Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Nỗi Lo Của 'Phụ Huynh' Mạc Bắc Hồ
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ vẫn còn nhớ đến tên đạo sĩ giả kia.
Yêu quái muốn thành tiên thì tốt nhất đừng làm chuyện xấu, nhưng thưởng thiện phạt ác, trừng trị kẻ gian thì tất nhiên không thể coi là chuyện xấu.
Cậu nghĩ, Tạ Hào dù sao cũng là người phàm, lại còn bị pháp luật ràng buộc. Cho dù có chút thông minh tài trí, muốn tự mình trả thù e rằng cũng khó.
Chi bằng cứ để cậu ra tay, tốn chút tích phân khiến hắn ta gặp xui xẻo dăm ba năm, có lẽ cũng ổn.
Mạc Bắc Hồ nhờ hệ thống hỗ trợ, tra xét vị trí của tên đạo sĩ giả “Đỗ Duyên Niên” này một chút.
Hệ thống vốn đang lòng đầy căm phẫn, nhưng rất nhanh đã lộ ra vẻ mặt khá phức tạp: “Hồ Hồ, cậu thật sự vẫn chưa ra tay ư? Tôi thấy hắn ta hình như đã bắt đầu gặp xui xẻo rồi.”
“Mấy ngày gần đây, hắn ta đầu tiên bị người dân nhiệt tình tố cáo vì hoạt động mê tín dị đoan phong kiến, sau đó bị hiệp hội Đạo giáo phát hiện giả mạo đạo sĩ không có giấy phép, rồi nơi hắn ta mở văn phòng còn bị kiểm tra phòng cháy chữa cháy...”
“Tóm lại, tôi thấy hắn ta đang sứt đầu mẻ trán, đã bắt đầu nghi ngờ mình phạm thái tuế rồi.”
Mạc Bắc Hồ trầm ngâm sờ cằm: “Thì ra... đây chính là phương pháp trả thù của thế giới này à.”
Cậu nhìn thấy hệ thống ngồi xổm một bên bấm điện thoại, tò mò hỏi: “Cậu đang làm gì vậy hệ thống?”
“Hả?” Hệ thống không ngẩng đầu lên: “Tôi vừa điều tra thì phát hiện nhà hắn ta có công trình xây dựng trái phép, đã tố cáo rồi.”
Mạc Bắc Hồ vô cùng kính nể.
Hệ thống vừa soạn tin báo cáo vừa nói: “À đúng rồi, đã bắt đầu quảng bá rồi, tôi đã giúp cậu chia sẻ weibo tuyên truyền.”
“Sau này những việc kinh doanh thế này cứ giao cho tôi là được.”
“Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Vậy tôi không cần nói gì ư?”
“Tạm thời không cần.” Hệ thống thu điện thoại lại: “Bây giờ cậu vẫn chưa đến lúc lên sân khấu đâu, đợi đến phần của cậu thì chúng ta sẽ hoạt động.”
“Còn một chuyện nữa, lượng fan của cậu cũng đã có quy mô ban đầu rồi, chúng ta phải đặt cho fan một cái tên. Hồ Hồ, cậu muốn gọi là gì?”
Mạc Bắc Hồ ngẩn ra: “Tên của tín đồ?”
Hệ thống đề nghị: “Tôi đã soạn tạm vài cái: Tiểu hồ ly nhãi con, Hộ pháp Hồ Hồ giáo, Tiểu mê hồ linh tinh gì đó. Dù sao cũng liên quan đến hồ ly, như vậy nếu sau này cậu lỡ lời ở bên ngoài, cũng có thể vớt vát lại được.”
Dựa trên sự hiểu biết của nó về Mạc Bắc Hồ, nó cảm thấy chuyện này không phải là lo lắng vô ích.
Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Được! A Thống cậu thật thông minh!”
“Hì hì.” Hệ thống rung đùi tự đắc: “Tôi đã xin phép Cát Minh rồi, tạo một tài khoản phòng làm việc cho cậu, tiện cho tôi hỗ trợ đăng một số việc công tác.”
“Lát nữa tôi sẽ dùng tài khoản này đăng một cuộc bình chọn, xem mọi người chọn cái nào.”
Mạc Bắc Hồ cũng rất tò mò, thò đầu thò cổ nhìn nó thao tác.
Độ hot hiện tại của Mạc Bắc Hồ cũng không tệ, bài đăng vừa gửi đi một lát đã có không ít người bình chọn.
