Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 46
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ dù không hiểu đây là gì, nhưng bản năng mách bảo cậu có điều gì đó nguy hiểm, cậu hốt hoảng đẩy bát ra: "Làm gì vậy, làm gì vậy!"
"Thế này tốt rồi." Ngô Phi Phàm cười hì hì chỉ vào bọn họ: "Hai người các cậu lại có gói meme mới rồi."
Trương Tuần Quang chẳng hề để tâm, bưng bát canh gừng của mình lên cụng vào bát Mạc Bắc Hồ một cái: "Cạn! Tiểu Hồ! Uống cạn một hơi!"
Tiểu Hồ nhắm tịt mắt, chỉ còn cách bịt mũi uống một hơi cạn sạch.
Uống xong, cậu không nhịn được mà ghét bỏ quay người lè lưỡi.
Hồng Mai nén cười, múc cho cậu một thìa nhỏ đường trắng từ trong bếp: "Con nếm cái này cho bớt vị gừng đi, dì không hay mang kẹo theo người, con tạm dùng vậy."
Trương Tuần Quang thì chẳng chê mùi gừng chút nào, còn cợt nhả đùa với Hồng Mai: "Dù sao dì cũng là minh tinh, phải kiểm soát đường chứ."
Hồng Mai lườm hắn ta một cái: "Tôi phải kiểm soát đường không phải vì là minh tinh, mà vì tôi bị tiểu đường!"
Trương Tuần Quang cũng không còn vẻ vui đùa, hiếm hoi nghiêm túc gật đầu: "Vậy đúng là phải ăn ít đồ ngọt thật."
"Trưa nay chúng ta ăn ở đây phải không? Có cần dặn họ làm đồ ăn ít đường thôi không?"
Hồng Mai bật cười: "Trong đồ ăn thì có thể cho bao nhiêu đường chứ? Chúng ta đến đây là để thưởng thức món ăn địa phương nguyên vị, nếu để người ta sửa đổi, biết đâu lại mất đi hương vị đặc trưng đó."
"Hơn nữa gần đây dì rất ổn định, các chỉ số đều không cao, không cần lo lắng chuyện đó đâu."
Cô cười vỗ vỗ Mạc Bắc Hồ: "Nhưng Tiểu Hồ cũng đừng lo, dì đã hỏi họ rồi, có cả món không cay, đến lúc đó con cũng có thể ăn được."
Dường như bà đã quen chăm sóc người khác, nhưng lại không muốn mình làm phiền lòng ai.
Mạc Bắc Hồ nhớ lại món bánh bao chấm dầu ớt đỏ ăn buổi sáng, bỏ qua cái vị cay làm đầu lưỡi và khoang miệng cậu đau rát, hương thơm nồng đậm vẫn rất ngon. Cậu không nhịn được mím môi, lấy hết can đảm nói: "Không sao! Con ăn được!"
*Cuối chương, một kiến thức khoa học, thật ra cay không phải hương vị mà là một loại cảm giác đau đớn của đầu lưỡi.
"Tốt lắm, có chí khí!" Trương Tuần Quang vỗ vỗ vai cậu: "Mà này, hình như người đại diện của tôi có mang theo sữa bò, đến lúc đó sẽ cho cậu để giải cay."
Mạc Bắc Hồ vừa cảm kích gật đầu vừa lo lắng nhìn dì Hồng.
Ngoài việc ngủ không ngon, hóa ra ăn uống cũng không thể tùy tiện. Cơ thể con người thật yếu ớt, sau này cậu phải tìm cơ hội, lại tốn chút tích phân chúc phúc cho dì ấy một chút.
Mấy người đơn giản vệ sinh cá nhân một chút, chuyên viên trang điểm của chương trình cũng tiến lên dặm lại lớp trang điểm.
Vừa đúng giờ cơm, người trong thôn đã mang cơm và đồ ăn đến cho họ.
Trương Tuần Quang hít hít chóp mũi, không tự chủ bước về phía đó, cố gắng thoát khỏi chuyên viên trang điểm: "Thôi mà, hôm nay trời mưa, lát nữa dầm mưa thì trang điểm cũng trôi hết cả thôi..."
