Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 44
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù Trương Tuần Quang mắc kẹt sâu trong vũng bùn nhưng vẫn hết sức lạc quan, còn quay ra an ủi ông lão: “Không sao đâu chú, chúng ta cứ xem đây như là một loại mặt nạ bùn, hoàn toàn tự nhiên.”
Hắn ta ngẩng đầu lên, vuốt ngược tóc ra sau, lộ ra vầng trán thanh tú, thậm chí còn cho hai tay vào túi quần: “Dầm mưa một chút có sá gì.”
Ông lão lại là một người nóng nảy, đáng tiếc lại đang mắc kẹt trong vũng bùn, bất lực kéo con trâu, vung tay mắng: “Sao cậu lại không chịu nghe lời khuyên, tôi bảo cậu đừng đến!”
Trương Tuần Quang ngẩng đầu lên, làm ra vẻ không nghe lời khuyên bảo.
Mạc Bắc Hồ cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Dù sao cậu ấy cũng đã đến rồi, mọi người đợi một chút...”
“Cái cậu này!” Ông lão thấy hắn chẳng để tâm, tức giận đến mức hù dọa hắn: “Cậu tưởng bùn này sạch sẽ lắm sao? Có đỉa đấy, có đỉa đấy! Đến lúc đó cậu mới biết sợ là gì!”
“Cái gì! Thiên nhiên tươi đẹp sao lại có loại đồ vật như vậy!” Trương Tuần Quang kinh hãi biến sắc, quay đầu lại dang hai tay về phía Mạc Bắc Hồ đứng trên bờ ruộng: “Hồ ái khanh, hộ giá!”
Mạc Bắc Hồ vốn định giấu đi thực lực của mình và gọi người đến giúp.
-- Trương Tuần Quang không gọi cậu kéo lên, phần lớn cũng là vì suy nghĩ đó.
Nhưng tình hình hiện tại đang cấp bách…
Mạc Bắc Hồ nắm chặt tay: “Tui đến cứu cậu!”
Cậu nghĩa vô phản cố, nhảy xuống xe, không nắm lấy bàn tay Trương Tuần Quang đang chìa ra, trực tiếp nắm chặt thắt lưng hắn, làm ra vẻ cực kỳ cố gắng, “Bóc” một tiếng nhổ phắt đối phương lên.
Đằng sau, camera phát sóng trực tiếp của Ngô Phi Phàm đang quay về phía hai người họ, còn hóng hớt, không chê chuyện lớn mà giải thích cho mọi người: “Được rồi, chúng ta có thể nhìn thấy tuyển thủ Mạc Bắc Hồ đã tiến vào 'sân thi đấu'! Thời tiết khắc nghiệt ở vũng bùn lầy lội, không biết các loại sâu bọ độc hại đang ẩn nấp ở đâu, chuyện này đối với cậu ấy cũng là một thử thách!”
“Nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ! Có thể nhìn thấy tuyển thủ Tiểu Hồ tinh thần phấn chấn, không sợ thử thách, chúng ta hãy cùng cổ vũ cho họ nào! Cố lên Tiểu Hồ! Cố lên Tiểu Trương!”
Bình luận ngoại trừ một số ít người đứng đắn lo lắng cho họ, còn lại đa phần là những người kém duyên, vui sướng khi người gặp họa--
“Hay lắm! Hồ Hồ mau 'đánh bại' A Quang ngốc!”
“Aaa, cười chết mất thôi! Tôi đã nói hai người họ gặp nhau nhất định sẽ có trò hay để xem mà!”
“MC ơi, anh đang đốt cái gì vậy! Là đốt mặt mũi của hai người họ sao!”
“Trương Tuần Quang, có fan hâm mộ anh thật sự khiến em ngại quá đi mất! Vốn dĩ thích anh đã thấy tự ti rồi, để lại chút thể diện cho con dân Ánh Sáng tụi em đi!”
Trong khoảng thời gian ở đoàn phim, Mạc Bắc Hồ đã bắt chước dáng vẻ của Lão Lý và Tiểu Béo, kỹ năng diễn xuất đã tiến bộ vượt bậc.
Ít nhất cậu đã rất giỏi đóng vai một con người yếu đuối rồi.
