38. Thời Gian Buổi Chiều

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả thật, buổi chiều trên chiếc tàu *Giấc Mơ của Hades* chỉ kéo dài từ ba giờ đến năm giờ, vỏn vẹn hai tiếng ngắn ngủi.
Không phải chỉ những vị khách quý mới có thể tổ chức tiệc rượu ngắn ngủi tại sảnh *Nôi Mơ* mà cửa sảnh chỉ mở cho người tham gia vào đúng khung giờ này. Những người muốn được phục vụ hoặc tìm cách kiếm tiền nhờ dịch vụ chỉ có thể tiến vào trong khoảng thời gian đó.
Do vậy, dù là người tham gia hay khách quý, tất cả đều biết buổi chiều là quý giá vô cùng. Từng giây từng phút trôi qua không thể lãng phí.
Mọi người đều muốn ngồi lên chiếc ghế mát-xa, bởi nó mang lại cảm giác thoải mái tột bậc. Nhưng không ai muốn ngồi, bởi cái giá mà Tạ Ấn Tuyết đưa ra quá phi lý.
Hôm qua, vài vị khách đã thấy giá của Tạ Ấn Tuyết quá cao —— mười đồng vàng cho mười giây. Giá này còn đắt hơn cả khoản tiền phòng một đêm mà lái tàu Enoch đòi hỏi.
Thế nhưng hôm nay, Tạ Ấn Tuyết lại đưa ra một mức giá còn phi lý hơn nữa.
"Cậu đưa giá hơi quá đắt rồi đấy?" Người phụ nữ tóc vàng nhíu mày, chiếc quạt lông vũ trong tay vung lên nhanh hơn, như thể muốn xua tan đi cơn giận dữ: "Hôm qua tôi chỉ trả cho Enoch ba trăm đồng vàng để ngồi ghế mát-xa mà thôi."
"Vậy hắn có bán cho cô không?" Tạ Ấn Tuyết mỉm cười, ngước mắt nhìn người phụ nữ tóc vàng, từng lời từng chữ như xát muối vào vết thương của cô.
Người phụ nữ tóc vàng: "…"
"Chẳng phải chỉ có ba trăm đồng vàng sao? Để tôi!" Một người đàn ông mắt xám đẩy cô ra, ném một túi tiền cho Tạ Ấn Tuyết rồi ngồi lên ghế.
Tạ Ấn Tuyết sai Chu Dịch Côn cất túi tiền, sau đó thiết lập mười phút mát-xa cho gã. Người đàn ông mắt xám nằm trên ghế trông rất thỏa mãn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của gã vẫn không rời khỏi Tạ Ấn Tuyết.
Gã nhìn chằm chằm Tạ Ấn Tuyết như nhìn một kẻ đã chết.
Thế nhưng Tạ Ấn Tuyết lại nhìn gã với vẻ hứng khởi: "Anh này, màu mắt của anh thật đặc biệt, rất đẹp. Người quen của tôi cũng có đôi mắt giống như vậy."
"Là thuyền trưởng Hades chứ? Tôi nhớ mắt anh ta cũng giống như vậy." Chu Dịch Côn xen vào, nói xong lại nhìn thoáng qua người đàn ông đang nằm trên ghế, nghi ngờ: "Chẳng lẽ người này là họ hàng của thuyền trưởng? Mắt họ cũng giống nhau."
Nhưng Chu Dịch Côn vừa nói xong thì nhận ra điều đó không thể xảy ra.
Bởi vì trong sảnh *Nôi Mơ* có gần hai trăm vị khách, trong đó có hơn mười người mắt xám tóc xám. Đừng nói là hơn trăm người tóc vàng, liệu bọn họ đều là họ hàng của Hades?
"Không, đó là một vị khách không được mời đã đến phòng tôi đêm qua." Tạ Ấn Tuyết nói, ánh mắt lướt qua mặt từng vị khách trong sảnh: "Tóc của vị khách kia hơi dài nên tôi đã sửa giúp. Tiếc là tóc mọc quá nhanh, cắt mãi không hết."
"Choang!"
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên. Tạ Ấn Tuyết quay đầu nhìn, phát hiện đó là một phu nhân tóc xù đang bóp nát chiếc ly thủy tinh. May mà đế ly không làm tay cô ta bị thương, nên Tạ Ấn Tuyết không thể biết máu chảy ra từ vết thương của cô ta là đỏ hay… xanh.
