Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Khi Hình Tượng Lệch Hướng
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Là…” Mạc Bắc Hồ theo bản năng định trả lời, nhưng lời vừa thốt ra đã kịp phản ứng, vội vàng bịt miệng, lẩn sang một bên.
Hồng Mai bật cười làm bộ muốn đánh Ngô Phi Phàm: “Sao cái anh này lại nhiều chuyện thế hả!”
“Ơ, hỏi một chút thôi mà!” Ngô Phi Phàm cười hềnh hệch, vừa né vừa nói: “Dì xem các khán giả cũng muốn biết mà, tôi là hỏi hộ mọi người đấy!”
Mạc Bắc Hồ thò đầu ra sau lưng Hồng Mai, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Là… là nhóm bạn tốt của tôi, tôi không có làm chuyện xấu, nhưng tạm thời không tiện để mọi người biết thôi!”
“Ồ--” Ngô Phi Phàm thấy tình hình có vẻ ổn liền dừng lại, giả vờ nghiêm túc nói với khán giả trên màn hình: “Nghe rõ chưa? Cậu ấy cũng đã nói vậy rồi, sau này không được hỏi nữa nhé.”
“Được rồi, chúng ta cũng nên về thôi, lần này thật sự phải nói tạm biệt rồi.”
Rõ ràng mới quen biết chưa bao lâu, vậy mà Mạc Bắc Hồ lại cảm thấy có hơi không nỡ.
Hồng Mai đang chào tạm biệt khán giả, giáo sư Sơn Hưng mỉm cười nhìn bọn họ, Ngô Phi Phàm thì móc điện thoại ra muốn chụp một tấm ảnh tập thể cho mọi người.
Mạc Bắc Hồ lại liếc nhìn chỉ số tình yêu của mình không ngừng tăng lên, vừa rồi đã vượt qua mốc năm đơn vị.
Cậu bị kéo vào để chụp ảnh, lén lút chạm nhẹ vào từng người một chút, thì thầm một câu chỉ mình cậu nghe thấy: “Thân thể khỏe mạnh.”
Chỉ số tình yêu giảm nhẹ, nhưng nhanh chóng được bù đắp bởi lượng tăng lên.
Mạc Bắc Hồ đối diện ống kính, nở một nụ cười rạng rỡ.
…
Ghi hình chương trình kết thúc, Mạc Bắc Hồ ngồi trên xe trợ lý đi tới nhà ga, cuối cùng cũng có thời gian rảnh mở điện thoại xem hot search --
[Tân binh Thiên Hỏa rốt cuộc đi theo phong cách gì], [Huyện Lô Tử bán đào uýnh con nhỏ], [Sau lưng ắt có yêu nhân chỉ điểm], [Sức lực vô biên chính nghĩa lẫm liệt nhan sắc tuyệt trần] đồng loạt xuất hiện.
Mạc Bắc Hồ bình tĩnh tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, biết nói sao đây, cậu cũng đã dần quen rồi.
Cậu thậm chí còn an ủi ngược lại hệ thống: “Không sao đâu A Thống, có được chỉ số tình yêu là ổn rồi.”
Trợ lý Vương Tiểu Minh ngồi lái xe phía trước có chút nghi hoặc: “Gì cơ?”
“À không có gì.” Mạc Bắc Hồ nở một nụ cười vô tội: “Tôi xem hot search nên giật mình.”
Hệ thống lẩm bẩm bên tai cậu: “Nếu tôi có hình người thì đã không phải phiền phức thế này.”
“Tôi cũng xem rồi.” Vương Tiểu Minh cũng tấm tắc, có chút vui mừng: “Khởi đầu thuận lợi thật đấy, ai mà ngờ tới lần đầu tiên cậu lên show mà hiệu quả tốt đến thế, lượng fan tăng vùn vụt!”
“Anh, tôi thấy cậu nhất định sẽ nổi!”
Mạc Bắc Hồ đã quen với việc anh ấy cứ gọi mình là “anh”, cũng không còn thấy ngượng ngùng như lúc đầu.
Cậu có chút phiền muộn mà lẩm bẩm: “Chỉ là hình tượng có hơi lệch rồi.”
Với tiến độ phát triển như này, hình như có hơi không giống với “hiệu ứng hồ ly tinh” mà cậu và A Thống kỳ vọng.