Cảm thấy đã đến lúc thể hiện 'diễn xuất', Mạc Bắc Hồ lúc này mới nhổ Trương Tuần Quang lên khỏi bùn với tiếng “Bóc” một cái.
“Tuyệt vời!” Ngô Phi Phàm vỗ tay cho họ.
Mạc Bắc Hồ vừa xách Trương Tuần Quang, vừa xoay người nhìn sang.
Cho dù vẫn luôn không quá để tâm đến những chuyện đó, Trương Tuần Quang cũng nhịn không được hắng giọng: “Khụ.”
“Thả tôi xuống trước đã, Hồ ái khanh.”
Hắn ta rơi xuống đất, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giấu một chiếc chân không mang giày ra sau lưng.
Nhưng Ngô Phi Phàm đã nhìn thấy, hắn đã nhìn thấy rồi thì không thể giả vờ không thấy được, vui vẻ hỏi khi thấy người gặp họa: “Ôi chao, Tiểu Trương, giày của cậu đâu?”
Trương Tuần Quang hơi đỏ mặt, quay đầu nói: “...Trong bùn.”
Ngô Phi Phàm nhịn không được bật cười.
“Cười cái gì mà cười!” Trương Tuần Quang trừng mắt nhìn hắn: “Anh chỉ biết cười, có thể giúp đỡ một chút không?”
“Tôi đã cổ vũ rồi mà.” Ngô Phi Phàm giơ cao điện thoại di động: “Hơn nữa cũng quay được cảnh tượng quý giá này, cả tư thế anh dũng của Tiểu Hồ nữa.”
“Anh Phi Phàm, trên xe có tấm bìa cứng không?” Mạc Bắc Hồ lau đi nước mưa trên mặt, cậu linh cảm cơn mưa này có lẽ sẽ càng lúc càng lớn, đề nghị: “Trải ra dưới đất đi ạ, chúng ta cũng kéo chú và con trâu lên.”
Ngô Phi Phàm vội vàng lấy tấm bìa cứng chưa bị mưa làm ướt, đang lót trong xe ba bánh đưa cho cậu, nhắc nhở: “Kéo người lên trước! Chuyện của chú để sau!”
“Không được!” Ông lão sốt ruột nắm chặt dây dắt trâu: “Không thể để trâu ở lại đây được! Nó sẽ bị bệnh mất!”
Trương Tuần Quang ngồi xổm trên bờ ruộng, cố gắng moi móc đôi giày của mình lên.
Động tác trên tay không ngừng, hắn ta còn khuyên nhủ ông lão: “Ôi chú ơi, chú nói vậy là sao, con người quan trọng hay con trâu quan trọng hơn đây!”
“Đương nhiên, tụi con đương nhiên không phải muốn bỏ mặc con trâu này, tụi con chỉ muốn chú tự lo cho bản thân trước, chú lớn tuổi như vậy mà còn dầm mưa bị bệnh, đến lúc đó ai sẽ chăm sóc trâu đây?”
Cũng không biết ông lão có nghe lọt tai hay không, Mạc Bắc Hồ trải tấm bìa cứng xuống đất, thử giẫm lên, cũng coi như có thể chịu được một chút trọng lượng, nhưng hiển nhiên không thể chống đỡ được lâu.
Thấy ông lão dường như vẫn cực kỳ kiên trì, Mạc Bắc Hồ do dự một chút, vẫn đưa tay về phía con trâu, muốn kéo con trâu này lên trước.
Ngô Phi Phàm thấy vậy, cũng không còn đứng ngây người trên xe ba bánh nữa, định đưa điện thoại phát sóng trực tiếp cho người khác rồi tự mình xuống giúp, mấy anh quay phim đã đặt thiết bị trên xe ba bánh xuống, xắn tay áo, chuẩn bị đến giúp Mạc Bắc Hồ.
“Anh đi lên đi!” Anh quay phim có tinh thần trượng nghĩa nói: “Chút sức lực này của anh, vẫn nên để tôi làm thì hơn.”
Trương Tuần Quang hao tâm tốn sức moi đôi giày của mình trong bùn lên, lắc lắc bùn lầy trên tay rồi ngẩng đầu: “Chờ một chút, tôi cũng đến giúp!”