Dù không biết, nhưng với ánh mắt chỉ muốn ăn tươi nhai sống và sự hứng thú tột độ đối với ghế mát-xa, Tạ Ấn Tuyết có thể khẳng định tất cả bọn họ đều không phải con người.
Mà là những sinh vật được dựng nên từ vô số khối thịt thối rữa chồng chất xuất hiện trong hành lang đêm qua.
Dù Tạ Ấn Tuyết có khiêu khích chúng như vậy, nhưng việc kinh doanh ghế mát-xa vẫn rất tốt. Ít nhất tốt hơn công việc chính của y nhiều —— Chiều nay có tổng cộng mười vị khách chọn nằm trên ghế, nên sau hai tiếng, Tạ Ấn Tuyết kiếm được đúng ba ngàn đồng vàng.
Đến giờ ăn tối, Tạ Ấn Tuyết sai Chu Dịch Côn kéo một bao tải tiền nhỏ đến phòng ăn. Mọi người trong bếp, kể cả người tham gia hay khách quý, khi nhìn thấy bao tải tiền đều không biết nói gì.
"Tại sao mấy vị khách lại thích ghế mát-xa của anh ta đến vậy?" Trong hiện thực, Hạ Diệu rất thích ngồi ghế mát-xa, cũng từng thử mát-xa bằng người thật. Dễ chịu thì dễ chịu, nhưng không đến nỗi khiến người ta mê mẩn khó kiềm chế như vậy.
Hạ Diệu lấy làm lạ: "Chẳng lẽ cái ghế đó ngồi thích lắm à?"
"Không biết, tụi mình chưa từng thử." Hàn Tư lắc đầu: "Hay là cậu thử ngồi đi?"
"Tao lấy đâu ra ba trăm đồng vàng ngồi ghế mát-xa của anh ta?" Hạ Diệu bất đắc dĩ nói: "Hai hôm nay cả ba tụi mình cộng lại chỉ kiếm được sáu mươi đồng vàng, còn không bằng khoản tiền lẻ hôm qua anh ta kiếm được."
"Phục vụ khách kiếm được rất nhiều tiền." Văn Nhân Yến nhíu mày, đồng thời liếc lén Dương Mạn Thanh và Thư Quảng Hiên: "Sáng nay hai người kia chắc đã bàn bạc biểu diễn tiết mục gì trên sảnh *Nôi Mơ*, nghe nói mỗi người kiếm được ba trăm đồng vàng. Nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không ổn."
"Chẳng phải tối qua đã biết rồi ư?" Hàn Tư hỏi: "Kiếm được càng nhiều càng dễ bị quái vật tấn công."
Văn Nhân Yến nghiêm túc hơn: "Không chỉ vậy, tụi mình không thấy lạ à? Không phải chênh lệch quá nhiều giữa tiền kiếm được khi làm thủy thủ tạm thời và phục vụ khách à?"
Cả ba đều chọn trở thành thủy thủ tạm thời. Họ xuống tầng hầm giúp nhóm Enoch tra dầu vào động cơ du thuyền, kiểm tra linh kiện xem có bị rỉ sét hay hư hại không, hoặc thêm than vào lò.
Từ sáng đến bảy giờ tối, cả ba làm việc suốt, chỉ kiếm được sáu đồng vàng. Trong khi đó, Dương Mạn Thanh và Thư Quảng Hiên chỉ hát múa vài bài đã kiếm được ba trăm đồng vàng mỗi người. Thật ra, khả năng múa và hợp tấu của họ không hề có kỹ thuật, chỉ ở mức người nào cũng có thể làm. Nhưng dù vậy, họ vẫn dễ dàng kiếm được rất nhiều.
Dù kiếm được nhiều lại càng dễ bị quái vật để mắt tới vào ban đêm, nhưng có thể giải quyết bằng cách tiêu nhiều tiền vào căn phòng chắc chắn hơn.
Tạ Ấn Tuyết đương nhiên là ngoại lệ. Y không cần quan tâm đến quy tắc.
Ngược lại, thủy thủ tạm thời phải tính tiền theo thời gian làm việc. Họ làm việc quần quật, tiền kiếm được rất ít. So với phục vụ khách, nghề này chẳng có lợi lộc gì —— kiếm ít, làm nhiều, lại dễ gặp nguy hiểm vào ban đêm.
Văn Nhân Yến không hiểu nổi: "Như vậy sự tồn tại của thủy thủ tạm thời còn có ý nghĩa gì nữa."
Hạ Diệu cũng suy nghĩ: "Có lẽ tụi mình đã bỏ sót chuyện gì đó."
