Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Cơn mưa lớn, những 'chú khỉ bùn' và canh gừng ấm lòng
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn mưa trút xuống ào ạt, mãi vẫn chưa thấy dấu hiệu ngớt.
Hồng Mai giúp thu dọn hết ớt khô vào nhà, đoạn lo lắng nhìn ra ngoài: “Mưa to thế này, sao bọn họ vẫn chưa về nhỉ?”
“Chắc sắp về rồi ạ.” Tiểu Điền an ủi bà: “Mợ đừng lo, lúc con về thì bọn họ cũng chuẩn bị lên đường rồi.”
“Con đã dặn mợ nấu canh gừng, đợi bọn họ về thì uống một bát cho ấm.”
“Ôi.” Hồng Mai nhìn bình luận, cười đáp lời: “Không sao đâu, trời không chiều lòng người, nhưng chúng ta nhân định thắng thiên mà!”
“Chỗ bán ớt chiều nay có mái che, nên cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
“Trời mưa thì lượng người qua lại sẽ ít hơn một chút thật, nhưng kiểu gì cũng có người trong nhà hết đồ ăn phải ra ngoài mua sắm đúng không? Không thể bi quan thế được.”
Hồng Mai đang an ủi khán giả về chuyện thời tiết, thì đột nhiên thấy vài bình luận rõ ràng là vừa từ phòng livestream nhỏ bên cạnh chạy sang--
“Dì Hồng, bọn họ đến cửa rồi! Mau mở cửa mau mở cửa đi ạ (Các chị em phía sau đừng tiết lộ trước).”
“Huhuhu A Quang và Tiểu Hồ đáng thương quá, giống như mấy con cún nhỏ bị mưa xối ướt sũng, dì Hồng mau ra an ủi bọn họ đi (Giữ nguyên đội hình)”
“Sắp đến rồi, sắp đến rồi! Bọn họ sắp đến rồi! (Nhịn cười đấy nhé)”
Hồng Mai chưa hiểu chuyện gì, vội vàng bung dù ra mở cổng.
Vừa mở cổng, trước mặt bà là một hàng người lấm lem bùn đất, cười toe toét để lộ hàm răng trắng tinh.
Trương Tuần Quang cười rất kiêu ngạo: “Hì hì, dì Hồng, chúng cháu đã ăn chơi về rồi đây ạ.”
“Ôi trời ơi!” Hồng Mai không khỏi lùi lại một bước, trợn mắt đứng hình vài giây mới hoàn hồn khỏi cú sốc cực lớn này.
Bà vừa dở khóc dở cười vừa chỉ vào bình luận: “Mọi người đúng là đồ xấu xa! Toàn lừa dì thôi!”
“Đây... đây đâu phải là cún nhỏ bị xối mưa ướt! Đây là mấy con khỉ đen từ đâu chui ra thì đúng hơn!”
Khán giả trên khung chat đã lừa được Hồng Mai, lại còn cười hi hi ha ha mà ngụy biện--
“Sao lại không giống chó nhỏ! Ngốc Gia Gia và Husky nhà con sau khi lăn lộn trên bùn một vòng xong cũng y chang thế này mà.”
“Cứu mạng với! Ai không xem phòng livestream bên cạnh thì nhìn mấy người này bị bùn bắn cho lấm lem hết rồi kìa!”
“Giờ thì hay rồi, Trương Tuần Quang, lần này anh có màu chocolate rồi đấy, anh hài lòng chưa!”
“Thằng bé xui xẻo này, đừng để ba Hồ Hồ nhìn thấy...”
Sau phút giây kinh ngạc ban đầu, Hồng Mai mới chợt bừng tỉnh, ôm bụng cười đến mức không thở nổi: “Dì thật sự chịu thua rồi, các cậu lớn thế này mà vẫn còn chơi bùn được, ha ha ha!”
“Tiểu Ngô anh cũng thế à, không phải anh vốn ổn trọng sao? Sao anh cũng làm loạn theo bọn họ vậy?”
Trên người Ngô Phi Phàm vẫn tương đối sạch sẽ, anh ta xúc động đáp: “Tôi ổn trọng thật, nhưng không chống lại được hai người bọn họ phá tôi.”
“Hai người bọn họ còn mang theo một con thú cưng nhỏ về.”
“Ta đa!” Trương Tuần Quang giơ lên một con ếch xanh đang tuyệt vọng.
Hồng Mai: “...”
“Tôi đã bảo sao nãy giờ cứ có tiếng ộp ộp ồn ào.”
