Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 16
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng máy kéo ầm ầm xình xịch chạy xuống núi.
Đến gian hàng đã được tổ sản xuất thuê sẵn, mọi người vội vàng bày đào ra, chuẩn bị đón khách đến mua trực tiếp.
Đây là khu chợ thực phẩm có lượng người dân địa phương qua lại khá đông trong vùng, chủ yếu bán thịt và rau, rất ít quầy bán trái cây, gần như không có đối thủ cạnh tranh tiềm năng. Tổ sản xuất chỉ bày bán một ngày, cũng không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt bình thường của người dân.
Thôn trưởng mặt mày hớn hở, ra dáng vẻ như thể, cho dù bây giờ kết thúc công việc thì cũng không bị lỗ.
“Đặt đào ở chỗ này đi, tôi lau bàn trước đã.” Hồng Mai không ngồi yên nổi, chộp lấy chiếc khăn lau bên cạnh rồi bắt đầu bận rộn, còn Mạc Bắc Hồ thì ai sai đâu làm đấy, nhanh chóng bày đào lên bàn.
Theo thói quen, mấy anh quay phim cũng chuẩn bị phụ giúp bưng đào. Phải hai người mới khiêng nổi một sọt đào một cách khó khăn, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Mạc Bắc Hồ mỗi tay xách một sọt, nhanh như gió phóng thẳng tới.
Anh trai quay phim: “……”
Mạc Bắc Hồ bắt gặp ánh mắt của bọn họ, vội vàng giơ sọt lên che mặt: “Bây giờ đừng quay tôi mà!”
Một nhóm người đông đảo lại còn mang theo máy quay, giờ mới quá trưa nên trong chợ cũng không có nhiều khách lắm, không ít tiểu thương tò mò ngoái đầu nhìn qua.
Ông chú bán thịt bên cạnh nhiệt tình bước qua hóng chuyện, hỏi bọn họ: “Các cậu bán cái gì đấy?”
“Đào hả? Bán trên tivi á? Loại đào này chắc cũng phải hai mấy đồng một cân?”
Hồng Mai nói chuyện với ai cũng dễ dàng bắt chuyện, vừa sắp xếp đào vừa quen thuộc đáp lời: “Anh ơi, làm gì đắt như vậy! Một đồng một cân đó nha, bọn tôi có trợ giá mà! Chỉ hôm nay thôi, qua thôn này là không còn nơi nào bán đâu!”
“Một đồng á?” Ông chú vẻ mặt không tin: “Thật hay giả vậy? Tôi cũng mua được không?”
“Được chứ.” Hồng Mai lau một quả đưa cho ông ấy: “Anh ăn thử đi, ăn xong tôi không tin một đồng một cân mà anh còn không mua.”
“Thôi thôi, một đồng một cân, tôi mua một cân rồi ăn thử.” Ông chú cười tủm tỉm: “Không chiếm lợi của mọi người đâu.”
Ông trả tiền rồi xách túi đào, lúc này mới cắn một quả, vừa đi được hai bước đã quay đầu lại: “Đúng là ngon thật, lấy thêm hai cân nữa!”
“Hê!” Hồng Mai làm mặt quỷ, nháy mắt với khán giả trực tuyến: “Nhìn xem, khách quay lại kìa!”
“Chúng tôi đã đến gian hàng rồi nha các vị khán giả, nếu ai đang ở gần thì có thể đến tìm bọn tôi.”
“Ký tên? Ký! Tới là ký! Tiểu Mạc cũng ký luôn!”
Ngô Phi Phàm chen vào góp vui: “Các anh chị em mình ơi, tranh thủ hiện tại đi, sau này Tiểu Hồ nổi tiếng rồi thì không dễ gặp như thế này nữa đâu! Bây giờ đến, mua một cân đào…”
Hắn ta kéo Mạc Bắc Hồ lại: “Combo ký tên chụp ảnh ôm một cái của Tiểu Hồ! Chỉ có hôm nay thôi đó nha.”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác nhìn Ngô Phi Phàm, lại nhìn vào ống kính, không rõ nguyên nhân nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu theo.
Bình luận hi hi ha ha cười rộ lên: “Cứu mạng, Tiểu Hồ nhà tôi sức lực thì mạnh mẽ, mặt mày thì ngơ ngác.”
“Cảm giác như kiểu bị bán còn giúp người ta đếm tiền…”
“Đủ rồi, tôi xót em ấy, cô bé dù khờ thì cũng biết chữ mà! Để em ấy thấy được thì đau lòng lắm đó!”
“Bà cũng chẳng tha cho người ta.”
