71. Chương 71

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Mạc Bắc Hồ nhận được tin nhắn của Tạ Hào, cậu đã có mặt ở sân bay, đang chờ làm thủ tục lên máy bay.
Vừa thấy hai chữ “ăn cơm”, mắt cậu sáng bừng, cả người cũng phấn chấn hẳn lên.
“Được ông chủ!” Mạc Bắc Hồ vội vàng gửi thông tin chuyến bay cho hắn, trong lòng tràn đầy mong đợi mà ngẩng đầu lên.
Trước tiên ăn một suất cơm trên máy bay, sau đó lại còn được ăn bữa tối của ông chủ!
Hệ thống nhận ra vẻ mặt cậu thay đổi, bèn hỏi: “Sao vậy, Tiểu Hồ?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng chia sẻ tin vui này với hệ thống: “A Thống, tối nay ông chủ mời tôi ăn cơm đó!”
“Hửm?” Hệ thống cảnh giác hơn cậu nhiều, lập tức như gặp đại địch: “Chẳng phải trước đó vừa mới mời rồi sao, sao lại mời nữa?”
“Lần này ăn ở đâu? Đến nhà hắn hay đến nhà hàng khác? Ăn món gì? Mấy giờ thì đưa cậu về nhà?”
Mạc Bắc Hồ bị một loạt câu hỏi này làm cho ngơ ngác, lúng túng lắc đầu: “Anh ấy chưa nói với tôi.”
“Hay để tôi hỏi thử nhé?”
“Không, khoan đã.” Hệ thống đột nhiên đảo tròng mắt, đề nghị: “Cậu thử từ chối hắn xem sao.”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ cực kỳ kinh ngạc: “Tại sao?”
Tôi muốn ăn mà!
“Khụ, Tiểu Hồ.” Hệ thống bày ra vẻ mặt thâm thúy: “Cậu không thấy, cậu quá nghe theo Tạ Hào rồi sao?”
Mạc Bắc Hồ mờ mịt chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh ấy là ông chủ, tôi tiến vào thế giới này, chẳng phải nên ngoan ngoãn làm việc dưới trướng anh ấy sao?”
Cậu theo bản năng từ chối lời đề nghị của hệ thống.
“Tiểu Hồ!” Hệ thống hận không rèn sắt thành thép mà vỗ đùi: “Cậu không thể chuyện gì cũng ngoan ngoãn nghe theo, phải dùng một chút thủ đoạn của hồ ly tinh chứ!”
Mạc Bắc Hồ cúi đầu nhìn bàn tay mình, nhỏ giọng hỏi: “Thủ đoạn của ‘hồ ly tinh’ là gì?”
Chẳng phải cậu chính là hồ ly tinh sao? Vậy bất kỳ thủ đoạn nào cậu dùng, đều có thể gọi là thủ đoạn của hồ ly tinh mà?
Chẳng lẽ chuyện này không phải dựa vào bản năng hồ ly tinh, mà lại dựa vào thủ đoạn sao?…
Hệ thống chạm phải ánh mắt nghi ngờ của Mạc Bắc Hồ, hắng giọng giải thích: “Cậu cảm thấy Tạ Hào là người như thế nào?”
“Ừm--” Mạc Bắc Hồ nghiêm túc suy nghĩ, sau đó trả lời: “Anh ấy rất tốt mà.”
Khóe miệng hệ thống giật giật: “Tôi tin chắc từ nhỏ đến giờ, hắn rất hiếm khi nhận được loại đánh giá như thế này.”
“Nhưng mà lúc tôi vừa đến, đụng phải Thẩm Độc, chính anh ấy đã giúp đỡ tôi.” Mạc Bắc Hồ lý lẽ rõ ràng nói: “Nếu không nhờ anh ấy, nói không chừng lúc đó Thẩm Độc đã nổi giận rồi.”
Hệ thống: “Không, tôi cảm thấy so với việc giúp cậu, hắn chủ yếu muốn xem trò vui của Thẩm Độc thì đúng hơn.”
Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu, tiếp tục nói: “Sau đó tôi sa lưới, cũng là anh ấy đến bảo lãnh tôi ra.”