Hắn ta vật lộn nhìn đôi giày, dường như đang nghĩ xem có nên mang vào hay không.
Mạc Bắc Hồ đưa tay về phía con trâu, ông chú cũng rất phối hợp đưa dây dắt trâu cho cậu, nhưng không nghĩ tới, khi Mạc Bắc Hồ đến gần, con trâu già vẫn luôn im lặng đứng trong bùn đất đột nhiên hoảng sợ kêu lên một tiếng "Moo", ra sức giãy giụa tứ chi, toàn bộ thân trâu đều kháng cự lùi về phía sau.
Ông chú tránh không kịp, bị nó đụng một cái, ngồi bệt xuống vũng bùn.
Mấy anh quay phim tiếp cận con trâu từ phía bên cạnh cũng gặp tai ương, ngã nghiêng ngả, dính đầy bùn đất, Trương Tuần Quang trượt chân, cả người lẫn giày cùng nhau lăn vào vũng bùn.
Mạc Bắc Hồ vừa mới dùng một chút tích phân để thi triển ảo thuật với con trâu già để khiến nó ngoan ngoãn trở lại thì đột nhiên không kịp trở tay, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mọi người ngã đầy đất.
Cậu ở đoàn phim đã gần như đã hình thành phản xạ có điều kiện là bắt chước thể năng của con người bình thường, lúc này thấy phản ứng của mọi người, lập tức nhập gia tùy tục, giả vờ như bản thân cũng không đứng vững được, cũng lăn vào vũng bùn theo.
Trương Tuần Quang vừa ngẩng đầu lên từ trong bùn đã bị cậu hất cho một thân bùn.
“Phì!” Trương Tuần Quang căn bản không biết bây giờ mình trông như thế nào, chỉ vào mặt Mạc Bắc Hồ mà cười ha ha: “Tiểu Hồ! Mặt của cậu ha ha ha!”
Mạc Bắc Hồ bò dậy, vô tội lau mặt, lúc này càng trây thêm một mớ bùn đất, bôi trét thành một khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu.
Cậu nhếch miệng phản bác: “Mặt của cậu cũng có hơn gì đâu!”
“Không sao cả!” Trương Tuần Quang vô cùng thuận tiện dùng khuỷu tay lau mặt, gạt bùn để lộ ra một vệt trắng trên mặt: “Fan của tôi đã quen hết rồi.”
Ngô Phi Phàm liếc mắt nhìn bình luận, dở khóc dở cười mà nói: “Tôi thấy dường như họ cũng không quen lắm đâu.”
"Vậy thì sao." Trương Tuần Quang đường đường chính chính quay đầu lại, lộ ra một khuôn mặt đầy bùn: “Mọi người cứ ngay ngắn mà xem, ai cũng là người bùn, ai cũng mất mặt thì tôi sẽ không còn mất mặt nữa.”
Ngô Phi Phàm: “...”
Mạc Bắc Hồ nhìn chằm chằm Ngô Phi Phàm: “Cũng không phải đều mất mặt.”
Ngô Phi Phàm giật mình, vội vàng che mặt mình lại: “Này, Tiểu Hồ cậu không thể bị 'dạy hư' được! Dù sao cũng phải để lại một người xuất hiện trước camera chứ, tôi là thể diện cuối cùng của mọi người đó!”
“Chậc.” Trương Tuần Quang khinh thường, thử rút chân mình ra: “Nếu đã như vậy rồi, vậy thì kéo họ lên trước rồi tính sau.”
Hắn ta làm ra vẻ thật sự mà phân tích: “Có phải nếu nước mưa nhiều làm cho đất bùn loãng ra thì lực hút sẽ không còn lớn như vậy nữa phải không?”
“Mọi người còn cử động được không? Trước tiên đẩy con trâu lên đã!”
Mấy anh quay phim thân thể khỏe mạnh gắng gượng đứng dậy, một đám 'người bùn' nhao nhao đưa bàn tay dính bùn về phía con trâu già.
