Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 139: Ngoại truyện 1 - Đạo sĩ và hồ yêu (Phần 5)
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Hào nhìn con gà chết không nhắm mắt, lại nhìn nhóc hồ ly lông trắng đang nhe răng nhọn nhưng vẻ mặt lại vô cùng hiền lành và vô hại, ánh mắt đầy khả nghi dừng lại một thoáng trên bộ lông trắng bóng mượt như dầu của nó.
Hắn ngập ngừng dời ánh mắt đi: "...Ta không biết làm."
"A..." Mạc Bắc Hồ tiếc nuối cố gắng rụt đầu về: "Ta còn đang nghĩ bát canh đầu tiên sẽ dành cho ngươi mà."
Tạ Hào: "..."
Hắn thở dài một hơi: "Ta đưa ngươi đi tìm sư phụ, ông ấy biết cách làm."
"Được thôi được thôi!" Mạc Bắc Hồ vui vẻ nhận lời, vội vàng đuổi theo bước chân của Tạ Hào.
Lão đạo sĩ đang kê một chiếc ghế tựa, lấy sách úp lên mặt, nằm ngủ trưa dưới bóng cây.
Đang mơ màng gặp Chu Công, Tạ Hào đi tới lấy cuốn sách trên mặt ông đi, vẻ mặt không cảm xúc nói: "Dậy, đi giết gà."
"Hả?" Lão đạo sĩ mắt nhắm mắt mở, cảm thấy chắc mình đang nghe nhầm thôi: "Giữa ban ngày ban mặt, giết gà gì đây..."
Tạ Hào ngồi xổm xuống, hai tay ôm Mạc Bắc Hồ lên, đưa con gà trong miệng cậu cho lão đạo sĩ xem.
Lão đạo sĩ: "..."
Đối diện với gương mặt đờ đẫn của lão đạo sĩ, Mạc Bắc Hồ lung lay chóp đuôi, nhiệt tình chào hỏi ông: "Lâu rồi không gặp! Ông chẳng già đi chút nào nha!"
Lão đạo sĩ hoàn hồn: "Khoan đã, sao ngươi lại..."
"Lát nữa lại hỏi." Tạ Hào vẻ mặt không cảm xúc đưa Mạc Bắc Hồ tới trước mặt ông thêm chút nữa: "Xử lý con gà trước."
"Thôi được." Lão đạo sĩ không kìm được hỏi: "Con cứ đưa thẳng gà cho ta là được rồi, con còn ôm cả hồ ly làm gì..."
Ông ấy chợt bừng tỉnh: "Con không muốn tự mình làm gà?"
Tạ Hào: "..."
Lão đạo sĩ "hê hê" cười hai tiếng, giả vờ quẹt con gà lên mặt Tạ Hào, tiện tay xoa đầu Mạc Bắc Hồ một cái: "Nào, để ta xem xem, con gà này định làm món gì đây?"
"Vậy mà lại là gà rừng, bắt được trên núi à?"
"Vâng!" Mạc Bắc Hồ vội vàng há miệng, dặn dò ông: "Phải hầm canh gà! Ta đi đào ít nấm về cho ông!"
Y nói xong, vội vàng nhảy xuống từ trên tay Tạ Hào, thoáng cái đã biến mất tăm.
"Ây..." Lão đạo sĩ cười bất đắc dĩ: "Đúng là một nhóc hồ ly hấp tấp, ta vừa định nói với y, chỗ chúng ta không có nấm, nhưng củ cải tự trồng cũng ngon lắm."
Ông đảo mắt một vòng: "Có điều mà, nguyên liệu do hồ ly tinh tìm về, chắc chắn xứng đáng được gọi là sơn trân, vẫn là ăn cái của y mang về tốt hơn."
Ông vui vẻ cười nói: "Ôi chao, xem ra lần này xen vào chuyện bao đồng cũng không phải là không có thu hoạch mà, ít nhất cũng được một bữa no nê."
Tạ Hào khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không cảm xúc nhìn ông: "Đáng tiếc bữa ăn no nê này vẫn phải tự tay mình làm."
"Vậy thì ta cũng vui lòng." Lão đạo sĩ rung đùi tự đắc: "Quan trọng là, đây cũng là tấm lòng của Tiểu Hồ nhà ta."
"Chẳng lẽ con không cảm nhận được sao?"
Tạ Hào liếc nhìn về hướng Mạc Bắc Hồ rời đi: "Không."
