87. Tần Khác dứt khoát, Tạ Hào theo đuổi

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh

Tần Khác dứt khoát, Tạ Hào theo đuổi

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu vẫn giữ ý định đó sao?”
Tần Khác đứng bên cạnh xe bảo mẫu, hai tay đút túi quần, im lặng không nói một lời.
Trước mặt là một người đàn ông thấp hơn hắn ta cả một cái đầu, chính là người đại diện của hắn ta, Tiền Phong.
Tần Khác thở dài: “Tôi không muốn tranh cãi với anh...”
“Chẳng lẽ tôi muốn chắc?” Tiền Phong ngắt lời, tức đến mức hận sắt không thành thép mà nói: “Tần Khác! Bao nhiêu năm nay cậu cũng rõ ràng tôi đối xử với cậu thế nào! Cậu lại nhất định phải như vậy sao? Tôi rốt cuộc đã làm gì sai với cậu chứ?”
Hắn ta đã gấp đến mức đỏ cả mắt, bất chấp phong độ, tức đến muốn hộc máu.
“Những chuyện cần nói với anh tôi đều đã nói rồi.” Tần Khác có hơi mệt mỏi: “Những điều khiến tôi không thể thích nghi được ở Tinh Thần, tại sao tôi không muốn tiếp tục, tôi đã nói đi nói lại với anh không biết bao nhiêu lần rồi.”
“Anh Tiền, tôi nói không muốn gia hạn hợp đồng, không phải tôi kiêu ngạo, cũng không phải muốn ra giá cao, mà là tôi thật sự đã hạ quyết tâm rồi.”
“Chẳng phải tôi đã nói hết với cậu rồi ư!” Tiền Phong mất bình tĩnh: “Những chuyện cậu nói không thể nào thay đổi được.”
“Nếu không đi ăn cơm với các nhà đầu tư thì ai sẽ tìm cậu đóng phim? Không tạo mối quan hệ tốt với đạo diễn thì ai sẽ giao vai cho cậu? Không bỏ tiền mua lượng tương tác thì lấy đâu ra người hâm mộ? Cậu cứ đứng đó giả vờ thanh cao như vậy, cậu có biết năm đó tôi chỉ ký hợp đồng năm năm với cậu đã phải chịu bao nhiêu áp lực từ công ty không?”
“Cậu nhìn xem những người mới bây giờ, có ai mà không ký mười năm, hai mươi năm, đặt cược cả tuổi xuân mới có thể nổi tiếng được chứ? Bình thường anh đối xử với cậu không tệ, cho nên anh mới tin tưởng cậu, lần này cậu thật sự muốn rời đi, cậu bảo tôi phải làm sao bây giờ, bảo tôi ăn nói thế nào với công ty đây?”
Tần Khác cụp mắt xuống: “Có lẽ anh nói đúng.”
“Muốn nổi tiếng thì phải làm những chuyện anh vừa nói.”
Tiền Phong cho rằng hắn ta đã nghĩ thông rồi, mặt mày hớn hở: “Tôi đã nói với cậu rồi mà…”
“Nhưng nếu tôi vốn dĩ không muốn nổi tiếng thì sao?” Tần Khác nâng mắt nhìn đối phương: “Trong cái giới này, một năm tôi có một bộ phim để đóng cũng đã tốt hơn rất nhiều người bình thường rồi, tôi không có tham vọng lớn đến thế, tôi chỉ cần có kịch bản để diễn, có thể khiến bản thân không cần quá áp lực, được thở phào vài hơi, như vậy là đủ rồi.”
“Anh Tiền, năm đó anh ký hợp đồng với tôi, dẫn dắt tôi đến được ngày hôm nay, tôi thật sự nên cảm ơn anh, cho nên nhiều năm qua, tôi vẫn luôn làm theo những gì anh nói.”
“Tôi cho rằng đợi đến khi hợp đồng hết hạn, ít nhất thì chúng ta cũng có thể vui vẻ mà chia tay nhau.”
“Cậu…” Tiền Phong cắn chặt răng: “Tôi cũng không muốn làm căng với cậu, tôi chỉ là nhắc nhở cậu, công ty đã bỏ ra số tiền lớn để bồi dưỡng cậu, không thể nào để cậu dễ dàng nhảy sang công ty khác như vậy, làm lợi cho kẻ khác!”