Hệ thống vốn đang rạo rực xem kết quả, đột nhiên thay đổi sắc mặt: “Tiểu Hồ! Bọn họ nói không cần mấy cái tên đó, muốn gọi Ba Hồ Hồ, Mẹ Hồ Hồ!”
Mạc Bắc Hồ kinh hãi thất sắc: “Cái gì! Sao mọi người đều muốn làm phụ huynh vậy! Không được không được, tôi là bên được cung phụng, bọn họ dù thế nào cũng chỉ có thể làm hồ nhi hồ nữ của tôi thôi!”
Cậu sốt ruột hoảng hốt móc điện thoại ra, đăng nhập tài khoản của mình, chia sẻ bài Weibo đó: “Gọi là bé Hồ Hồ! Không bình chọn nữa! Cứ gọi cái này thôi!”
Một bên gặp nạn, tám phương thêm phiền. Cậu vừa đăng lên đã thấy Tạ Hào bình luận: “Vậy tôi từ chối gia nhập hội fan.”
Còn có Trương Tuần Quang hiện tại tự cho rằng đã công khai minh bạch dưới sự chứng kiến của khán giả, đường đường chính chính chạy đến tương tác với cậu: “Chấp nhận đi Hồ Hồ, cậu có định trước cũng không ai nhận đâu.”
Lộ Trưng trực tiếp gửi một ảnh chụp màn hình đến -- Chúc mừng bạn trở thành bé Hồ Hồ thứ 1311.
Tạ Hào: “?”
“Lão Lộ anh một đống tuổi rồi mà còn làm bé Hồ Hồ, có biết xấu hổ không?”
Lộ Trưng gửi ảnh chụp một con hồ ly đáng yêu đang nhõng nhẽo dễ thương không biết trộm được ở đâu.
“Chết tiệt! Không phải mọi người nói không nhận sao! Sao đều đang tranh số hết rồi!”
“Gia nhập Hồ Hồ giáo chúng tôi đi! Bạn ơi, xin hỏi bạn có thời gian không, có muốn nghe tôi kể một chút về sự tích tám viên gạch, ba vòng, vũng bùm của giáo chủ không? - Tình yêu đến từ bé Hồ Hồ thứ 62.”
“Hừ hừ hừ, bé Hồ Hồ thứ 888 có mặt, tôi chính là hòn ngọc quý trên tay Tiểu Hồ!”
“Chết tiệt, tôi đã vượt quá năm chữ số rồi, bé Hồ Hồ số một chính là ai! Không lẽ là ba Hồ Hồ?”
Hệ thống phát ra một chuỗi tiếng cười âm hiểm: “Bé Hồ Hồ số một đương nhiên chính là tôi rồi! Ba Hồ Hồ gì đó cũng chỉ có thể đứng sau thôi, Tiểu Hồ do tôi che chở!”
Nó tự thấy mình đã lấy lại được một thành, tự đắc rung đùi: “Để tôi xem Tạ Hào đã tranh được số mấy... Cái gì! Hắn vậy mà thật sự không tham gia!”
Mạc Bắc Hồ do dự một chút, chủ động gửi tin nhắn cho Tạ Hào: “Ông chủ! Anh không làm bé Hồ Hồ à?”
“Không làm.” Tạ Hào vô cùng có khí phách từ chối: “Ôi ôi, thật là phiền muộn, chỉ trong chớp mắt, tôi đã có thêm nhiều cháu trai cháu gái đến vậy.”
“Tôi vừa mới bảo lão Lộ phải gọi tôi là ông nội, hắn lại không chịu.”
“Tiểu Hồ, cậu quản lý con trai Hồ Hồ của cậu đi.”
Mạc Bắc Hồ sửa đúng: “Là bé Hồ Hồ.”
“Người khác thì có thể.” Tạ Hào không chịu nhượng bộ: “Lộ Trưng không xứng được gọi đáng yêu như vậy.”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Bắt đầu cảm nhận được sự đau đầu của đại gia đình.
Nhưng bất kể thế nào, Mạc Bắc Hồ đã sử dụng quyền quyết định bằng một phiếu. Cuối cùng, tên nhóm fan vẫn được quyết định là “bé Hồ Hồ”, nhưng bọn họ lén lút gọi thế nào thì cậu cũng không thể kiểm soát được nữa.
Mạc Bắc Hồ ôm điện thoại, nhìn những con số nhảy lên, mình chỉ trong chớp mắt đã có thêm mấy bé Hồ Hồ, không nhịn được nở nụ cười ngốc nghếch.
