Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Cuộc Gặp Gỡ Khó Đỡ và Công Việc Từ Thiện
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày tiếp theo, Mạc Bắc Hồ ban ngày lên lớp, tối đến lại xem phim, say sưa nghiên cứu kỹ năng diễn xuất qua các vai diễn kinh điển, học đến quên ăn quên ngủ.
Nhân lúc Mạc Bắc Hồ mấy ngày nay không có việc gì, Hệ thống liền lén lút ra ngoài thu thập tin tức giúp cậu. Hệ thống vốn đã quen với những tháng ngày nghèo khó, tính tình keo kiệt bủn xỉn, việc gì tự làm được thì tuyệt đối không dùng đến tích phân. Giờ đây, nó đang len lỏi trên mạng internet để thu thập thông tin, giống hệt một con virus.
Cả Mạc Bắc Hồ và Hệ thống đều như tìm được công việc mới, sau mỗi ngày làm việc chăm chỉ, cần mẫn, họ sẽ trao đổi những thu hoạch trong ngày vào buổi tối, thường là trong nhà vệ sinh ở ký túc xá.
Hôm nay, Hệ thống lại đến công ty giải trí Đằng Long để thăm dò tin tức, còn Mạc Bắc Hồ tự mình đi học. Trên cầu thang, cậu bất ngờ bị một người đàn ông chặn lại.
Thấy vẻ mặt vội vàng, sốt ruột của đối phương, Mạc Bắc Hồ thuận tay chỉ ra phía sau: “Nhà vệ sinh ở đằng kia.”
“Ai muốn đi nhà vệ sinh chứ.” Người đàn ông với vẻ ngoài vô cùng bình thường trước mặt bất đắc dĩ nói: “Là tôi đây, cậu không nhớ tôi sao?”
Mạc Bắc Hồ cảnh giác lùi lại hai bước.
Cậu đã từng chia sẻ mọi dòng trạng thái của cảnh sát nhân dân Tiểu Dư đại nhân trên vòng bạn bè, hiểu rõ rằng thế gian này chắc chắn không hề hòa bình như vẻ bề ngoài, ẩn chứa vô số sóng ngầm mãnh liệt, vô số cạm bẫy lừa đảo, đặc biệt là kiểu giả vờ làm người quen thế này!
Người đàn ông không hề nhận ra sự cảnh giác của Mạc Bắc Hồ, chỉ tự mình nhét một thứ gì đó trong tay vào cho cậu: “Đây là hợp đồng, cậu xem qua một chút, không có vấn đề gì thì ký tên...”
“Cái gì, hợp đồng!” Mạc Bắc Hồ kinh ngạc tột độ: “Anh cũng quá trực tiếp rồi đấy, còn chưa thèm lừa gạt đã bắt ký hợp đồng rồi sao?”
Người đàn ông ngẩn ra một chút, ngẩng đầu lên: “Cậu thật sự không nhận ra tôi sao?”
“Không ký không ký!” Đồng chí Mạc Bắc Hồ với ý thức phòng chống lừa đảo cao độ điên cuồng lắc đầu, hất tay đối phương ra, chạy bán sống bán chết. Vừa đúng lúc nhìn thấy quản gia Trương đang đẩy xe lăn của Tạ Hào ở khúc cua, cậu lập tức lao nhanh tới một bước: “Ông chủ! Ông chủ cứu mạng với, công ty có tội phạm lừa đảo!”
Cậu vèo một cái chui ra sau lưng Tạ Hào, vẻ mặt hoảng sợ nhưng sức mạnh thì vô cùng lớn, đè cho chiếc xe lăn chổng ngược lên, khiến Tạ Hào cũng bị xóc nảy theo một chút.
Tạ Hào: “...”
Người đàn ông hoang mang rối loạn chạy theo tới, chào hỏi: “Ôi, Tạ tổng, hôm nay anh đi làm sao?”
“Nói gì đấy.” Tạ Hào mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối: “Chẳng lẽ tôi thường xuyên trốn việc sao? Xưa nay tôi luôn vô cùng yêu thích làm việc mà.”
