hồ ly tinh."
"Ta còn mời cả sư phụ xuất sơn, nếu thật sự gặp phải một vài con yêu quái, còn có thể mời lão thần tiên ra tay."
"Hửm?" Lão đạo sĩ vốn dĩ đang liếc trộm thi thể lại đột nhiên bị điểm danh, mặt mày kinh ngạc nhìn về phía Tạ Hào, vội vàng làm bộ làm tịch mà hắng giọng, giả vờ thành cao nhân đắc đạo, khẽ gật đầu.
"Thì ra là vậy." Huyện lệnh cười, cũng chắp tay thi lễ với ông ta: "Thật là làm phiền công tử, còn thay chúng ta tìm cao nhân đến."
"Được rồi." Tạ Hào tỏ ra có hơi mất kiên nhẫn: "Nếu chính ngươi có thể xử lý, vậy ta cũng không hỏi nhiều nữa."
"Còn về phần tân nương..."
Hắn cười cười: "Người cũng đã chết rồi, đừng tìm nữa."
"Nếu ngươi không tìm, nàng ấy chỉ là con gái nhà nông bình thường, nhưng nếu ngươi tìm..."
Huyện lệnh nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng nói: "Không tìm, không tìm."
Tạ Hào nhẹ nhàng gật đầu, dẫn theo lão đạo sĩ rời khỏi huyện nha.
Đợi đến khi rẽ qua khúc cua, Tạ Hào đang định mở miệng nói, đột nhiên nghe thấy giọng nói từ trên đầu -- Mạc Bắc Hồ khẽ nói: "Có người theo dõi ngươi, đừng để lộ ra."
Sắc mặt Tạ Hào khẽ khựng lại, nói với nụ cười: "Được, đến tửu lầu."
Hai người làm như không phát hiện ra điều gì, cùng nhau tiến vào tửu lầu, ngồi xuống phòng riêng, sau đó mới hỏi Mạc Bắc Hồ: "Đối phương có theo vào không?"
Mạc Bắc Hồ bám vào cửa sổ, nhẹ nhàng lách mình vào: "Ừm, đang gọi một đĩa đậu phộng rang và ngồi ở dưới lầu."
"Hà." Lão đạo sĩ mở to mắt: "Một con hồ ly to lớn."
Mạc Bắc Hồ kiêu ngạo ngẩng đầu hồ ly lên: "Lớn đúng không!"
Tạ Hào cười rộ lên, vỗ vỗ đầu y, hỏi y đặc điểm của người theo dõi, ra hiệu cho y trốn vào một bên trước, lúc này mới gọi tiểu nhị vào.
"Cho vị khách mặc trang phục ngắn màu xanh ở dưới lầu một chén rượu." Tạ Hào cười nói: "Tiện thể nhắn một câu -- làm người không thể quá thông minh, cũng không thể quá ngu ngốc."
Tiểu nhị hơi khó hiểu, cười khổ một tiếng: "Khách quan, lỡ như người ta nổi giận thì..."
"Yên tâm." Tạ Hào cười cười đưa cho tiểu nhị hai miếng bạc vụn: "Đi đi."
"Được!" Tiểu nhị lập tức nhận lời.
Không lâu sau, Mạc Bắc Hồ đang giúp canh chừng nhắc nhở bọn họ: "Hắn ta hoảng hốt bỏ đi rồi!"
"Ừm." Tạ Hào không hề bất ngờ: "Sau này hắn ta hẳn sẽ không quay lại làm phiền chúng ta nữa."
Hắn cười nói: "Qua đây ngồi đi, huyện lệnh đã tìm được hung thủ thật sự, cũng không định tìm tân nương kia, có lẽ xem như mọi người đều vui vẻ rồi."
"Ừm." Lão đạo sĩ đáp một tiếng: "Có điều đáng tiếc, hắn ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
"Chậc, chỉ là chúng ta không quản được hắn."
"Ngài thật là." Tạ Hào liếc ông ta một cái: "Chính vì cái tính không dung được một hạt cát trong mắt này, nên mới phải chạy đến cái đạo quán rách nát kia ở ẩn."
Lão đạo sĩ khịt mũi khinh thường: "Con dung được chắc?"
"Không dung được." Tạ Hào lười biếng châm trà: "Về nhà bảo phụ thân con đánh hắn."
Lão đạo sĩ: "..."
Mạc Bắc Hồ nghe mà đầu óc mơ hồ, khó hiểu hỏi Tạ Hào: "Giải quyết xong rồi?"
"Giải quyết xong rồi." Tạ Hào chắc chắn gật đầu: "Nhưng ta vẫn còn vài vấn đề muốn hỏi ngươi."
Mạc Bắc Hồ vội vàng ngồi thẳng người: "Ngươi nói đi!"