Mạc Bắc Hồ trợn to mắt phản bác: “Tôi không ngốc mà, tôi, tôi có hơi ranh mãnh một chút!”
Bình luận cười càng dữ dội hơn.
Nhờ có ông chú nhiệt tình lúc nãy làm gương, mấy tiểu thương rảnh rỗi không có khách quanh đó cũng lần lượt kéo tới xem náo nhiệt, nghe nói chỉ có một đồng một cân, ít nhiều gì cũng mua ủng hộ một ít.
Mạc Bắc Hồ bưng đào xong xuôi thì đã bị người khác kéo lại ký tên chụp ảnh. Đối phương chưa chắc đã biết cậu là ai cả, chỉ cảm thấy cậu đẹp trai, gần như biến thành điểm chụp ảnh check-in ở trước gian hàng bán đào nhỏ.
Cậu cũng rất phối hợp, cầm bút từng nét một ký tên mình, còn hơi ngượng ngùng nhưng vẫn nghiêm túc kiểm tra lại một lần -- chữ ký luyện lúc trước không ngờ lại dùng nhanh như vậy, cậu còn chưa thành thạo đâu.
Bên này cậu đang chụp ảnh, bên kia có một bà cụ đi mua đồ bất ngờ chỉ vào Hồng Mai rồi hét lên một tiếng: “Ai da! Thục Phân nè!”
Mạc Bắc Hồ sững người, Hồng Mai đã quen thuộc đáp lời: “Dì ơi, là con đây!”
“Ôi giời ôi Thục Phân!” Bà cụ kích động lôi kéo tay Hồng Mai: “Dì thích nhất là xem con diễn, cái cảnh con bồng đứa con gái lớn, trời ơi làm dì khóc hết nước mắt!”
Bà cụ giơ điện thoại lên, mở camera quay lại: “Các chị em ơi, nhìn xem bà gặp ai nè, đại minh tinh Thục Phân!”
Hồng Mai cười tươi như hoa mời chào: “Các chị em tới chơi nha, tới mua đào ăn nè!”
“Tôi chắc chắn sẽ mua!” Bà cụ lập tức duỗi tay mò ví tiền đeo trước ngực: “Tôi có tiền, tôi có lương hưu, tôi mua một trăm tệ luôn!”
“Ôi trời ơi chị ơi!” Hồng Mai cười ra nước mắt: “Hào phóng quá chị ơi, một trăm đồng thì vác không nổi đâu! Đào của bọn em một đồng một cân!”
“Hả?” Bà cụ kinh ngạc, vội vàng quay thêm một đoạn video: “Các chị em ơi, đào của Thục Phân chỉ một đồng một cân, mau tới mua!”
Bọn họ nhanh chóng được chứng kiến sức chiến đấu của bà cụ.
Mấy chục bà cụ màu sắc rực rỡ kéo nhau ùa vào chợ, mỗi người đều tự mang theo giỏ nhỏ và túi vải, mua đến mức tối đa có thể mang về, còn không quên từng người một chụp ảnh giao lưu.
Bởi vì đứng chung một chỗ với mọi người, giáo sư Sơn Hưng cũng bị nhận nhầm thành minh tinh, giải thích mấy lần vẫn không xong, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ, đứng giữa một nhóm các bà cụ phối hợp chụp hình.
Hồng Mai đóng gói hàng đến mức hai tay thoăn thoắt như múa, hoàn toàn không dừng được.
Mạc Bắc Hồ tranh thủ giúp bà, còn có thể thuận tiện bớt chút thời gian ngẩng đầu nhìn bình luận tương tác: “Không sao, không bận, ổn mà, không mệt đâu.”
Không chỉ dưới gian hàng náo nhiệt mà lần bán hàng trực tuyến này cũng vô cùng đắt khách. Mạc Bắc Hồ nhìn lượng đơn đặt hàng không ngừng tăng cao, không nhịn được lén hỏi Hồng Mai: “Dì Hồng, nếu ba nghìn cân mà bán hết thì làm sao bây giờ?”
“Hả?” Hồng Mai ngẩn người ra, dường như hoàn toàn chưa từng nghĩ tới chuyện này: “Bán hết rồi á?”
Mạc Bắc Hồ cho bà xem doanh số: “Vượt hai ngàn rồi.”
“Hít…” Hồng Mai mở to hai mắt, suy nghĩ một chút rồi vỗ tay cái đét: “Không được, để dì đi tìm tổ sản xuất bàn lại, Tiểu Mạc con trông gian hàng nha.”
Bình luận đã nghe thấy bọn họ nói chuyện, không biết ai là người đầu tiên gõ một câu: “Bán hết 3000 cân thì có khi không còn nữa, mọi người mau tranh thủ!”