Người đàn ông: “...”
Mạc Bắc Hồ lén lút thò đôi mắt ra từ phía sau xe lăn.
Tạ Hào quay đầu lại hỏi cậu: “Tội phạm lừa đảo ở đâu?”
Mạc Bắc Hồ hơi do dự, vô cùng chột dạ chỉ ra phía trước mặt.
Tạ Hào cười như không cười: “Cát Minh, sao anh lại thành tội phạm lừa đảo rồi? Anh lừa người ta chuyện gì thế?”
Trong đầu Mạc Bắc Hồ như sét đánh ngang tai, cậu lẩm bẩm tự hỏi: “Cái tên này hình như có chút quen tai...”
Hệ thống không có ở đây, Tạ Hào tốt bụng giải thích cho cậu: “Đó là người đại diện của cậu.”
Mạc Bắc Hồ: “...”
À.
Cát Minh dở khóc dở cười, đưa hợp đồng trong tay cho Tạ Hào: “Đây, Tạ tổng, có công việc, tôi mang hợp đồng đến cho cậu ấy.”
Tạ Hào nhận lấy hợp đồng, chú ý thấy Cát Minh không ngừng xem giờ, liền hỏi hắn ta: “Đang bận sao?”
Cát Minh bất đắc dĩ: “Không phải tôi còn phải đi hầu hạ ông cụ kia sao?”
“Ồ.” Tạ Hào cũng không lấy làm lạ: “Vậy anh đi đi, phần còn lại để tôi lo. Có gì cần dặn dò, anh cứ nhắn qua Wechat cho cậu ấy.”
Vẻ mặt Cát Minh nhẹ nhõm, thở phào một hơi, vội vàng gật đầu: “Được, làm phiền Tạ tổng.”
Tạ Hào vươn tay vỗ vỗ đầu Mạc Bắc Hồ: “Nhìn người ta thêm vài lần đi, ít nhất cũng phải nhớ kỹ người đại diện của mình chứ.”
Mạc Bắc Hồ chột dạ nhìn chằm chằm Cát Minh.
Cát Minh cười phá lên: “Không trách cậu ấy đâu, tôi cũng chỉ gặp cậu ấy một lần khi ký hợp đồng, sau đó bận quá, vẫn luôn không có thời gian quan tâm đến cậu ấy.”
“Ừm.” Tạ Hào tán đồng gật đầu: “Hơn nữa khuôn mặt này của anh đúng là không dễ nhớ thật.”
Cát Minh: “...Tôi có một khuôn mặt quá đỗi bình thường, ngại quá ha.”
Hắn ta cười lắc đầu, móc ra một gói kẹo từ trong túi, nhét vào tay Mạc Bắc Hồ: “Cầm lấy, chuẩn bị cho tốt, tôi giúp cậu xem qua rồi, đây là một công việc tốt đấy.”
Hắn ta vừa vội vội vàng vàng xuống cầu thang vừa quay đầu dặn dò Mạc Bắc Hồ: “Nhớ kỹ phải thể hiện cho tốt đấy nhé.”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Tạ Hào.
Mạc Bắc Hồ: “...”
Tạ Hào nhìn viên kẹo trong tay cậu mà trầm tư: “Cậu đừng nói, tác phong này của anh ta đúng là giống hệt kẻ lừa đảo thật.”
Quản gia Trương ân cần cười cười: “Là do Tô Tiểu Ngọc bị hạ đường huyết, cậu ấy mới luôn mang theo kẹo bên mình thôi.”
Lúc Mạc Bắc Hồ ký hợp đồng, cậu đã được phân về cho Cát Minh quản lý. Trong tay hắn ta có không ít nghệ sĩ lớn nhỏ, nhưng nổi tiếng nhất và khó chiều nhất chính là Tô Tiểu Ngọc.
Mạc Bắc Hồ nhớ rõ thông tin về Tô Tiểu Ngọc, cũng nhận ra gương mặt của cậu ấy.