“Nếu cậu thật sự muốn đi, tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần cho thật tốt!”
Nói xong lời tàn nhẫn, hắn ta quay người bỏ đi.
“Anh Tiền.” Tần Khác bình tĩnh đứng phía sau hắn ta, gọi một tiếng: “Nhiều năm qua, cảm ơn anh.”
“Tôi vốn còn hy vọng chúng ta vẫn có thể là bạn bè.”
Sắc mặt Tiền Phong biến đổi mấy lần, chỉ ném lại một câu: “Cậu là muốn đẩy anh Tiền của cậu vào đường cùng.”
Tần Khác lặng lẽ nhìn hắn ta đi xa, rồi yên lặng tựa lưng vào chiếc xe phía sau.
Nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình từ đâu đó, Tần Khác vội vàng đứng thẳng người dậy, nhìn thấy sau gốc cây phía xa, Lý Mộng Dao, Mạc Bắc Hồ, Tạ Hào, ba người xếp thành một hàng, cùng ló đầu ra khỏi thân cây, chăm chú nhìn hắn ta.
Tần Khác sững sờ một thoáng, rồi chủ động nở một nụ cười, tiến về phía bọn họ: “Mọi người làm sao vậy?”
Mạc Bắc Hồ giơ một cái túi nhỏ lên.
“Bánh ngọt tôi mang về này!” Mạc Bắc Hồ vội vàng đưa túi qua: “Cậu ăn một chút đi! Lúc không vui phải ăn nhiều một chút thì mới vui lên được!”
“Suỵt--” Lý Mộng Dao vội vàng nhắc nhở Mạc Bắc Hồ: “Ôi, ôi!”
-- Bọn họ vừa mới nói, phải bảo vệ sự riêng tư của Tần Khác, nếu hắn không chủ động nhắc đến thì không cần mở miệng hỏi, kết quả Tiểu Hồ vừa mở miệng đã nói toẹt ra hết rồi!
“Không sao.” Tần Khác bất đắc dĩ cười cười, nhìn hai người bọn họ đi đến trước mặt mình: “Chuyện giữa tôi và công ty cũng không phải bí mật gì, mọi người không cần phải e dè đâu.”
Hắn ta nhận lấy túi bánh Mạc Bắc Hồ đưa, hỏi bọn họ: “Mọi người ăn chưa? Cảm ơn.”
“Phần của tôi đã để trên xe rồi!” Lý Mộng Dao cười hì hì: “Ăn những món này trước mặt đạo diễn, tôi luôn cảm thấy có nguy cơ bị mắng, đợi lát nữa tôi sẽ lén lên xe ăn.”
“Ừ.” Tần Khác mỉm cười gật đầu, nhìn về phía Tạ Hào vẫn tựa vào gốc cây ở đằng xa, không tiến lại gần.
“Ông chủ nói anh ấy với cậu vẫn chưa thân quen, sợ anh ấy đến gần thì cậu sẽ không tự nhiên.” Mạc Bắc Hồ nghiêm túc nói: “Sao rồi? Cậu có cần khóc không? Tớ có khăn giấy đây.”
Tần Khác dở khóc dở cười: “Không cần đâu.”
“Vậy hay là ăn luôn bây giờ đi?” Lý Mộng Dao nhìn trái nhìn phải: “Nhân lúc bây giờ còn đang rảnh, chúng ta ăn hết bánh ngọt này, rồi quên hết những chuyện buồn phiền!”
Tần Khác bị bọn họ kéo đi, chỉ đành bất đắc dĩ cùng bọn họ đi ăn điểm tâm ngọt.
Mạc Bắc Hồ quay đầu nhìn lại, Tạ Hào mỉm cười vẫy tay với cậu, không cố chen vào giữa bọn họ.
Tạ Hào dựa vào gốc cây, quay đầu lại nhìn thoáng qua: “Cậu diễn xong không về tẩy trang, chạy đến đây làm gì?”
“Đoàn phim của tôi, tôi ở đâu còn cần báo cáo với anh sao?” Tô Tiểu Ngọc nhướng mày, bây giờ vẫn đang trong tạo hình vai diễn, ánh mắt lúng liếng, nói là phong tình vạn chủng cũng không quá lời: “Tôi còn tưởng anh dẫn cậu ấy đi ký hợp đồng xong thì về rồi chứ.”
“Bây giờ lại lấy lý do gì mà ăn vạ ở chỗ này?”
