Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 54
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, Mạc Bắc Hồ không thể từ chối, đành đồng ý vài ngày nữa sẽ tham dự buổi trà chiều tại phòng triển lãm cùng Tạ Hào, sau đó theo hắn về nhà gặp lão Tạ tổng.
Nhưng tin tốt là, cậu đã nói với Tạ Hào về chuyện Hệ thống, quả nhiên hắn không còn trì hoãn hồ sơ của “Đồng Hi” nữa, ngày hôm sau Hệ thống đã được đưa vào hoạt động.
Mạc Bắc Hồ hưng phấn đứng ở cửa đón đối phương, nhìn thấy người đến, phấn khích dang rộng hai tay: “Thống!”
Hệ thống cũng kích động không kém, cũng dang rộng hai tay ôm lấy cậu: “Hồ!”
Mạc Bắc Hồ tò mò nhìn ngắm nó từ đầu đến chân, sờ sờ tóc rồi véo véo má nó: “Cuối cùng cậu cũng...”
“Tôi hiểu rồi.” Hệ thống giữ chặt tay cậu, nháy mắt ra hiệu: “Chúng ta vào trong rồi nói chuyện.”
“Công ty cũng sắp xếp cho tôi một phòng ký túc xá, tôi vào nhận phòng trước...”
Nó liếc nhìn cô lễ tân ở cửa, ngụ ý bảo Mạc Bắc Hồ đừng nói nhiều trước mặt cô ấy, kẻo dễ lộ sơ hở.
Cô lễ tân bắt gặp ánh mắt Hệ thống, nở một nụ cười với nó, Đồng Hi giật mình, lập tức nghe thấy phía sau có người hỏi: “Vui vẻ như vậy sao?”
“Oa!”
Cả Hồ và Hệ thống đồng thời giật mình, lộ vẻ mặt như vừa bị bắt quả tang làm chuyện mờ ám.
Tạ Hào ngồi xe lăn mà vẫn toát ra khí thế uy dũng như chiến mã, hắn đánh giá Hệ thống từ đầu đến chân, cuối cùng dưới ánh mắt thấp thỏm lo sợ của nó, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Cậu chính là bạn cũ của Tiểu Hồ nhà tôi? Cả hai cùng đến từ một nơi sao?”
“Đúng vậy, Tiểu Tạ tổng.” Hệ thống ở trước mặt hắn hơi căng thẳng, cười tươi, vẻ mặt thoạt nhìn vô cùng thân thiện: “Quan hệ trước đây của chúng tôi rất tốt, nghe nói cậu ấy ở đây nên tôi liền đến nương nhờ.”
“Ồ--” Tạ Hào thong thả nhìn nó: “Nhưng nhìn sơ yếu lý lịch của cậu, đáng lẽ cậu có thể dễ dàng có được một công việc tốt, hoàn toàn không cần đến nương nhờ cậu ấy, đúng không?”
“Hì hì.” Hệ thống ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi tin tưởng Tiểu Hồ nhà tôi nhất định sẽ nổi tiếng, đây coi như là đầu tư sớm.”
Tạ Hào nhướng mày, nở nụ cười, không truy hỏi nữa, chỉ gật đầu: “Tôi cũng tin Tiểu Hồ nhà tôi nhất định sẽ thành công.”
“Đồ đạc để chuyển vào ký túc xá đã chuẩn bị xong chưa? Nếu thiếu gì thì có thể tìm bộ phận hậu cần giúp đỡ, công ty chúng ta vẫn tương đối quan tâm đến nhân viên.”
Hắn chỉ đơn giản dặn dò vài câu, tìm cơ hội vỗ nhẹ đầu Mạc Bắc Hồ một cái, sau đó để quản gia Trương đẩy xe lăn đưa mình trở về.
Cả Hồ và Hệ thống dõi theo bóng lưng hắn rời đi, liếc nhìn nhau, Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng hỏi: “Ông chủ đến đây làm gì vậy?”
“Hình như là...” Hệ thống xoa cằm: “Đến dặn dò tôi vài câu, thể hiện sự coi trọng của hắn dành cho cậu, để tôi thành thật một chút, đừng có ý đồ xấu gì.”
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc chớp mắt liên hồi.
“Ít nhất chuyện này cho thấy hắn là một ông chủ đáng tin cậy.” Hệ thống dắt Mạc Bắc Hồ đi về phía ký túc xá của mình, vui mừng gật đầu: “Nhưng mà đừng quá lo lắng, bởi vì tôi đến rồi! Có tôi ở đây, ai có thể lừa được cậu!”
