29. Chương 29

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù nói thế, nhưng Mạc Bắc Hồ còn chưa kịp kết thân với bạn mới đã bị Hứa Giao Quân kéo đi hóa trang, chuẩn bị chụp ảnh tạo hình.
Trang điểm cổ trang rườm rà hơn nhiều so với trang điểm hiện đại, còn phải đội mũ trùm đầu. Mạc Bắc Hồ bị mấy chuyên viên trang điểm giữ chặt trước bàn trang điểm, tranh thủ từng giây từng phút xem kịch bản.
Đúng như Hứa Giao Quân đã nói, thời lượng lên hình của cậu không nhiều, nhiệm vụ quay phim cũng không nặng nề, cơ bản không có lời thoại, cũng chẳng cần nghi lễ gì cả. Vai diễn này càng phù hợp với trạng thái "giải phóng bản tính" mà Khương Phù đã dạy cậu từ đầu – chỉ cần thoải mái diễn vai kẻ ngốc là được rồi.
Thời gian gấp gáp, Hứa Giao Quân đưa cậu kịch bản đã được đánh dấu, bảo cậu xem trước những đoạn liên quan đến mình, còn những phần khác thì đợi có thời gian rồi xem sau.
Mạc Bắc Hồ lật xem kịch bản một lượt, cũng đã hiểu đại khái mạch truyện.
Nam chính Lý Huyên, do Bạch Gia Trình thủ vai, là Tam hoàng tử đương triều. Tuổi còn trẻ đã được phong vương, mẫu phi là Hoàng quý phi được sủng ái nhất. Sau lưng hắn có Lâm gia, thế gia vọng tộc đứng đầu thiên hạ, làm chỗ dựa, khiến hắn có thể phân đình kháng lễ* với Thái tử trong triều.
*Phân đình kháng lễ: đại loại là không phân cao thấp, địa vị ngang nhau
Không lâu trước đây, Thái tử vì cố chấp muốn cưới nữ nhi tội thần làm Thái tử phi, sau khi được Hoàng thượng ban hôn thì bị cấm túc.
Hiện nay, người có hy vọng kế vị nhất chính là vị Tam hoàng tử đầy dã tâm này.
Còn nữ chính Thương An Du, do Liên Vũ Tình thủ vai, là tiểu thư tướng quân phủ lớn lên nơi biên cương, theo Chinh Tây tướng quân hồi kinh.
Trước khi tình yêu của hai người họ đơm hoa kết trái, họ phải đối mặt với nhiều cản trở từ thế lực bên trong và bên ngoài.
Với tiền lệ của Thái tử, Tam hoàng tử hẳn không dám dễ dàng sa vào lưới tình, huống chi bản thân hắn ta lại có tính cách sát phạt quyết đoán, thậm chí có thể nói là tâm ngoan thủ lạt. Tình tiết trong cốt truyện đại khái là Tam hoàng tử động lòng mà không tự nhận ra, miệng nói cứng nhưng trong lòng lại không cưỡng lại được, sau đó đối mặt với thế gia bên ngoài và đủ loại quyền lực hoàng tộc cản trở.
Mạc Bắc Hồ đóng vai Thập Nhất hoàng tử Lý Chiêu, trời sinh ngốc nghếch, lại kế thừa dung mạo kinh người của mẫu phi Lệ phi đã qua đời từ sớm. Dù sắp trưởng thành nhưng vẫn chậm chạp chưa được phong vương lập phủ, dường như tất cả mọi người đều lựa chọn bỏ qua cậu.
Mạc Bắc Hồ không kịp xem cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện, chỉ biết hôm nay sẽ quay một cảnh ban đêm, cũng là lần đầu tiên cậu xuất hiện trong cả bộ phim này – cậu phải mặc một thân bạch y, trèo lên cành đào trong viện của Hoàng quý phi, xuất hiện một cách kinh diễm dưới ánh trăng chiếu rọi.
Khiến Hoàng quý phi tưởng là oan hồn của Lệ phi năm xưa về quấy phá, liền cho người bắt cậu lại.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu gặp mặt nam chính Lý Huyên.
– Giai đoạn trước, đạo diễn vẫn gài một chút chi tiết ẩn ý mờ mịt, khiến người ta nghi ngờ liệu vị Thập Nhất hoàng tử với dung mạo kinh người này có đang giả ngốc hay không. Vì thế, lúc đầu xuất hiện kinh diễm cũng không cần diễn quá ngốc.
Mạc Bắc Hồ xem kịch bản xong, đặt lên đùi để nghiền ngẫm nội dung. Chuyên viên trang điểm bên cạnh trò chuyện với cậu: “Thế nào rồi?”