Hệ thống: “Đầu tiên đó vốn là một hiểu lầm lớn, cậu hoàn toàn không thật sự phạm tội; thứ hai, tôi cảm thấy hắn cũng chỉ đến xem trò vui của Thẩm Nhạc Tâm và Trương Tuần Quang mà thôi.”
Mạc Bắc Hồ đành phải tiếp tục nói: “Còn nữa, sau đó, anh ấy mời tôi ăn cơm, lại không nói cho Cát Minh hay Vương Tiểu Minh biết tôi ăn rất nhiều.”
Hệ thống vỗ đùi: “Chính là điểm này!”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ khó hiểu nhìn hệ thống.
“Cậu không thấy hắn đang nghi ngờ cậu sao?” Hệ thống nói với giọng điệu sâu xa: “Sau khi phát hiện sức ăn của cậu bất thường, hắn đã làm gì?”
Mạc Bắc Hồ nghĩ một lát rồi nói: “Mời tôi ăn cơm.”
“Chuyện này không kỳ lạ sao?” Hệ thống lay lay người Mạc Bắc Hồ một chút, cố gắng lay cho cái đồ ngốc nhỏ này tỉnh táo: “Hắn thấy có chỗ kỳ lạ nhưng không vạch trần cậu, ngược lại còn liên tục để cậu phơi bày sự khác thường, cậu cảm thấy hắn đang có mưu đồ gì chứ?”
Mạc Bắc Hồ bị hệ thống lay đến choáng váng, vốn không giỏi suy nghĩ lại càng thêm bất lực: “Giúp tôi che giấu?”
“Ôi, hồ ly nhỏ ngốc nghếch của tôi.” Hệ thống trìu mến nhìn Mạc Bắc Hồ, không nhịn được vò vò tóc cậu: “Cậu hoàn toàn không biết gì về âm mưu quỷ kế của nhân loại cả.”
Điểm này thì Mạc Bắc Hồ đúng thật không thể phản bác, bởi vì trước khi đến đây, cậu gần như chưa từng tiếp xúc với nhân loại.
“Nghe cho cẩn thận.” Hệ thống gần như dán sát đầu vào Mạc Bắc Hồ, hận không thể trực tiếp truyền suy nghĩ vào trong não cậu: “Cái tên thích thú với sự ác ý kia, chắc chắn đang lấy cậu làm trò tiêu khiển, chờ cậu tự lộ dấu vết!”
Mạc Bắc Hồ cúi đầu nhìn bàn chân mình, nhỏ giọng nói: “Nhưng tôi đâu có dấu vết gì đâu…”
Hệ thống nghẹn lời một chút: “Đây là ví dụ!”
“Không thì nói là đuôi hồ ly đi.”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng bịt kín mông mình, nhớ lại lần trước không cẩn thận dùng nguyên hình bị Tạ Hào bắt gặp, lòng còn sợ hãi nói: “Không chỉ cái đuôi, tôi cảm thấy tai hồ ly với đầu hồ ly cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Đúng không!” Hệ thống hơi mừng rỡ, tưởng rằng Mạc Bắc Hồ cuối cùng cũng hơi tỉnh ngộ được một chút, vỗ vỗ vai cậu nói: “Cho nên, lời mời hôm nay của hắn, cậu biết phải trả lời thế nào rồi chứ?”
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc gật đầu: “Tôi sẽ nói với anh ấy, tôi chỉ ăn một chút thôi!”
Hệ thống: “…”
Trong nháy mắt, hệ thống có một cảm giác thất bại ê chề.
Nó sâu sắc ý thức được, loại ám chỉ bóng gió đối với Mạc Bắc Hồ mà nói, là hoàn toàn vô dụng.
Hệ thống không thể không giữ Mạc Bắc Hồ lại, trực tiếp chỉ thị: “Không được, cậu phải nói với hắn, hôm nay quá mệt, không đi ăn với hắn.”
Mạc Bắc Hồ giãy giụa một chút: “Nhưng mà, nhưng mà, nếu đói bụng thì chẳng phải càng nên ăn nhiều một chút sao!”