Bà giật giật khóe miệng: “Cậu không định nuôi nó đấy chứ?”
“Đúng vậy.” Trương Tuần Quang khoác vai Mạc Bắc Hồ: “Anh em tặng tôi, tôi sẽ trân trọng nó cả đời.”
“Tôi cảm thấy tuổi thọ của nó có lẽ không thể đi cùng tôi cả đời, nhưng tôi có thể ở bên nó đến hết đời.”
Hắn ta ghé sát vào camera, khoe cả bản thân và con ếch lên khung hình.
Bình luận lập tức điên cuồng một trận--
“Áaa tránh ra tôi sợ ếch áaa!”
“Thú cưng nhỏ đáng yêu quá, mang nó tránh xa ra cho tôi.”
“Có ai quản lý anh ấy không, người đại diện! Người đại diện đâu rồi! Tịch thu con thú cưng nhỏ của anh ấy rồi dẫn anh ấy đi rửa mặt sạch sẽ mau tôi không chịu nổi nữa!”
Trương Tuần Quang hài lòng với sự nhiệt tình của khán giả, vênh váo cầm con ếch bước vào sân.
“Hai người chúng ta bẩn quá.” Trương Tuần Quang đứng ngoài cửa nói: “Hay là anh lấy cho chúng tôi một xô nước, chúng tôi dội sơ trước ở bên ngoài nhé!”
Tiểu Điền khuyên: “Sao lại làm thế được, hai người đừng để bị cảm lạnh!”
“Tôi sẽ không cảm lạnh đâu.” Mạc Bắc Hồ lắc đầu, liếc nhìn cơ thể vẫn còn nhỏ nước bùn của mình, hiểu chuyện phụ họa: “Nếu chúng tôi cứ thế vào phòng tắm, tắm rửa cũng mất thời gian lắm, vẫn nên tắm tạm ở bên ngoài đi.”
Tiểu Điền còn đang lo lắng cho bọn họ, thì Ngô Phi Phàm đã vào trong lau mặt, tiện thể xách xô nước ra.
Ngô Phi Phàm hùng hổ xách xô nước: “Đứng nghiêm! Tôi muốn báo thù! Tạt hai người một xô nước!”
Mạc Bắc Hồ ngó trái ngó phải, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà tui đâu có...”
Ngô Phi Phàm hơi suy nghĩ, gật đầu ra hiệu cậu tránh sang một bên: “Tiểu Hồ tránh ra, Trương Tuần Quang! Ăn một xô nước của tôi đi.”
“Anh nghĩ kỹ chưa?” Vào những lúc như thế này, Trương Tuần Quang vẫn để hai tay đút túi, kiêu ngạo nhếch khóe miệng dính đầy bùn: “Tôi sẽ đánh trả đấy.”
Ngô Phi Phàm: “...”
Trương Tuần Quang nghiêng đầu: “Tôi thì không sao cả, bị dội một chút nước thôi, nhưng anh đã chắc chắn chưa? Tôi sẽ tạt lại nước tắm của tôi đấy, tôi đoán chừng lần này tắm xong toàn là nước bùn thôi.”
Ngô Phi Phàm: “...”
Anh ta mặt mày đau khổ đặt xô nước xuống, như thể đang tự an ủi bản thân: “Cậu nói xem tôi đi chọc hắn ta làm gì.”
Trương Tuần Quang tự đắc cầm xô nước, nhận lấy xà phòng Hồng Mai đưa tới, cùng Mạc Bắc Hồ và một nhóm anh quay phim cũng vừa lăn lộn trong bùn, dội sạch bùn đất trên người ngay trong sân trước.
Mạc Bắc Hồ nhìn hắn ta dội sạch bùn trên chân, nhắc nhở: “Gội đầu trước đi, từ đầu đến chân, nếu không thì lại bẩn đấy.”
“À!” Trương Tuần Quang bừng tỉnh gật gật đầu.
Hồng Mai có chút bất đắc dĩ: “Cái đầu óc này của cậu đấy!”
“Làm sao đâu!” Trương Tuần Quang hợp tình hợp lý đáp: “Đầu óc con bị vào nước rồi, có chút vấn đề là bình thường mà!”
Hắn ta đổ nước lên đầu, đánh bọt gội. Các anh quay phim vì tránh lọt vào ống kính, tự giác đứng cách xa bọn họ một khoảng. Lúc này, hai người đã gột sạch bùn đất trên người, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ vốn có, cảnh tượng dùng nước dội người cũng có thể xem là mãn nhãn.