Cậu vừa mới lên mạng xem qua, nhìn thấy Mạc Bắc Hồ cậu đây đã có siêu thoại, còn có cả top 3 ảnh hot gây sốt.
Ảnh hot gây sốt của người khác đều là nhan sắc tuyệt trần khiến người nhìn một lần là nhớ mãi, còn ba bức ảnh thần thánh lan truyền của cậu lại là – [Ôm công chúa trưởng thôn], [Xe ba bánh bập bênh 1 chọi 3] và kiệt tác danh họa thế giới [Thẩm Độc bay tám viên gạch].
Mạc Bắc Hồ: “……”
Thôi vậy, mặc dù con người tuy yếu ớt nhưng khả năng tiếp nhận lại mạnh hơn cậu tưởng tượng rất nhiều -- đến mức này rồi mà họ vẫn không nghi ngờ cậu là yêu quái.
Nếu bọn họ còn chưa cảm thấy có gì đó không đúng, Mạc Bắc Hồ cũng thản nhiên chấp nhận tất cả, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi.
Dù sao thì, chỉ số tình yêu từ việc gây náo nhiệt cũng là chỉ số tình yêu mà.
Huống chi…
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ rất lạc quan, A Thống luôn lo cậu để lộ thân phận hồ ly tinh, nhưng với cái hình tượng hồ ly của cậu càng lúc càng khác xa với định kiến của con người hiện tại, cũng coi như là một kiểu an toàn khác.
Lần này cậu còn tình cờ phát hiện chỉ số tình yêu ở một mức độ nào đó cũng tương tự như yêu lực, biết đâu đấy, việc được liệt vào hàng tiên ban ở thế giới này cũng không phải là không thể.
Khóe môi Mạc Bắc Hồ không kìm được khẽ nhếch lên --- hạnh phúc, hóa ra lại đến dễ dàng đến vậy.
Đang đắm chìm trong niềm vui về tương lai tươi sáng, điện thoại Mạc Bắc Hồ đột nhiên nhận được một tin nhắn.
Cậu cúi đầu nhấn mở, hóa ra là Trương Tuần Quang.
Cậu tin vào ánh sáng không: “Anh em, tôi kết thúc công việc rồi mới về xem lại phát sóng trực tiếp.”
Hắn ta gửi tới một loạt meme cơ bắp đàn ông rơi lệ cảm động: “Tôi muốn mang dao đi tuần tra quảng trường của cậu, ai dám chửi cậu, tôi sẽ mắng chết bọn họ!”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác: “Cậu làm sao vậy?”
Cậu tin vào ánh sáng không: “Tôi đã thấy hết rồi.”
“Ở trong phát sóng trực tiếp, cậu đã cố gắng che chở, che giấu thân phận cho hai chúng tôi! Còn giúp chúng tôi trải chăn nữa, cho dù sau này có bị bại lộ, cậu cũng đã nói rõ là chúng tôi không làm chuyện xấu!”
“Anh em! Cậu tốt thật đấy!”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Cậu tin vào ánh sáng không: “Nhưng mà tôi vừa mới lướt một vòng trên mạng xong, hình như bây giờ chưa cần phải tuần tra gì đâu, mọi người đang rất vui, còn khen cậu đẹp trai khen cậu dễ thương nữa.”
“Lần sau cậu bị chửi thì tôi lại ra tay cũng được thôi.”
Mạc Bắc Hồ tuy nghe hiểu nửa vời nhưng vẫn cảm nhận được thiện ý của đối phương, cái đuôi vô hình sau lưng khẽ vẫy vẫy, hỏi địa chỉ của hắn ta, định gửi một ít đào đến.
Đương nhiên, cũng phải gửi cho Thẩm Nhạc Tâm một chút.
---
Ở một nơi khác, Trương Tuần Quang nằm dài trên ghế sô pha phòng khách, vừa nói chuyện phiếm với Mạc Bắc Hồ, cảm động đến mức giơ điện thoại lên cười ngây ngô.
— Trương Tuần Quang ra mắt trong một nhóm nhạc nam, cả nhóm có tổng cộng bốn thành viên.