Hệ thống khoác vai cậu: “Cậu không muốn xem thử Tạ Hào sẽ phản ứng thế nào nếu bị cậu từ chối sao?”
Mạc Bắc Hồ thành thật lắc đầu: “Không muốn.”
Hệ thống: “…”
Hệ thống thay đổi cách nói: “Vậy để tôi dẫn cậu đi ăn.”
Mạc Bắc Hồ lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”
Cậu lấy điện thoại ra, do dự một chút rồi từ chối lời mời của Tạ Hào.
……
Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc, quản gia Trương đẩy xe đưa Tạ Hào về văn phòng của hắn.
Tạ Hào lướt xem tin nhắn trên điện thoại: “Tiểu Hồ không biết ăn cay, món cay Tứ Xuyên với đồ ăn Hồ Nam chắc có chút khó ăn với cậu ấy, hay là đưa cậu ấy đi ăn bò bít tết? Cậu ấy trông giống kiểu động vật ăn thịt hơn.”
Quản gia Trương mỉm cười nói: “Theo tôi quan sát, Tiểu Hồ không quá kén ăn, nhưng vô cùng thích thịt, nhất là thịt gà miếng to.”
“Ừm.” Tạ Hào cười cười, cúi đầu liếc điện thoại.
Nụ cười trên mặt hắn không thay đổi nhiều, chỉ hơi nhướng mày một chút, chống đầu lẩm bẩm: “Ừm… Để lần sau vậy.”
“Vâng?” Quản gia Trương nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Cậu ấy từ chối.” Tạ Hào vẫn nở nụ cười như lúc nãy, chỉ là độ cong khóe miệng hơi hạ xuống một chút: “Chắc là có chuyện gì đó thôi.”
“Có thể sau khi quay xong chương trình, đi ăn một bữa cơm cùng bạn mới, hoặc là mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi…”
Quản gia Trương càng thêm kinh ngạc: “Xin thứ cho tôi nói thẳng, thiếu gia, cậu ấy không nói lý do cho ngài sao?”
“Không.” Tạ Hào dựa lưng, duỗi người một cái, thản nhiên nói: “Được rồi, bữa tối nay vẫn nên để chú quyết định vậy.”
Quản gia Trương thấy hắn không muốn nói nhiều, cũng thuận theo mà không tiếp tục truy hỏi, đề nghị: “Vậy ăn món Pháp thế nào?”
“Ừm--” Tạ Hào không quá hứng thú lướt điện thoại: “Tùy tiện.”
Quản gia Trương lại thay đổi đề nghị: “Vậy món cay Tứ Xuyên? Hoặc ăn chút đồ ngọt, nghe nói hấp thụ lượng đường vừa phải có thể có hiệu quả xoa dịu tâm trạng.”
Tạ Hào buồn cười nâng mắt lên: “Tâm trạng của con không cần xoa dịu.”
Quản gia Trương mỉm cười nhìn hắn: “Thiếu gia.”
“Tôi nghĩ rằng cách trực tiếp hơn, là hỏi cậu ấy một chút.”
“Không cần.” Tạ Hào dứt khoát từ chối, chống cằm dời tầm mắt đi: “Loại phương thức thẳng thắn này không hợp với con một chút nào.”
Trong mắt Quản gia Trương mang theo vài phần hiền từ: “Có lẽ sẽ hữu dụng.”
Tạ Hào không lên tiếng.
Lúc Mạc Bắc Hồ trở lại công ty, đã muộn hơn giờ hẹn nửa tiếng đồng hồ.
Bọn họ bị kẹt xe trên đường, giữa chừng hệ thống còn nhận được một cuộc điện thoại, là lời mời từ một đoàn phim nào đó, vội vàng xuống xe giữa đường, dặn dò Tiểu Hồ tự mình về nhà nghỉ ngơi cho tốt.
-- Tham gia xong chương trình tạp kỹ lần này, Mạc Bắc Hồ lại có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Mà sau khi nhìn theo hệ thống rời đi, Mạc Bắc Hồ đảo tròng mắt, lén lút ghé vào cửa hàng trà sữa gà rán dưới công ty, đóng gói vài phần đồ ăn, sau đó mới bước chân vội vàng đi vào công ty.