Tô Tiểu Ngọc xuất thân từ hí khúc, là thanh y phái Mai, tướng mạo trung tính nhu mỹ, đặc biệt là đôi mắt phượng, “nhãn hí” (diễn xuất bằng mắt) vô cùng xuất sắc.
Nhưng cậu ấy cũng nổi tiếng là khó chiều, ít nhiều cũng có chút tính khí của một nhân vật nổi tiếng.
Ban đầu, Hệ thống đẩy Mạc Bắc Hồ vào dưới trướng Cát Minh cũng vì nhìn trúng việc phần lớn thời gian của Cát Minh đều dành cho Tô Tiểu Ngọc, không có nhiều thời gian quản lý những nghệ sĩ khác, tiện cho Mạc Bắc Hồ tự do phát huy.
“Tô Tiểu Ngọc dạo gần đây giống như pháo nổ, đụng vào là bùng, quả thật phải để Cát Minh kè kè bên cạnh không rời nửa bước.” Tạ Hào đối diện với đôi mắt tò mò của Mạc Bắc Hồ, giải thích cho cậu: “Gần đây Tô Tiểu Ngọc vào đoàn phim của Phương Thất -- cậu biết Phương Thất không?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Biết ạ.”
Tên tuổi đạo diễn Phương Thất trong giới cũng vô cùng vang dội. Ngoài việc doanh thu phòng vé các tác phẩm gần đây khá tốt, hắn còn nổi tiếng bởi lời đồn trong giới rằng phim của hắn ta vô cùng thử thách diễn xuất và khuôn mặt của diễn viên.
Hắn ta rất thích dùng ống kính quay cận cảnh khuôn mặt khi diễn viên thể hiện cảm xúc. Trên màn hình lớn chất lượng cao, mỗi một sợi lông mi, mỗi một nếp nhăn trên mặt đều nhìn thấy rõ ràng.
Khán giả của hắn ta vô cùng yêu thích kiểu quay phim có thể “thẩm phán” diễn xuất của diễn viên như thế này.
Tô Tiểu Ngọc nhận phim của Phương Thất…
Mạc Bắc Hồ đảo tròng mắt: “Tiền bối muốn chứng minh kỹ năng diễn xuất sao ạ?”
“Ừm.” Tạ Hào gật đầu, để quản gia Trương đẩy hắn đến văn phòng, đồng thời ra hiệu Mạc Bắc Hồ cầm hợp đồng đuổi kịp: “Cậu ấy cũng đã nổi tiếng rồi. Lúc trước, cậu ấy từng diễn một vai danh kỹ, ai ai cũng nói rằng trừ cậu ấy ra thì không còn ai có thể diễn được nữa.”
“Nhưng những người khen cậu ấy đều nói cậu ấy đẹp, tạo hình đẹp, có phong thái mà người khác không có. Còn người khen diễn xuất tốt thì không nhiều -- dù sao vai diễn này quá phù hợp với cậu ấy, rất nhiều người đều nói cậu ấy dùng bản sắc để diễn, không cần đến kỹ năng diễn xuất.”
Mạc Bắc Hồ trong lúc học tập gần đây đã xem qua bộ phim này, cậu không nhịn được nhỏ giọng phản bác: “Sao có thể như vậy chứ.”
“Tô Tiểu Ngọc muốn chứng tỏ bản thân mà.” Tạ Hào nhún vai: “Cậu ấy không nghe lọt tai những lời này, luôn muốn chứng minh bản thân, liền tìm đến Phương Thất.”
“Bộ phim đó của Phương Thất có bối cảnh nông thôn, cách quay chụp thật sự rất bình dân, không có nhân vật nào phù hợp với cậu ấy. Nhưng cậu ấy nói mình diễn cái gì cũng được, không kén vai, cuối cùng nhận được vai nam ba.”
Vào văn phòng, lần này Tạ Hào không để Mạc Bắc Hồ động tay, vô cùng tự nhiên đứng dậy từ trên xe lăn rồi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính ra.
Mạc Bắc Hồ vẫn không nhịn được nhìn nhìn chân hắn.