Mạc Bắc Hồ đã an ủi được con trâu già đang sợ hãi, cậu kéo sợi dây, con trâu già liền cực kỳ ngoan ngoãn nghe theo mà cử động móng về phía cậu, so với dáng vẻ không hợp tác vừa rồi thì giống hệt như hai con trâu khác nhau.
Nhờ sự phối hợp của con trâu già, bọn họ cuối cùng cũng thuận lợi kéo được con trâu già lên bờ, đặt dây dắt trâu vào tay Ngô Phi Phàm.
“Cuối cùng cũng lên rồi!” Ngô Phi Phàm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nở một nụ cười thật lòng: “Nhìn xem khuôn mặt của mấy người các cậu kìa, giống y như vừa bị 'đạn bùn' bắn phá.”
Mặc dù vừa rồi hắn ta luôn cười nói với camera, nhưng thực tế vẫn có chút lo lắng cho họ. Chẳng qua hắn ta cũng không thể tùy tiện bỏ phòng phát sóng trực tiếp mà xuống giúp, nên đành phải vừa lo lắng suông vừa kiểm soát tình hình.
Trương Tuần Quang liếc nhìn hắn một cái, đột nhiên nở một nụ cười tà ác.
Ngô Phi Phàm như gặp phải kẻ địch lớn, nhưng căn bản không kịp tránh, “Bộp” một tiếng, trên mặt bị in một dấu tay bùn.
Trương Tuần Quang cười dữ tợn, chà chà mặt hắn: “Đến đây nào anh em! Cùng chung hoạn nạn! Nếu không thì trông anh lạc lõng lắm!”
“Tôi không phải là hình tượng này!” Ngô Phi Phàm giãy giụa cố gắng tránh né: “Tôi là MC, tôi có gánh nặng hình tượng, tôi phải kiểm soát tình hình!”
Mạc Bắc Hồ lặng lẽ đi lại hai lượt trong vũng bùn, cùng kéo ông chú quật cường và một anh quay phim đang lún sâu trong bùn ra ngoài.
Trương Tuần Quang nâng mặt Ngô Phi Phàm đến trước mặt Mạc Bắc Hồ: “Nào, Tiểu Hồ, cậu cũng 'thêm' cho anh ấy một chút đi.”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ nhìn chằm chằm khuôn mặt đã bị 'tàn phá' của Ngô Phi Phàm mà trầm tư.
Ngô Phi Phàm vẫn ngoan cố chống cự: “Tiểu Hồ! Tôi biết cậu khác với hắn ta, cậu không thể học cái xấu của hắn được!”
“Sao tôi lại xấu rồi?” Trương Tuần Quang dịu dàng xoa đều bùn lên mặt đối phương: “Tôi là em trai tốt của anh mà anh Ngô!”
Mạc Bắc Hồ do dự một chút, vẫn không 'làm dơ' Ngô Phi Phàm cùng Trương Tuần Quang.
“Cậu đợi một chút.” Cậu nói với Trương Tuần Quang: “Tôi giúp cậu đào giày.”
Trương Tuần Quang lộ vẻ mặt cảm động: “Anh em tốt!”
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm xuống, moi moi tìm, Trương Tuần Quang lúc này mới buông Ngô Phi Phàm ra, ngồi xổm bên cạnh cậu: “Cậu có để ý lúc nãy tôi vứt ở đâu không? Tôi quên mất.”
“Thật sự không được thì thôi vậy, chân đầy bùn của tôi, có mang giày hay không cũng không quá rõ ràng.”
“A!” Mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên: “Hình như tôi đã chạm vào rồi!”
“Thật sao?” Trương Tuần Quang hưng phấn đứng dậy, chuẩn bị đi giày: “Tôi biết ngay vẫn là cậu đáng tin cậy!”
Mạc Bắc Hồ cố gắng nhổ lên một cái, sau đó moi ra một con ếch bụng trắng lưng xanh từ trong vũng bùn.
Con ếch dùng hết sức lực cả đời, phát ra tiếng kêu tuyệt vọng: “Ộp ệch ộp ệch ộp ệch!!!”
Trương Tuần Quang cũng đã giơ chân lên, lúc này cứng đờ tại chỗ, có chút không thể tin nổi hỏi lại: “Tôi mang cái này à?”