72. Chương 72

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thiếu gia, cậu đã no chưa?” Sau khi tiễn Mạc Bắc Hồ về, quản gia Trương mỉm cười đứng ở cửa, “có cần thêm món gì nữa không…”
“Không cần.” Tạ Hào vươn vai, “Quán gà rán dưới lầu, hình như tay nghề làm ngon hơn rồi.”
Quản gia Trương chỉ mỉm cười không nói.
Tạ Hào liếc nhìn ông ấy, không hiểu sao lại thấy hơi khó chịu: “Chú cười gì thế?”
“Tôi đang nghĩ.” Quản gia Trương mỉm cười hỏi: “Có phải tôi sắp có thể nói câu đó rồi không?”
“Chính là, thiếu gia đã lâu không…”
Tạ Hào: “Đi ra ngoài.”
“Vâng.” Quản gia Trương vẫn mỉm cười lùi lại một bước, đang định rời khỏi văn phòng thì nghe Tạ Hào lên tiếng: “Khoan đã.”
Hắn khẽ hắng giọng: “Đừng có nói lung tung với ba con đấy.”
“…..Ít nhất cũng phải đợi thêm một chút rồi hãy nói.”
Quản gia Trương lộ vẻ khó xử: “Nhưng mà thiếu gia, hiện tại, đến giờ phút này, người trả lương cho tôi vẫn là lão gia mà.”
“Chậc.” Tạ Hào trừng mắt nhìn ông ấy: “Đúng là kẻ vô tình, chỉ biết nhận tiền chứ không nhận người!”
“Đó là phẩm chất ưu tú của người làm công thời nay.” Quản gia Trương vẫn mỉm cười: “Được rồi được rồi, ít nhất tôi đảm bảo, trước khi lão gia chủ động dò hỏi tình hình tình cảm gần đây của cậu, tôi sẽ không nói gì hết.”
Tạ Hào miễn cưỡng đáp một tiếng.
Quản gia Trương mỉm cười hỏi: “Hôm nay thiếu gia vẫn chưa tan làm sao?”
“Đợi thêm một chút.” Tạ Hào mở tài liệu ra: “Giải quyết xong công việc trong tay đã, nếu không, ngày mai con sẽ không tiện lười biếng.”
……
Ngày hôm sau, Mạc Bắc Hồ liền nhận được những chiếc bánh ngọt nhỏ tinh xảo mà Tạ Hào gửi tới, nói là quà đáp lễ cho món gà rán và trà sữa hôm qua.
Mạc Bắc Hồ vui vẻ hí hửng xách theo mấy món điểm tâm ngọt quay lại ký túc xá thì thấy hệ thống cũng vừa đi công tác về.
Hệ thống cầm một chồng tài liệu, và tiện thể hỏi Mạc Bắc Hồ: “Cậu mua bánh ngọt đấy à?”
“Không phải.” Mạc Bắc Hồ giơ những chiếc bánh ngọt lên: “Là ông chủ mua cho tui.”
“Hả? Tạ Hào sao?” Hệ thống sờ cằm, suy nghĩ: “Ừm, tôi vẫn luôn cảm thấy hắn là một nhân loại rất khó đối phó, không ngờ chiêu 'lạt mềm buộc chặt' kiểu bá tổng cũ kỹ này mà thật sự có tác dụng…”
Mạc Bắc Hồ há miệng thở dốc, trái lương tâm gật đầu lia lịa, không nói ra chuyện tối hôm qua mình đã lén đi ăn khuya cùng Tạ Hào cho đối phương biết.
“Ngày hôm qua tôi vội ra ngoài là vì Cát Minh có một vai diễn muốn giao cho cậu, nên đã gọi tôi qua thương lượng.” Hệ thống nhìn Mạc Bắc Hồ: “Cậu còn nhớ Tô Tiểu Ngọc không? Ở Thiên Hỏa, cô ấy cũng được coi là đồng môn của cậu.”
“Phim của cô ấy vừa đóng máy, chắc hẳn là đã nén một hơi lâu rồi, vừa đóng máy đã lập tức vội vàng nhận thêm vai mới, nhanh chóng trở lại vùng an toàn của mình, lần này còn diễn kép hát\*.”
\*Nghệ sĩ nữ hát kịch được gọi là “đào”, nghệ sĩ nam được gọi là “kép”.
Mạc Bắc Hồ lập tức nhớ ra, vội gật đầu: “Tui nhớ rõ, chính là người mà ông chủ bảo giống hệt như pháo nổ!”