Mạc Bắc Hồ phụ họa gật gù, nhìn thoáng qua phòng ký túc xá trống trải, hỏi: “Cậu có muốn đi mua chút đồ không?”
“Đồ đạc các thứ tôi đã mua hết trên mạng rồi, lát nữa chỉ cần chuyển vào một chút là xong.” Hệ thống xắn tay áo lên: “Tiện thể cậu nói cho tôi biết, những ngày tôi không có ở đây đã xảy ra chuyện gì.”
“Đi nào, chúng ta đi lấy bưu phẩm.”
Hai người ra khỏi đại sảnh rồi đến bưu điện, Mạc Bắc Hồ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn màn hình lớn trên tòa nhà đối diện, khiếp sợ đến mức miệng hơi hé mở – trên đó vậy mà lại là quảng cáo của Trương Tuần Quang.
Trong tay hắn ta cầm một sợi dây chuyền, thần thái hoàn toàn khác với dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày.
Hệ thống thấy cậu dừng chân lại, cũng ngẩng đầu nhìn theo: “Ồ, đây là hợp đồng đại diện thương hiệu mà Trương Tuần Quang vừa nhận được gần đây.”
“Thật ra thì bên phía Cát Minh cũng có vài quảng cáo nhỏ tìm đến cậu, nhưng đều không phải thương hiệu lớn, hắn ta muốn cậu giữ gìn danh tiếng nên chưa vội nhận lời.”
Mạc Bắc Hồ vẫn còn đang choáng váng vì cảnh tượng trên màn hình lớn, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn, chỉ ngơ ngác gật đầu.
Lúc Trương Tuần Quang ở chung với cậu thì phần lớn thời gian đều không đáng tin cậy, suýt chút nữa khiến người ta quên mất, hắn cũng là một đỉnh lưu thường xuyên xuất hiện trên hot search.
Trong mắt Mạc Bắc Hồ lộ ra chút sùng kính, không nhịn được hỏi Hệ thống: “A Thống, đây có phải là miếu của cậu ấy không?”
“Hả?” Hệ thống hơi sững sờ: “Cái đó thì không phải, màn hình lớn này không phải lúc nào cũng là Trương Tuần Quang, lát nữa sẽ đổi thành người khác.”
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ mở to mắt: “Cái gì, miếu ở nơi này của các cậu còn thay đổi thần tiên thờ theo thời gian sao?”
Cậu không khỏi nhíu mày, vốn dĩ cậu cho rằng thế giới này dễ dàng hơn thế giới của cậu nhiều, không ngờ chỉ làm người phàm mới thấy nhẹ nhàng, nghĩ đến thần tiên cũng cạnh tranh khốc liệt như vậy, ngay cả miếu cũng là công cộng.
“Ừm......” Hệ thống há miệng, nhất thời không biết phải giải thích thế nào để cậu có thể hiểu được.
“Nhưng mà như vậy cũng tốt.” Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn màn hình lớn: “Như vậy không cần fans phải tốn kém để giúp tui xây miếu, tui đã xem rồi, thời đại này không phải tùy tiện tìm một chỗ trống là có thể xây nhà, phải tốn rất nhiều tiền để mua.”
Hệ thống nhìn nhìn cậu, quyết định từ bỏ giải thích, chỉ khích lệ cậu: “Giỏi lắm, Hồ Hồ có ước mơ! Lần tới sẽ đến lượt cậu lên màn hình lớn!”
Mạc Bắc Hồ ngây ngô cười khì hai tiếng, cùng Hệ thống đến bưu điện, kéo một số đồ dùng gia đình về.
Nhân lúc này, cậu lộn xộn kể lại những chuyện đã xảy ra trong hai ngày nay.
“Cậu muốn học bằng lái xe à?” Hệ thống có chút lo lắng: “Cậu ngay cả xe là gì cũng chưa hiểu rõ đâu.”
“Nhưng mà có tôi ở đây, cùng học với cậu, chắc chắn sẽ giúp cậu thi đậu ngay lần đầu!”
“Ồ đúng rồi, chỗ này của tôi còn vơ vét được một tấm bản đồ ẩm thực trên mạng, có một quán canh gà được đồn cực kỳ ngon, sau khi chuyển đồ xong tôi sẽ dẫn cậu đến quán đó ăn, như vậy sẽ không bị Tạ Hào bắt gặp nữa!”