"Thứ nhất." Tạ Hào cười hỏi y: "Tại sao ngươi lại ra ngoài tìm người giúp đỡ? Ta thấy tên huyện lệnh này cũng không có ý định tìm các ngươi gây sự."
Mạc Bắc Hồ thành thật nói: "Không phải huyện lệnh muốn tìm chúng ta gây sự, mà là dân làng của thôn Duyên Hạ."
"Bọn họ nghe nói có hồ yêu tác quái, muốn góp tiền mời đạo sĩ đến trừ yêu."
"Ta thì không sao, nhưng Hồ cô nương phải sống ở đây, chúng ta sợ bọn họ mời phải đạo sĩ thật sự có đạo hạnh, Hồ cô nương sẽ phải chạy trốn, nên định bụng tiên hạ thủ vi cường, đi mời một vị đạo sĩ không có đạo hạnh gì, không nhìn ra yêu quái đến đây."
Tạ Hào chợt bừng tỉnh: "Cho nên chúng ta chính là đám đạo sĩ ‘không có đạo hạnh gì, không nhìn ra yêu quái’ kia."
Mạc Bắc Hồ: "..."
"Còn một chuyện nữa." Tạ Hào chống cằm: "Ngươi giả làm bộ khoái đi tìm người, sao lại dùng mặt của mình, tên của mình? Biến thành Hồ Chính, dùng thân phận của hắn ta không phải càng tốt hơn sao?"
Mạc Bắc Hồ sờ sờ mặt mình: "Là Hồ cô nương nói, tỷ ấy bảo ta dùng mặt của mình, chắc chắn tỷ lệ thành công sẽ cao hơn dùng mặt của Hồ đại ca."
Y bắt chước giọng điệu của Hồ cô nương: "Hồ ly tinh chúng ta, nhất định phải biết dùng mặt!"
Tạ Hào cười một tiếng, gật đầu tán thành: "Có lý."
Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn hắn: "Còn gì muốn hỏi nữa không?"
"Còn một câu hỏi cuối cùng." Tạ Hào cười tủm tỉm hỏi y: "Ăn gà ăn mày không?"
"Vừa nãy tiểu nhị nói, đặc sản của quán này chính là gà ăn mày."
"Ăn!" Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng rực, vội vàng sờ tay hắn: "Tạ công tử! Ngươi tốt quá đi!"
"Sau này ngươi gặp phải phiền phức gì, ta nhất định sẽ giúp đỡ!"
Tạ Hào giơ tay mình lên với vẻ mặt kỳ quặc: "Cái này lại là ý gì đây?"
"Là Hồ cô nương dạy!" Mạc Bắc Hồ thề son sắt: "Mỗi lần tỷ ấy bảo Hồ đại ca đi mua gà, Hồ đại ca không đồng ý, sờ hai cái là đồng ý ngay lập tức!"
Tạ Hào cạn lời, day day thái dương: "..."
Lão đạo sĩ cười ha hả, nháy mắt ra hiệu với Mạc Bắc Hồ: "Ôi đúng vậy, có một chuyện, nói không chừng ngươi thật sự giúp được!"
"Vài ngày nữa, trong nhà hắn lại tìm người đến cho hắn xem mắt..."
"Cái này ta có thể giúp được!" Mạc Bắc Hồ vội vàng hưởng ứng: "Đến lúc đó ta đưa ngươi chạy, cứ nói là ngươi bị hồ ly tinh bắt đi rồi!"
Tạ Hào: "..."
"Ha ha ha!" Lão đạo sĩ đập bàn cười to: "Thú vị thú vị, tiểu hồ ly, sau này ngươi không có cơm ăn, có thể đến đạo quán của chúng ta tìm ta, dù không thể ngày nào cũng được ăn gà, nhưng một miếng cơm thì chắc chắn vẫn có."
...
Tạ Hào và lão đạo sĩ trở về đạo quán.
Ngày tháng dường như vẫn không thay đổi, gặp được mấy con hồ ly tinh, chẳng qua cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ.
Chỉ là thỉnh thoảng, sẽ có chút nhớ đến nhóc hồ ly kia...
Cửa sổ phòng hắn đột nhiên hé mở một chút, một cái đầu lông xù mềm mại thò vào, trong miệng còn ngoạm một con gà con chưa nhắm mắt.
Tạ Hào: "..."
Hình như ta bị ảo giác.
Mạc Bắc Hồ không dám mở miệng, nói mơ hồ: "Tiểu đạo trưởng! Ngươi có biết hầm canh gà không!"
Tạ Hào: "..."
Không phải ảo giác.
Hình như hắn bị con hồ ly tinh này bám theo rồi.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Hồ: Dán dán! Dán dán!