Khán giả trên khung chat lúc nãy còn cười hi hi ha ha, rất nhanh đã bị một màu sắc khác thay thế.
Trương Tuần Quang hất đầu, vuốt toàn bộ tóc ra sau, cợt nhả khoác vai Mạc Bắc Hồ nói: “Ôi, đúng là một anh đẹp trai sạch sẽ thoải mái như xuất thủy phù dung* mà!”
*Xuất thủy phù dung (出水芙蓉): có nghĩa là “Phù dung vừa nở khỏi mặt nước” hay “Hoa sen vừa nhô lên khỏi mặt nước”, thường được dùng để miêu tả vẻ đẹp thanh tao, tinh khiết, trong sáng của người phụ nữ, đặc biệt là vẻ đẹp tự nhiên, không cần trang điểm cầu kỳ.
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn ta: “Hả?”
Cậu hơi do dự, rồi như thể để khích lệ mà vỗ vỗ vai Trương Tuần Quang: “Ừm ừm, cậu đẹp trai.”
Khán giả trên khung chat quỷ dị trầm mặc trong chớp mắt, sau đó lại lần nữa bùng nổ--
“Đủ rồi, vừa rồi tôi còn muốn nói hình ảnh này thật k*ch th*ch!”
“Em cầu xin anh, Trương Tuần Quang anh ngậm miệng lại một lát đi!”
“Sự thật chứng minh, người đàn ông hài hước và gợi cảm thật sự không thể hòa hợp, Trương Tuần Quang anh... [rơi lệ] [rơi lệ]”
Bình tĩnh mà xét, Trương Tuần Quang có thể lăn lộn đến mức độ nổi tiếng như hiện tại, khuôn mặt kia tuyệt đối không tệ, hơn nữa hắn ta nhảy cũng không tồi, cơ bắp trên người không khoa trương như Lộ Trưng nhưng cơ bụng vô cùng rõ ràng, trên cánh tay cũng có đường cong mượt mà, là dáng người cơ bắp mỏng mà đại đa số mọi người đều có thể chấp nhận.
Đáng tiếc là cái tính cách này của hắn ta.
Bình thường khi muốn làm dáng thì không sao, nhưng chỉ cần gặp người mà hắn ta có thể chơi cùng là lập tức bật chế độ điên cuồng, chẳng khác gì Husky.
Mạc Bắc Hồ dội nước sạch trên đầu, nheo mắt lắc đầu, cũng học theo dáng vẻ của Trương Tuần Quang mà vuốt tóc ra sau, để lộ cái trán trơn bóng.
Người Mạc Bắc Hồ ướt dầm dề, thoạt nhìn có chút yếu ớt đáng thương, Hồng Mai đưa khăn lông cho cậu, giọng nói không khỏi dịu dàng hơn: “Mau vào thay quần áo ướt đi, sau đó nhanh chóng uống chén canh gừng.”
“Dạ!” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn đồng ý, gọi Trương Tuần Quang: “A Quang cậu cũng nhanh lên!”
“Biết rồi biết rồi!” Trương Tuần Quang quay đầu lại ném cho cậu một cái liếc mắt đưa tình: “Tôi đây là vì ratings của tổ chương trình, định dùng sắc đẹp dụ dỗ mọi người một chút đấy!”
Ngô Phi Phàm uống canh gừng, vẻ mặt nghiêm túc nhấn mạnh: “Chúng ta là chương trình đàng hoàng, không phải dựa vào những cái này để bán nông sản đâu!”
Nói xong, anh ta giơ camera livestream trong tay lên, xoay một vòng về phía Mạc Bắc Hồ, ngoài miệng nghiêm túc nói: “Các bạn khán giả, chúng ta không nhìn tên ngốc ngoài cửa nữa, chúng ta hãy xem Tiểu Hồ đã hi sinh vì chương trình của chúng ta này, có nhu cầu thì mua ủng hộ một ít nhé!”
Mạc Bắc Hồ hơi trợn tròn mắt, nhất thời không biết có nên vào trong thay quần áo hay không.
“Đi đi đi đi!” Vẫn là Hồng Mai cho Ngô Phi Phàm một cái đánh: “Để Tiểu Hồ vào thay quần áo trước đi!”
Bà cười cười với camera: “Lát nữa chúng tôi sẽ nghỉ ngơi một chút, mọi người ăn cơm xong thì đi ra chợ nhé, hôm nay trời mưa to, nếu không tiện đến thì mọi người cũng đừng miễn cưỡng, đặt hàng trên mạng cũng giống nhau mà...”