Chuyên viên trang điểm một tay giữ hắn ta lại: "Cậu đang nghi ngờ năng lực chuyên nghiệp của tôi à! Tôi đã trang điểm chống thấm nước cho cậu rồi đấy!"
Trương Tuần Quang mắt trông mong nhìn mọi người ăn cơm, miệng lại nói: "Mọi người ăn trước đi, đừng quan tâm sống chết của tôi."
Nhưng vẻ mặt hắn ta thì hoàn toàn không giống thế.
Mạc Bắc Hồ quay đầu nhìn hắn ta, gắp một miếng thịt ba chỉ hun khói của nhà nông nhét vào miệng hắn ta.
Trương Tuần Quang lập tức thay đổi sắc mặt, cảm động đến mức suýt chút nữa bật khóc, mơ hồ không rõ nói: "Huhuhu ngon quá Tiểu Hồ ơi! Tôi yêu thịt hun khói!"
Chuyên viên trang điểm: "... Có phải đang ngược đời không nhỉ?"
Trương Tuần Quang trân trọng nhai miếng thịt hun khói, sau khi nuốt xuống, chỉ số thông minh dường như cũng theo đó mà quay trở lại, đột nhiên hắn ta nhận ra có gì đó không đúng: "Hả? Tiểu Hồ sao lại được ăn cơm rồi?"
"Bởi vì cậu ấy ngoan, ăn xong không vội vàng vào bếp nhìn lén, mà chịu khó để tôi dặm trang điểm trước." Chuyên viên trang điểm giữ Trương Tuần Quang đang quấy phá lại: "Sắp xong rồi, anh nhịn thêm một chút đi."
Trương Tuần Quang đành phải dùng ánh mắt thâm tình nhìn chằm chằm bàn cơm, còn gọi Mạc Bắc Hồ: "Tiểu Hồ gắp cho tôi hai miếng thịt hun khói nữa đi, phải là loại nạc mỡ đan xen ấy, đúng rồi, đúng rồi, mắt cậu tinh thật, tôi vừa rồi chính là nhìn trúng miếng đó đấy!"
"Ơ, bát nước bên cạnh cậu là cái gì vậy? Sao chúng tôi không có?"
Mạc Bắc Hồ thành thật trả lời: "Đây là Tiểu Điền cho tớ, cô ấy nói nếu tớ muốn thử món cay nhưng lại không ăn được, có thể nhúng qua nước trước đã."
"Nhưng mà cô ấy nói, để chiều lòng khách từ nơi khác đến, họ đã giảm bớt độ cay rồi, tớ cũng có thể thử xem."
"Ha ha ha!" Trương Tuần Quang cười hả hê khi thấy người khác gặp họa: "Bé cưng bị cay đúng không? Tiểu Hồ, cậu sang ngồi bàn trẻ con đi, tôi ăn cay được, để tôi nếm thử cho!"
Cuối cùng hắn ta cũng trang điểm xong, khoảnh khắc chuyên viên trang điểm buông tay ra, hắn ta hệt như ngựa hoang thoát cương mà phóng ra ngoài.
Làn đạn vốn dĩ còn đang chảy nước miếng thèm thuồng đồ ăn nhà nông, lúc này lại đột nhiên thay đổi phong cách --
"Ngại quá, thể chất đứa nhỏ này dễ béo, bình thường phải khống chế ăn uống, đói quá nên ăn hơi cuồng dã một chút, mọi người thông cảm nhé."
"Anh ơi anh ăn ngon quá, em nhịn không nổi, cho em ăn cùng một bát!"
"Trời ơi sao giới giải trí lại để Tử Hàm nhà chúng tôi đói thành như vậy, tôi phải gọi điện thoại cho các người!"
*Tử Hàm nhà tôi (我家子涵): Đây là một loại từ ngữ mạng bắt nguồn từ 1 hình chụp cuộc đối thoại của 1 nhóm phụ huynh lớp mẫu giáo nổi trên mạng. Trong cuộc đối thoại, mẹ của bé Tử Hàm nhắn tin hỏi giáo viên chủ nhiệm là sao trên người con nhà mình có nốt muỗi đốt?