Hệ thống đưa tài liệu cho Mạc Bắc Hồ: “Phim mới của Tô Tiểu Ngọc, muốn cậu đóng vai học trò của cô ấy.”
“Nếu cậu muốn diễn, chắc chắn sẽ phải bỏ chút công sức, còn phải mời thầy dạy riêng, có lẽ sẽ không dễ dàng chút nào.”
“Trước khi Cát Minh tìm tôi, tôi còn định cho cậu thử một bộ tiên hiệp khác, có một số cảnh đánh nhau, hơn nữa nhân vật cũng là hồ ly tinh, lấy nhan sắc làm lợi thế, nhìn thế nào cũng thấy rất hợp với cậu.”
Hệ thống chống cằm, có vẻ khó xử: “Tôi cảm thấy cả hai bộ đều không tệ lắm, bộ hí kịch của Tô Tiểu Ngọc thì rất hay, còn bộ tiên hiệp thì độ hot cũng không tồi.”
“Nhưng nếu hợp tác với Tô Tiểu Ngọc, nhân vật của cậu sẽ không phải nam chính, xét về thời lượng lên hình thì có thể xem như nam hai. Bản thân bộ phim này cũng không có tuyến tình cảm quá rõ ràng, kịch bản thuộc thể loại kỳ đàm dân quốc, mang theo chút khí phách thiếu niên và tình cảm gia quốc, nhân vật cậu diễn...”
“Không hẳn là hoàn toàn chính diện, nửa chính nửa tà, rất có tính thử thách.”
Mạc Bắc Hồ nghe mà hơi choáng váng, chỉ hỏi: “A Thống cậu nghĩ sao?”
“Tôi cảm thấy, đợi sau khi phát sóng, kỹ thuật diễn của cậu chắc chắn sẽ được mọi người công nhận.” Hệ thống nghiêm túc phân tích: “Nếu nhận bộ phim của Tô Tiểu Ngọc này, thì xem như cậu đã ổn định đi theo con đường diễn viên thực lực.”
“Trong mắt tôi, kịch bản của nhân loại vốn không phân biệt thể loại cao thấp, nhưng nhân loại lại có những chuẩn mực đầy định kiến của riêng họ, tôi tất nhiên hy vọng cậu sẽ dễ dàng hơn một chút, đi con đường mà trong mắt người khác là 'ngăn nắp' hơn một chút.”
Hệ thống đẩy kịch bản của Tô Tiểu Ngọc về phía trước: “Cho nên, xét theo những yếu tố đó, tôi khuyên cậu nên nhận bộ này.”
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lúc, gật đầu, hỏi: “Vậy Tô Tiểu Ngọc là nam chính sao?”
“Không.” Hệ thống lắc đầu: “Tô Tiểu Ngọc là một nhân vật đặc biệt, đại loại giống như vầng trăng sáng của cả bộ phim, ngay từ lúc câu chuyện bắt đầu đã qua đời, chỉ xuất hiện trong hồi ức.”
“Ồ...” Mạc Bắc Hồ gật đầu nghiêm túc: “Vậy thì chọn cái này đi!”
“Đã quyết định rồi sao?” Hệ thống sửng sốt. “Tôi vẫn chưa nói khuyết điểm mà.”
Mạc Bắc Hồ làm ra vẻ ngoan ngoãn lắng nghe: “Khuyết điểm là gì?”
“Thứ nhất, tính tình Tô Tiểu Ngọc không được tốt.” Hệ thống nghiêm túc nói: “Bộ phim này cô ấy không chỉ là nhân vật đặc biệt mà còn bỏ tiền đầu tư, mang theo thầy giáo cũ đến chỉ đạo kỹ thuật.”
“Đặc biệt về mặt hí kịch chuyên môn, cô ấy vô cùng nghiêm khắc, tôi sợ cậu sẽ không quen.”
“Còn một chuyện nữa là, đầu tư vào bộ tiên hiệp kia sẽ có lợi hơn, với kỹ thuật diễn hiện tại của cậu, diễn xuất chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều...”
Mạc Bắc Hồ hiểu ý nó, ngẩng đầu ưỡn ngực, vỗ ngực đảm bảo: “Không cần lo lắng! A Thống! Tui không sợ chịu khổ đâu!”
“Tiểu Hồ!” Hệ thống cảm động đến mức trong mắt lệ quang lấp lánh.
“A Thống!” Mạc Bắc Hồ và nó nhìn nhau đầy thâm tình.
“Cậu yên tâm!” Hệ thống siết chặt hai nắm tay, một luồng hào khí đột nhiên bùng nổ: “Cậu nhất định sẽ được vị liệt tiên ban, tôi cũng nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo, sau đó sẽ có một kỳ nghỉ dài cả thế kỷ!”