Ở một nơi khác, Vạn Vũ đang ghi chép thực đơn cho Tạ Ấn Tuyết: "Anh Tạ, hôm nay anh còn muốn gọi gói ‘Super VIP’ không?"
"Không, không cần."
Tạ Ấn Tuyết khoát tay. Y vẫn ngồi ở vị trí hôm qua. Dù đã chạng vạng tối, ánh mặt trời vẫn không chiếu qua tầng mây đọng trên mặt biển xanh đậm, sâu thẳm và lạnh lẽo. Những tia sáng lọt qua chiếc cửa sổ tròn trên khoang thuyền rọi lên mặt Tạ Ấn Tuyết, khiến khuôn mặt y càng thêm tái nhợt.
Y nói khẽ: "Mang một bát cháo hoa đến cho tôi là được."
"Vâng." Vạn Vũ gật đầu, ôm thực đơn lui ra.
Cháo hoa trên *Giấc Mơ của Hades* rất hiếm, lượng gạo ít, gần như toàn là nước. Ăn không đủ no không nói, giá còn đắt hơn cả bánh bao, phải trả hai mươi đồng bạc. Nhưng giá này không thể so với gói phục vụ ‘Super VIP’ hôm qua mà Tạ Ấn Tuyết mua bằng mười đồng vàng.
Hôm nay, Tạ Ấn Tuyết gọi cháo hoa không phải vì tiết kiệm tiền, mà vì đang khó chịu không muốn ăn. Y gọi vài món dễ nuốt để qua bữa.
Nếu không phải tuân thủ quy tắc phải ăn uống trên tàu, Tạ Ấn Tuyết còn không muốn gọi cháo hoa.
Khi bát cháo được bưng lên bàn, Tạ Ấn Tuyết múc hai thìa ăn hết, thả thìa như đã ăn xong, chống cằm nhìn cửa sổ tròn, thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ.
Chu Dịch Côn ủ rũ bước đến trước mặt Tạ Ấn Tuyết, ngồi xuống, chỉ vào bát cháo: "Cậu Tạ, tôi ăn số cháo còn dư này được không?"
Tạ Ấn Tuyết không nói gì, chỉ đảo mắt nhìn gã.
"Tôi ăn một cái bánh bao không đủ no, đói quá…" Chu Dịch Côn chắp tay trước ngực xin xỏ Tạ Ấn Tuyết, chỉ thiếu nước quỳ xuống với y.
Trông gã thật buồn cười, nên Tạ Ấn Tuyết mỉm cười, giọng dịu đi: "Ông như vậy khiến tôi giống kẻ lòng dạ sắt đá quá. Nhưng tôi cũng không phải vô tình, ông đói thì cứ nói với tôi, tôi sẽ cho ông ăn tiếp."
Nói xong, Tạ Ấn Tuyết gọi Vạn Vũ tới, hào phóng gọi thêm hai cái bánh bao cho Chu Dịch Côn.
Chu Dịch Côn: "…"
Thế mà Tạ Ấn Tuyết vẫn dịu giọng hỏi thêm: "Lần này đã đủ chưa?"
"… Đủ rồi." Chu Dịch Côn cầm lấy bánh bao cắn, không dám nói thêm.
Tạ Ấn Tuyết không đuổi gã đi ăn bánh bao mà tiếp tục chống cằm nhìn ra cửa sổ không chớp mắt, ánh mắt tập trung chăm chú. Chu Dịch Côn chưa bao giờ thấy Tạ Ấn Tuyết nhìn thứ gì bằng ánh mắt như vậy, nên cũng nhìn theo y. Bấy giờ, boong tàu trắng phớ và mặt biển vốn xanh thẳm lại đen như mực ngoài cửa sổ, bầu trời cũng âm u như một tấm ảnh thờ, hoàn toàn không có chút cảnh sắc nào. Chu Dịch Côn không hiểu rốt cuộc Tạ Ấn Tuyết đang nhìn gì.
Cẩn thận nhìn thêm lần nữa, Chu Dịch Côn phát hiện có người đang đứng ngoài boong tàu.
Hắn mặc bộ đồ hải quân trắng, trong tay cầm chiếc ô ren đen đang khép, đứng bên lan can nhìn ra biển. Mái tóc xám lẫn thân hình cao lớn của hắn nói lên thân phận —— đó là thuyền trưởng Hades của *Giấc Mơ của Hades*.
Chu Dịch Côn bỗng nhận ra, hỏi y: "Cậu Tạ đang nhìn thuyền trưởng Hades à?"