Hai năm sau khi ra mắt, mọi người bắt đầu tìm hướng chuyển hình, mỗi người tách ra nhận công việc riêng của mình, nhưng thỉnh thoảng có mấy sự kiện gala thì vẫn tái ngộ, mối quan hệ giữa mọi người cũng không tệ nên vẫn tiếp tục sống chung.
Lúc này, một thành viên khác trong nhóm là Hạ Phong Khinh vừa tắm xong, khoác khăn tắm đi ngang qua phòng khách, liếc hắn ta một cái rồi nói: “Cậu cười trông gớm ghiếc quá đấy.”
“Chuyện của tôi liên quan gì đến cậu.” Trương Tuần Quang lập tức thu lại ý cười, liếc mắt khinh thường một cái rõ to: “Anh em tôi gửi đào cho tôi đấy, ghen tị hả?”
Hạ Phong Khinh thở dài, ngả người xuống ghế sô pha, khăn tắm che kín mặt, phát ra một tiếng rên rỉ.
Trương Tuần Quang khiếp sợ liếc hắn ta một cái: “Cũng đâu cần ghen tị đến mức đó chứ?”
Hạ Phong Khinh chậm rãi nói: “Tôi muốn chết.”
Trương Tuần Quang nhẹ nhàng thở ra, lại bò trở về: “Làm tôi sợ hết hồn, tưởng cậu bị làm sao, hóa ra là chứng bệnh thường ngày của cậu.”
Hạ Phong Khinh: “……”
Trương Tuần Quang móc móc lỗ tai: “Cậu cứ oán giận đi, tôi nghe tai này lọt tai kia thôi.”
“Tôi muốn chết.” Hạ Phong Khinh kéo khăn tắm trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt đẹp trai rạng rỡ như ánh mặt trời, hoàn toàn không hợp với khí chất xung quanh cậu ta: “Hồi đó tôi nghĩ kiểu gì mà lại chọn cái hình tượng ‘ánh mặt trời rộng rãi’ này cơ chứ.”
Trương Tuần Quang lưu loát trả lời: “Chắc là vì khuôn mặt cậu.”
Hạ Phong Khinh nhắm mắt lại: “Tôi muốn chết.”
“Trong phim cần diễn thì thôi đi, đằng này ngoài đời cũng phải diễn nữa.”
Trương Tuần Quang mở nắp chai nước có ga, vừa nhìn hot search của Mạc Bắc Hồ vừa cười ngây ngô: “Vậy cậu cứ hạ quyết tâm cho mọi người thấy bản chất âm u, sợ xã hội của cậu đi, để mọi người biết thật ra cậu là người hướng nội không chịu nổi, trước giờ toàn cố gắng cười cho vui.”
Hạ Phong Khinh thống khổ nhắm mắt: “Vậy thì fan của tôi sẽ như trời sập mất.”
“Có lẽ bọn họ sẽ bỏ fan quay lưng, viết biểu ngữ lớn chửi rủa tôi, gửi vòng hoa đến công ty, mỗi ngày viết tin nhắn riêng nguyền rủa tôi, bảo kẻ lừa đảo là tôi hãy trả lại thanh xuân và niềm tin cho bọn họ…”
Trương Tuần Quang tấm tắc: “Cậu đừng bi quan thế được không? Mọi người theo cậu bao nhiêu năm nay rồi, ít nhiều gì cũng có chút tình cảm chứ.”
Hạ Phong Khinh liếc mắt nhìn hắn ta: “Thật ghen tị với sự lạc quan ngu ngốc của cậu.”
Hắn ta đột nhiên hỏi: “Người quản lý bảo cậu kiểm soát cân nặng, nước cậu uống là nước không đường à?”
Trương Tuần Quang bóp chai, mắt không chớp mà nói dối: “Tất nhiên rồi, tôi tự giác lắm.”
“Không, cậu đang lừa tôi.” Hạ Phong Khinh ngồi thẳng dậy: “Nếu cậu thật sự uống nước có ga không đường, cậu sẽ chỉ nghiến răng nghiến lợi rồi nói ‘thứ nước không đường này chó mới uống’.”
“Tôi phải đi mách người quản lý.”
Trương Tuần Quang trợn tròn mắt há hốc mồm: “Phản đồ!”
“Hừ.” Hạ Phong Khinh quay đầu lại, nở một nụ cười mỉm: “Tôi chính là kiểu đàn ông u ám như vậy đấy.”