“Tôi nói cho cậu nghe, kỳ thứ hai của chúng ta cũng đã phát sóng rồi, hiệu quả vô cùng tốt! Mười vạn giá trị tình yêu lúc trước đã tiêu hết, bây giờ cũng đang dần tăng trở lại rồi!”
Hệ thống vỗ vai Mạc Bắc Hồ: “Cậu bình thường cũng đừng tự làm khó bản thân, nếu có thứ gì trong thế giới hiện thực không tiện mua, có thể dùng giá trị tình yêu tìm trong hệ thống mà mua thử xem.”
“Chúng ta bây giờ không cần phải sống những ngày tằn tiện kham khổ nữa! Cần tiêu thì cứ tiêu!”
“Đợi đến ngày cậu tích góp đủ 1 triệu giá trị tình yêu...”
Hệ thống kìm nén sự kích động, hít một hơi thật sâu: “Tôi sẽ có thể một lần nữa thăng cấp hệ thống, và càng có thể giúp đỡ cậu nhiều hơn!”
Mặc dù hệ thống không nói, Mạc Bắc Hồ cũng đã lén dùng không ít giá trị tình yêu, nhưng cậu vẫn phối hợp làm ra vẻ mặt cảm động: “Được, A Thống!”
Một hồ một thống đạt được sự đồng thuận, đập tay nhau một cái, trong mắt đều tràn ngập chờ mong.
……
Ở một bên khác, Tạ Hào đang suy nghĩ xem nên hành động thế nào.
Hắn đọc từ chiến lược "đu idol" đến chiến lược yêu đương chốn công sở, rồi lại đọc tiếp tiểu thuyết tình yêu trong giới giải trí, cuối cùng đau đầu xoa bóp thái dương, nặng nề thở dài một hơi.
Quản gia Trương quan tâm hỏi: “Sao vậy thiếu gia?”
Tạ Hào chống cằm, trầm ngâm nói: “Con cảm thấy, quan hệ giữa con và cậu ấy thật sự rất phức tạp.”
“Ừm.” Quản gia Trương tán đồng gật đầu.
“Bánh ngọt cậu ấy đã nhận chưa?” Tạ Hào ngồi thẳng dậy, hỏi quản gia Trương.
“Vâng, xác nhận đã gửi đến tận tay rồi, tôi nghĩ, với tính cách của Tiểu Hồ, chỉ chốc lát nữa chắc chắn cậu ấy sẽ trả lời cảm nhận về bánh ngọt cho thiếu gia.” Quản gia Trương vẫn mỉm cười: “Chẳng qua, thứ lỗi cho tôi mạo muội nói thẳng, thiếu gia.”
“Tiểu Hồ dù sao cũng là diễn viên, cần quản lý cân nặng và vóc dáng trong mức độ nhất định, thiếu gia làm như vậy có phải là quá mức... nuông chiều cậu ấy rồi không?”
“Cậu ấy cũng không béo.” Tạ Hào chống cằm: “Chú cũng thấy rồi, cân nặng và dáng người cậu ấy đều kiểm soát rất tốt.”
“Mặc dù ăn nhiều như vậy mà vẫn không mập thì cũng tương đối kỳ lạ, nhưng dựa theo quan sát của con, cậu ấy chắc chắn không lén nôn ra, có lẽ chỉ là thể chất hơi đặc biệt thôi...”
Tạ Hào nặng nề thở ra một hơi: “Được rồi, quả thật rất kỳ lạ, hay vẫn nên đưa cậu ấy đi kiểm tra sức khỏe một lần nhỉ?”
Quản gia Trương đồng tình gật đầu: “Dù sao đi nữa, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”
“À còn nữa, tin nhắn của Cát Minh, thiếu gia vẫn chưa trả lời.”
“Đồng Hi sẽ nói với Tiểu Hồ.” Tạ Hào tùy tiện phẩy tay: “Đó là công việc của cậu ấy, con không cần nhọc lòng.”
“Có nhận hay không còn phải xem cậu ấy.”
Quản gia Trương mỉm cười: “Ý của Cát Minh là, thiếu gia chính là ‘ba Hồ Hồ’, cho nên vẫn cần phải có sự đồng ý của thiếu gia.”
“Dù sao ông ấy cũng hơi lo lắng tính tình của Tô Tiểu Ngọc, nếu đến lúc đó xảy ra xung đột gì, có lẽ sẽ cần đến thiếu gia…”
Tạ Hào chống cằm, cười nói: “Con lại không lo những chuyện này.”