"Có phải hắn là ông chủ chính phó bản này không?" Chu Dịch Côn nhỏ giọng, tự cho là mình đã phát hiện ra bí mật động trời. Bởi không có lý do gì Tạ Ấn Tuyết lại chú ý tới hắn như thế?
Kết quả Tạ Ấn Tuyết nghe vậy không khỏi nhíu mày, y liếc Chu Dịch Côn, hỏi: "Bên ngoài còn ai nữa không?"
Chu Dịch Côn ngẩn ra, sau khi bình tĩnh lại thì chỉ vào người đàn ông trên boong: "Không phải đây sao?"
Tạ Ấn Tuyết nhìn theo hướng Chu Dịch Côn chỉ, chờ thấy bóng lưng người đàn ông mới hiểu ra: "À, tôi đang nhìn trời, không để ý trên boong có ai."
Vậy Tạ Ấn Tuyết vẫn luôn nhìn trời ư?
Chu Dịch Côn càng lúc càng rối, gã hỏi: "Bầu trời tối đen, có gì hay mà nhìn?"
Tạ Ấn Tuyết hơi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên trời lay động, lẩm bẩm: "Tuyết sắp rơi rồi."
"Tuyết rơi?"
Tạ Ấn Tuyết vừa dứt lời, Chu Dịch Côn lập tức nhớ ra hình như hôm qua Vân Thiến có nói thuyền trưởng Hades mua chiếc ô ren vì đêm nay trên biển sẽ hạ nhiệt độ, có thể có tuyết. Hắn cần một cái ô chắn tuyết.
Trận tuyết đó cũng không chờ được nữa. Gần như khi Tạ Ấn Tuyết vừa dứt lời, nó đã nhẹ nhàng bay xuống, chậm hơn mưa, lạnh hơn gió, tan vào biển sâu hoặc lướt qua trước mắt bọn họ.
Người đàn ông đứng trên boong cũng bung dù che tuyết, đứng bên rào chắn không biết đang nhìn gì. Mãi tới lúc bầu trời tối hẳn, tia sáng cuối cùng biến mất, hắn mới cầm chiếc ô đọng đầy tuyết rời đi.
Chu Dịch Côn không nhìn thuyền trưởng Hades nữa, quay lại nhìn Tạ Ấn Tuyết, phát hiện y vẫn đang ngắm tuyết. Dù trên mặt y không cười nhưng Chu Dịch Côn có thể nhìn thấy nụ cười dưới đáy mắt y.
—— Nụ cười thật sự của Tạ Ấn Tuyết.
Cả hai đều ngẩn ra. Văn Nhân Yến ăn tối xong, đút tay vào túi lần mò, nắm chặt vật thể hình tròn bên trong. Cuối cùng, cậu lấy hết can đảm tới chỗ Tạ Ấn Tuyết, cố gắng khiến mình trông tự nhiên hơn: "Anh Tạ, hôm nay sao anh chỉ ăn có ít cháo thôi? Anh khó chịu ở đâu à? Trong hành lý của tôi có thuốc, anh cần không?"
"Tôi chỉ bị chán ăn thôi, nuốt không trôi." Tạ Ấn Tuyết thả tay, cười từ chối: "Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng tôi không cần."
"Vậy tặng anh viên kẹo mơ." Văn Nhân Yến như đã lường trước Tạ Ấn Tuyết sẽ trả lời như thế nên không bất ngờ, chỉ lấy tay ra khỏi túi, đưa viên kẹo mình luôn nắm chặt cho Tạ Ấn Tuyết: "Tôi cũng mới cho bé Lệ vài cái, cô bé rất thích. Hy vọng viên kẹo này có thể khiến anh thèm ăn."
Điều này khiến Tạ Ấn Tuyết hơi bất ngờ, y ngạc nhiên. Dù nhận viên kẹo nhưng lại cảm ơn một cách khách sáo: "Cảm ơn."
Văn Nhân Yến thấy thế, ánh mắt tối đi. Cậu ta không ngốc, đương nhiên biết thái độ của Tạ Ấn Tuyết đối với mình: "Còn nữa, xin lỗi, tối qua tôi đã không mở cửa… cứu anh."
Nói xong, Văn Nhân Yến cúi đầu với Tạ Ấn Tuyết, sau đó quay đi.
