Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 55
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đây là tiếng Hy Lạp.” Tạ Hào liếc nhìn Mạc Bắc Hồ một cái, nhắc cậu: “Có lẽ là ‘Xin chào’.”
Mạc Bắc Hồ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đúng là làm cậu hết hồn!
Trước khi đến đây, cậu đã cố tình bỏ ra một vạn tích phân để mua trọn bộ kỹ năng tiếng Anh do hệ thống sản xuất. Theo lời hệ thống, giờ đây cậu nói tiếng Anh còn chuyên nghiệp hơn cả người bản xứ, có thể tự xưng là bậc thầy tiếng Anh!
Nhưng vừa rồi khi người kia mở miệng, cậu không nghe hiểu được một câu nào, khiến cậu sợ đến mức cứ ngỡ là hệ thống trục trặc hay kỹ năng bị vô hiệu hóa rồi!
Mạc Bắc Hồ có phần sùng kính nhìn về phía Tạ Hào, còn không quên nịnh nọt: “Ông chủ anh còn biết cả tiếng Hy Lạp nữa sao, thật giỏi quá!”
Tạ Hào vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi không biết.”
“Nhưng đối phương cũng không biết. Chẳng qua là buổi trà chiều lần này theo chủ đề Hy Lạp cổ đại, nên tôi đoán cậu ta có nói thì cũng chỉ nói tiếng Hy Lạp, hơn nữa, chạy đến hô hoán thì khả năng cao là ‘Xin chào’.”
“Chỉ có mấy ngày như vậy, đoán chừng cậu ta cũng không học được bao nhiêu từ đâu.”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Từ Đông Dương chạy đến trước mặt bọn họ, đầu tiên là bắt tay Tạ Hào, sau đó nhìn lướt qua Mạc Bắc Hồ từ đầu đến chân, mỉm cười nói: “Ôi, trông thật giống một tác phẩm nghệ thuật.”
Mạc Bắc Hồ giật nảy mình: “Hả? Không giống người sao?”
“Khụ.” Tạ Hào nhịn cười, hắng giọng, nhắc Từ Đông Dương: “Đừng dùng quá nhiều phép tu từ, cậu ấy không hiểu đâu.”
“Tôi hiểu, tôi hiểu.” Từ Đông Dương cười phá lên, dẫn bọn họ vào trong: “Lúc tôi mới về cũng vậy, cứ mở miệng ra là ngữ pháp nghe cứ là lạ.”
Cậu ta thở dài thườn thượt, chống cằm cười gượng: “Lúc phòng triển lãm khai trương các anh không đến, lúc đó có một vị khách nước ngoài ghé thăm, còn hỏi tiếng Trung của tôi là tự học hay sao, ôi, suýt chút nữa tôi tức chết.”
Tạ Hào cười khách sáo: “Không sao, cũng không hẳn là vì xuất ngoại mà quên hết đâu.”
“Ừm?” Từ Đông Dương hơi nghiêng đầu: “Nói như thế nào?”
Tạ Hào thản nhiên cười: “Khi còn nhỏ cậu biết nói chậm, hơn nữa nói cũng không sõi lắm, nhưng lại rất giỏi khóc lóc.”
Từ Đông Dương: “......”
Cậu ta trừng mắt nhìn Tạ Hào đầy trách móc, lôi kéo Mạc Bắc Hồ nói: “Cậu xem cái người này đi, làm bạn với hắn ta mệt lắm đúng không? Ngày nào cũng nói những lời khiến người khác tức chết.”
“Cũng tàm tạm.” Mạc Bắc Hồ theo bản năng bảo vệ ông chủ của mình: “Anh ấy nói chuyện... rất bình thường mà!”
“Nghe thấy rồi chứ?” Tạ Hào kiêu ngạo nhướng mày, kéo Mạc Bắc Hồ từ tay Từ Đông Dương về: “Tiểu Hồ đánh giá đó, công bằng, chính trực.”
“Thôi được.” Từ Đông Dương buông tay ra: “Hai người vẫn là một phe.”
Cậu ta bĩu môi: “Tôi đã nói trước rồi, tiệc trà hôm nay theo phong cách Hy Lạp cổ đại, sao hai người lại đến như vậy?”
Tạ Hào vẻ mặt không đổi: “Chúng tôi đóng vai những người hiện đại vô tình xuyên không về Hy Lạp cổ đại.”