“Không có lý do gì.” Tạ Hào kiêu ngạo cười rộ lên: “Tiểu Hồ nói, không cần lý do tôi cũng có thể đến tìm cậu ấy chơi.”
“Nhưng tôi định hơi rụt rè một chút, cũng không thể ngày nào tan làm cũng đến, tần suất chắc là hai ngày một lần thôi.”
Tô Tiểu Ngọc có chút kỳ quái, cuối cùng do dự mở miệng: “Anh… nghiêm túc thật sao?”
Tạ Hào nhướng mày nhìn đối phương: “Tôi từng không nghiêm túc trong chuyện tình cảm bao giờ sao?”
“Trước đây tôi cảm thấy anh không có tình cảm.”
Tô Tiểu Ngọc thở ra một hơi, chần chờ nói: “Anh… Anh đừng…”
Tạ Hào đợi một lúc, thấy Tô Tiểu Ngọc ấp úng, thật sự không nhịn được cười.
Tô Tiểu Ngọc thẹn quá hóa giận: “Cười cái gì!”
“Xin lỗi.” Tạ Hào vẻ mặt thành thật, giọng điệu lại rất chọc người tức giận: “Tôi nhìn dáng vẻ cậu ấp a ấp úng giả bộ làm người lớn thật sự hơi buồn cười, vốn định nhịn rồi, nhưng không nhịn được.”
“Anh!” Tô Tiểu Ngọc vốn dĩ còn định dịu giọng tâm sự mấy chuyện tình yêu lãng mạn của thiếu niên với hắn, kết quả lại bị hắn chọc cho nổi giận đùng đùng: “Anh bớt nói hươu nói vượn đi!”
“Tôi còn không muốn bận tâm chuyện của anh! Nhưng năm đó chính miệng cha anh đã nói, bảo tôi lúc rảnh rỗi không có chuyện gì thì quản lý anh một chút…”
“Ông ấy nói chính là ‘rảnh rỗi không có chuyện gì’.” Tạ Hào cố tình nhìn Tô Tiểu Ngọc: “Bây giờ cậu rất rảnh sao?”
“Tôi!” Tô Tiểu Ngọc chỉ ngón tay vào hắn: “Tôi chỉ sợ cậu dính vào đoàn phim của tôi, ảnh hưởng đến phim của tôi, nếu không thì ai thèm quan tâm cậu!”
“Yên tâm.” Tạ Hào hơi gật đầu: “Thời buổi này chẳng phải vẫn hay nói hắc hồng cũng là hồng sao? Nếu như chuyện của hai chúng tôi bị lộ ra thật, đến lúc đó leo lên hot search, ít nhất bộ phim này của cậu cũng được quảng bá miễn phí một trận.”
Tô Tiểu Ngọc đen mặt: “Ai thèm cái kiểu tuyên truyền đó!”
“Để cha anh biết anh ngay cả kiểu tuyên truyền này cũng làm, cẩn thận ông ấy đánh gãy chân anh!”
“Không cần lo lắng.” Tạ Hào đút hai tay vào túi quần: “Bây giờ ông ấy đánh không lại tôi đâu.”
Tô Tiểu Ngọc hừ lạnh một tiếng: “Đúng là dầu muối không ăn.”
“Ừm.” Tạ Hào trưng vẻ mặt mỉm cười, dáng vẻ bất cần đời.
“Anh lúc nào cũng như vậy.” Tô Tiểu Ngọc thở ra một hơi, miễn cưỡng bình tĩnh lại: “Lúc nào cũng bày bộ dạng bất cần đời, bình thường làm người khác tức giận thì thôi cũng được, nhưng nếu thật sự thích ai mà vẫn giữ thái độ đó, cẩn thận người ta không hiểu nổi anh.”
Tạ Hào đưa mắt nhìn Mạc Bắc Hồ từ xa: “Tôi cảm thấy…”
“Cậu ấy nhìn không hiểu không nhất định là vì tôi giấu giỏi, có khi chỉ vì cậu ấy căn bản chưa nghĩ thông suốt thôi.”
Tô Tiểu Ngọc trầm ngâm một lúc, gật đầu đồng tình: “Cũng có lý.”
“Cậu ấy vẫn chưa nghĩ thông, tôi luôn cảm thấy…” Tạ Hào khẽ cười một tiếng: “Cũng không nhất thiết phải vội vàng khiến cậu ấy nghĩ thông.”