Mạc Bắc Hồ có chút cảm thán: “Đúng là một tình yêu gian nan trắc trở mà.”
Vai diễn của cậu thật ra cũng không khó.
Chuyên viên trang điểm nhịn không được cười: “Cậu còn xem cảnh diễn của hai người bọn họ à?”
“Ừm, xem xen lẫn một chút.” Mạc Bắc Hồ đang định gật đầu thì rất nhanh đã bị chuyên viên trang điểm giữ đầu lại.
“Đừng nhúc nhích.” Chuyên viên trang điểm nhéo nhéo mặt cậu, cảm thán: “Làn da cậu thật tốt, gần như nhìn không thấy lỗ chân lông nào cả.”
Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng nói: “Thật ra nếu mọc nhiều lông một chút cũng có thể không nhìn thấy lỗ chân lông.”
Chỉ cần lông tóc đủ rậm rạp, mọi khuyết điểm đều có thể che hết.
Chuyên viên trang điểm sửng sốt một chút, bị cách suy nghĩ của cậu chọc cười: “Có lý, sao nhân loại tiến hóa lại bỏ bớt lông nhỉ, có thể dùng để che khuyết điểm mà.”
“Đúng không!” Mạc Bắc Hồ rất vui vẻ vì đối phương đã tiếp thu ý kiến của mình, đang chuẩn bị thảo luận về chỗ tốt của việc có lông với đối phương, thì Hứa Giao Quân lại vội vã bước vào phòng hóa trang hỏi: “Thế nào rồi?”
Chuyên viên trang điểm nâng mặt Mạc Bắc Hồ rồi xoay về phía Hứa Giao Quân.
Sự nôn nóng trên mặt Hứa Giao Quân trong nháy mắt đã giảm bớt đi nhiều, khóe miệng cũng không thể nén lại được: “Ôi trời, tiểu mỹ nhân của tôi.”
Vương Tiểu Minh đứng ở cửa cảnh giác thò đầu vào.
Hứa Giao Quân tiếp tục nói: “Có phải nhìn có vẻ hơi thông minh rồi không.”
“Tiểu Hồ, cười ngây ngô một chút đi.”
Mạc Bắc Hồ lộ ra tám cái răng: “Hè hè.”
Hứa Giao Quân yên tâm: “Không sao rồi, không tệ.”
Vương Tiểu Minh cũng yên tâm, lại lần nữa ngồi xuống trước cửa.
“Nhanh lên đi.” Hứa Giao Quân thúc giục: “Mấy bộ khác đều mặc thử hết rồi chụp một ít ảnh, đặc biệt là trang phục mấy ngày sau, nếu như không thích hợp thì hôm nay còn có thể thức đêm sửa.”
Hắn ta dặn dò: “Buổi tối ăn ít một chút, quần áo của chúng ta mỏng, để có được dáng vẻ mảnh khảnh, thanh thoát, cũng không thể để bụng bị phồng lên được.”
Mạc Bắc Hồ đau khổ vô cùng mà gật gật đầu.
Hứa Giao Quân cười bổ sung: “Cũng không cần quá khổ sở, cảnh quay sau cậu sẽ có đồ ăn vặt, còn phải ăn không ít đấy.”
Hai mắt Mạc Bắc Hồ lại sáng rực.
Vương Tiểu Minh không yên tâm vén rèm lên, thương lượng với Hứa Giao Quân: “Đạo diễn, đồ ăn vặt có thể sắp xếp loại không đường hoặc ít đường được không? Nếu ăn nhiều thì vẫn phải khống chế.”
Ánh sáng trong mắt Mạc Bắc Hồ lại dập tắt.
Cậu đã nhận ra, “Không đường”, “Không calo”, “Khỏe mạnh” của nhân loại, chính là lời biện minh cho việc đồ ăn dở tệ.
Mạc Bắc Hồ chụp rất nhiều bộ ảnh tạo hình, ngoại trừ một bộ thật sự quá lớn cần phải sửa lại kích thước, những bộ còn lại đều khiến Hứa Giao Quân choáng váng trước nhan sắc và tán thưởng không ngớt.
Kết thúc buổi quay chiều, mặc dù Hạ Phong Khinh mệt muốn chết nhưng vẫn nhớ mình đã hứa với Trương Tuần Quang phải chăm sóc người mới, nên mang theo một phần cơm đến phim trường tìm Mạc Bắc Hồ.
“Tiểu Hồ?” Hắn ta lộ ra nụ cười thương hiệu rạng rỡ: “Cậu ăn cơm hộp của đoàn phim hay ăn với tôi? Tôi có mang phần của cậu đây.”
Hắn ta cười nói rất quen thuộc với nhiếp ảnh gia: “Vẫn chưa kết thúc công việc sao anh Trịnh?”