Cô giáo nhắn trả lời là nhà trẻ có diệt bọ mỗi tuần, nhưng khó mà có thể diệt được hết, bị muỗi đốt 1 nốt như thế cũng là hiện tượng bình thường thôi ạ!
Tưởng đến đây là kết thúc, ai ngờ mẹ của Tử Hàm lại nhắn: Thế sao trên lớp có bao nhiêu bé như vậy mà muỗi đốt mỗi Tử Hàm nhà tôi,... Từ đây thì mọi người thường đùa mở đầu như dị mỗi khi muốn kiếm chuyện.
"Thật ra, mọi người có phát hiện không, Tiểu Hồ ở bên cạnh vừa hít hà hít hà vừa âm thầm ăn cơm, một chút cũng không hề ít hơn Trương Tuần Quang đâu..."
"Suỵt! Suỵt! Đừng để người đại diện nhìn thấy!"
Mạc Bắc Hồ và Trương Tuần Quang đang cố gắng ăn cơm, Hồng Mai với vẻ mặt hiền từ nhìn họ, không ngừng gắp thêm đồ ăn cho họ.
Đột nhiên, một bóng đen bao trùm lên đầu hai người.
Mạc Bắc Hồ đang khó hiểu ngẩng đầu lên, Trương Tuần Quang vừa cố gắng lùa cơm vào miệng vừa nhắc nhở cậu: "Đừng quay đầu lại! Ăn nhanh lên!"
Mạc Bắc Hồ không có kinh nghiệm phong phú như hắn ta, dù đã nhận được tín hiệu của hắn ta, nhưng động tác cúi đầu vẫn chậm mất một nhịp, rất nhanh đã bị người ta giữ lấy đũa.
Phía sau, ánh mắt Vương Tiểu Minh sâu thẳm: "Tiểu Hồ, không thể ăn nữa, đây đã là chén thứ ba rồi."
Mạc Bắc Hồ: "!"
Bên cạnh, người đại diện của Trương Tuần Quang, Phương ca, còn trực tiếp hơn.
Phương ca cười lạnh một tiếng: "Cũng gần đủ rồi nhỉ? Mỗi tuần một bữa ăn thả ga ở đây, nhưng cũng đừng buông thả quá!"
Trương Tuần Quang đã sớm nhét đầy miệng đến mức cực hạn, lúc này đang ngẩng đầu lên, hai má phồng phồng, đắc ý nhìn Phương ca, nhướng mày thậm chí còn có chút khiêu khích.
Phương ca hận không thể rèn sắt thành thép: "Anh có nhớ mình là thần tượng hay không hả!"
Trương Tuần Quang miệng đầy thức ăn kêu lên: "Ưm ưm ưm ưm!"
Phương ca chỉ có thể nghe ra từng tiếng 'ừm' với âm điệu khác nhau: "Nói cái gì thế, nuốt xuống rồi nói chuyện!"
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn đưa bát cơm lên, nhìn Trương Tuần Quang rồi nói: "Hình như cậu ấy nói, anh ấy tình nguyện sau này đi phòng tập thể thao thêm hai giờ."
"Ừm!" Trương Tuần Quang cảm động vỗ vỗ Mạc Bắc Hồ: "Anh em, cậu hiểu tôi!"
Phương ca lạnh lùng thu lại chén của hắn ta, lườm một cái: "Cậu đã phải đi tập thêm hai giờ rồi đấy!"
"Ôi trời!" Hồng Mai đau lòng nhìn họ: "Đã bảo con cái dậy thì ăn hết sạch cha mẹ mà, hai đứa nó đều đang ở độ tuổi ăn được, buổi chiều còn làm việc đồng áng, ăn nhiều chút cũng là bình thường thôi! Đâu phải bữa nào cũng như vậy."
Nhưng bà ấy nói vậy thôi, chứ cũng biết người đại diện là vì tiền đồ và sự nghiệp tương lai của họ, chỉ là bà ấy đau lòng cho họ.
"Ăn trái cây đi." Tiểu Điền mang một đĩa trái cây tươi lên, cười nói với người đại diện: "Tráng miệng bằng trái cây thì ăn được chứ ạ?"