Tạ Hào đùa nghịch máy tính: “Nhân vật kia của Tô Tiểu Ngọc hoàn toàn không phù hợp với cậu ấy, đó là một người bán hàng rong với vẻ ngoài gian xảo, mày chuột mắt gian. Chụp xong ảnh tạo hình, cậu ấy đã bị xấu đến mức khóc ròng.”
Tạ Hào thở dài: “Ai, tôi còn an ủi cậu ấy nữa, thế mà sau đó lại bị mắng.”
Mạc Bắc Hồ bất bình thay hắn: “Sao lại như vậy được chứ!”
“Khụ.” Quản gia Trương hắng giọng, thanh minh giúp Tô Tiểu Ngọc: “Thiếu gia, ngài đã nhìn bức ảnh đó rồi cười đến ba phút lận.”
Mạc Bắc Hồ không nói gì nhìn về phía Tạ Hào: “...”
Tạ Hào hợp tình hợp lý nói: “Con cười xong đã an ủi cậu ấy rồi mà.”
Quản gia Trương vô tư thẳng thắn: “Thiếu gia, ngài đã nói chính là ‘Không sao đâu, đợi đến khi phim tuyên truyền thì bức ảnh xấu xí này sẽ xuất hiện khắp nơi, cậu sẽ quen thôi’.”
Tạ Hào hỏi Mạc Bắc Hồ: “Không tính là an ủi sao?”
“Không...” Mạc Bắc Hồ nghĩ dù sao hắn cũng là ông chủ, mình phải dựa vào hắn để kiếm cơm, liền cứng rắn đổi giọng: “Không thể nói là không tính được.”
Cậu nói dối trắng trợn: “Ít nhất thì tấm lòng của Tạ tổng là tốt!”
Tạ Hào theo bản năng sờ sờ lương tâm không tồn tại của mình, lộ ra nụ cười mỉm: “Có muốn xem ảnh tạo hình của cậu ấy không?”
“Chuyện này không tốt lắm đâu...” Mạc Bắc Hồ ngoài miệng thì nói thế, nhưng cơ thể lại thành thật dán vào trước máy tính, sau đó không nhịn được thốt lên nghi vấn: “Đây là ai vậy?”
Người trong ảnh chụp mặc một thân quần áo rách nát như giẻ lau, trên mặt tô vẽ vừa vàng vừa đen, trông như bị phơi nắng đến phát sáng, đôi mắt phượng xinh đẹp cũng có vẻ lấm la lấm lét.
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc há to miệng.
Tạ Hào nhắc nhở: “Khép miệng lại, trông có vẻ không thông minh đâu.”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn khép miệng lại.
Tạ Hào xúi giục cậu: “Đánh giá một chút đi, nói thật lòng đấy.”
Mạc Bắc Hồ thành thật nói: “Cũng khá là... xấu.”
Tạ Hào không nhịn được cười ha ha: “Đúng không?”
“Tôi cũng đã nói với cậu ấy rồi, thật sự chịu không nổi thì đừng diễn nữa, nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường, nên xin lỗi bao nhiêu thì xin lỗi. Nhưng cậu ấy nuốt không trôi cục tức này, nhất quyết cứ phải diễn, vừa tức giận vừa uất ức, dạo gần đây giống y như một ngọn núi lửa đang hoạt động.”
Hắn nhắc nhở: “Nếu cậu gặp cậu ấy thì nhớ hành xử cẩn trọng đấy.”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng hỏi: “Người cũng có đuôi sao ạ?”
Tạ Hào: “?”
Mạc Bắc Hồ chột dạ thu hồi tầm mắt: “Em nói là được rồi ạ!”
Tạ Hào nghi ngờ nhìn cậu, cuối cùng vẫn lấy phần hợp đồng kia của cậu ra: “Được rồi, nói về công việc của cậu đây.”
“Đây là một chương trình tạp kỹ hỗ trợ nông nghiệp hợp tác với kênh truyền hình nông nghiệp chính thức, họ tìm cậu làm khách mời một kỳ.”
