Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Kịch Tính Bán Đào Trên Sóng Trực Tiếp
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Khụ khụ!” Ngô Phi Phàm vừa cười vừa ho khan một tiếng: “Cái đứa nhỏ này, nói thật đúng là chẳng đúng lúc chút nào.”
Hồng Mai cũng phụ họa theo: “Chúng ta là chương trình công ích, không đua ratings, điều chúng ta muốn truyền tải chính là tinh thần trách nhiệm xã hội!”
Ngô Phi Phàm chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy trêu chọc hỏi: “Xin hỏi tại sao không đua chứ, là vì không thích sao?”
Hồng Mai lẩm bẩm: “Chẳng phải là chúng ta không còn cách nào khác sao?”
Bà chợt chen vào giữa thôn trưởng và mấy thanh niên: “Thôi đi thôn trưởng, đừng đánh nữa mà! Ông đừng tự làm mình bị thương chứ... Ôi anh muốn đánh ai, cứ đánh tôi này!”
“Đừng đừng đừng!” Ngô Phi Phàm vội vàng xông lên can ngăn: “Dì ơi, dì đừng làm mọi chuyện rối thêm!”
Giáo sư Sơn Hưng vội vàng tiến lên can ngăn hòa giải: “Đây là con cái trong thôn? Cũng không nên quá...”
Thanh niên bị thôn trưởng giữ lại, vẫn không phục, cãi bướng: “Ai ăn trộm đào? Nhà bọn tôi cũng trồng, cả thôn cùng nhau trồng, tôi hái một ít thì đã sao!”
Thôn trưởng tức giận đến mức run rẩy, nhanh chóng bị Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm kéo lại: “Chúng mày trồng... Chúng mày trồng đấy à! Cha mẹ chúng mày thức khuya dậy sớm, một ngón tay chúng mày cũng không động vào! Hơn nữa cây đào đã được chia rồi, đào chúng mày ăn trộm là của nhà lão Hoàng đấy!”
“Hái mấy quả thì có gì to tát đâu!” Đối phương vẫn cứng giọng cãi lại: “Mấy trái đào của các người, bán cũng chẳng bán nổi! Để thối rữa dưới đất cũng chẳng ai thèm!”
Thôn trưởng suýt nữa thì thoát khỏi vòng kiềm tỏa của mọi người mà lao vào: “Tao thà để thối rữa dưới đất cũng không cho chúng mày phí phạm!”
“Tụi mày có tay có chân mà ngày nào cũng không chịu làm việc đàng hoàng, xứng đáng bị...”
Hồng Mai cầm điện thoại di động phát sóng trực tiếp, đang định tránh không quay cảnh xung đột này, cúi đầu nhìn thoáng qua làn đạn thì giật mình nhận ra số người trong phòng phát sóng trực tiếp tăng vọt. Mọi người trong làn đạn cũng hài hòa một cách lạ thường, thi nhau bày tỏ ý kiến rằng phải dùng tình yêu và mỹ thực để cảm hóa những thanh niên này, thôn trưởng hẳn là nên mời bọn họ ăn chút roi trúc xào thịt hoặc là bàn tay nhỏ thanh thúy gì đó.
Thanh niên và thôn trưởng qua lại đôi co mấy hồi, cũng không biết thôn trưởng nói câu nào đột nhiên chọc giận đối phương, mâu thuẫn đột nhiên bị đẩy lên cao. Một thanh niên đột nhiên vứt đào trong tay xuống, chửi thề một tiếng rồi muốn ra tay xô đẩy.
Mạc Bắc Hồ vốn đang cố gắng giảm sự hiện diện của mình, nhìn thấy tình hình không ổn, nhanh chóng chặn trước mặt thôn trưởng.
Đối phương hình như vẫn nhớ cậu đã từng một tay giữ chặt chiếc xe ba bánh, nhất thời có chút đề phòng. Thanh niên trẻ tuổi khịt mũi một tiếng, cau mày trừng mắt nhìn cậu khiêu khích: “Mày muốn làm gì?”
Mạc Bắc Hồ chỉ nhìn chằm chằm cậu ta nói: “Trong chương trình không thể nói tục.”
Đối phương khịt mũi coi thường, vừa há miệng ra định để cậu nếm thử cái gọi là tinh hoa quốc gia bác đại tinh thâm thì tinh thần đột nhiên trở nên mơ màng.
Cảnh vật xung quanh bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại đôi mắt xinh đẹp kia, đồng tử hệt như nho đen rõ ràng một cách kỳ lạ. Miệng cậu ta khép mở, lẩm bẩm, trên mặt lại hiện ra vẻ thẹn thùng: “...Mắt cậu đẹp thật.”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Không xong, lâu không dùng nên không được thuần thục, liều lượng huyễn hoặc chi thuật có vẻ hơi quá tay.
