28. Cáo già và kỳ môn

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu nói của Tạ Ấn Tuyết rất đáng suy ngẫm:
"Y không hỏi Chu Dịch Côn đã từng làm chuyện gì xấu hay chưa mà đã làm chuyện xấu gì rồi."
Nghe thấy cái tên cáo già Chu Dịch Côn, liệu có ai không hiểu Tạ Ấn Tuyết đang muốn hỏi gì?
Trước đây, Chu Dịch Côn từng nghe danh Tạ Ấn Tuyết. Hồi trẻ, gã có qua lại với thầy của y —— Trần Ngọc Thanh, người đã cứu mạng gã một lần.
Suốt đời, Trần Ngọc Thanh coi việc bảo vệ chúng sinh, cứu độ mọi người là nhiệm vụ của mình. Dù là người trong huyền môn, theo luật lệ phái vẫn lánh đời, nhưng ông không ít lần nhập thế, chịu đựng nỗi đau cắt thịt để cứu giúp người.
Nhưng điều ông tự hào nhất không phải là đã cứu bao nhiêu người, mà là có được một học trò như Tạ Ấn Tuyết.
Trần Ngọc Thanh từng nói học trò này của ông trời sinh đã có thiên phú, là kỳ tài trăm năm khó gặp, nhưng thiên phú cao nhất của Tạ Ấn Tuyết là đủ lạnh lùng nhưng không vô tình —— không nhiễu loạn hồng trần vì ngoại cảnh như ông.
Chu Dịch Côn lại nghĩ Trần Ngọc Thanh đã nhầm —— trên đời này, không ai vô tình hơn Tạ Ấn Tuyết.
Vậy nên tia hy vọng gã từng ôm ấp tan biến thành mây khói. Gã không thể giấu nữa, gào lên cầu xin: "Tôi thật sự không muốn giấu chuyện người đưa đò với cậu Tạ đâu, nhưng việc này tôi cũng không rõ lắm…"
Nói xong, Chu Dịch Côn lặng lẽ hé mắt nhìn Tạ Ấn Tuyết. Thấy y không tỏ ra tức giận, gã tiếp tục: "Tôi chỉ biết ở phó bản tân thủ, có bốn người mới vừa vào đã nói với mọi người rằng bất kể nhiệm vụ chính khó khăn tới đâu, chỉ cần tìm ra người đưa đò là có thể vượt cửa dễ dàng. Thậm chí NPC hướng dẫn cũng khẳng định như vậy. Thế nên người mới trong phó bản đều đua nhau tìm người đưa đò, không ai muốn làm nhiệm vụ chính. Có mấy người nhầm lẫn nhận ra người đưa đò và giao dịch với nó, chết cực kỳ thê thảm."
"Thế nhưng tới tận khi phó bản kết thúc… vẫn không ai tìm ra được người đưa đò chân chính."
Trong số hai mươi người tham gia, chỉ có bốn người cũ và hai người mới, trong đó có Chu Dịch Côn, sống sót.
Vì vậy, Chu Dịch Côn nghi ngờ liệu NPC "người đưa đò" có thật sự tồn tại hay không, hay đó chỉ là mánh lới "Khóa trường sinh" nhằm loại bỏ bớt người tham gia.
Gã nịnh nọt: "Vả lại, với khả năng của cậu, người đưa đò có hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Tạ Ấn Tuyết đã nghe quá nhiều lời nịnh nọt như vậy. Y mỉm cười, nói thẳng hàm ý trong lời Chu Dịch Côn: "Chẳng qua ông sợ tôi không vượt được phó bản, giao dịch với người đưa đò để đổi lấy cơ hội sống sót."
"Uống rượu độc giải khát, tát ao bắt cá" chỉ làm tăng tốc độ tử vong chứ không thể nhận được cuộc sống mới.