"Không phải tráng miệng bằng trái cây, mà là thường xuyên chỉ được ăn trái cây." Trương Tuần Quang hít hít mũi, bịt mặt làm bộ đáng thương: "Tôi thật vất vả mới tìm được một món salad ngon, anh ấy còn nói salad nhiều calo, không được thêm!"
"Huhuhu, khổ thân đứa nhỏ quá!"
Phương ca trực tiếp lấy trái cây nhét vào miệng hắn ta, mặc kệ tất cả những lời hoa hòe lòe loẹt, quay người rời đi.
Trương Tuần Quang dựa vào Mạc Bắc Hồ bi phẫn "hừ hừ" hai tiếng, lại như nhớ ra điều gì đó mà ngồi thẳng người dậy, đối diện với camera nói: "À đúng rồi, tôi và người đại diện của tôi vẫn luôn ở chung như vậy, anh ấy cũng là vì tốt cho tôi, mọi người đừng làm quá lên, cũng đừng thật sự đi nói anh ấy nha!"
"Dì Hồng xem, hướng gió trên làn đạn không có vấn đề gì chứ?"
Mạc Bắc Hồ tò mò thò đầu nhìn phòng phát sóng trực tiếp, quay người an ủi hắn ta: "Yên tâm đi, không ai mắng Phương ca đâu."
Ngô Phi Phàm vô tình bổ sung: "Họ đều đang cười cậu đấy."
"Không phải chứ?" Trương Tuần Quang tức đến mức vỗ bàn: "Thật sự không ai thương xót tôi sao?"
Mặc dù mọi người ồn ào nhốn nháo, nhưng cũng nhanh chóng thu dọn xong đồ dùng cần thiết cho buổi bán hàng chiều, chuyển một xe ớt tươi đến chợ.
Mỗi lần tổ chương trình tìm địa điểm cũng đều có sự cân nhắc.
Vì sợ hàng hóa của mình sẽ cướp mất mối kinh doanh của các thương nhân bình thường xung quanh, lần bán đào trước họ không đến chợ rau chợ trái cây, lần này cũng vậy, họ bán ớt cay, cố ý tìm một khu ẩm thực trong nhà có mái che bằng kính.
Một đoàn người họ đông đúc, các tiểu thương xung quanh đều tò mò xem họ bán gì, khi nhìn thấy họ khuân lên từng sọt ớt màu sắc rực rỡ, ai nấy đều lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Trương Tuần Quang vừa lộ mặt, không ít người trẻ tuổi đã nhận ra hắn ta, ngay lập tức có nhiều người dừng lại chụp ảnh vây quanh.
Cảnh tượng như vậy Trương Tuần Quang cũng đã thấy nhiều nên chẳng lấy làm lạ, hắn ta kéo cổ họng hô một tiếng: "Chúng tôi là chương trình trợ nông, lát nữa bày xong quán là có thể mua! Ớt cay thôn Cái Chậu, một đồng một cân!"
Mạc Bắc Hồ dọn ớt đi theo sau lưng hắn ta, nói ra lời thoại đã được phân công trước đó: "Giới hạn mười cân, xin xếp hàng có trật tự. Sau khi mua xong có thể xin chữ ký, chụp ảnh, nhưng đừng làm ảnh hưởng đến các tiểu thương khác, cảm ơn mọi người!"
Trương Tuần Quang đang định quay đầu lại khen cậu, vừa quay đầu liền thấy cậu đang khiêng mấy sọt ớt gần như cao hơn cả người mình, hắn ta vẫn bị chấn động trong giây lát.
Mạc Bắc Hồ vô tội chớp chớp mắt: "Sao vậy?"
"Trọng lượng này vẫn ổn chứ?"
Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua số ớt vừa khiêng, cậu đã đặc biệt nhờ hệ thống giúp mình kiểm tra, khống chế trong phạm vi trọng lượng mà người bình thường có thể khiêng được.
"Hồ Hồ." Trương Tuần Quang không nhịn được nhéo nhéo cánh tay cậu: "Đúng là một người đàn ông có cảm giác an toàn."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Cô gái xếp hàng đầu tiên không nhịn được hét lên: "Trương Tuần Quang anh làm gì vậy! Anh đừng tùy tiện sờ người ta như thế!"