Mạc Bắc Hồ hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ có thể gật đầu theo Tạ Hào.
Từ Đông Dương: “......”
Cậu ta hơi buồn bực: “Anh gian lận!”
“Đây là khái niệm.” Tạ Hào hai tay đút vào túi quần, khóe miệng hơi nhếch: “Bây giờ làm nghệ thuật, không phải rất nhiều người đều bán khái niệm sao?”
Từ Đông Dương bĩu môi: “Đó là thiết kế trang sức của các anh, chúng tôi là nghệ thuật thuần túy, thuần khiết hơn nhiều!”
“Đúng đúng đúng.” Tạ Hào thuận miệng đáp lời: “Tôi là kiểu làm ăn của thương nhân, không giống nghệ thuật gia các cậu.”
Từ Đông Dương nheo mắt nhìn hắn, nói thầm: “Rốt cuộc có phải đang chân thành khen người hay không, nghe có vẻ mỉa mai.”
Cậu ta chỉ cho Tạ Hào một hướng: “Em gái tôi ở đằng kia, anh cũng không đến chào hỏi một chút.”
Tạ Hào liếc nhìn cậu ta: “Chẳng lẽ cậu đang...”
“Yên tâm.” Từ Đông Dương cười, chắp tay, cầm một bình đá lên: “Tôi không giống những ông cụ cổ hủ thích ghép đôi kia, sẽ không dễ dàng gả em gái cho anh đâu.”
“Hơn nữa, Tây Nguyệt tự có suy nghĩ riêng, tôi nói cũng không tính.”
“Chẳng qua là tôi thấy em ấy hơi nhàm chán, biết đâu chừng anh có thể nói chuyện với em ấy.”
Tạ Hào đang định gọi Mạc Bắc Hồ đi cùng, nhưng Từ Đông Dương đã ngăn cản hắn: “Để Tiểu Hồ lại chỗ tôi đi.”
Tạ Hào cảnh giác nhìn cậu ta, kéo Mạc Bắc Hồ về phía sau lưng mình: “Hồ Hồ nhà tôi còn nhỏ.”
“Cái gì?” Từ Đông Dương cảm thấy buồn cười: “Tôi cũng không lớn hơn bao nhiêu đâu mà? Bọn tôi trông thế nào cũng là bạn đồng trang lứa.”
Tạ Hào nheo mắt: “Thiên Hỏa chúng tôi về mặt bảo vệ nghệ sĩ luôn là...”
Từ Đông Dương cuối cùng cũng nhận ra hắn đang nói gì, mặt lập tức đỏ bừng, giơ tay đánh hắn: “Anh nói hươu nói vượn cái gì! Tôi là chiến thần thuần khiết, rất có nam đức, tuyệt đối không làm mấy trò của kim chủ kia.”
“Tôi để anh dẫn cậu ấy theo là vì chúng tôi muốn tổ chức một buổi ký họa, tôi muốn để cậu ấy làm người mẫu.”
Cậu ta kỹ lưỡng đánh giá khuôn mặt Mạc Bắc Hồ, càng nhìn càng hài lòng: “Nguyên tắc của tôi là thế này, nghệ thuật phải đẹp, muốn vẽ thì phải vẽ người đẹp.”
Tạ Hào hai tay đút vào túi quần: “Mấy người bạn nghệ sĩ của các cậu cũng vẽ cùng à? Bên trong đều là người đứng đắn chứ? Vẽ có mặc quần áo chứ?”
Từ Đông Dương nhất thời hơi do dự: “Chắc đều đứng đắn cả, ở chung với tôi lâu như vậy, cũng không ai có ý đồ xấu.”
Tạ Hào vẻ mặt cổ quái: “Có khi nào là bởi vì cậu khiến bọn họ không có...”
Từ Đông Dương tức giận trừng hắn: “Tạ Hào!”
“Đứa nhỏ của tôi lần đầu ra ngoài, tôi hơi căng thẳng, cậu thông cảm một chút.” Tạ Hào nở nụ cười: “Được rồi, ít nhất thì tôi tin cậu là người đứng đắn, bạn nhỏ của tôi giao cho cậu, giúp tôi chăm sóc tốt cho cậu ấy nhé.”
“Yên tâm đi.” Từ Đông Dương hừ một tiếng: “Em gái tôi ở đằng kia.”
Mạc Bắc Hồ đến một nơi xa lạ, vẫn còn hơi nhút nhát, không dám nói nhiều, chỉ khẽ vểnh tai quan sát xung quanh.
