Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Hồ ly hiệp nghĩa
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Mạc Bắc Hồ đến thì vô cùng vui vẻ, nhưng quay hình phỏng vấn xong sớm, cậu bắt đầu cảm thấy bồn chồn lo lắng.
Cậu lo lắng hai người kia trong lúc quay chương trình cũng sẽ cãi nhau, đến lúc đó có thể bị khán giả ghét không?
Cậu do dự một lát, quyết định đeo khẩu trang đi xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chút đồ ăn vặt chia cho bọn họ, để bọn họ hòa thuận lại, đừng công kích lẫn nhau.
Hệ thống xuống lầu cùng cậu. Hai người vừa ra ngoài đã nhìn thấy phía sau dần dần tụ tập một đám người, còn có vài nhân viên chương trình đeo thẻ công tác, dường như lại có khách mời đến.
Hệ thống nhân cơ hội này chia sẻ những tin tức vừa hóng hớt được cho cậu: “Thẩm Nhạc Tâm có mắt chọn chương trình rất tốt, chương trình này còn chưa bắt đầu quay hình đã nổi tiếng dữ dội rồi! Trên mạng đều đang hóng chuyện!”
Chương trình này tên là , từ tên gọi đã có thể thấy ý đồ tạo drama của tổ chương trình đã rục rịch từ lâu.
Hiện tại bọn họ vẫn chưa công bố toàn bộ khách mời được mời, chỉ công bố ba trưởng nhóm cố vấn. Hai thành viên còn lại chính là bạn bè mà trưởng nhóm mời đến – đương nhiên, nói thì nói như vậy, tổ chương trình vẫn sẽ can thiệp và đề xuất một chút, chẳng hạn như bên Thẩm Nhạc Tâm, Trương Tuần Quang chính là hiệu quả mà tổ chương trình mong muốn.
Ba trưởng nhóm đều có địa vị không nhỏ. Ngoại trừ tiểu hoa đán nổi tiếng đang hot với nhiều phim truyền hình chiếu cùng lúc, liên tục chiếm lĩnh màn ảnh Thẩm Nhạc Tâm, hai vị còn lại là diễn viên luôn gắn liền với những thị phi, tai tiếng năm này qua năm khác Ngôn Dịch Hằng, cùng với thành viên nổi tiếng nhất của nhóm nhạc nữ Fairy, Vivian.
Chương trình sẽ chính thức công bố danh sách khách mời sau khi đoạn giới thiệu lên sóng, mà việc công bố ba vị trưởng nhóm đã đủ để khơi dậy sự tò mò của mọi người.
Nhiều người đã sôi nổi biến thành thám tử mạng, thi nhau suy đoán danh sách.
Bên Thẩm Nhạc Tâm, đa số người đoán là những diễn viên cô ấy từng hợp tác và các tiền bối, hậu bối cùng công ty Giải Trí Sóng Biển. Ngược lại, rất ít người đoán đến Mạc Bắc Hồ.
Về phần Ngôn Dịch Hằng, những tin đồn xung quanh anh ta càng thêm dữ dội. Dân mạng hóng chuyện không ngại drama, phần lớn đều đoán đến các bạn gái tin đồn của anh ta.
Bên Vivian thì không khí giữa các fan trong nhóm lại khá căng thẳng. Fairy là một nhóm năm người, mà cô ấy chỉ có thể dẫn hai người.
Chương trình gần đến ngày quay hình, các thám tử mạng dựa vào địa chỉ IP và tin tức từ các fan hâm mộ đón thần tượng ở tiền tuyến, dần dần khoanh vùng được một vài đối tượng.
Tuy nhiên, thành phố T mà họ đang ở vốn là một trung tâm lớn về các chương trình tạp kỹ, càng đừng nói khu vực gần đây còn có hai đoàn phim ở trong núi. Cư dân mạng tìm kiếm phát hiện, quả thật không ít ngôi sao đang có mặt ở đây, sự thật càng lúc càng khó phân biệt.
Nhưng ước chừng cũng không giữ bí mật được bao lâu nữa.
Dù sao bây giờ cư dân mạng thần thông quảng đại, đợi đến khi tiến vào khách sạn, e rằng danh sách đã sớm bị công khai đầy rẫy rồi.