Hệ thống còn đang cười: “Ha ha ha, tên này vậy mà lại là một chó nhan sắc! Cậu ta tiêu rồi Tiểu Hồ!”
Mạc Bắc Hồ thở phào một hơi nhẹ nhõm một cách khó nhận ra.
May mắn mà A thống của cậu cũng không thông minh.
Làn đạn phòng phát sóng trực tiếp hiện lên một loạt dấu chấm hỏi, có người không nhịn được mà hỏi: “Tôi cứ tưởng cậu ta định đánh Hồ Hồ, suýt chút nữa đã định báo cảnh sát giúp, kết quả...”
“Bảo vệ Mạc Bắc Hồ phe ta!”
“Dì, dì để Hồ Hồ tránh xa cậu ta một chút đi, má ơi đối diện có biến thái!”
Hồng Mai không hiểu nguyên nhân, nhưng vẫn phối hợp kéo Mạc Bắc Hồ về phía sau một chút.
Cũng có mấy làn đạn cảm thấy vô lý: “Dàn dựng hả? Làm gì có ai cãi nhau còn bận ngắm đối phương đẹp xấu thế nào? Tổ chương trình mấy người cuối cùng cũng điên vì lượt xem hay sao mà nghĩ ra kịch bản thế này?”
Vừa vặn Mạc Bắc Hồ bị Hồng Mai lôi kéo quay đầu lại, vẻ mặt bối rối lui về phía sau. Làn đạn vừa rồi im lặng một lát, rồi đổi giọng: “Gương mặt này cũng không phải là không được.”
Người đối diện không để ý đến thôn trưởng giận dữ trừng mắt, thò đầu ra gọi cậu: “Này, mấy người xuống núi bán đào à? Tôi giúp cho!”
Đồng bạn đằng sau không nhịn được hỏi: “Nhị Mao! Mày ngốc à? Không phải mày muốn ăn trộm đào đưa cho Tiểu Tuyết hả!”
Một người khác nhỏ giọng nói: “Thay lòng đổi dạ rồi hả Nhị Mao? Nhưng cậu ta có đẹp nữa cũng là đàn ông mà.”
Thôn trưởng lại mắng hai câu, rất nhanh, phía sau xông ra một người đàn ông to lớn, thô kệch, trên mặt bịt một chiếc khăn, tức giận chửi thề một tiếng rồi xông lên.
Người trẻ tuổi vừa nãy còn khí thế hung hăng bỗng xẹp lép như chuột gặp mèo, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy, ngay cả xe ba bánh điện cũng không cần.
Mạc Bắc Hồ trợn mắt há mồm: “Đây là...”
Sau lưng người đàn ông bịt mặt còn có mấy người đàn ông, đàn bà khác cũng bịt mặt, vừa chửi bới vừa xông tới. Người duy nhất không có khăn bịt thì giơ nón đội đầu lên che mặt, hằm hè đuổi theo sát phía sau.
Thôn trưởng hét to: “Đại Mao!”
“Đừng gọi tên tôi!” Người đàn ông bịt mặt cũng không quay đầu lại: “Mất mặt!”
Mạc Bắc Hồ quay đầu lại, nhìn thấy ông chú ngồi phía sau chiếc xe ba bánh lau mồ hôi, rồi thản nhiên ngồi lại lên xe, cười hòa nhã với cậu: “Đi thôi, bán đào quan trọng hơn.”
Chỉ có Hồng Mai là vẫn còn hơi thất vọng: “Không đánh nữa à? Hết rồi? Mọi người thích xem mà, hay là cãi nhau thêm tí nữa đi.”
Thôn trưởng thở phào một hơi, nghĩ đến chuyện gì quan trọng hơn thì dịu giọng lại: “Bán đào quan trọng hơn.”
“Không chậm trễ đâu ạ!” Hồng Mai đưa cho ông ấy xem phòng phát sóng trực tiếp: “Vừa xem náo nhiệt vừa bán! Chú xem này, mới một lát đã có thêm mấy nghìn người vào xem, bán được hơn tám mươi cân rồi!”
“A?” Thôn trưởng trợn tròn mắt, lập tức hào hứng nhảy vội lên xe: “Vậy mau lên đi, bọn họ chạy lên phía trước rồi, tôi dẫn mọi người đi xem đánh con tiếp đây!”
“Mà chiếc xe đào của bọn chúng cũng không thể lãng phí, chở hết đi! Bán chung luôn!”
“Đi đi đi!”