Rất nhanh, Mạc Bắc Hồ đã cõng một cái túi nhỏ, trong miệng còn ngậm một túi nấm quay về.
Lão đạo sĩ vui vẻ đi vào nhà bếp, Tạ Hào nghiêng đầu nhìn cái túi trên lưng nó, không kìm được hỏi nó: "Đó là cái gì?"
"Ưm? Cái này?" Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu ưỡn ngực: "Là Hồ cô nương làm cho ta! Bên trong đựng tư trang của ta!"
Tạ Hào cười một tiếng: "Tư trang?"
"Ngươi đang bỏ trốn?"
"Ừm!" Mạc Bắc Hồ nghiêm túc gật đầu: "Thông thường mà nói, bỏ trốn phải mang theo vàng bạc tư trang, nhưng ta không có vàng bạc, chỉ có tư trang thôi."
Tạ Hào nhướng mày: "Tại sao phải bỏ trốn? Hồ Chính và Hồ cô nương đâu rồi?"
"Bọn họ cũng chạy rồi!" Mạc Bắc Hồ ngồi ngay ngắn trả lời: "Chúng ta bây giờ là, đại nạn tới nơi, ai lo thân nấy!"
Tạ Hào kéo ghế của lão đạo sĩ lại gần, hỏi y: "Kể chi tiết một chút."
"Ồ." Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát, bắt đầu kể từ lúc bọn họ chia tay: "Sau khi ngươi phá xong vụ án, ta liền quay về báo tin này cho Hồ cô nương."
"Cả nhà người chú của viên ngoại bị tống vào đại lao, Hồ đại ca còn đến trong thôn hỏi thăm tin tức, suy luận ra được vài chi tiết."
"Chuyện gã say rượu kia với chuyện này không có liên quan, chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên do âm dương sai lệch thôi."
"Tên viên ngoại kia vợ vừa mới mất, tình cờ may mắn gặp được Vương tiểu thư đang lén ra ngoài du ngoạn, liền nảy sinh ý đồ xấu xa, muốn chiếm đoạt dân nữ."
"-- Thê tử hắn ta lúc này vừa mới qua đời, không tiện tục huyền cũng không tiện nạp thiếp, cho nên định bụng lén lút nuôi người trong viện. Vương tiểu thư vì muốn thoát thân, bèn nói cho hắn biết mình là danh môn quý nữ. Kết quả, viên ngoại lại nảy sinh ý đồ khác."
Mạc Bắc Hồ không hiểu rõ đoạn này cho lắm, chỉ là thuật lại y như đã học thuộc lòng: "Viên ngoại muốn trèo cao vào gia đình quyền quý đó, cảm thấy nếu danh môn quý nữ bị mất đi trinh tiết, đến lúc đó Vương gia có muốn cũng đành phải chấp nhận hắn làm con rể."
"Nhưng con cái trong nhà không đồng ý, hắn liền lén lút trói Vương tiểu thư, định bụng đưa về quê nhà thành thân."
"Huyện lệnh điều người giúp hắn, bởi vì viên ngoại đã cho hắn không ít tiền, còn hứa hẹn nếu như thành công, sau này hắn trở thành người của Vương gia, sau lưng huyện lệnh cũng sẽ có người của Vương gia chống đỡ."
Tạ Hào không kìm được cười một tiếng: "Hai tên ngu ngốc, đúng là dám nghĩ thật."
"Hồ cô nương cũng nói y như vậy!" Mạc Bắc Hồ vội vàng phụ họa: "Chẳng qua viên ngoại không ngờ tới, sau khi bị hai người chúng ta phá đám, thúc thúc của hắn nhìn thấy hắn hôn mê, vậy mà lại nổi lên ý định giết người."
"Vị thúc thúc cầm tiền tài mà viên ngoại mang về, lại đến tìm huyện lệnh, bảo hắn ta nhắm mắt làm ngơ."
"Huyện lệnh nghĩ rằng dù sao người cũng chết rồi, Vương tiểu thư cũng đã trốn thoát, nếu như vẫn một lòng với viên ngoại, sợ sẽ rước họa vào thân, bèn đồng ý, muốn để chuyện này thành án treo, cố tình đổ lên đầu hồ ly tinh."
"Chỉ là hắn không ngờ tới..."
Tạ Hào cười cười chỉ vào chính mình: "Còn có chúng ta xen vào."
