Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 86
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ cảm thấy, người đàn ông trước mặt này dường như có chút coi thường mình.
Cậu vốn nghĩ mình đã khá hiểu về loài người rồi, dù là những kiến thức thông thường hay cảm xúc của con người, phần lớn cậu cũng chẳng khác gì họ.
Nhưng mà...
Mạc Bắc Hồ vừa gặm đùi gà, vừa liếc nhìn Tạ Hào.
Tạ Hào bắt gặp ánh mắt cậu, mỉm cười đáp lại, trông vô cùng thong dong.
Nhưng Mạc Bắc Hồ vẫn cảm nhận được hắn đang căng thẳng, đặc biệt là sau khi nói xong câu kia.
Nếu hắn đã nói như vậy… Mạc Bắc Hồ quyết định phối hợp, giữ thể diện cho đối phương một chút.
Mạc Bắc Hồ chậm rãi gật đầu: “Được thôi.”
“Vậy khi nào anh rảnh và muốn gặp em, có thể tới phim trường tìm em chơi.”
Cậu ngừng lại một chút rồi bổ sung: “Không mời em ăn cơm cũng được.”
Động tác ăn cơm của Tạ Hào khựng lại.
“Ờm, ừ...” Tạ Hào có chút cứng nhắc ho khan vài tiếng: “Tôi, tôi để sau này tính.”
Hắn chống cằm, trông có vẻ hơi ngượng.
“Nếu anh không chê nhàm chán, chỉ ngồi xem ở đoàn phim cũng được.” Mạc Bắc Hồ vuốt cằm suy nghĩ: “Lúc nghỉ giữa các cảnh, em có thể trò chuyện với anh, dù sao cũng có nhiều lúc phải chờ đợi hóa trang, set cảnh, vẫn có khá nhiều thời gian rảnh.”
“Khụ.” Tạ Hào lại ho khan vài tiếng: “Tôi phải làm rõ một chút, Tiểu Hồ, tôi cũng không bám người đến mức như vậy...”
Mạc Bắc Hồ hơi mở to mắt nhìn hắn.
Hai người nhìn nhau, Tạ Hào khẽ ho một tiếng: “Thôi được rồi, dù sao lần này đoàn phim quay trong nhà, cũng không xa lắm, nếu tôi tan làm mà buồn chán, mà cậu lại có cảnh đêm...”
Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Thì có thể tới tìm em chơi!”
Tạ Hào không nhịn được bật cười.
Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: “Anh cười gì thế?”
Tạ Hào thở dài như thể nhận thua: “Tôi đang suy nghĩ, có khi cậu còn giỏi hơn tôi tưởng.”
“Trên mọi phương diện.”
Mạc Bắc Hồ tự đắc kiêu hãnh ngẩng cằm: “Đương nhiên rồi!”
“Em chính là nam hồ ly tinh!”
“Ghê gớm thật.” Tạ Hào tò mò hỏi: “Lúc trước tôi vẫn chưa hỏi cậu, đã là hồ ly tinh rồi, vậy những năng lực trong truyền thuyết kia, cậu đều có cả à?”
Mạc Bắc Hồ chần chừ hỏi ngược lại: “Hồ ly tinh ở chỗ các anh có những năng lực gì?”
“Tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy người thật.” Tạ Hào thành thật nói: “Trước nay đều chỉ nghe trong truyền thuyết, thường thì là mị hoặc, hút tinh khí gì đó đúng không?”
Mạc Bắc Hồ chớp chớp mắt nhìn hắn, cúi xuống liếc nhìn phần cơm trước mặt, đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ.
Cậu nhỏ giọng nói: “Ông chủ...”
“Hử?” Tạ Hào tủm tỉm cười đáp lại.
“Anh có cảm thấy...” Mạc Bắc Hồ rất cẩn thận nói: “Chúng ta thế này, hình như kiểu, anh bị em mê hoặc rồi mời em ăn cơm không?”
“Sao có thể.” Tạ Hào cười bình thản: “Tôi vô cùng tỉnh táo.”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu nhấn mạnh lại lần nữa: “Em thật sự biết thuật huyễn hoặc nhé! Mặc dù ở nơi này linh lực mỏng manh, không thể tùy tiện sử dụng, nhưng em vẫn làm được!”
Tạ Hào chống cằm hỏi lại: “Ồ? Thế cậu dùng lên tôi chưa?”