...…
Vài ngày sau, kỳ nghỉ của Mạc Bắc Hồ kết thúc.
Lần này thời gian khá sung túc, cậu còn đến khách sạn sớm hơn một ngày để gặp mặt Thẩm Nhạc Tâm và Trương Tuần Quang.
Đây cũng là yêu cầu của Thẩm Nhạc Tâm – cô ấy nói chương trình tạp kỹ có Trương Tuần Quang chính là khu vực nguy hiểm cao độ, tên nhóc này luôn lơ đãng và dễ dàng nói ra những điều không thích hợp, cô phải dặn dò trước vài câu.
Hơn nữa, đạo diễn chương trình tạp kỹ cũng cần gặp bọn họ trước, sau đó quay chụp một vài cảnh gặp mặt, cắt ghép thành đoạn giới thiệu để quảng bá.
Mạc Bắc Hồ là lần đầu tiên thấy tổ chương trình tạp kỹ vừa xuống xe đã lập tức phải vào trạng thái quay chụp, không nhịn được tò mò nhìn máy quay thêm vài lần.
“Đừng lo.” PD phụ trách cậu an ủi: “Chúng tôi sẽ biên tập hậu kỳ, cậu cứ thoải mái một chút cũng không sao. Trong show thực tế, ‘tính chân thật’ cũng rất quan trọng.”
“Được.” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, dư quang thoáng thấy hệ thống phía sau giơ tay tạo dáng “cố lên” với mình.
Cậu đi theo nhân viên công tác vào phòng gặp mặt, không bao lâu sau, Thẩm Nhạc Tâm và Trương Tuần Quang cũng đến.
“Hồ Hồ!” Trương Tuần Quang đã dang hai tay về phía Mạc Bắc Hồ: “Nhớ tôi không, Hồ Hồ!”
Mạc Bắc Hồ đang ăn trái cây bày trên bàn, vội vàng nuốt đồ trong miệng xuống rồi đáp: “Nhớ!”
“Ngồi xuống trước đi!” Thẩm Nhạc Tâm bất đắc dĩ tháo kính râm xuống, mỉm cười với Mạc Bắc Hồ: “Chào, Tiểu Hồ, lâu rồi không gặp.”
“Hả?” Trương Tuần Quang kinh hãi quay đầu lại, nhỏ giọng nói: “Sao cô lại...”
Thẩm Nhạc Tâm mắt trợn trắng, cười cười ngồi xuống bên cạnh Mạc Bắc Hồ: “Chúng ta từng gặp nhau rồi, gặp riêng cũng là bạn bè.”
Cô không chút thương hại kéo anh họ mình ra làm lá chắn: “Lúc Hồ Hồ đâm Thẩm tổng bay tám viên gạch, tôi là người chứng kiến tại hiện trường đấy.”
Trương Tuần Quang sửng sốt một chút.
Đúng rồi, nói như vậy, buổi tối hôm đó hắn ta cũng ở khách sạn Kim Đại Cát. Nếu có người hỏi đến, hắn ta hoàn toàn có thể nói là quen biết Mạc Bắc Hồ từ thịnh điển giữa năm của Giải trí Thiên Hỏa mà!
Hắn ta nhỏ giọng hỏi Thẩm Nhạc Tâm: “Vậy có phải tôi cũng có thể dùng...”
Thẩm Nhạc Tâm lộ ra nụ cười: “Vốn dĩ có thể.”
“Bây giờ thì muộn rồi.”
Trương Tuần Quang: “......”
Thẩm Nhạc Tâm đồng tình nhìn hắn ta một cái: “Nên mới nói cậu ngốc.”
Trương Tuần Quang hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng nhịn xuống cơn tức này.
Hắn ta và Thẩm Nhạc Tâm ngồi hai bên Mạc Bắc Hồ, có chút tức giận hừ một tiếng.
Sau khi mọi người đã đến đông đủ, đạo diễn giải thích quy trình chương trình cho bọn họ, còn làm một buổi phỏng vấn ngắn.
Đạo diễn mỉm cười hỏi Thẩm Nhạc Tâm: “Nhạc Tâm là người khởi xướng nhóm của chúng ta, xin hỏi khi dự định mời thành viên nhóm thì dựa vào tiêu chuẩn nào? Chỉ là mời bạn bè tốt của mình, hay chiêu mộ nhân tài vì chiến thắng?”