"Đúng!" Mạc Bắc Hồ cười tít cả mắt: "Chuyện hắn không ngờ tới nhiều quá, cho nên mới xui xẻo."
"Hồ đại ca kể lại mọi chuyện cho chúng ta nghe một lượt, sau đó nói, huynh ấy quyết tâm không tiếp tục làm việc cho một huyện lệnh như vậy nữa. Ta và Hồ cô nương đều tán thành ý kiến của huynh ấy." Mạc Bắc Hồ đảo mắt: "Sau đó..."
Tạ Hào có trực giác điều quan trọng sắp tới, hỏi y: "Sau đó?"
Mạc Bắc Hồ lén liếc sắc mặt của hắn, lén lút mài móng vuốt nói: "Hồ cô nương nói, dù sao cũng sắp đi rồi, phải dạy dỗ cho tên huyện lệnh chó má kia một trận trước đã."
Tạ Hào hít sâu một hơi hỏi: "Đánh chết rồi sao?"
"Không có!" Mạc Bắc Hồ vội vàng phủ nhận: "Chúng ta chỉ mời hắn ta uống nước thôi!"
Tạ Hào nhướng mày: "Chẳng lẽ là uống nước bằng cách ấn đầu xuống sông?"
"Ừm, ừm!" Mạc Bắc Hồ vui vẻ gật đầu: "Vốn dĩ không định nói cho Hồ đại ca biết, nhưng huynh ấy đến tìm bọn ta, và bị huynh ấy bắt gặp tại trận."
"Hồ đại ca liền nói, đã làm thì phải làm đến cùng, huynh ấy đã viết một tờ ‘Tội Kỷ Thư’ dán lên trán tên huyện lệnh chó má, bảo chúng ta cùng nhau treo hắn lên ở cổng nha môn huyện -- là treo sống!"
Tạ Hào cạn lời xoa xoa thái dương: "...Thật đặc sắc."
Mạc Bắc Hồ tội nghiệp nhìn hắn: "Sau đó hình như mọi chuyện ầm ĩ lên rồi."
"Nghe nói, nghe nói hoàng đế đã phái người đến tra xét, Hồ cô nương và Hồ Chính cùng nhau bỏ trốn, ta, ta liền đến đây nương tựa ngươi."
Tạ Hào không kìm được bật cười: "Cho nên, ngươi mang theo con gà kia, cũng không phải định ăn một bữa rồi đi sao? Còn định ở lại đây sao?"
Mạc Bắc Hồ ánh mắt mong chờ nhìn hắn, chồm người đứng thẳng dậy, níu níu đạo bào của hắn, nhỏ giọng nói: "Cứu mạng với tiểu đạo trưởng!"
Tạ Hào nhìn chằm chằm y một lát, duỗi tay véo véo vành tai y: "Dễ nói dễ nói."
Hắn xấu bụng nói: "Bên cạnh hoàng đế kỳ nhân dị sĩ nhiều vô số, chắc chắn có người đối phó được nhóc hồ ly tinh bé nhỏ nhà ngươi, đến lúc đó ta giúp ngươi cầu xin một chút, bảo ngài ấy giữ ngươi lại cho ta làm áo choàng lông chồn."
Mạc Bắc Hồ vội vàng nhảy lên vai hắn, Tạ Hào nghiêng vai, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Mạc Bắc Hồ quấn một vòng quanh cổ hắn, cọ cọ rồi nói: "So với áo lông chồn thì hồ ly sống vẫn ấm áp hơn! Sắp vào đông rồi! Ta sẽ sưởi ấm tay cho ngươi!"
Tạ Hào không nói gì nhìn lên bầu trời, lần đầu tiên hoài nghi, có lẽ bản thân hắn cũng không thể chống cự nổi sự cám dỗ như vậy.
Đợi đến lúc lão đạo sĩ bưng một nồi canh gà ra, gọi bọn họ đến uống, thì Mạc Bắc Hồ không biết từ lúc nào đã biến thành hình người, còn mặc một thân đạo bào, chỉ là hơi rộng một chút, càng tôn lên thân hình liễu yếu đào tơ, dáng vẻ tội nghiệp của cậu -- hoàn toàn không hề ăn nhập gì với hình dáng tròn vo mập mạp ban đầu của cậu.
"Ôi, ngươi mặc thế này vào, trông cũng ra dáng một đạo sĩ đứng đắn." Lão đạo sĩ cười tủm tỉm đánh giá y một lượt: "Lại đây uống canh nào! Để ngươi biết tay nghề của lão đạo, tuyệt đối sẽ không phí hoài đồ tốt của ngươi đâu!"