Hầu hết mọi người đều phối hợp với sở thích của Từ Đông Dương, mặc trang phục mang phong cách Hy Lạp cổ đại, chỉ có một số ít cho có lệ chỉ đội một vòng nguyệt quế trên đầu.
Giống như cậu ấy và Tạ Hào, hoàn toàn không phối hợp gì cả cũng được coi là hiếm thấy.
Đương nhiên, Tạ Hào là cố tình không phối hợp, còn cậu thì hoàn toàn không biết chuyện này.
Từ Đông Dương dẫn cậu đi, lấy cho cậu một ly nước ép trái cây, nhỏ giọng hỏi cậu: “Cậu và Tạ Hào... quen nhau bao lâu rồi?”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng trả lời: “69 ngày.”
Từ Đông Dương quay đầu lại, vẻ mặt như gặp quỷ.
Mạc Bắc Hồ sững sờ, vội vàng hỏi: “Sao vậy? Tui nhớ nhầm sao?”
“Cậu...” Từ Đông Dương ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi: “Cậu đang đếm từng ngày sống sao? Ngày quen biết mà nhớ rõ ràng như vậy?”
Mạc Bắc Hồ bất an đảo mắt, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người sẽ không nhớ à?”
Từ Đông Dương vẻ mặt phức tạp: “Dù sao thì một người bình thường như tôi chắc chắn sẽ không nhớ.”
“Khụ, vậy thời gian hai người quen nhau cũng không phải ngắn, tôi chỉ hỏi cậu một chuyện thôi...”
Cậu ta hạ giọng ghé sát vào tai Mạc Bắc Hồ: “Bên cạnh hắn thật sự vẫn luôn không có người sao?”
Mạc Bắc Hồ vẻ mặt mờ mịt: “Hả?”
“Ôi đúng rồi, hắn nói cậu nghe không hiểu mấy phép tu từ này, tôi nói trực tiếp một chút nhé.” Từ Đông Dương hắng giọng, hơi ngượng ngùng: “Chuyện là hai vị phụ huynh nhà tôi muốn gán ghép hắn với em gái tôi, nhưng cậu cũng nhìn thấy thái độ của hắn rồi, tôi cảm thấy hắn không quá để tâm.”
“Em gái tôi cũng không quan tâm, nhưng em ấy cũng không quá để ý chuyện yêu đương, chỉ nói đừng quá xấu, không ảnh hưởng đến công việc của em ấy, tìm một người thích hợp thì kết hôn thôi.”
Mạc Bắc Hồ nửa hiểu nửa không, nghi hoặc hỏi: “Không tìm người mình thích sao?”
“Đâu có đơn giản như vậy?” Từ Đông Dương xòe hai tay: “Tôi thấy em ấy chỉ thích vật lý thôi, những thứ khác đều thế nào cũng được.”
“Ồ...” Mạc Bắc Hồ tiếc nuối gật đầu: “Sở thích của mỗi người đều khác nhau mà.”
“Có người rất dễ dàng phải lòng người khác, nhưng có người lại rất khó.”
“Còn không phải sao.” Từ Đông Dương cảm thấy cậu đẹp trai, người lại chu đáo, không nhịn được muốn thân thiết với cậu hơn, nhét vào tay cậu một phần gan ngỗng: “Ý của ba tôi là, nếu như em gái đã nói như vậy rồi, thì cứ chọn cho con bé một người đáng tin cậy, biết rõ gốc gác.”
“Ông ấy chọn Tạ Hào.”
Từ Đông Dương hạ giọng: “Nhưng tôi cảm thấy, Tạ Hào là người rất thông minh.”
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
“Cho nên, nhiều năm như vậy thoạt nhìn bên cạnh hắn không có ai, nhưng chưa chắc đã thật sự không có ai.” Từ Đông Dương sờ cằm trầm tư: “Cũng có thể là... Hắn không muốn cho người khác biết.”
Mạc Bắc Hồ bừng tỉnh: “Ối! Cậu đến hỏi chuyện tình cảm của anh ấy với tui!”
“Cũng gần giống ý đó.” Từ Đông Dương khoác vai cậu: “Tôi cũng đang cân nhắc giúp em gái tôi, nếu hắn không thích hợp, tôi phải nhắc ba tôi sớm đổi người khác. Lần trà chiều này tôi cũng gọi một số thanh niên tài giỏi khác, để em gái tôi xem thử một chút, có lẽ sẽ có người em ấy vừa ý.”