Nhiếp ảnh gia anh Trịnh cũng cười trả lời: “Sắp xong rồi, đang thu dọn thiết bị đây, chờ cậu ấy thay xong quần áo là có thể đi với cậu.”
“Nhưng mà đạo diễn có nói rồi, cậu ấy không được ăn nhiều.”
“Haiz.” Hạ Phong đồng cảm và lộ vẻ mặt thảm thiết: “Anh xem, làm nghề này của bọn tôi, đạo diễn không nói, chẳng lẽ bọn tôi còn dám ăn nhiều sao?”
Anh Trịnh vui sướng khi người gặp họa mà cười hai tiếng.
Mạc Bắc Hồ đã thay xong y phục cho cảnh diễn đêm, nhưng đi ăn cơm lại sợ làm bẩn quần áo nên Vương Tiểu Minh khoác thêm cho cậu một chiếc tạp dề ở bên ngoài.
Hạ Phong nhìn thấy cậu, nhịn không được cười ra tiếng: “Cái cậu này...”
Mạc Bắc Hồ không thấy có gì bất tiện, nhanh chóng chạy về phía hắn ta: “Chúng ta đi ăn cơm đi!”
“Ừm.” Hạ Phong hơi gật đầu: “Cậu đến đây vội vàng, chắc là không có xe, đến chỗ tôi đi.”
“Sau này muốn ngủ trưa hay gì đó đều có thể đến xe của tôi nghỉ ngơi.”
“Được.” Mạc Bắc Hồ đồng ý, nhưng vẫn nói thêm: “Nhưng mà đạo diễn Hứa nói với tui, cảnh quay của tui đều được sắp xếp tập trung, có lẽ mấy ngày nay tui cũng không có thời gian nghỉ ngơi.”
Hạ Phong nhìn cậu một cái đầy đồng cảm.
Hai người họ đi trước đi sau về phía xe bảo mẫu của Hạ Phong Khinh. Khi đi ngang qua một khu vực không có hàng rào chắn, Hạ Phong nhắc nhở Mạc Bắc Hồ: “Bên kia có fans, chú ý hình tượng.”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác cúi đầu nhìn chiếc tạp dề khoác ngoài trang phục diễn trên người mình. Hạ Phong Khinh: “...”
Hắn ta lặng lẽ đưa cho Mạc Bắc Hồ một hộp cơm, an ủi cậu: “Ít nhất nhìn như vậy cũng không quá chướng mắt.”
Hai người cùng nhau đi ra. Với tác phong chuyên nghiệp, Hạ Phong Khinh nở nụ cười và vẫy tay với fans: “Chào các bạn! Suỵt, đừng lớn tiếng quá nha, đoàn phim vẫn đang quay đấy, không nên ảnh hưởng đến họ.”
Âm thanh của fans lập tức nhỏ hẳn đi, còn có người vì kiềm chế sự kích động của bản thân mà che miệng lại.
Hạ Phong Khinh dịu dàng chào hỏi với họ: “Cảm ơn các bạn hôm nay lại đến xem tôi, cũng không cần vất vả đến thế đâu. Lúc quay về thì chú ý an toàn, ừm ừm, buổi tối nay tôi không có cảnh diễn, mọi người về sớm đi nha.”
Mạc Bắc Hồ cũng lẳng lặng theo sau lưng hắn ta, lặng lẽ quan sát cách ứng xử chuyên nghiệp của hắn.
Một vài cameraman chuyên nghiệp giơ máy quay chĩa thẳng vào Hạ Phong Khinh, có vài người cũng chĩa về phía Mạc Bắc Hồ.
Hạ Phong cười khẽ kéo Mạc Bắc Hồ qua giới thiệu: “Có ai đã xem chương trình của Trương Tuần Quang chưa? Có lẽ nhận ra cậu ấy đúng không?”
Có người thét chói tai đáp lại: “Tôi biết rồi! Là Hồ Hồ mạnh mẽ của chúng ta!”
Mạc Bắc Hồ thụ sủng nhược kinh: “Cậu biết tui à!”
Cô gái hưng phấn vươn tay về phía cậu, Mạc Bắc Hồ vội vàng đưa tay ra, vui vẻ nói: “Chào cậu, chào cậu!”
Xung quanh bùng nổ tiếng thét chói tai, rất nhiều người nhốn nháo muốn tiến lên sờ. Hạ Phong Khinh cả kinh, vội vàng kéo Mạc Bắc Hồ đang bị khen đến quên trời đất ra khỏi đám đông, đẩy cậu đi về phía xe: “Đừng đừng đừng! Một lát nữa chúng tôi còn có cảnh diễn đó, mọi người nhỏ giọng một chút! Làm ơn làm ơn!”