Mạc Bắc Hồ mua một ít đồ ăn mình thích ở siêu thị, sau đó suy xét đến chuyện hai người kia không giống với cậu, đều cần kiểm soát hình thể, lại tìm một số đồ ăn vặt có ghi “0 calo”, “ít đường”, “dành cho người ăn kiêng” cho bọn họ.
Mặc dù không ngon, nhưng cũng có thể xem như một liều thuốc an ủi tinh thần.
Khi thanh toán, Mạc Bắc Hồ đã rất thuần thục, với vẻ mặt hơi kiêu ngạo, xách túi lớn túi nhỏ rời đi – cậu đã trưởng thành rồi! Cậu đã biết tự mình đi mua đồ!
Sinh tồn trong xã hội loài người, dễ như trở bàn tay.
Chỉ là cậu vừa ra khỏi cửa, liền phát hiện cửa khách sạn đã bị vây kín chật ních.
Cậu vốn tưởng là fan của nhà nào đó, đang định hơi tránh một chút chờ người rời khỏi rồi mới quay về, nhưng vừa liếc mắt một cái đã phát hiện không khí có vẻ hơi bất thường.
Cậu từng nhìn thấy fan đón người vài lần, nhưng chưa từng nhìn thấy không khí kỳ lạ như vậy bao giờ, cũng chưa từng nhìn thấy nhiều đàn ông như vậy.
Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng hỏi Hệ thống: “A Thống, có phải có chỗ nào không ổn lắm không?”
“Có trá!” Hệ thống nheo mắt lại: “Tôi kiểm tra một chút. Mấy anh chàng đứng phía trước không phải fan bình thường. Có vẻ đó là một người nổi tiếng trên mạng. Theo thông tin tôi tìm được… Hắn ta hình như không phải fan của bất kỳ ai cả.”
“Hình như đang giơ bảng tên của ai đó.” Mạc Bắc Hồ mở một túi hạt dưa ngay tại chỗ, chia cho Hệ thống một ít, cùng ngồi xổm ở cửa hàng tiện lợi quan sát: “Là con gái, không phải Thẩm Nhạc Tâm… Có phải là Vivian không?”
“Bảng tên à…” Hệ thống nhíu mày: “Sao lại giơ tấm ảnh này vậy? Cái này hình như là ảnh lúc đang nhảy.”
Khác với những tấm băng rôn chibi tràn ngập tình yêu mà Mạc Bắc Hồ nhận được lúc trước, tấm ảnh mà anh chàng kia giơ trong tay, bởi vì là ảnh chụp nên khuôn mặt có hơi mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy dáng người nóng bỏng ăn mặc gợi cảm.
Mạc Bắc Hồ nhạy bén nhíu mày, cảm nhận được một chút ác ý.
Bên cạnh anh chàng còn dẫn theo không ít đàn ông, thoạt nhìn như cùng nhau đến, có ranh giới rõ ràng với các fan khác, trông không hòa nhập.
Hệ thống “răng rắc răng rắc” cắn hạt dưa, không nhịn được lẩm bẩm: “Chậc, chẳng lẽ có kẻ nào đó ra tay gây chuyện à?”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ mở to mắt.
Cậu đã tham gia vài đoàn, đều xem như tương đối đoàn kết tương thân tương ái, chưa từng nhìn thấy mặt tối trong truyền thuyết của giới giải trí bao giờ.
Động tác nhai hạt dưa của Hệ thống mang theo một chút sát khí: “Cái tên đáng ghét, có giỏi thì quang minh chính đại quyết đấu đi! A Thống tôi khinh thường nhất là những kẻ giở trò sau lưng!”
“Ừm ừm!” Mạc Bắc Hồ phụ họa gật đầu, cậu hỏi: “Nhưng bọn họ cứ chặn ở đây có ảnh hưởng gì đến Vivian không? Nhiều người như vậy, trong nhân gian có luật pháp, sẽ không trực tiếp ra tay chứ?”
“Chắc chắn sẽ không.” Hệ thống vẫn rất tin tưởng an ninh của thế giới này: “Ở đây nào có nhiều cuồng đồ ngoài vòng pháp luật như vậy.”
“Nhưng tôi cũng không rõ rốt cuộc bọn họ muốn làm gì, đôi khi, suy nghĩ của con người vẫn rất kỳ lạ và khó hiểu.”