"Ôi, không phải thế." Chu Dịch Côn vội vẫy tay, lo lắng nếu nói thật Tạ Ấn Tuyết sẽ tức giận. Gã ngập ngừng: "Không phải tôi sợ cậu không qua được, tôi chỉ sợ…"
Liễu Bất Hoa đứng cạnh Tạ Ấn Tuyết, tiếp lời gã: "Sợ thằng nhỏ không qua được màn."
Tạ Ấn Tuyết không thể không qua màn. Bởi vì nếu gặp phải cửa ải đó, Liễu Bất Hoa sẽ thay y giao dịch với người đưa đò để đổi lấy manh mối sống sót, dùng nó để Tạ Ấn Tuyết vượt qua.
Như vậy, Liễu Bất Hoa và Chu Dịch Côn sẽ cùng chết.
"Thật sự tôi không muốn giấu cậu." Chu Dịch Côn thấy Tạ Ấn Tuyết không tỏ ra tức giận hay khó chịu, gã bó tay, ngừng giãy dụa: "Tôi không ngờ cậu sẽ để Liễu Bất Hoa thay thế tôi chứ không phải chính mình."
Ban đầu, gã định để Tạ Ấn Tuyết thay mình tham gia trò chơi, chứ không phải Liễu Bất Hoa —— bởi y rất quan tâm đến tính mạng mình.
Kết quả, Tạ Ấn Tuyết đồng ý, nhưng người thay thế lại là Liễu Bất Hoa.
Tạ Ấn Tuyết ngừng cười, giọng lạnh hẳn: "Ông nghĩ tôi có thể đối xử với Bất Hoa như thế sao?"
"Cậu sẽ không làm thế, nhưng nếu có ngày đó, tất nhiên Liễu Bất Hoa sẽ làm." Chu Dịch Côn không còn nịnh nọt, ăn ngay nói thẳng: "Cậu ta không đồng ý, người nhà họ Thẩm phía sau sẽ ép cậu ta phải đồng ý. Đối với người nhà họ Thẩm, trên đời này ai cũng có thể chết trừ cậu. Tôi nghĩ cậu hiểu rõ điều đó hơn cả tôi. Nếu ngay từ đầu tôi đã nói cậu biết cách ấy, thế Liễu Bất Hoa chắc chắn sẽ không tham gia trò chơi. Thay vào đó, sẽ có người khác, được nhà họ Thẩm điều đến, sẵn sàng chết thay cậu."
"Bọn họ sẽ liên tục tìm kiếm NPC đưa đò trong trò chơi, đổi lấy manh mối qua màn, dù từng người lần lượt chết đi cũng phải để lại con đường trường sinh cho cậu."
Chu Dịch Côn cười "ha ha": "Vậy nên, tôi không hề muốn giấu cậu. Dù không phải cậu thay tôi tham gia "Khóa trường sinh", tôi cũng chỉ muốn để Liễu Bất Hoa tham gia. Không thể quay đầu được, bởi vì cậu ta là đứa con nuôi yêu quý của cậu, là người cậu thương nhất trên đời, trừ nhà họ Thẩm. Cậu sẽ không để cậu ta chết."
"Ông thật thà lắm." Tạ Ấn Tuyết giận quá hóa cười, ánh mắt nhìn Chu Dịch Côn lạnh lẽo như băng: "Đây mới là ông chủ Chu tôi quen. Chẳng qua tôi vẫn thấy lời nịnh nọt vừa rồi của ông thuận mắt hơn, ít nhất còn giống người sống. Còn bây giờ…"
Chu Dịch Côn cười to, dù Tạ Ấn Tuyết nói trông ông ta như người chết, trên mặt gã không hề tỏ ra sợ hãi. Gã tiến tới cạnh chiếc ghế bên hồ, nằm xuống châm điếu thuốc, gọi thẳng tên Tạ Ấn Tuyết: "Tạ Ấn Tuyết, quả nhiên thầy cậu nói không sai, chỉ có cậu mới là kỳ tài trăm năm khó gặp. Trừ cậu ra, tôi không tin tưởng ai để giao phó tính mạng cả!"