“Cậu không cảm thấy khi yêu thích một người, từng bước từng bước đến gần cậu ấy cũng là một chuyện rất vui vẻ sao? Bây giờ đi chậm một chút, sau này khi ở bên nhau, lúc nhìn lại hồi ức sẽ càng dài, càng đáng nhớ hơn một chút.”
Tạ Hào nhìn Mạc Bắc Hồ từ xa, ý cười trong mắt rất đỗi dịu dàng.
Tô Tiểu Ngọc im lặng một lúc, không chịu nổi mà xoa xoa tay vì nổi da gà: “Tôi thật sự không dám tưởng tượng, có một ngày sẽ nghe được những lời này từ miệng anh.”
“Ồ, vậy là do cậu đến muộn thôi.” Tạ Hào ra vẻ cậu thật là ít trải sự đời: “Nếu như cậu đến sớm hơn một chút, đã có thể nhìn thấy lúc ba tôi theo đuổi mẹ tôi còn buồn nôn hơn tôi rất nhiều.”
Tô Tiểu Ngọc nghĩ đến dáng vẻ của Tạ Chấn Phong lúc đứng trước mặt Triệu Vân Khởi, lập tức tin lời này đến ba phần.
“Cho nên…” Tô Tiểu Ngọc liếc mắt nhìn hắn một cái: “Anh chắc chắn như vậy, sau này hai người chắc chắn sẽ ở bên nhau chứ?”
“Chắc vậy.” Tạ Hào nghiêng đầu: “Tôi cảm thấy sẽ.”
Tô Tiểu Ngọc nhướng mày: “Dựa vào cái gì?”
“Tôi cảm thấy Tiểu Hồ không ghét tôi.” Tạ Hào nở một nụ cười rạng rỡ: “Hơn nữa tôi không biết xấu hổ.”
“Tôi cảm thấy không có người nào cướp được cậu ấy của tôi.” Tạ Hào vừa bẻ đầu ngón tay vừa đếm ưu điểm của bản thân: “Tôi giỏi ăn nói, không thích giận dỗi vô cớ, gặp tình địch thì vừa có thể tranh vừa có thể đoạt, còn biết gãi đúng chỗ ngứa……”
Tạ Hào nhướng mày nhìn đối phương: “Không thấy phần thắng rất lớn sao?”
Tô Tiểu Ngọc trợn trắng mắt: “Nhưng anh chưa từng xem mấy câu chuyện tình yêu à? Người vừa tranh vừa đoạt thường chỉ là vai phụ, nhân vật chính mới là giai ngẫu thiên thành, duyên phận trời định.”
“Tôi lại không tin vào duyên trời.” Tạ Hào lắc đầu: “À phải rồi, lần trước Tiểu Hồ còn chúc tôi đào hoa cuồn cuộn, mong tôi tâm tưởng sự thành.”
Hắn nghiêm túc gật đầu: “Tiểu Hồ chúc, chắc chắn sẽ linh nghiệm.”
“Đợi hôm nào tôi lại đến miếu Nguyệt Lão xin một tấm thẻ gì đó.”
Tô Tiểu Ngọc há miệng th* d*c: “…”
Tạ Hào đã đứng dậy, tiến về phía Mạc Bắc Hồ.
Tô Tiểu Ngọc vội vàng hỏi: “Anh lại định làm gì nữa đây?”
“Đi tranh, đi đoạt.” Tạ Hào chỉ về phía Mạc Bắc Hồ, trong mắt tràn đầy ý cười: “Nhìn cho kỹ.”
Hắn từ xa gọi một tiếng: “Tiểu Hồ--”
Mạc Bắc Hồ vội vàng đứng dậy, quay đầu lại nghe hắn nói.
Tạ Hào đặt cằm lên vai cậu, cười nói: “Tôi muốn đi vệ sinh, không biết ở đâu, cậu dẫn tôi đi nhé?”
“Được!” Mạc Bắc Hồ lôi kéo hắn đi về phía nhà vệ sinh.
Tạ Hào kiêu ngạo quay đầu lại, liếc mắt nhìn Tô Tiểu Ngọc một cái.
Tô Tiểu Ngọc không thể tin nổi: “Hắn tìm người đi vệ sinh cùng… cái này có gì mà tự hào chứ?”