Mạc Bắc Hồ thấy nhân viên tổ chương trình lên thương lượng với nhóm người này vài lần, các fan đều ngoan ngoãn tránh ra phía sau nhường đường, chỉ có nhóm người kỳ lạ kia là ngang ngược, bất hợp lý, làm cách nào cũng không chịu lùi bước, cho nên còn vì vậy mà chiếm được vị trí đắc địa nhất.
Một lát sau, xe của tổ chương trình đã đến trước khách sạn. Tài xế dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn, nhanh chóng dừng xe ở một khoảng cách an toàn so với khách sạn, nhưng bọn họ vẫn bị đám người phát hiện.
Không biết là người nào hét lên một tiếng “Là cô ấy, lên đi”, đám người kia lập tức lao tới như đàn ong vỡ tổ.
Miệng thì lải nhải những câu như “Em gái ơi anh trai yêu em”, “Mau xuống xe đi bé cưng nhỏ” nhưng chỉ toàn là lời cợt nhả, chẳng hề có chút chân thành nào.
Mạc Bắc Hồ không nhịn được nhíu mày, hơi không thể chịu nổi: “Bọn họ sao lại như vậy!”
Rất nhanh, các fan thật sự xung quanh cũng phản ứng lại, có người lớn tiếng ngăn cản: “Mấy người làm gì vậy! Đừng chặn xe! Đừng kéo cửa xe, rất nguy hiểm!”
“Ôi trời, mọi người xem này!” Anh chàng hot mạng dẫn đầu kia cầm điện thoại, đã bật livestream: “Tại hiện trường quay hình chương trình gì đó, fan của Vivian, một cảnh tượng hỗn loạn!”
“Người trong xe không chịu xuống, đang làm mình làm mẩy đấy!”
Có lẽ để phối hợp với những làn đạn không thân thiện trên màn hình, hắn ta “hề hề” cười: “Ồ đúng rồi, không thể nói là làm mình làm mẩy được, phải là làm em làm mẩy mới đúng, anh em thật hài hước!”
Nhân viên an ninh của khách sạn muốn tiến lên đẩy cửa lớn ra, người đàn ông lại giương giọng hét to: “Bảo an chó cậy thế chủ đánh người!”
“Đây là đất của nhà mấy người chắc? Nơi công cộng tại sao tôi không được phép đứng? Mấy người có giấy phép phong tỏa đường không?”
Một số fan không nhịn được lớn tiếng cãi lại, nhưng hiện trường ồn ào dường như lại chứng minh cho lời nói của hắn ta ở một mức độ nào đó, khiến hắn ta càng thêm kiêu ngạo.
Mạc Bắc Hồ và Hệ thống đều không tự chủ được mà hé miệng ra. Hệ thống cũng cảm thán thành tiếng: “Thì ra là thủ đoạn này, quá ghê tởm!”
Mạc Bắc Hồ nhìn chiếc xe dường như muốn rời đi, nhưng mấy người kia cứ lôi kéo cửa, tài xế cũng không dám đạp ga, tạo thành một cục diện giằng co.
Cậu từ từ đứng dậy, kéo khẩu trang trên mặt mình kín hơn nữa.
Thật quá đáng!
“Đừng mắng cô ấy! Anh làm gì vậy!” Một cô gái dáng người nhỏ xinh sắp khóc vì lo lắng, trong đám đông hỗn loạn, không biết bị ai đẩy một cái, mắt thấy đã sắp ngã ra sau, lại có người đỡ lấy cô ấy.
Cô ấy ngơ ngác không biết làm sao quay đầu lại, còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn, đã nhìn thấy thanh niên được võ trang đầy đủ toàn thân nhưng rõ ràng có thể nhìn thấy dáng người ưu việt mảnh khảnh như nghệ sĩ kia, một tay kéo tên đàn ông đáng ghét kia ra khỏi đám đông.
Cô gái: “?”
Cô gặp ảo giác?
Mạc Bắc Hồ sợ lộ đuôi hồ ly, không dám một lúc bắt nhiều người mà chỉ có thể lần lượt từng người một. Cậu kéo tên đàn ông gây rối này giao cho bảo vệ, cực kỳ lịch sự nói: “Cho anh nè, em đi bắt tiếp đây.”
Bảo vệ trợn mắt há hốc mồm một giây, rồi nhanh chóng phản ứng lại, khống chế tên kia.