Chờ đến khi vào trong xe, Hạ Phong cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Mạc Bắc Hồ đưa cho hắn ta một cái đệm mềm, cảnh giác vén rèm che trong xe lên rồi nhìn ra bên ngoài một chút, lúc này mới ngồi trở lại, nghiêm túc gật đầu: “Xung quanh không có ai nữa, được rồi, cậu có thể than thở rồi.”
Hạ Phong: “...”
Hắn ta chậm rãi thu hồi nụ cười rạng rỡ trên mặt, che kín mặt, tự buông thả bản thân mà nói: “Trương Tuần Quang có bệnh à! Cậu ấy nói với cậu những chuyện này làm gì!”
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc nói: “Cậu ấy sợ cậu quá vất vả.”
Hạ Phong nhẹ giọng thở dài một tiếng: “Rốt cuộc hai người các cậu quen biết nhau bằng cách nào?”
Mạc Bắc Hồ chột dạ dời mắt đi: “Ừm, cái đó...”
“Thật ra cũng không, không quen biết lắm.”
“Bây giờ nói như vậy đã không kịp rồi.” Hạ Phong đưa cơm cho Mạc Bắc Hồ: “Thôi được, tôi trở về tra hỏi Trương Tuần Quang sau vậy.”
“Cậu ăn cơm nhanh đi, một lát nữa sẽ làm việc. Buổi tối tôi không có cảnh diễn – đến lúc đó tôi sẽ đến xem cậu.”
Mạc Bắc Hồ lắc đầu: “Không cần, Trương Tuần Quang nói cậu không thích đông người, cậu tự mình nghỉ ngơi nhiều một chút đi!”
“Tui không sợ đông người!”
Hạ Phong: “...”
Hắn ta đau đớn nhắm mắt lại: “Nếu như cậu khóc lóc đòi tôi đi cùng như Trương Tuần Quang, tôi liền có thể quang minh chính đại để cậu tự lập.”
“Nhưng cậu hiểu chuyện như vậy làm tôi rất khó xử!”
Hắn ta thở dài một hơi, ngửa mặt nằm dài trên ghế: “Tôi sẽ nhìn cậu một chút, không có chuyện gì thì trở về tẩy trang.”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, còn khen hắn ta: “Cơm của cậu ngon quá đi!”
Hạ Phong Khinh thản nhiên nói: “Khen cũng vô dụng thôi, không được ăn hết, lời anh Trịnh vừa nói cậu đều nghe thấy rồi chứ?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng kéo tạp dề lên, khoe vòng eo thon thả của mình: “Không có phồng!”
Hạ Phong Khinh: “...Vậy lại ăn thêm hai miếng nữa.”
Hắn ta có vẻ rất nguyên tắc mà nhấn mạnh: “Ít nhất cũng phải để lại một miếng.”
Cuối cùng Mạc Bắc Hồ chỉ để lại một miếng nhỏ một cách qua loa, Hạ Phong Khinh cũng giả vờ như không nhìn thấy, giúp cậu đậy nắp hộp cơm lại.
Trợ lý ở bên ngoài đã tới thúc giục, bảo Mạc Bắc Hồ ra hậu trường chờ trước, xem có cần dặm lại phấn hay không.
Mạc Bắc Hồ xuống xe, đưa điện thoại di động cho trợ lý Vương Tiểu Minh.
Vương Tiểu Minh nhắc nhở cậu: “Tiểu Hồ, có tin nhắn chưa đọc, là của Tiểu Tạ Tổng! Xem xem có chuyện gì quan trọng không.”
Mạc Bắc Hồ vội vàng mở ra xem.
Tạ Hào: “Tôi thấy rồi.”
Hắn chuyển tiếp một tấm ảnh, là ảnh chụp lúc Mạc Bắc Hồ bị Hạ Phong Khinh kéo chạy về phía xe bảo mẫu.
Trong ảnh là Mạc Bắc Hồ hớn hở, phấn chấn, Hạ Phong Khinh vẻ mặt bất đắc dĩ, hai người nhìn nhau cực kỳ thân mật.
Tạ Hào: “Bây giờ tôi biết tại sao Lộ Trưng lại bảo tôi ngày mai đi tham ban rồi.”
“Tiểu Hồ, cậu phải nhớ cho kỹ.”
“Cậu là đi hợp tác, không phải đi hòa thân.”
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát, trả lời một câu ứng phó mọi tình huống: “Dạ ông chủ.”
Mà hệ thống ngủ say trong đầu Mạc Bắc Hồ như bị một tia sét đánh trúng, nó hét lớn một tiếng: “Tiểu Hồ!”
“Chỗ này cũng có thể bán mà!”
“Chỗ này còn không có Phó Hoan!”