“Chưa.” Mạc Bắc Hồ nhìn hắn, cạn lời: “Nhưng mà em rõ ràng không dùng, tại sao nhìn anh vẫn giống như không quá tỉnh táo vậy chứ...”
Cậu vất vả thở dài: “Ông chủ, anh thế này rất dễ bị người, và cả phi nhân lừa lắm đó!”
“Haizz.” Tạ Hào đau khổ nhắm mắt lắc đầu: “Cũng không có cách nào, cậu biết mà, từ nhỏ tôi đã hay bị nói là ngốc nghếch, rất dễ bị lừa.”
“Cậu còn nhớ chuyện đạo sĩ giả lần trước không? Từ nhỏ đến lớn tôi đã gặp không biết bao nhiêu người, đều nhắm vào tôi để lừa gạt.”
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc trợn to mắt -- không phải nói xã hội này pháp luật nghiêm minh lắm ư? Sao ông chủ còn gặp phải nhiều phiền phức như vậy?
Mạc Bắc Hồ không quá yên tâm nói: “Vậy anh phải cẩn thận chút!”
“Không sao đâu.” Tạ Hào cố tình nói: “Trước kia tôi chỉ gặp mấy tên đạo sĩ giả hay lừa đảo gì đó, cậu chính là hồ ly tinh thật, có cậu ở đây, chắc bọn họ cũng không dám làm gì đâu, đúng không Tiểu Hồ?”
Nghe hắn nói như vậy, Mạc Bắc Hồ không khỏi ngẩng đầu ưỡn ngực, một cảm giác trách nhiệm đột nhiên dâng lên.
“Đương nhiên rồi.” Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu, nhưng sau đó lại lo lắng nhíu mày: “Nhưng bình thường em đều bận quay phim, không ở bên cạnh anh, lỡ như trong những lúc này anh xảy ra chuyện thì làm sao đây?”
Tạ Hào chỉ muốn trêu cậu, không phải muốn khiến cậu thật sự lo lắng, đang muốn mở miệng giải thích thì nhìn thấy Mạc Bắc Hồ đặt đùi gà xuống, dịch sát lại gần hắn.
“Hay là em cho anh một chút linh lực vậy!” Mạc Bắc Hồ suýt nữa thì lấy bàn tay bóng nhẫy dính mỡ chọc thẳng lên trán đối phương, may mà kịp thời phản ứng lại, chột dạ nhìn trộm sắc mặt Tạ Hào, lén rút giấy lau tay.
Tạ Hào không bỏ lỡ động tác này của cậu, cười như không cười liếc nhìn cậu, kéo tay Mạc Bắc Hồ lại, lấy khăn ướt trên bàn giúp cậu lau tay.
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn chìa tay cho hắn lau.
“Tôi chưa từng nhìn thấy linh lực ngoài đời.” Tạ Hào như không quá để ý mà hỏi: “Dùng lên người tôi sẽ có cảm giác gì không?”
“Anh sẽ không phát hiện gì đâu.” Mạc Bắc Hồ nhìn thẳng vào mắt hắn, lắc đầu: “Anh là phàm nhân, không cảm nhận được linh lực, mị thuật hay linh lực, anh đều sẽ không cảm thấy gì cả.”
“Vậy sao.” Tạ Hào có hơi tiếc nuối: “Vậy còn cậu, cậu dùng linh lực sẽ có cảm giác gì không?”
“Em?” Mạc Bắc Hồ duỗi ngón tay được hắn lau khô, chọc chọc lên ấn đường Tạ Hào: “Chỉ cần anh gặp phải nguy hiểm, em sẽ có cảm ứng!”
Tạ Hào chạm nhẹ vào giữa lông mày, ý cười trong mắt chợt lóe qua: “Cảm ứng xong thì sao? Cậu sẽ xuất hiện bảo vệ tôi à?”
Mạc Bắc Hồ thành thật lắc đầu: “Không được đâu.”
“Nơi này không thể phô trương dùng linh lực, cho dù em cảm nhận được anh gặp nguy hiểm, em cũng chỉ có thể...”
Tạ Hào: “Chỉ có thể?”
Mạc Bắc Hồ mặt nghiêm túc: “Giúp anh báo cảnh sát!”
Tạ Hào: “......”
Trong khoảnh khắc hắn không kịp phản ứng, dường như không nghĩ tới hồ ly tinh còn có lựa chọn báo cảnh sát này.