“Xuống địa ngục cùng đi Trương Tuần Quang, khà khà khà…”
“Đồ thần kinh!” Trương Tuần Quang rùng mình nổi da gà, vội vàng giơ chai nước có ga lên tu ừng ực, tranh thủ uống thêm vài ngụm trước khi người quản lý đến 'xử'.
“À đúng rồi.” Hạ Phong Khinh lại thò đầu ra hỏi: “Xin mạo muội hỏi một câu, bạn mới của cậu là nam hay nữ vậy?”
Trương Tuần Quang suýt thì bị sặc: “Tôi đã gọi là ‘anh em’ rồi, cậu còn hỏi nam hay nữ à?”
Hạ Phong Khinh nghiêm túc nói: “Tôi thấy, mấy chuyện như gọi con gái là ‘huynh đệ’ hay gì đó, cậu cũng không phải là không làm được.”
Trương Tuần Quang: “……”
Hạ Phong Khinh gật đầu với hắn ta: “Không có gì, tôi chỉ là lo lắng cậu xem tình yêu quan trọng hơn công việc.”
“Tôi sợ fan của cậu cũng…”
“Dừng!” Trương Tuần Quang cắt ngang những suy nghĩ tiêu cực của đối phương: “Anh em tôi là nam!”
“Ồ.” Hạ Phong Khinh gật đầu: “Thế thì xong rồi, dạo gần đây khán giả thích nhất kiểu, huynh đệ chính là bà xã.”
“Chúc mừng cậu, cậu có cặp đôi rồi.”
Trương Tuần Quang cạn lời nhìn đối phương: “Mai cậu vào đoàn phim đúng không? Tối nay bệnh nặng thế à?”
“Vẫn chưa.” Hạ Phong Khinh cười thảm: “Trước khi vào đoàn còn phải tập huấn tập thể.”
Trương Tuần Quang gật đầu hiểu ý: “À, chính là cái đoàn mà cậu nói là không quen ai hết đó hả? Tôi nhớ cậu diễn vai nam phụ tướng quân trẻ tuổi phải không?”
Hạ Phong Khinh nhắm mắt, dựa vào tường ngồi thụp xuống, tuyệt vọng lặp lại: “Tôi muốn chết.”
Trương Tuần Quang: “……”
Hắn ta đưa điện thoại ra: “Hay là cậu thử nhìn anh em mới của tôi cho vui một chút đi.”
“Cậu xem, lần đầu lộ mặt đã khiến Thẩm Độc bay xa tám viên gạch. Mà nam chính phim mới của cậu hình như là người của công ty Thẩm Độc đúng không?”
…
Đợt ghi hình lần này nhận được phản hồi cực tốt, Mạc Bắc Hồ quay lại Thiên Hỏa gần như có thể nói là vinh quy bái tổ.
Một mình cậu vác theo ba mươi cân đào, gặp ai cũng chia, đến cả bảo vệ ngoài cổng cũng được nhét cho hai quả.
Tạ Hào được quản gia Trương đẩy xe lăn đến công ty, vào mở cửa văn phòng đã nhìn thấy trên bàn chất hai đống đào.
Một đống là quà thắng giải của chương trình, đống còn lại chắc là đặc sản Mạc Bắc Hồ mang về cho hắn.
Quản gia Trương nở một nụ cười hiền từ: “Đúng là một đứa nhỏ tốt bụng.”
Tạ Hào nghiêng đầu: “Chú có cảm thấy……”
Quản gia Trương cúi đầu: “Gì cơ?”
Tạ Hào chỉ vào hai đống đào xếp ngay ngắn trên bàn: “Cậu ấy bày thế này, bàn làm việc của con trông giống hệt bàn thờ ấy.”
Quản gia Trương: “……”
…
Mạc Bắc Hồ vừa mới nghỉ ngơi chưa đầy hai hôm, đang đợi bản dựng đã biên tập của chương trình được phát sóng chính thức vào cuối tuần thì nhận được tin nhắn của Thẩm Nhạc Tâm.
— Bắt đầu thử vai rồi.