Mạc Bắc Hồ xoay người, vén tay áo lên, chuẩn bị không ngừng cố gắng. Đám người gây rối ban nãy nhìn thấy thủ lĩnh của mình bị cậu kéo đi như vậy, một gã đàn ông bộ dáng lưu manh tiến lên túm lấy cậu, lớn tiếng hét: “Mày làm gì hả thằng nhóc…”
Trong tay Mạc Bắc Hồ đang cầm một người, vừa xoay lại, đồng bọn đụng vào người gã đàn ông. Gã đàn ông đang chạy tới chỗ cậu “đùng” một tiếng ngã ngửa ra sau, vừa lăn vừa bò lê lết trên mặt đất, trôi tuột sang lùm cây bên kia đường cái.
Hiện trường ồn ào hỗn loạn trở nên yên tĩnh trong chớp mắt.
Cô gái vừa chứng kiến tất cả nhanh chóng phản ứng lại, lớn tiếng chỉ trích: “Anh làm gì vậy! Anh đang ăn vạ đấy à? Chúng tôi đều nhìn thấy! Là anh ta tự ngã mà!”
“Đúng vậy, căn bản không có người nào động vào anh ta!”
“Rốt cuộc những người này từ đâu tới vậy, tôi báo cảnh sát đây!”
Mạc Bắc Hồ sửng sốt một chút, cậu chợt nhận ra mình đã suy nghĩ – chẳng lẽ như vậy cũng là dùng quá sức sao?
Cậu nhìn về phía Hệ thống đang ngồi xổm ở phía xa xa, hạt dưa trong miệng đều rơi lả tả, vô tội chớp chớp mắt.
Hệ thống chậm rãi bụm mặt, Mạc Bắc Hồ dường như mơ hồ nghe thấy tiếng than khóc của nó.
Cậu chột dạ quay lưng lại, dù sao thì không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, mấy tên còn lại cũng…
Ồ, trong lúc cậu ngẩn người thì đã bị bảo vệ khống chế hết rồi.
Mạc Bắc Hồ thở phào nhẹ nhõm, đang định gọi Hệ thống nhân lúc thân phận chưa bị bại lộ mà nhanh chóng rời đi, đột nhiên có người hỏi: “Có phải là Hồ Hồ không!”
Mạc Bắc Hồ giật mình, sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Không phải em!”
Những người vây xem: “……”
Mạc Bắc Hồ rõ ràng nhìn thấy đạo diễn ở bên cạnh đau đớn nhắm chặt hai mắt.
“Bảo an!” Đạo diễn lớn tiếng hô: “Đưa nghệ sĩ lên lầu trước!”
Mạc Bắc Hồ còn muốn cố gắng giãy giụa thêm một chút, cậu khó khăn quay đầu nói: “Không phải đâu! Em không phải nghệ sĩ, em chỉ là người qua đường…”
Hệ thống xông tới bịt miệng cậu.
“Tôi hiểu, tôi hiểu.” Đạo diễn vừa bất đắc dĩ vừa cảm động: “Cậu chỉ là hiệp sĩ Hồ Hồ đi ngang qua thôi, suỵt.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Cậu tiến vào khách sạn, nhỏ giọng hỏi Hệ thống: “Không bị lộ chứ?”
Hệ thống ngửa đầu: “Cậu đợi tôi nghĩ xem nên lừa cậu thế nào đây.”
Nó thở dài một tiếng: “Tiểu Hồ à! Chuyện này chúng ta nhất định phải xen vào sao? Cậu quen đối phương ư?”
“Không quen.” Mạc Bắc Hồ thành thật nói: “Nhưng không còn cách nào khác mà.”
Hệ thống u oán: “Sao lại không còn cách nào khác! Cậu làm còn là việc tốt, tôi ngay cả mắng cậu cũng không được nữa.”
“Em muốn làm thần tiên mà.” Mạc Bắc Hồ vô tội chớp chớp mắt: “Các tín đồ tin rằng em có sức mạnh vô song, chính nghĩa lẫm liệt, dung mạo mỹ miều. Vậy thì đây chính là nguyện lực của em.”
Cậu nghiêm túc nói: “Em đã chọn con đường này, đây chính là… thiết lập ‘hồ cách’ của em.”