“Em sẽ gọi 110 trước.” Mạc Bắc Hồ móc điện thoại ra cho hắn xem: “Sau đó em còn có một vị Tiểu Dư đại nhân, em có thể giúp anh gọi cậu ấy!”
Tạ Hào: “......Đúng là một tư duy khiến người ta không đoán được.”
Hắn bật cười: “Vậy thì nhờ cậu rồi.”
“Giao cho em đi!” Mạc Bắc Hồ nghiêm túc gật đầu lia lịa.
Tạ Hào nhìn bộ dáng nghiêm túc của cậu, không nhịn được trêu chọc, nhét vào miệng cậu một miếng thịt bò: “Linh lực truyền xong rồi? Vậy ăn thêm chút nữa đi.”
......
Mạc Bắc Hồ ăn no nê, được Tạ Hào đưa về đoàn phim cũng đúng lúc Tô Tiểu Ngọc chuẩn bị lên sân khấu.
“Ôi, hiếm khi mới được xem cậu ấy diễn một cảnh.” Tạ Hào bật cười: “Tôi xem xong cảnh này rồi đi.”
Đạo diễn Tề không phát hiện bọn họ đã trở về, hết sức tập trung nhìn vào màn hình giám sát.
Mạc Bắc Hồ không phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh diễn của Tô Tiểu Ngọc, trước khi vào đoàn phim cậu đã xem hết cảnh của đối phương rồi.
Nhưng có vài chuyện, trực tiếp quan sát quả nhiên vẫn khác hẳn.
Mạc Bắc Hồ nghĩ, đối phương hẳn đã lâu rồi không diễn hí kịch, nhưng chỉ cần hóa trang xong, nhập vai vào nhân vật, trên người Tô Tiểu Ngọc luôn có một khí chất đặc biệt.
Khí chất này có thể xuất phát từ chính cậu ấy, cũng có thể đến từ nhân vật bi kịch trong kịch bản, dù sao, một khi cậu ấy gặp được vai diễn thích hợp, thật sự không ai có thể vượt qua.
Mạc Bắc Hồ hơi mở to mắt, vẻ mặt đầy chấn động nhìn biểu hiện của Tô Tiểu Ngọc, không nhịn được cảm thán một tiếng: “Oa......”
Tạ Hào mỉm cười liếc nhìn cậu: “Sư phụ diễn tới mức này rồi, Tiểu Hồ, cậu cũng không thể kém quá nhiều.”
Mạc Bắc Hồ trịnh trọng gật đầu.
“Tôi chỉ đùa thôi.” Tạ Hào lo lắng lời nói thuận miệng của mình khiến cậu áp lực lớn, rất tự nhiên sửa lời: “Tô Tiểu Ngọc dù sao cũng là bái sư học nghệ chính quy, từng xuất thân từ đoàn hí kịch, chắc chắn không giống với những diễn viên mới học được vài tháng.”
Mạc Bắc Hồ tò mò nhìn về phía hắn: “Đàn anh Tô nói, anh ấy nhìn anh từ nhỏ đến lớn, giống như người lớn trong nhà anh?”
“Cậu đừng nghe cậu ấy nói, người lớn gì chứ...” Tạ Hào bật cười: “Khi cậu ấy được cha tôi đưa tới chắc vẫn chưa đầy hai mươi tuổi, lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, cậu ấy lại bày ra vẻ người lớn, nói có chuyện gì cũng có thể tìm đến ‘đại ca’ giúp đỡ.”
Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: “Vậy anh có tìm không?”
Tạ Hào cười rạng rỡ: “Tìm chứ, tôi bảo cậu ấy giúp tôi làm toán cao cấp.”
“Cậu ấy tức giận đi luôn.”
Mạc Bắc Hồ: “......”
“Ôi đúng rồi, chắc vẫn chưa có ai kể cho cậu nghe chuyện của Tô Tiểu Ngọc nhỉ?” Tạ Hào cười lớn, trông như thể muốn vạch trần hết mọi chuyện: “Lúc cậu ấy vừa mới được người săn lùng ngôi sao nhìn trúng thì không muốn rời đoàn kịch. Cuối cùng vẫn là sư phụ cậu ấy - chính là thầy Lý Văn Linh dạy hí kịch cho cậu ấy đã tự mình đi khuyên, khuyên nhủ rất lâu, cuối cùng mới chịu ký hợp đồng với Thiên Hỏa.”