Doanh số lại lập tức nhảy vọt thêm một bậc.
Mạc Bắc Hồ mở to mắt nhìn hiện trường.
Hồng Mai đang cò kè thương lượng với tổ sản xuất, giáo sư Sơn Hưng thì cầm điện thoại giúp khách hàng chụp ảnh, Ngô Phi Phàm vừa đóng gói vừa ứng phó trả lời mấy câu hỏi “có đối tượng chưa” của các bà cụ. Phóng mắt nhìn quanh một vòng, không ai giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào cậu gánh vác tất cả!
Mạc Bắc Hồ hít sâu một hơi giải thích: “Không cần lo lắng, đào vẫn còn nhiều lắm, đào giòn của huyện Lô Tử mỗi mẫu sản lượng ba nghìn cân, bọn họ trồng hơn hai trăm mẫu, đợt đầu tiên chín cũng mấy chục nghìn cân rồi.”
“Chỉ là số đào được chính phủ trợ giá thì có giới hạn thôi, thật ra giá gốc cũng không mắc, sáu đồng một cân, cũng bao phí vận chuyển!”
Mạc Bắc Hồ nói xong, doanh số lại càng nhanh chóng tăng lên. Các anh chị em, cô dì chú bác tới hóng chuyện vội vàng tranh nhau đặt hàng, sợ bị loại khỏi suất ưu đãi ba nghìn cân đó.
Đúng lúc này, Hồng Mai oai phong lẫm liệt trở về: “Mấy đứa nhỏ ơi, dì đã về rồi đây! Thương lượng xong rồi, lại thêm hai nghìn cân nữa!”
Bà đắc ý nói: “Lúc đầu bọn họ chỉ chịu thêm một nghìn, dì bảo keo kiệt bủn xỉn vậy nhìn khó coi lắm, huống chi buổi chiều chúng ta vừa mới bắt đầu mà, mở hàng tốt đẹp mà bán bốn nghìn cân thì xui xẻo quá!”
“Yên tâm mà mua nha, còn nhiều lắm!”
Mạc Bắc Hồ mắt sáng lên: “Dì Hồng uy vũ!”
“Chứ sao.” Hồng Mai đắc ý hất đầu: “À, mọi người đều nói từ 'hot search' mà tới, rốt cuộc là 'hot search' gì vậy? Không phải nói xấu bọn tôi đấy chứ?”
Nhìn thấy bình luận toàn lời khen ngợi, trên mặt Hồng Mai lộ ra nụ cười ngây thơ, đắc ý lại vui vẻ: “Dĩ nhiên rồi, bọn tôi tốt mà, mọi người mua đào, mọi người cũng tốt.”
Mạc Bắc Hồ không biết bây giờ trên 'hot search' đang treo cái gì, chỉ biết người vào phát sóng trực tiếp càng lúc càng nhiều. Rất nhiều người vốn chỉ muốn tới xem náo nhiệt, nhưng thấy bộ dáng bọn họ bận bịu nghiêm túc như vậy, không ít người nhìn một hồi rồi cũng không nỡ đi.
Thậm chí trong lúc bọn họ đang bận tiếp khách tại chỗ, có người còn tự động giúp trả lời câu hỏi.
Tất bật cả một buổi chiều, số đào bọn họ chở xuống núi gần như bán hết sạch, còn lại một ít đã được ông chú nhiệt tình lúc đầu gom hết, chuẩn bị chở về bằng xe ô tô con.
Trong phòng phát sóng trực tiếp, năm nghìn cân đào cũng bán hết sạch. Bất đắc dĩ, bọn họ chỉ có thể đưa đường dẫn bán đào sáu đồng một cân của ngày mai lên trước. Ngoài dự đoán, nhiệt tình của khán giả vẫn không giảm, vẫn tiếp tục điên cuồng đặt mua.
“Ôi trời ôi trời.” Hồng Mai dựa vào Mạc Bắc Hồ cười ha ha: “Con xem con số nhảy kìa, mắt dì hoa luôn rồi.”
“Có phải đã năm chữ số rồi không? Dì không nhìn nhầm đấy chứ.”
Trưởng thôn còn kích động hơn bà rất nhiều, ghé vào màn hình phát sóng trực tiếp, nước mắt sắp rơi xuống, cứ đếm đi đếm lại số lượng đơn hàng: “11088... Là thật rồi! Là thật!”
Ngô Phi Phàm nở một nụ cười mãn nguyện: “Vậy thì tốt, giờ nhà vườn chắc cũng yên tâm rồi.”