Bà lập tức mở to mắt.
Trương Tuần Quang cũng đang vênh váo đi ngang qua, dừng chân lại trước mặt bà: “Sao vậy dì Hồng, bị sắc đẹp của tôi làm cho kinh ngạc rồi ư?”
“Bán xong rồi!” Hồng Mai kinh ngạc ngẩng đầu lên, không để ý Trương Tuần Quang đang liếc mắt đưa tình trước mặt bọn họ, vội vàng gọi tổ đạo diễn: “Vẫn chưa đến buổi chiều mà, chúng ta đã bán hết rồi! Cái này... Hay là lại thêm chút nữa?”
Tổ đạo diễn hai mặt nhìn nhau, biểu cảm ai nấy đều có chút kỳ lạ.
Khán giả mua hàng trên khung chat đều cực kỳ kiêu ngạo--
“Con mua con mua! Dì Hồng mau khen con!”
“Ủng hộ thần tượng xui xẻo nhà mình, tiện thể mua một chút.”
“Vì chương trình quá chiều fan, vậy chúng ta cũng tiện thể chiều chương trình một chút đi! Vẫn còn ớt giá gốc nữa, nhanh mang lên nào!”
“Aaa con đến muộn nên chưa kịp mua nữa! Còn suất ưu đãi không ạ!”
Hồng Mai xắn tay áo lên, nhét điện thoại vào tay Ngô Phi Phàm, nhướng mày với camera: “Mấy đứa nhỏ ngoan cứ đợi chút, dì Hồng lại đi xin thêm chút ưu đãi cho các con.”
“Dì đi gặp cái ông đạo diễn keo kiệt kia.”
Thấy Hồng Mai đã đến gần, tổ đạo diễn như gặp đại địch.
Hai bên thương lượng một lúc, cuối cùng vẫn không địch lại dì Hồng uy vũ, lại cho chương trình thêm hai nghìn đơn ưu đãi.
Dì Hồng thắng lợi trở về, mang theo vẻ kiêu ngạo nhìn khung chat khen mình, chỉ nhặt những lời hay để nghe, cười vô cùng rạng rỡ.
“Cái gì, thấy dì Hồng lại xinh đẹp hơn?” Hồng Mai chống cằm cười: “Ôi ôi thật biết khen, khen đúng ý dì Hồng rồi.”
“Dì nói cho con biết gần đây dì ngủ ngon lắm, từ lần trước ghi hình cho chương trình xong, cũng không biết tại sao, buổi tối không nằm mơ cũng không mất ngủ, ngủ rất say.”
Bà nói một cách thấm thía: “Người vẫn phải ăn ngon uống tốt ngủ sâu mới được, mấy đứa cũng vậy, mấy đứa nhỏ ngoan, đừng để bản thân thiệt thòi đấy.”
Mạc Bắc Hồ đã thay quần áo đi ra, nghe lời dì Hồng nói thì lộ ra một nụ cười ẩn sâu công danh.
“Tiểu Hồ thay xong rồi à?” Hồng Mai đưa bát canh gừng nóng hổi cho cậu: “Nào, uống một bát đi.”
Mạc Bắc Hồ nghe lời uống một ngụm, sau đó nhanh chóng nhăn mặt lại.
Canh gừng mặc dù bỏ thêm đường đỏ, nhưng dù sao vẫn nồng mùi gừng, Mạc Bắc Hồ có chút không quen uống.
Hồng Mai nhìn cậu cười: “Ôi trời, con cũng không quen uống à? Cố chịu nào, cái này tốt cho sức khỏe, nghe lời dì, bịt mũi một hơi uống hết đi.”
Mạc Bắc Hồ mặt ủ mày ê, một cánh tay của Trương Tuần Quang từ phía sau duỗi tới, bưng bát đưa đến bên miệng cậu, còn bóp giọng nói: “Đại Lang, uống thuốc đi--”
*Trong truyện Thủy Hử, nhân vật Võ Tòng có người anh tên Võ Đại Lang, một người lùn, yếu, xấu, nhưng lấy được vợ đẹp là Phan Kim Liên. Phan Kim Liên ngoại tình với Tây Môn Khánh. Để giết chồng, Phan Kim Liên và tình nhân pha thuốc độc vào thuốc bổ rồi ép Võ Đại Lang uống. Câu “Đại Lang, uống thuốc đi!” chính là lời gọi khi đưa thuốc độc cho chàng ta.