Tạ Ấn Tuyết cụp mắt, lấy ngón tay nhúng chút nước trà vẽ lên bàn, đồng thời nói lơ đễnh: "Nói vậy thì tôi còn phải cảm ơn ông không nhắc tôi vụ giao dịch với người đưa đò sẽ nâng độ khó trò chơi."
"Hả? Giao dịch với người đưa đò sẽ nâng độ khó trò chơi à?" Chu Dịch Côn sửng sốt, vẻ nghi ngờ trong lời nói không phải giả vờ.
Vì vậy, Tạ Ấn Tuyết nói: "Cái này không quan trọng."
"Đúng là không quan trọng." Chu Dịch Côn lắc đầu khinh thường: "Mấy tên giao dịch với người đưa đò đều là đồ thiển cận."
Liễu Bất Hoa tò mò hỏi: "Vậy ông không giao dịch với người đưa đò, sao có thể qua cửa?"
Anh ta không tin loại người như Chu Dịch Côn có thể vượt phó bản bằng chính mình.
"Chẳng phải nhờ chút tiền là được ư? Đạo cụ mấy người chơi lão luyện đều phải bỏ tiền mua. Tôi đây tặng ít quà cho bọn họ, cần gì người đưa đò giúp đỡ?" Chu Dịch Côn nhìn Liễu Bất Hoa, rít một hơi thật sâu, vui vẻ nói: "Dùng tiền mua mạng, tôi thấy đáng!"
Liễu Bất Hoa thấy thế cũng cười, sau đó cầm chén trà đổ đầy mặt Chu Dịch Côn, đồng thời dập điếu thuốc của gã: "Cha nuôi tôi không ngửi được mùi khói."
"Được, lỗi tôi." Chu Dịch Côn không giận, còn biết co giãn hơn cả Ngũ, tát hai tát lên mặt mình: "Cậu Liễu dạy phải."
"Cảm ơn ông chủ Chu đã giải thích cho tôi, không còn sớm nữa, tôi cũng không phiền ông hưởng lạc." Tạ Ấn Tuyết xem chán trò mèo của gã, đứng dậy rời đi: "Một tháng sau ông tham gia trò chơi với tôi."
"Ấy, chờ chút…" Chu Dịch Côn sửng sốt, sau khi bình tĩnh lại thì vọt tới trước mặt Tạ Ấn Tuyết, dang tay cản người: "Cậu Tạ nói gì?"
Gã tưởng mình nghe nhầm: "Không! Tôi không đi! Không phải Liễu Bất Hoa đi thay tôi ư?"
"Ông không đi?"
Tạ Ấn Tuyết mỉm cười, chưa kịp nói gì, Liễu Bất Hoa đã cầm con dao gọt trái cây trên đĩa kề lên cổ mình: "Không đi thật?"
Chu Dịch Côn chưa từng nghi ngờ sự trung thành của Liễu Bất Hoa đối với Tạ Ấn Tuyết, gã trợn mắt, sợ Liễu Bất Hoa sẽ cắt thật, vội nói: "Đi, tôi đi được chưa? Cậu Liễu có việc gì từ từ nói."
Liễu Bất Hoa nghe vậy mới thả con dao xuống, lúc này trên cổ anh ta đã xuất hiện vết thương rướm máu, chứng tỏ vừa rồi không phải diễn.
Chu Dịch Côn không thể cười nổi, rầu rĩ như đưa đám tiễn cả hai xuống dưới.
Sau khi lên xe, Tạ Ấn Tuyết tìm băng dán cá nhân đưa cho Liễu Bất Hoa, thở dài: "Dọa ông ta chút là được rồi, cần gì làm mình bị thương thật?"
"Không sao đâu cha nuôi, đứt đầu rồi có thể mọc lại mà."
Tạ Ấn Tuyết: "…?"
Liễu Bất Hoa nhận ánh mắt ngạc nhiên của Tạ Ấn Tuyết, trên khuôn mặt thanh tú ngập tràn nghiêm túc, gật đầu nói: "Bón nhiều phân là được."