“Tôi sẽ gọi cho cậu năm bát!”
“A Thống!” Mạc Bắc Hồ nước mắt lưng tròng nhìn nó.
Đồng Hi ngẩng cao đầu ưỡn ngực: “Yên tâm, tôi đến rồi, sau này cho dù ở trước mặt Vương Tiểu Minh hay Cát Minh tôi đều sẽ đứng ra yểm trợ cho cậu.”
“Khẩu hiệu của cục Hệ thống chúng ta là ‘Để mỗi một người may mắn sở hữu hệ thống đều đi lên đỉnh cao nhân sinh’, cậu hẳn là đỉnh cao của hồ sinh.”
“Tiểu Hồ, chúng ta đã nhẹ nhàng đạt được cảnh giới được vạn người ngưỡng mộ rồi, mục tiêu tiếp theo chính là trăm vạn giá trị tình yêu!”
“Trăm vạn sao...” Mạc Bắc Hồ hơi cảm thán: “Thật nhiều.”
“Nói thật, có thể có được trăm vạn giá trị tình yêu, chắc hẳn cũng có thể xem như đã đắc đạo rồi.”
Hệ thống không hổ danh đã ở bên cạnh Mạc Bắc Hồ lâu như vậy, rất rõ ràng thứ gì mới có thể khơi gợi hứng thú của cậu.
Mạc Bắc Hồ dựng tai lên: “Đắc đạo?”
“Thần tiên và thần tiên cũng có sự khác biệt.” Hệ thống nói như thật: “Tiểu địa tiên và Đại La Kim Tiên chắc chắn không giống nhau, có trăm vạn giá trị tình yêu, dù sao cậu cũng có thể xem như hồ tiên uy chấn một phương rồi đúng không?”
Mạc Bắc Hồ trợn tròn mắt.
Hệ thống vỗ vỗ bả vai cậu, lời nói thấm thía: “Cố lên, Tiểu Hồ!”
Mạc Bắc Hồ kích động nắm lấy tay nó: “Được, A Thống!”
...
Ba ngày sau, Tạ Hào mang cho Mạc Bắc Hồ một bộ quần áo, để cậu thay ra, cùng tham dự buổi trà chiều tại phòng triển lãm.
Lần cuối cùng Mạc Bắc Hồ mặc đồ trang trọng như vậy vẫn là vào buổi tối ngày đó ở khách sạn Kim Đại Cát, cậu đâm Thẩm Độc bay tám viên gạch.
Nhưng bộ quần áo này rõ ràng tốt hơn nhiều so với bộ lần trước bị Tạ Hào nói là không vừa vặn.
Mạc Bắc Hồ tò mò kéo kéo vật trang trí trên người, suy nghĩ một chút, sau đó lấy ghim cài áo hình hồ ly mà lần trước Tạ Hào đã tặng cậu đeo lên, rồi mới đứng trước gương lớn trong phòng ngắm nghía.
“Hắn đến rồi.” Hệ thống cảnh giác nhìn người đến bên ngoài: “Lần này không phải hoạt động chính thức, cậu còn đang nghỉ phép, đoán chừng hắn sẽ không mang tôi đi.”
Nó nhìn Mạc Bắc Hồ, lo lắng như một bà mẹ già dặn dò: “Sau khi có được cơ thể nhân loại, tôi cũng không thể dễ dàng trở lại hình dạng Hệ thống nữa, trừ khi vứt bỏ thân xác mười vạn giá trị tình yêu này, nếu không tôi cũng sẽ bị giới hạn của nhân loại ràng buộc.”
“Mọi chuyện cậu đều phải cẩn thận, đừng để lộ sơ hở!”
Mạc Bắc Hồ trịnh trọng gật đầu: “Được, A Thống!”
Cậu cẩn thận mở cửa, trước tiên thò đầu ra nhìn, Tạ Hào đang đứng bên ngoài.
Mạc Bắc Hồ đại kinh thất sắc: “Ông chủ, sao anh lại đứng lên rồi?”
Tạ Hào liếc mắt nhìn cậu một cái: “Lễ tân hôm nay nghỉ phép, công ty không có ai.”
“Ồ.” Mạc Bắc Hồ thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng trước cửa công ty có camera giám sát.” Tạ Hào nở nụ cười: “Đi thôi, lát nữa tôi sẽ cho quản gia Trương xử lý đoạn ghi hình một chút.”