“Bắt đầu thử vai sớm như vậy, chắc chắn quá trình này sẽ kéo dài lắm đây.” Giọng của Thẩm Nhạc Tâm trong điện thoại hơi ồn ào, hình như xung quanh có rất nhiều người: “Dù sao cũng là một dự án lớn mà, mỗi vai diễn đều phải cân nhắc kỹ.”
“Đợt đầu tiên chắc là thử vai phụ trước. Hơn nữa, theo tin tức tôi hỏi được…”
Cô ấy cũng chẳng buồn nói tránh: “Nhóm thử vai sớm nhất của đạo diễn Chu Vân Thượng chính là nhóm ít có cơ hội nhất.”
“Ông ấy muốn tập hợp các cậu lại với nhau cho tiện loại bỏ.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
“Trước tiên cậu đừng vội suy sụp tinh thần.” Thẩm Nhạc Tâm tận tình khuyên bảo: “Được gặp mặt đạo diễn đã là một cơ hội rồi, đến lúc đó cậu chỉ cần thể hiện thật tốt thôi.”
“Không có kết quả ngay cũng đừng sốt ruột, trước khi bấm máy thì mọi chuyện đều có thể thay đổi.”
“Ừm.” Mạc Bắc Hồ ở đầu dây bên kia điện thoại ngoan ngoãn gật đầu: “Đã biết, cảm ơn cậu.”
“Tớ gửi cho cậu mấy quả đào, cậu nhận được chưa?”
Thẩm Nhạc Tâm cười rộ lên: “Nhận được rồi, tôi cũng mua một ít ủng hộ cậu, không ngờ cậu cũng gửi cho tôi.”
“Tôi giúp cậu nhét hai quả cho anh trai tôi luôn, bảo là cậu tặng -- chuyện anh ấy bị lôi ra 'vùi dập' lại trên hot search cậu cũng không cần lo, anh ấy không quan tâm mấy cái này đâu.”
“Biểu hiện của cậu trong chương trình tốt lắm, sau này có cơ hội cứ nhận thêm show thực tế như thế này. Cậu có sức hút cá nhân riêng, lên hình nhiều sẽ có lợi.”
Nói xong lại chuyển chủ đề: “Ví dụ như Trương Tuần Quang thì tôi khuyên hắn ta đừng đi, cái miệng 'nát' của hắn ta, lên show một lần là có thêm cả loạt phốt.”
Cảm nhận được sự quan tâm của đối phương, Mạc Bắc Hồ không kìm được mà bật cười.
Thẩm Nhạc Tâm cực kỳ tận tâm: “Tóm lại, bây giờ cậu cứ tập trung chuẩn bị thật tốt cho vai thiếu tá Phi Tinh, đọc lại tiểu thuyết nguyên tác. À đúng rồi, ngoài thiếu tá Phi Tinh, còn có bác sĩ quân y Trì Phi và tiểu tinh tặc Andre, cậu cũng nên thử nghiền ngẫm hai nhân vật này một chút.”
“Đôi khi không phải cứ thử vai nào là có thể diễn vai đó, hai nhân vật kia có ít đất diễn hơn một chút nhưng ngoại hình cũng hợp với cậu. Cứ chuẩn bị cả đi, biết đâu có cơ hội.”
“Thôi tôi phải bắt đầu quay rồi, cậu có chuyện gì thì cứ nhắn tôi, lúc nào rảnh tôi sẽ trả lời.”
“Không vui thì tìm Trương Tuần Quang tán gẫu, nhưng đừng nghe mấy ý tưởng 'xàm' của cậu ta.”
Mạc Bắc Hồ nghẹn lời một chút, nhỏ giọng biện minh cho đối phương: “Cậu ấy cũng không đến mức đó đâu…”
“Cậu không tin ư?” Thẩm Nhạc Tâm cười lạnh một tiếng: “Cậu thử hỏi hắn ta xem nếu người quản lý mặc kệ cậu thì phải làm sao bây giờ.”
Mạc Bắc Hồ do dự một chút, vẫn làm theo lời cô, nhắn cho Trương Tuần Quang một câu: “Tớ không được gặp người quản lý mấy ngày rồi.”
Trương Tuần Quang lập tức trả lời: “Cậu hỏi thử anh ta tan làm về đường nào.”
“Tôi sẽ đi 'chụp bao bố' đánh hội đồng cho cậu.”
Mạc Bắc Hồ: “……”