Hồng Mai vội vàng giơ di động lên: “Khán giả đừng đi vội, chưa đánh xong đâu, chưa xong đâu ạ. Bọn tôi tiếp tục đưa mọi người đi xem đây, có tiền thì ủng hộ mua một cân đào, không có tiền thì ủng hộ bằng cách chia sẻ livestream, kêu gọi mọi người cùng vào xem nhé!”
“Ai chưa đuổi kịp thì, ngắm nhóc Mạc của chúng tôi trước đã, đẹp trai không?”
Khuôn mặt Mạc Bắc Hồ xuất hiện trên màn hình, vừa kịp nhìn thấy làn đạn thì hiện lên dòng chữ ---
“Đẹp thật, tư thế bế công chúa thôn trưởng vừa nãy nhìn cũng đẹp nữa.”
“Bảo sao thằng nhóc tóc vàng vừa rồi yêu từ cái nhìn đầu tiên……”
“Từ hot search tìm đến, chính là gương mặt này vừa nhấc bổng chiếc xe ba bánh chở ba người lên đấy à?”
Đồng tử Mạc Bắc Hồ co lại, lắp bắp, chột dạ quay mặt đi: “C-cái gì mà xe ba bánh, hôm nay chúng tôi ngồi xe máy kéo mà.”
Hồng Mai kéo đầu cậu quay lại, còn nhét cho cậu một quả đào đã lau sạch: “Nào, mời mọi người ăn một quả đi.”
Bà liếc nhìn làn đạn, vô cùng tự hào trả lời: “Là cậu ấy là cậu ấy, đúng là cậu ấy!”
“Đã xem trailer hết chưa? Này nha, sức lực vô tận, chính khí lẫm liệt, thịnh thế mỹ nhan, có chỗ nào là nói quá đâu?”
Mạc Bắc Hồ ôm quả đào, ngọ nguậy một chút, nhỏ giọng nói: “Dì ơi, nhân thiết của con...”
“Nhận mệnh đi.” Ngô Phi Phàm cười khoái trá: “Cái này gọi là ‘cố tình trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu lại’... Ấy, thấy người rồi! Tiểu Hồ, chuyển máy quay đi!”
Mạc Bắc Hồ thở phào nhẹ nhõm, lập tức đưa điện thoại cho hắn.
Ngô Phi Phàm giơ điện thoại lên: “Hiện tại là phóng viên đặc biệt của chương trình, Ngô Phi Phàm đang đưa tin cho quý vị: Vừa rồi, nhóm trộm đào ba người, khí thế hung hăng, nhưng cuối cùng lại không địch nổi phụ huynh, giờ chỉ có thể ba chân bốn cẳng chạy trối chết.”
“Đường núi này cũng vô cùng hiểm trở, không còn đường thoát thân, chỉ có thể bị đuổi một đường, liên tục la làng.”
“Trước có roi vọt của cha mẹ, sau có tổ chương trình đuổi theo ghi hình. Chuyện này cũng nói cho chúng ta biết, người không thể làm chuyện xấu, báo ứng tới thật sự rất nhanh, rất long trời lở đất.”
“Đương nhiên.” Hắn ta cực kỳ khéo léo chuyển chủ đề: “Bình thường chúng tôi không khuyến khích việc giáo dục bằng roi vọt, đây là ví dụ phản diện nhé. Ai nha, mọi người xem một cái tát này, không tán thành đâu, không tán thành đâu.”
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ nhìn hắn ta mặt không đổi sắc mà nói năng lung tung, cảm giác mình lại học được chút gì đó.
Thôn trưởng nhịn không được mà quay đầu hỏi: “Thế nào rồi, nhiều người không?”
Ngô Phi Phàm giơ ngón tay cái lên: “A, khán giả nói muốn xem đánh mông.”
Thôn trưởng vội vàng hô lớn: “Đại Mao! Tát mông nó!”
Đại Mao ngẩng đầu: “A?”
“Bán được đào rồi!” Thôn trưởng kích động đến mức mặt đỏ bừng: “Mấy phút, tám mươi cân!”
Ngô Phi Phàm cập nhật thông tin cho ông ấy: “Mọi người quá nhiệt tình luôn, cũng rất phê phán gay gắt phương thức giáo dục sai lầm này. Ngoài ra còn ủng hộ đào giòn Lô Tử của chúng ta, đã mua gần hai trăm cân!”
“Hai trăm cân!” Mắt Đại Mao trợn tròn, một tay liền ấn đứa nhỏ xuống bên đường, hỏi với giọng đầy khí thế: “Có cần đánh thêm vài trận không?”
Ngô Phi Phàm nhanh chóng từ chối: “Cái đó không thể phát sóng.”