“Làm gì vậy?” Hệ thống khiếp sợ: “Gióng trống khua chiêng như vậy còn phải xóa camera giám sát chỉ để che giấu anh giả vờ gãy chân? Ai không biết còn tưởng che giấu hai người đi vụng trộm...”
Nụ cười trên mặt Tạ Hào không đổi: “Tôi nghe thấy rồi.”
Hệ thống đóng sập cửa lại “rầm” một cái.
Tạ Hào nhìn Mạc Bắc Hồ thật sâu, Mạc Bắc Hồ vội vàng trả lời: “Trong phòng không có người!”
Cậu không nói dối, dù sao Hệ thống cũng không xem như con người.
“Được rồi.” Tạ Hào cười rộ lên: “Cậu nói không có thì là không có.”
Hắn ném một hộp quà cho Mạc Bắc Hồ.
Mạc Bắc Hồ tò mò ngửi ngửi, ngửi thấy mùi rượu và một hương đắng kỳ lạ: “Đây là cái gì?”
“Chocolate nhân rượu.” Tạ Hào cười cười: “Buổi trà chiều như thế này cần phải mang quà cho chủ nhà, đây là phần chuẩn bị cho cậu.”
“Ôi...” Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu lên: “Vậy em có cần đưa tiền cho anh không?”
“Không cần.” Tạ Hào dễ dàng lừa gạt cậu: “Bởi vì phần của tôi cũng không phải tự tôi chuẩn bị.”
Hắn lắc lắc cái hộp còn lại trong tay: “Của tôi là quản gia Trương chuẩn bị, tôi cũng không đưa tiền cho ông ấy.”
Hắn cũng không nói dối, bởi vì tính đến hiện tại, người phát lương cho quản gia Trương vẫn là ba của hắn.
Mạc Bắc Hồ mơ mơ hồ hồ đi theo hắn, được hắn dẫn lên xe.
Không bao lâu sau, hai người đến trước một gian phòng triển lãm tao nhã, Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu nhìn bảng hiệu phía trên cửa, từ từ đọc lên: “Nơi Aphrodite Giáng Lâm.”
“Nữ thần sắc đẹp trong thần thoại Hy Lạp.” Tạ Hào đút hai tay vào túi, vẫn đứng đó: “Tự bôi vàng lên mặt mình thôi, nói nơi này của cậu ta có nữ thần sắc đẹp.”
“Đi thôi.”
Mạc Bắc Hồ nhìn chân hắn, không nhịn được hỏi: “Ông chủ, hôm nay anh đứng đi à?”
“Thật ra tôi cũng muốn ngồi xe.” Tạ Hào đau đớn kịch liệt mà thở dài: “Nhưng mấy ngày trước tôi đã làm ông cụ trong nhà tức giận, ông ấy không thể nhịn được nữa, trực tiếp gửi tin nhắn vào nhóm nói tôi đã hồi phục.”
“Mọi người đều đến chúc mừng tôi, tôi cũng không còn cách nào khác.”
Mạc Bắc Hồ đồng tình nhìn hắn một cái, sau đó vô cùng có tinh thần trượng nghĩa mà vỗ vỗ ngực: “Không sao đâu ông chủ, nếu anh thấy mệt thì em có thể cõng anh...”
“Không cần.” Trước khi cậu nói xong, Tạ Hào đã nhanh chóng từ chối, mỉm cười nói: “Hoàn toàn không cần.”
“Nhưng mà chúng ta đã nói rồi.”
Tạ Hào khoác lên vai cậu, hạ giọng nói: “Lát nữa nếu thật sự quá nhàm chán, tôi sẽ giả vờ đau chân, cậu sẽ nói muốn đi tái khám cùng tôi, sau đó chúng ta sẽ...”
“Khụ.” Quản gia Trương ho khan một tiếng như nhắc nhở.
Cánh cửa của Nơi Aphrodite Giáng Lâm mở ra, một người phụ nữ mặc váy thời Đế chế sửng sốt một chút, mỉm cười quay đầu gọi chủ nhà tới: “A Dương, Tạ tổng bọn họ đã đến rồi.”
Mạc Bắc Hồ nhìn thấy một người đàn ông đầu đội vòng ô liu, trên người gần như chỉ quấn một mảnh vải trắng dang rộng hai tay đi về phía bọn họ, nhiệt tình nói: “Γειασα?!”
*Dịch: Xin chào
Mạc Bắc Hồ: “?”