Cậu chào hỏi lễ tân dưới sảnh: “Tiểu Lữ!”
“Tiểu Hồ đã về rồi!” Tiểu Lữ cười rộ lên, trên má hiện ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào: “Công việc thuận lợi chứ?”
“Rất thuận lợi.” Mạc Bắc Hồ đưa mắt nhìn thoáng qua bên trong, hỏi cô ấy: “Ông chủ đã về chưa?”
“Tiểu Tạ tổng?” Tiểu Lữ ngạc nhiên chớp chớp mắt, nói đúng sự thật: “Vẫn chưa đâu, nghe nói chiều nay có rất nhiều cuộc họp, chắc Tiểu Tạ Tổng vẫn ở trong văn phòng.”
“Được!” Mạc Bắc Hồ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tôi đi xem thử.”
Cậu bước chân nhẹ nhàng lên lầu, thật cẩn thận ghé tai vào cửa văn phòng, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Nhân viên đi ngang qua trong vô thức đã rất quen thuộc với cậu, có người cười chào hỏi: “Tiểu Hồ tới tìm Tiểu Tạ Tổng ăn cơm à? Trực tiếp gõ cửa đi.”
“Oa!” Mạc Bắc Hồ bị đối phương dọa hoảng sợ, có chút chột dạ nói: “Sao anh, anh biết?”
Đã bị người ta vạch trần, Mạc Bắc Hồ cũng trực tiếp gõ cửa văn phòng.
“Mời vào.” Tạ Hào không ngẩng đầu lên, giọng nói hiếm khi mang theo chút mệt mỏi: “Là…”
Hắn nâng mắt, nhìn thấy Mạc Bắc Hồ.
“Tiểu Hồ?” Tạ Hào ngẩn ra một chút, nhìn quản gia Trương cười dịu dàng nhận lấy đồ ăn trong tay Mạc Bắc Hồ, để cậu ngồi xuống trong văn phòng.
Tạ Hào trầm mặc nhìn quản gia Trương bày đồ ăn ra bàn xong, sau đó nói với Mạc Bắc Hồ rằng ông sẽ đi chuẩn bị một chút trái cây tráng miệng cho bọn họ, rồi săn sóc rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại.
Tạ Hào duỗi tay gõ gõ mặt bàn: “Cậu… ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa ăn.” Mạc Bắc Hồ bưng đĩa lên: “Em tới tìm anh ăn chung!”
Tạ Hào chăm chú nhìn cậu: “Tại sao?”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát, mới trả lời: “Bởi vì em sợ anh buồn.”
Tạ Hào: “…”
Hắn cuối cùng cũng lộ ra một chút ý cười, nhẹ nhàng ngả vào ghế dựa: “Chuyện gì? Bởi vì cậu không cùng ăn bữa tối với tôi sao?”
Hắn dường như cảm thấy hơi buồn cười: “Tôi cũng không phải bạn nhỏ học mẫu giáo không thể xa người nhà.”
“Vậy là tốt rồi.” Mạc Bắc Hồ giống như nhẹ nhàng thở phào: “Vậy anh ăn không? Em chỉ kịp mua ít đồ dưới lầu.”
Tạ Hào nhìn gương mặt tươi cười của cậu, đột nhiên đổi giọng: “Vậy nếu như tôi thật sự rất buồn thì sao?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng đến trước mặt hắn: “Vậy nhân lúc còn nóng mà ăn đi!”
Tạ Hào dường như không nhịn được mà bật cười.
“Tiểu Hồ.” Hắn nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu: “Trên đời này không phải tất cả mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng một bữa ăn.”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác nhìn hắn.
Tạ Hào lộ ra gương mặt tươi cười, đứng dậy: “Nhưng mà tâm trạng không thoải mái hôm nay của tôi, thì thật sự có thể được giải quyết bằng cách ăn cùng cậu một bữa cơm.”
“Tôi muốn ly full đường kia.”