“Đâu chỉ có vậy!” Trưởng thôn cười tít mắt: “Năm nay trong thôn ai cũng có thể ăn Tết lớn rồi!”
Một bình luận lướt qua: “Cũng chỉ có hơn sáu vạn đồng thôi mà…”
Trưởng thôn trợn tròn mắt: “Sáu vạn đồng còn chưa đủ nhiều à!”
Mấy người còn lại đều bật cười theo, Ngô Phi Phàm cười rồi tổng kết: “Thời buổi này, sáu vạn đồng có lẽ cũng không nhiều lắm, phải, nhưng đối với những người lao động chăm chỉ thật thà mà nói, phải dùng từng giọt mồ hôi cày cấy mới đổi được sáu vạn đồng thì đúng là không dễ chút nào.”
“Được rồi các vị, chúng ta cùng hô khẩu hiệu nào.”
Hắn ta gọi mọi người lại gần, quay về phía ống kính bắt nhịp: “Một hai--”
“Mùa màng bội thu, trái ngọt trĩu cành! Cảm ơn mọi người! Hôm nay chúng tôi ghi hình đến đây thôi, kết thúc công việc viên mãn!”
Đạo diễn ở bên cạnh giơ một cái ống pháo giấy nhỏ bắn kim tuyến lên, làm trưởng thôn giật nảy mình.
Hồng Mai cười mắng đối phương: “Ông đúng là! Làm kim tuyến rơi đầy đất người ta rồi, đi lấy chổi tới!”
Trưởng thôn kéo bọn họ cười nói: “Đừng đi vội đừng đi vội, để tôi mời mọi người ăn cơm, đi nào, về thôn giết heo!”
Mấy người khéo léo từ chối ý tốt của trưởng thôn rồi đi theo tổ sản xuất rời khỏi khu chợ.
Đơn mua đào trong phòng phát sóng trực tiếp vẫn còn mở, khán giả lưu luyến không nỡ rời nên Hồng Mai cũng không vội trả điện thoại lại cho tổ sản xuất, cứ thế giơ điện thoại lên vừa đi vừa phát sóng trực tiếp.
Lúc này đã là bảy tám giờ tối, bầu trời một màu xanh thẫm, sao giăng đầy trời, cực kỳ rực rỡ.
Ngô Phi Phàm ngẩng đầu cảm thán: “Trời ở đây đúng là đẹp thật.”
Hồng Mai vui vẻ ra mặt: “Công việc của chúng ta cũng đẹp nữa, đây vẫn là lần đầu tiên bán hết sạch hàng mà vẫn không đủ đúng không?”
Bà giơ điện thoại lên, dẫn theo mọi người cùng nhìn ngắm cảnh sắc bầu trời bên ngoài: “Thật tuyệt, mọi người nhìn xem, cảm giác viên mãn của một ngày đấy.”
Cùng nhau bận rộn cả một ngày, mọi người cũng đã trở nên thân thiết hơn không ít, Ngô Phi Phàm khoác vai Mạc Bắc Hồ than thở: “Viên mãn thì viên mãn thật, nhưng hai cánh tay tôi giờ nâng không nổi nữa rồi. Tiểu Hồ cậu không hề bị sao luôn à? Đúng là tuổi trẻ mà.”
Mạc Bắc Hồ ậm ừ trả lời một câu: “Trước kia tôi từng đi làm thuê, có thể làm việc chân tay.”
“Thật tốt, có thể chịu khổ.” Ngô Phi Phàm nắm tay làm micro, đưa tới trước mặt Mạc Bắc Hồ hỏi: “Xin chào, Mạc tiên sinh, xin hỏi cậu có ước mơ gì không?”
Mạc Bắc Hồ ngây ngẩn cả người.
Cậu nhớ rõ hệ thống cũng từng hỏi cậu, nhưng mà ở chỗ đông người không thể nói kiểu “vị liệt tiên ban”, phải thực tế một chút.
Vậy thì nói nhỏ lại…
Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu: “Có thể ăn cơm no là được.”
Ngô Phi Phàm sững người, Mạc Bắc Hồ nghe thấy hệ thống nhắc nhở trong đầu mình, lập tức đổi giọng: “Hy vọng mọi người đều có thể ăn cơm no.”
“Ừm.” Giáo sư Sơn Hưng lộ ra nụ cười vui mừng: “Đó là nguyện vọng chân thành nhất của mọi người trăm ngàn năm nay.”
“Là một đứa trẻ ngoan.” Ngô Phi Phàm cảm khái vô vàn, xoa xoa đầu cậu rồi đột nhiên hỏi: “Cho nên rốt cuộc hôm đó cậu vác hai người nào xuống từ tầng chín thế?”