Trong tiếng đánh mông giòn giã, hắn ta vừa phát sóng trực tiếp vừa làm nhân viên chăm sóc khách hàng: “Anh hỏi một cân đào có đủ ăn không à? Một cân đào chỉ có bốn năm quả, quả đào giòn của chúng tôi cũng không tính quá lớn, dùng trước hay sau bữa ăn đều không nặng bụng. Tôi nói nhất định không đủ ăn, một đồng một cân, chỉ có giá trong hôm nay, mua thêm một chút nhé?”
“Tới đây Tiểu Hồ, bọn họ lại muốn xem cậu rồi.”
Mạc Bắc Hồ ngẩn người một chút, giơ điện thoại di động đối diện với mình, xoay người để cảnh đánh mông phía sau cũng lọt vào khung hình, hỏi bọn họ: “Như vậy hẳn là đều có thể nhìn thấy đúng không?”
Cậu giơ đào trong tay lên: “Mua đào đi, thật sự ăn rất ngon. A? Tôi có thể cười tươi một chút được không?”
Cậu quay đầu liếc mắt nhìn một cái, bên kia đang đánh mông hăng say, do dự nói: “Không tốt lắm thì phải, có chút vui sướng khi người gặp họa.”
Làn đạn: “Cứ muốn vui sướng khi người gặp họa, cứ muốn vui sướng khi người gặp họa.”
“Cười 'thất đức' một chút đi, tôi mua năm cân luôn!”
“Cầu xin cậu đó bé cưng, tôi đã đặt mua rồi, kiểm tra đơn hàng đi. Bình thường tôi cũng không làm chuyện xấu, chỉ là hơi thiếu đạo đức chút thôi.”
Mạc Bắc Hồ liếc nhìn thanh niên đang bị đánh đòn sau lưng, lại nhìn số lượng đơn hàng đang tăng vọt, thấp giọng nói một câu xin lỗi: “Xin lỗi nha.”
Sau đó quay đầu lại đối diện với ống kính, cười rạng rỡ như hoa nở tháng ba: “Yeahh!”
Cậu vui vẻ nói: “Như này thì bọn họ cũng coi như là giúp nhà mình bán đào nhỉ?”
Làn đạn nhịn không được mà ngập tràn một mảnh “Ha ha ha”.
“Cậu ấy đáng yêu quá, tôi khóc mất.”
“Ý nghĩa giáo dục tốt như vậy, đề nghị lúc chính thức phát sóng thì đừng cắt cảnh này!”
“A a a ảnh chụp màn hình Hồ của tôi mờ quá, có tỷ muội nào có bản HD share tôi với!!!”
“Lên Weibo đi, tùy tiện tìm cái là ra, tôi chính là từ hot search mà đến nè hahahaha!”
“Rốt cuộc ai là người đề nghị mời Mạc Bắc Hồ vậy hả, thật sự là mời được một nhân tài (đến mức bất ngờ)!”
“Thật ra nhìn quả đào này nhìn cũng ngon thật đó chứ...”
Thôn trưởng đặc biệt dừng xe ở ven đường để mọi người cẩn thận quan sát màn giáo dục bằng roi vọt một lát. Chú Đại Mao đánh đến mức tay cũng mỏi nhừ, đứa con bất hiếu khóc lóc thảm thiết, nói đã biết sai rồi, ông mới lưu luyến không rời, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn lại mà lái xe máy kéo đi mất.
Tất nhiên, chiếc xe điện ba bánh của bọn họ vẫn bị trưng dụng.
Thôn trưởng nhịn không được hỏi: “Chúng ta bán được bao nhiêu rồi?”
Mạc Bắc Hồ nhìn vào phòng phát sóng trực tiếp, cũng có chút kích động: “Năm trăm cân rồi ạ!”
“Quá tốt rồi!” Thôn trưởng kích động lau nước mắt: “Năm ngoái nửa tháng cũng chưa chắc đã bán được số lượng như vậy, thật tốt quá đi!”
Ngô Phi Phàm cũng xúc động cảm thán: “Những năm trước được mùa là niềm vui, nhưng với các nhà vườn mà nói, sau khi được mùa mà bán được hết mới là niềm vui đích thực.”
Hắn ta cười hì hì lôi kéo Mạc Bắc Hồ: “Tới đây Tiểu Hồ, chúng ta cùng cảm ơn khán giả đã mua đào đi~”
“Cảm ơn mọi người.” Mạc Bắc Hồ chắp tay trước ngực: “Chúc mọi người phát tài.”
Hệ thống từng nói, so với được liệt vào hàng tiên ban, bây giờ mọi người càng thích phát tài hơn.