“Dù sao cũng đừng treo cổ chỗ Tạ Hào...”
“Từ Đông Dương.”
Vừa mới nói được một nửa, Từ Đông Dương đã bị Tạ Hào gọi tên rồi bước lại gần.
Hắn cười như không chỉ vào người bên cạnh: “Cậu không cảm thấy em gái cậu càng thích hợp làm người mẫu hơn Tiểu Hồ của chúng tôi sao?”
Mạc Bắc Hồ thuận theo ánh mắt hắn nhìn qua, hơi mở to mắt - Hóa ra em gái của Từ Đông Dương không phải người, mà là đá tinh! Yêu quái của thế giới này lại có thể quang minh chính đại đi lại bên ngoài đường sao!
“Cậu xem này.” Tạ Hào chỉ vào mặt Từ Tây Nguyệt: “Khuôn mặt như được đao gọt rìu đục như vậy, đây mới là tác phẩm nghệ thuật mà cậu nói đúng không?”
Từ Đông Dương há hốc mồm, nhìn về phía Từ Tây Nguyệt bên cạnh Tạ Hào, có chút sụp đổ: “Tây Nguyệt! Em đang làm cái gì vậy!”
Từ Tây Nguyệt nhấc nhẹ chiếc mũ đầu tượng đá lên một chút, để lộ khuôn mặt thanh tú: “Không phải anh nói sao? Tiệc trà phong cách Hy Lạp cổ đại.”
“Em đội đầu của ai vậy!” Từ Đông Dương gãi đầu điên cuồng: “Em, em... em trước đó đều chào hỏi những người khác như thế này sao?”
Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng nói: “Archimedes thì phải.”
“Là một nhà vật lý học.”
“Cậu biết à!” Từ Tây Nguyệt mắt sáng rực, vội vàng chạy đến bắt tay cậu: “Cậu là người đầu tiên nhận ra trong ngày hôm nay đấy! Cậu cũng thích vật lý sao?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng lắc đầu: “Tui hoàn toàn không hiểu vật lý.”
Tạ Hào cười mỉm: “Không phải cậu nói muốn cậu ấy làm người mẫu sao? Sao vẫn chưa bắt đầu?”
“À.” Từ Đông Dương không ngờ hắn lại tìm tới nhanh như vậy, hắng giọng: “Những người khác vẫn chưa đến.”
“Phải không? Vậy vừa rồi các cậu đang nói chuyện gì?” Tạ Hào nhướng mày: “Hình như tôi nghe thấy tên mình thì phải?”
“Ờm...” Từ Đông Dương cười gượng, che miệng: “Chỉ hỏi thăm bâng quơ thôi, vừa lúc nói đến anh.”
“Thời gian cũng ổn rồi, tôi gọi bọn họ đến vẽ tranh.”
“Hay là hôm nay các cậu vẽ Archimedes đi?” Tạ Hào nháy mắt ra hiệu với Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Hồ, đến giờ rồi.”
“Hả?” Từ Đông Dương ngạc nhiên: “Giờ gì?”
Mạc Bắc Hồ nhận được tín hiệu, vội vàng đứng bên cạnh Tạ Hào: “Đến giờ anh ấy bị đau chân rồi.”
Cơ thể Tạ Hào hơi nghiêng, khoác lấy vai Mạc Bắc Hồ, cúi đầu ấn vào chân mình: “Hít--”
“Ôi cái chân này của tôi, có vẻ như vẫn chưa khỏi hẳn, đi nào Tiểu Hồ, chúng ta đến bệnh viện tái khám một lát.”
Từ Đông Dương: “......”
“Xin lỗi nhé.” Tạ Hào nở nụ cười tươi: “Lần sau có cơ hội tôi sẽ lại đến làm cho có lệ với cậu.”
Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng nhắc nhở hắn: “Nói nhầm rồi kìa ông chủ!”
“Ôi ôi.” Tạ Hào giả vờ khập khiễng quay người, rồi kéo cậu bước đi nhanh như bay.
Từ Đông Dương: “......”
Từ Tây Nguyệt: “......”
Từ Đông Dương hít sâu một hơi, hơi tức giận: “Em xem hắn ta kìa!”
Từ Tây Nguyệt đội mũ Archimedes lên đầu: “Vẽ không?”
Từ Đông Dương: “......”