Trương Tuần Quang đại nộ: "Sao! Tôi sờ hai cái thì có sao chứ!"
Mạc Bắc Hồ chú ý tới ảnh chụp Trương Tuần Quang trên điện thoại cô gái, nhỏ giọng nhắc nhở hắn ta: "Hình như cô ấy là fan của cậu đấy."
"Tôi biết." Trương Tuần Quang trừng mắt lại: "Ngoài nhà tôi ra, còn nhà ai có fan có thể kiêu ngạo như vậy nữa chứ."
Hắn ta nói vậy, giọng điệu không hiểu sao còn có chút kiêu ngạo.
Hắn ta hai tay đút túi đi ngang qua, "hừ" một tiếng với các cô: "Trời mưa lớn vậy mà cũng đến à? Hừ, anh đây còn mang cả thùng canh gừng đến cho các cưng đấy..."
Trương Tuần Quang vênh váo nâng cằm, bộ dáng như thể "Anh đây đẹp trai chết các em."
"Oa--" Các fan rất cho mặt mũi mà phát ra tiếng tán thưởng, sau đó hỏi hắn ta: "Nhưng uống như thế nào ạ?"
Trương Tuần Quang nghẹn lại.
Mạc Bắc Hồ chỉ chỉ vào quầy đồ ăn vặt bên cạnh: "Chúng ta đi hỏi họ mua vài cái bát và thìa dùng một lần nhé?"
"Oa--" Lần này các fan chân thành phát ra tiếng tán thưởng thật lòng, nói ra lời thoại giống hệt Trương Tuần Quang: "Hồ Hồ, cậu khiến người ta có cảm giác an toàn quá!"
Trương Tuần Quang lườm một cái: "Đợi đấy, tôi đi mua."
Mạc Bắc Hồ nhìn bóng lưng hắn ta, nhỏ giọng nói: "Các bạn cứ khen cậu ấy đi! Chúng tôi đều không nghĩ tới, là cậu ấy nói hôm nay chắc chắn có fan đội mưa đến, sợ các bạn bị cảm lạnh, nên mới mang theo canh gừng."
"Chúng tôi đều biết." Các fan không nhịn được cười thành tiếng, giơ merch của Trương Tuần Quang trong tay lên: "Hồ Hồ cậu đừng lo, tương ái tương sát chính là phong cách của chúng tôi mà."
Các cô mồm năm miệng mười an ủi Mạc Bắc Hồ: "Đúng vậy, đúng vậy, tôi nói cho cậu nghe này, trong giới giải trí mỗi cặp fan và thần tượng đều có hình thức ở chung khác nhau, đây cũng là một khía cạnh không thể không nếm thử!"
"Từ năm đó anh ấy nói muốn gọi fan chúng tôi là 'Ultraman', thì công cuộc tương ái tương sát của chúng tôi đã bắt đầu rồi."
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ trợn tròn mắt.
Trương Tuần Quang mua chén về, cảnh giác nhìn chằm chằm họ: "Đang nói gì vậy? Mọi người sẽ không nói xấu tôi trước mặt Hồ Hồ đấy chứ?"
"Sao có thể!" Các fan trăm miệng một lời nói: "Bọn em đang khen anh mà."
Trương Tuần Quang vẻ mặt nghi ngờ: "Thật hay giả--"
"Chúng tôi đang nói--" Fan xếp hàng đầu tiên vẻ mặt xấu xa cười nói: "Sự dịu dàng đột ngột của đứa con bất hiếu là thứ khiến người ta cảm động nhất."
Cô ấy giơ hai tay về phía Trương Tuần Quang làm một hình trái tim: "Bé cưng, mẹ yêu con."
Trương Tuần Quang mặt không biểu tình: "Cút."
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng hắn ta vẫn ghét bỏ bắn tim lại bằng ngón tay.
Mạc Bắc Hồ bị sốc nặng, nhưng thấy hai bên đều vui vẻ, cậu gãi gãi cằm, tiếp tục đi khiêng ớt.