"Ừm, ngồi đi." Tạ Hào liếc Mạc Bắc Hồ một cái, quay đầu nói với lão đạo sĩ: "Con giúp ngài nhận một đồ đệ rồi."
"Sau này cậu ấy là sư đệ của con."
"Ồ." Lão đạo sĩ thuận miệng đáp một tiếng, cầm lấy muỗng vội vàng múc canh: "Ta nói cho con biết, ta vừa mới nếm một miếng nhỏ thôi, đầu bếp còn phải nhịn không dám ăn vụng... Hửm?"
Ông phát hiện hai người trước mặt đang mặt mày chuyên chú nhìn mình, não chậm mất nửa nhịp mới phản ứng lại, kinh ngạc nhìn sang Tạ Hào: "Con vừa nói cái gì?"
Tạ Hào đã ngồi xuống, đưa cho Mạc Bắc Hồ một đôi đũa.
Vẫn là Mạc Bắc Hồ nhắc nhở ông: "Ngài là sư phụ của con rồi!"
"Á? Không ph..." Lão đạo sĩ đặt bát xuống: "Chuyện này không ai bàn bạc với ta một tiếng à?"
Tạ Hào ung dung thong thả múc một bát canh: "Ngài không đồng ý sao?"
Lão đạo sĩ ngẫm nghĩ một chút: "Cái này thì không phải."
"Vậy chẳng phải được rồi sao." Tạ Hào thổi thổi bát canh nóng, ngẩng mắt nhìn ông: "Uống canh đi."
Mạc Bắc Hồ vỗ ngực cam đoan: "Sư phụ! Con biết bắt gà, còn biết đào nấm, đào măng, đào sâm núi..."
Lão đạo sĩ ngẫm nghĩ một chút, rồi bật cười: "Nghe thế này, thật ra còn hữu dụng hơn cả sư huynh của con nữa? Được, ở lại đi, dù gì cũng không thiếu một phòng cho con."
"Ôi Tiểu Hồ, ta nghe nói nấm tùng nhung trên núi mỹ vị dị thường, con có thể tìm được không?"
...
Đợi đến khi ăn uống no say, lão đạo sĩ sắp xếp cho cậu một gian phòng, Mạc Bắc Hồ ôm chăn nệm, vui sướng đi xây ổ cho mình.
Lão đạo sĩ vẻ mặt hiền từ nhìn cậu, ợ một cái, hỏi Tạ Hào: "Cứ giữ nó lại như vậy sao?"
"Ừm." Tạ Hào liếc nhìn ông một cái: "Ngài cũng đã ăn gà của người ta rồi."
"Con người ta luôn luôn rất dễ nói chuyện." Lão đạo sĩ liếc xéo hắn: "Ta là đang nói con đó."
"Con trước nay dầu muối không vào, miệng lưỡi vừa xấu tính tình vừa cứng, lần này sao lại tình nguyện giúp đỡ, còn bằng lòng thu lưu y?"
Tạ Hào rũ mắt xuống: "Ăn của người ta thì miệng phải mềm thôi."
"Thôi đi." Lão đạo sĩ trợn trắng mắt: "Sao ta không thấy con miệng mềm với ta chút nào?"
Tạ Hào nói lảng sang chuyện khác: "Mùa đông sắp đến rồi. Con muốn một cái áo choàng lông chồn, nhưng lại cảm thấy quá mức tàn nhẫn."
"Y nói sẽ sưởi ấm cho con."
"À--" Lão đạo sĩ cười nhạo một tiếng: "Thật sự không nói được một lời thật lòng nào sao?"
Tạ Hào hơi bực mình, quay đầu trừng mắt nhìn ông: "Bằng không thì sao?"
Lão đạo sĩ lắc đầu nguầy nguậy xoay người rời đi, lẩm bẩm hát: "Hảo nhất trận xuân phong liễu khiêu, thanh xuân niên thiếu, hồng trần huyên tiêu--"
Ông ấy quay đầu lại cười: "Ta đã nói con không xuất thế được mà."
"Con nhìn xem, con không ra khỏi cửa đạo quán, hồng trần cuồn cuộn này cũng tự mình tìm đến."
Tạ Hào mắt không thấy tâm không phiền, liền nhắm mắt lại, chỉ nói: "Cút đi."