“Quay trong một ngày, trình tự sơ lược là giúp thu hoạch nông sản, giới thiệu phong cảnh và sản phẩm nông nghiệp cho khán giả xem. Sau đó, sẽ vận chuyển các sản phẩm nông nghiệp được trợ cấp vào thành phố để bán, vừa bán tại chỗ vừa phát sóng trực tiếp trên mạng.”
“Toàn bộ ngày ghi hình sẽ được phát sóng trực tiếp trên mạng để tiện bán hàng. Sau khi quay xong hai tuần, chương trình sẽ được cắt nối thành nửa tiếng và chiếu trên kênh chính thức.”
“Mặc dù cũng không quá hot, nhưng vì các sản phẩm nông nghiệp được chính phủ trợ cấp bán rất rẻ nên vẫn có lượng khán giả cố định.”
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc lắng nghe, có chút khó hiểu: “Sao lại tìm em ạ?”
Tạ Hào cười nói: “Trương Tuần Quang giới thiệu cậu đấy.”
“Hắn ta là khách mời thường trú của chương trình. Kỳ này vừa lúc bị trùng lịch trình nên hắn ta tiến cử cậu đến thay thế.”
“Ngoài hắn ta thì vẫn còn ba khách mời thường trú khác: giáo sư nông học Sơn Hưng, MC chủ trì kênh truyền hình nông nghiệp với phong cách phỏng vấn sắc bén Ngô Phi Phàm, và một nữ diễn viên thường đóng phim về nông thôn, Hồng Mai.”
“Chương trình này mời Trương Tuần Quang bởi vì muốn mượn độ hot của hắn để có thêm chút cơ hội được chú ý. Vừa vặn Trương Tuần Quang cũng vì thường xuyên mắng người trên mạng mà rất cần xoay chuyển đánh giá của dư luận.”
Mạc Bắc Hồ nửa hiểu nửa không mà gật đầu.
Tạ Hào nhìn cậu: “Fans của Trương Tuần Quang cũng thật sự chiếm hơn một nửa lượng người xem của phòng phát sóng trực tiếp. Hắn ta vừa đi, theo lý mà nói nên tìm một người có thể mang lại lượng truy cập tương tự.”
“Vốn dĩ cậu thật sự không đủ tư cách, nhưng vừa hay, gần đây cậu lên vài cái hot search như vậy, cộng thêm việc Trương Tuần Quang mạnh mẽ tiến cử, đạo diễn liền mạo hiểm chọn cậu thử một lần.”
“Nếu nói về nhược điểm của công việc này...”
Tạ Hào chống cằm: “Đó chính là thật sự phải làm cả một ngày, luôn ở dưới camera, hơn nữa thù lao rất thấp, gần như là làm từ thiện.”
“Thế nào, có nhận không?”
Mạc Bắc Hồ vừa nghe hai chữ “từ thiện” thì sáng mắt lên, vừa nghe đã thấy giống như một việc mà bậc tiên gia nên làm!
Cậu vội vàng gật đầu: “Em nhất định sẽ làm việc thật tốt ạ!”
Tạ Hào cười phá lên: “Được, vậy thì ký tên đi.”
Mạc Bắc Hồ trịnh trọng cầm bút lên ký tên mình, sau đó nâng gói kẹo mà Cát Minh nhét cho cậu, tự mình lấy một viên rồi cung kính nói: “Ông chủ, anh ăn nhiều hơn ạ!”
Tạ Hào nhìn cậu lâng lâng đi ra khỏi văn phòng, cầm một viên kẹo lên xoay xoay, cười khẽ: “Cậu ấy đưa tiền bảo kê à? Còn cống nạp cho tôi nữa chứ.”
Hắn buồn cười cầm lấy hợp đồng, ánh mắt dừng lại trên hai hàng chữ viết nguệch ngoạc như gà bới của đối phương, trầm mặc một lát rồi nói: “Chú Trương.”
Quản gia Trương hơi khom người: “Thiếu gia.”
Tạ Hào đỡ trán: “…Tìm cho cậu ấy một giáo viên dạy thư pháp bằng bút cứng đi.”