“Tô Tiểu Ngọc so với pháo nổ thì giống lò xo hơn. Gặp phải người tính tình kém thì còn tệ hơn, nhưng cũng không thích bắt nạt kẻ yếu.”
“So với lo lắng cậu ấy bắt nạt Tiểu Hồ, con càng lo lắng tất cả bọn họ từng người một đều theo sát Tiểu Hồ.”
Quản gia Trương nghi hoặc hỏi: “Từng người một?”
“Hừ.” Tạ Hào cười khẩy một tiếng: “Lộ Trưng bây giờ suốt ngày tự nhận mình là sư phụ của Tiểu Hồ, rảnh rỗi không có việc gì lại đến tìm con, nói muốn để Tiểu Hồ kế thừa y bát đánh võ của hắn.”
“Con còn sợ đến lúc đó hợp tác với Tô Tiểu Ngọc rồi, cô ấy cũng sẽ bám riết muốn Tiểu Hồ kế thừa con đường danh giá của cô ấy.”
Hắn khó xử chống cằm: “Chẳng lẽ Thiên Hỏa của chúng ta không còn người mới nào khác sao? Chú bảo Cát Minh thúc giục mấy người săn ngôi sao kia, mau tìm thêm vài người mới giúp Tiểu Hồ san sẻ bớt một chút.”
Quản gia Trương nghẹn cười: “Được.”
“Đến rồi.” Tạ Hào cầm điện thoại, khóe môi cong lên: “Thì ra là vậy… So với sôcôla, cậu ấy càng thích mấy loại quả chua ngọt như mâm xôi hơn, vị đào, vị chuối cũng thích, chanh chua quá nên cũng bình thường.”
Quản gia Trương hơi ngạc nhiên: “Thiếu gia, cậu mua bao nhiêu bánh ngọt vậy?”
“Con mua bánh cupcake, chỉ để thăm dò xem khẩu vị cậu ấy như thế nào.” Tạ Hào ung dung ngồi thẳng người dậy: “Con bảo cậu ấy bẻ mỗi cái nếm thử một chút, đánh giá mùi vị.”
“Yên tâm đi, mặc dù số lượng hơi nhiều một chút, nhưng cho dù là Tiểu Hồ cũng không thể một hơi ăn hết tất cả đâu.”
“Ừm, hẳn vậy.” Quản gia Trương không yên tâm lắm nói: “Đề phòng trường hợp, tôi sẽ bảo người đại diện của Tiểu Hồ chuẩn bị sẵn cho cậu ấy một chút thuốc tiêu thực.”
Trong khi đó, trong ký túc xá của Tiểu Hồ.
Mạc Bắc Hồ quả thật đã gặm mỗi chiếc bánh cupcake một ngụm, nhưng cũng thật sự đã ăn hết mỗi chiếc trong một ngụm.
Hệ thống ngồi xổm bên cạnh: “Thật ra, dựa theo cách nói của thế giới này, giống chó tốt nhất không nên ăn sôcôla.”
Mạc Bắc Hồ cắn chiếc cupcake vị sôcôla nhấn mạnh: “Nhưng tui đâu phải loài chó, tui chính là hồ ly tinh mà.”
“Cũng đúng, hồ ly tinh hẳn có thể ăn sôcôla được.” Hệ thống hơi gật đầu: “Vậy cậu cảm thấy vị sôcôla thế nào?”
“Không ngon mấy.” Mạc Bắc Hồ thành thật nói: “Đắng đắng, không quá ngọt.”
Mạc Bắc Hồ còn chưa biết, trên thế giới này hiện tại có rất nhiều người theo đuổi những món điểm tâm ngọt chỉ thích không quá ngọt như vậy.
Giống như cậu cũng không quá thích nước có ga mà bọt khí nổ tung trong miệng, uống không quen cà phê đắng chát, chua chua, so với những thứ này, cậu càng thích nước ngọt thuần khiết hơn.
Khẩu vị của hồ ly tinh, chính là mộc mạc đơn thuần như vậy.
“Ái chà.” Hệ thống kiêu ngạo nâng cằm: “Tiểu Hồ vẫn là khẩu vị của trẻ con như vậy.”
Mạc Bắc Hồ hỏi hắn: “Vậy còn cậu?”
“A Thống không nếm thử một cái à?”
“Không cần, tôi căn bản không có vị giác mà.” Hệ thống xòe tay ra: “Nói cách khác, tức là tôi ăn cái gì cũng được!”
Ánh mắt Mạc Bắc Hồ lại mang thêm một chút ngưỡng mộ.