“Sư phụ Lý?” Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: “Tại sao vậy?”
“Hiện giờ các đoàn kịch chủ yếu sống nhờ trợ cấp, cơ bản không có lợi nhuận.” Tạ Hào nhẹ nhàng lắc đầu: “Đối với một người mà nói, làm diễn viên hí kịch chắc chắn không phát triển tốt bằng vào showbiz.”
“Lý Văn Linh nghĩ cho cậu ấy, cho nên cuối cùng cũng thuyết phục được cậu ấy vào giới giải trí.”
“Mặc dù Tô Tiểu Ngọc tính tình nóng nảy nhưng bản chất rất trọng tình trọng nghĩa, sau khi nổi tiếng cũng thường xuyên tự bỏ tiền túi trợ cấp đoàn kịch, tìm kiếm vai diễn cho thành viên khác trong đoàn vân vân...”
Tạ Hào bật cười: “Cậu ấy nghe thấy cậu gọi đàn anh, nhất định đã âm thầm vui vẻ.”
Mạc Bắc Hồ tò mò nhìn Tô Tiểu Ngọc trên sân khấu, nhỏ giọng nói: “Anh vừa nói như vậy, em liền cảm thấy đàn anh Tô không hung dữ nữa.”
Tạ Hào cực kỳ khách quan: “Vẫn hung dữ.”
“Cậu ấy có tình có nghĩa không ảnh hưởng cậu ấy hung dữ.”
Mạc Bắc Hồ cười ngây ngô.
Tô Tiểu Ngọc xuống sân khấu, mọi người mới thoát khỏi trạng thái nín thở tập trung, Lý Mộng Dao liếc mắt một cái đã nhìn thấy bọn họ, vội vàng đứng bật dậy chào: “Ồ, các cậu về rồi à?”
Cô bước nhanh tới trước mặt hai người, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại nhìn xung quanh, chẳng nói gì.
“Sao vậy?” Tạ Hào nhạy bén nhận ra đối phương có chuyện muốn nói.
Lý Mộng Dao ngập ngừng một lát, nhỏ giọng nói: “Tôi vừa mới nhìn thấy người đại diện của Tần Khác tới tìm cậu ấy, hai người có vẻ đang cãi nhau.”
“Bởi vì nghe lén người khác nói chuyện là không tốt, tôi cũng không dám lẻn đến gần để nghe, chỉ nhìn thoáng qua từ xa, cảm thấy không khí giữa hai người họ thật lạ.”
Tạ Hào cười một tiếng: “Là chuyện này à.”
“Hắn sắp chấm dứt hợp đồng với Tinh Thần rồi, quan hệ hợp tác sắp tan vỡ, không khí không ổn cũng rất bình thường, dù sao không phải ai cũng có thể chia tay trong hòa bình.”
Hai mắt Lý Mộng Dao bừng sáng: “Thật sao? Hắn cuối cùng cũng rời khỏi Tinh Thần rồi?”
“Tuyệt quá, tôi đã sớm cảm thấy công ty đó...”
Nói đến một nửa, cô ấy lại lấy tay bịt miệng mình: “Không đúng, bây giờ tôi là diễn viên rồi, không thể nói những lời như thế này, dễ rước phiền phức.”
Tạ Hào khẽ cười, hơi gật đầu: “Có chút ý thức rồi.”
“Đúng vậy! Có ý thức tự quản lý bản thân cực mạnh rồi.” Lý Mộng Dao tự hào vỗ ngực, ánh mắt tò mò nhìn về phía Tạ Hào: “Ông chủ, vậy chúng ta có thể ký hợp đồng với Tần Khác không?”
Tạ Hào bật cười, không nói quá chắc chắn: “Chuyện này, còn phải xem phòng quản lý có cạnh tranh nổi với người khác không, dù sao Tần Khác bây giờ cũng là trụ cột của Tinh Thần, giá trị chắc chắn không hề thấp.”
Hơn nữa, so với nghệ sĩ đã nổi tiếng, Thiên Hỏa luôn thích tự mình bồi dưỡng tân binh hơn.
Tạ Hào nghiêm túc nói: “Hơn nữa, tôi nghi ngờ hắn ta là tình địch tiềm ẩn của tôi.”