… Lại phát bệnh nữa rồi.
Tạ Ấn Tuyết lấy nước và thuốc vừa mua cho Liễu Bất Hoa, dặn anh ta: "Bất Hoa, uống thuốc trước đã."
Liễu Bất Hoa rất nghe lời, vừa uống thuốc vừa hỏi: "Nhưng mà cha nuôi, cha muốn đưa tên Chu Dịch Côn đi chung với cha vào trò chơi sau thật à?"
Tạ Ấn Tuyết a một tiếng: "Ông ta hưởng công con bán mạng, con cam lòng không?"
Liễu Bất Hoa lại chờ mong: "Thật ra trò chơi cũng rất thú vị, lỡ may gặp được phó bản biến thành hoa thì sao?"
Tạ Ấn Tuyết: "…"
Thuốc còn chưa phát huy tác dụng, y phải thông cảm cho kẻ bệnh.
Mà Liễu Bất Hoa nhớ Tạ Ấn Tuyết dùng nước trà làm chuyện xấu, cười nói: "Với lại cha vẽ bùa vận rủi dán lên người Chu Dịch Côn, tháng này ông ta còn hưởng gì nổi nữa."
"Dù xui đến thế nào vẫn thoải mái hơn trong trò chơi." Tạ Ấn Tuyết khẽ nhếch mày: "Không thể để ông ta sống sung sướng hơn con được."
"Trong trò chơi có cha bảo vệ, con không sợ gì cả." Liễu Bất Hoa hỏi y: "Vậy bây giờ chúng ta đi mua điều hòa mới cho Kích à?"
Tạ Ấn Tuyết cười khẽ: "Ừ, mua xong rồi về."
Sau khi phó bản kết thúc, tất cả những người tham gia được nghỉ ngơi một tháng. Dù muốn vào trò chơi sớm hơn cũng không được, và trong một tháng này, người có tư cách tham gia dù thế nào cũng sẽ không chết – kể cả tự sát.
"Khóa trường sinh" sẽ cho bạn sống đủ một tháng.
Vì vậy, Tạ Ấn Tuyết không cần lo Chu Dịch Côn chết vì quá xui xẻo. Nếu tên này không sợ chết quá sẽ không bị Liễu Bất Hoa dọa đến mức quên mất quy tắc này.
Những người tham gia khác, sau khi vượt cửa hoặc nhân một tháng này, chuẩn bị đầy đủ cho lần chơi tiếp theo, hoặc bàn giao hậu sự với người nhà.
Nhưng Tạ Ấn Tuyết không làm hai việc này. Y rất bận.
Hôm sau, y dẫn Liễu Bất Hoa đi gặp một ông lão họ Tiêu.
"Ông Tiêu?" Liễu Bất Hoa vừa đi đường vừa nghĩ, hỏi Tạ Ấn Tuyết: "Là ông cụ Tiêu Tự Lâm làm ăn thất bại với cha hồi trước ư?"
Tạ Ấn Tuyết gật đầu: "Đúng. Là ông ấy."
Tiêu Tự Lâm là vị khách thứ hai của Tạ Ấn Tuyết, nhưng cuối cùng cuộc làm ăn không được suôn sẻ vì người nhà của ông cho rằng Tạ Ấn Tuyết không đáng tin.
Thực ra, trước đây mặt Tạ Ấn Tuyết trắng như tờ giấy, thỉnh thoảng nôn ra máu như sắp chết, hoàn toàn khó để người chưa quen tin y là một Thiên Sư có thể trừ tà.
Thế nên bây giờ Tạ Ấn Tuyết lại sắp đi gặp Tiêu Tự Lâm, Liễu Bất Hoa không khỏi thấy lạ: "Không phải ông ta không tin cha à?"
Tác giả có lời muốn nói:
NPC: Cậu chỉ nhớ Ngũ thôi.
Tạ tay to: Anh không phải Ngũ à? Thế anh số mấy?
NPC: ?