Thẩm Nhạc Tâm lộ ra nụ cười nắm chắc thắng lợi: “Bọn họ đương nhiên là bạn tốt của tôi, nhưng tôi luôn luôn thích thắng lợi.”
Cô ấy chỉ vào người mình: “Trí tuệ của tôi.”
Lại chỉ chỉ vào Mạc Bắc Hồ: “Sức mạnh của Hồ.”
Sau đó chỉ chỉ về phía Trương Tuần Quang: “Quang...”
Cô ấy im lặng trong chốc lát.
Trương Tuần Quang vốn đang ngẩng đầu ưỡn ngực chờ được khen, không ngờ cô ấy lại đột nhiên im lặng, lập tức giận dỗi: “Cô bịa ra một cái đi!”
“Đừng ồn ào.” Thẩm Nhạc Tâm cau mày: “Tôi đang suy nghĩ.”
Cô ngẩng đầu nói: “Cậu ấy có thể tỏa sáng rực rỡ khi bị khiêu khích.”
Trương Tuần Quang: “…Có phải cô muốn xem công lực khiêu khích của tôi ngay bây giờ không?”
“Haha.” Thẩm Nhạc Tâm bày ra nụ cười chuyên nghiệp, nhìn đạo diễn nói: “Câu hỏi tiếp theo.”
Đạo diễn tận chức tận trách nhịn cười hỏi: “Các bạn đã nghĩ ra tên đội chưa?”
“Ừm--” Trương Tuần Quang nhíu mày suy nghĩ.
“Cậu đừng phí chất xám để suy nghĩ loại tên kết hợp từ tên ba người lại với nhau.” Thẩm Nhạc Tâm tàn nhẫn cắt ngang suy nghĩ của hắn ta: “Chúng ta cứ gọi là ‘Nhóm Đệ Nhất’.”
Trương Tuần Quang nghẹn lại một chút: “Sao cô lại nhìn thấu ý tưởng đặt tên của tôi vậy?”
Thẩm Nhạc Tâm liếc hắn ta một cái: “Bởi vì căn bản không hề khó khăn.”
Trương Tuần Quang không phục: “Nhưng cái tên này của cô cũng quá không thú vị đi!”
“Bởi vì tên căn bản không quan trọng.” Thẩm Nhạc Tâm chậm rãi giơ một bàn tay lên, nắm chặt thành nắm đấm: “Quan trọng là, chúng ta sẽ thắng.”
Mạc Bắc Hồ ngó trái ngó phải, cố giữ Trương Tuần Quang lại: “Đừng cãi nhau, đừng cãi nhau.”
“Dù sao đến lúc đó.” Thẩm Nhạc Tâm phân công: “Động não tôi làm, cần sức lực thì Tiểu Hồ lên.”
Trương Tuần Quang hỏi: “Vậy tôi thì sao?”
Thẩm Nhạc Tâm không chút do dự: “Phong cho cậu làm đội cổ vũ.”
Trương Tuần Quang: “...Dựa vào cái gì! Không đúng, dựa vào cái gì mà trong chương trình chúng ta lại phải nghe lời cô!”
“Bởi vì tôi là đội trưởng nè.” Thẩm Nhạc Tâm chớp chớp mắt nhìn hắn ta: “Tôi là người khởi xướng.”
“Vậy thì làm sao?” Trương Tuần Quang trừng cô ấy: “Cái này còn phân thứ tự đến trước đến sau à?”
“Chương trình cũng không nói người khởi xướng nhất định phải làm đội trưởng mà? Tôi muốn mưu quyền soán vị!”
“Tiểu Hồ, theo tôi khởi binh!”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ đột nhiên không kịp phòng bị bị vỗ một cái, chỉ chỉ vào mình: “Tôi, tôi hả?”
“Không được mà... hai người đừng cãi nhau!”
Cậu đã cảm nhận được sự vất vả khi nuôi con nhỏ rồi.
Mạc Bắc Hồ chỉ hơi lơ đãng một chút, đã bị hai người một trái một phải kéo lại.
Trương Tuần Quang hỏi cậu: “Tiểu Hồ, lên tiếng!”
Thẩm Nhạc Tâm tò mò hỏi cậu: “Đang nghĩ gì vậy Tiểu Hồ?”
“Tôi đang nghĩ...” Mạc Bắc Hồ chậm rì rì mở miệng: “Bây giờ đổi tên fan thành phụ huynh Hồ còn kịp không.”
Có lẽ cậu không nuôi nổi mấy vạn đứa con.