"… Cái tên này?" Chu Dịch Côn nhìn bóng lưng Văn Nhân Yến, lại nhìn Tạ Ấn Tuyết: "Cậu Tạ, cho tôi mạn phép hỏi một câu, không phải cậu ta muốn… cua cậu đấy chứ?"
Tạ Ấn Tuyết đảo mắt nhìn viên kẹo trên bàn, nhàn nhạt nói: "Chẳng phải quá rõ rồi ư?"
"Vậy cậu ta thật đáng thương, thích một người không bao giờ có ‘tình cảm’." Chu Dịch Côn thở dài, sau khi phát hiện ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Ấn Tuyết đáp trên người mình thì vội giải thích: "Không phải tôi đang mắng cậu đâu. Tôi chỉ nói cậu chọn mệnh ‘Cô’, cả đời này sẽ…"
Chu Dịch Côn nói đến đây thì im bặt, hệt như không biết nên dùng từ nào, bởi vì gã thấy dùng từ nào cũng không hợp.
Tạ Ấn Tuyết lại nhếch môi, bình tĩnh nhắc đến mệnh cách của mình: "Lục thân vô duyên, hữu tướng khắc bạn, chí tử — vẫn nhất thân nhất thế."
Đây là mệnh của y.
Cũng là mệnh của thầy y —— Trần Ngọc Thanh.
Tạ Ấn Tuyết vốn họ Thẩm, Trần Ngọc Thanh cũng họ Thẩm. Thế nhưng đều không thể mang họ Thẩm nên phải đổi họ.
Tất cả đều vì gia nhập huyền môn, tu hành thuật kỳ môn độn giáp.
Phép này cực kỳ huyền diệu. Chỉ cần đặt bút có thể sinh hoa, vật chết có thể biến thành vật sống, cướp đoạt tạo hóa đất trời, chiếm tiên cơ nhật nguyệt. Nhưng muốn học được phải trả cái giá tương ứng.
Do vậy, phàm những người học kỳ môn độn giáp buộc phải lập lời thề đổi mệnh, nhận một trong ba mệnh: cô, bần, yểu —— Mệnh bần tức nghèo khó, sống không qua nổi hai mươi tuổi, mệnh cô tức tuyệt hậu, lục thân vô duyên, hữu tướng khắc bạn, chí tử vẫn nhất thân nhất thế.
Tạ Ấn Tuyết và thầy Trần Ngọc Thanh đều lĩnh mệnh cô. Bởi vậy, bọn họ nhất định phải đổi họ, bằng không sẽ khắc những người khác trong nhà họ Thẩm.
Nhưng cũng vì Tạ Ấn Tuyết thiên phú quá cao nên dù y không chọn mệnh yểu cũng khó sống qua nổi mười lăm tuổi. Bây giờ y có thể chống đỡ đến hai mươi tuổi là vì thầy Trần Ngọc Thanh tự nguyện đổi mấy chục năm tuổi thọ vào năm y mười ba tuổi để đổi lấy bảy năm tuổi thọ cho Tạ Ấn Tuyết.
Bằng không, người chết đi vào bảy năm trước không phải Trần Ngọc Thanh mà là Tạ Ấn Tuyết.
Mà dù là thế, bảy năm sau Tạ Ấn Tuyết vẫn phải chết.
Nhưng y không chết vào ngày sinh nhật hai mươi tuổi. Do vậy, mỗi ngày sống sót sau này đều phải chịu nỗi đau người thường khó lòng chịu nổi, bởi vì cơ thể y vốn đã chết rồi.
Trừ người nhà họ Thẩm ra, người ngoài sẽ không biết được việc này.
Sở dĩ Chu Dịch Côn biết là vì Trần Ngọc Thanh đã từng cứu gã, giữ gã lại trong nhà một thời gian.
Mà dù bản thân Chu Dịch Côn cũng là kẻ vô tâm, nhưng khi gã thấy hai thầy trò Trần Ngọc Thanh và Tạ Ấn Tuyết cả đời đều phải theo phép lánh đời, còn có tướng mệnh khắc bạn, phải rời xa tất cả người thân chung máu mủ, sống cô độc ở Minh Nguyệt Nhai tới chết vẫn không khỏi thổn thức.
Gã không biết mình có chọc vào nỗi đau của Tạ Ấn Tuyết hay không. Dù thanh niên không tỏ ra tức giận, Chu Dịch Côn vẫn lập tức nói ngọt lấy lòng Tạ Ấn Tuyết, muốn làm dịu bầu không khí: "Cậu Tạ yên tâm, tôi thấy Văn Nhân Yến không phải loại bu bám. Cậu ta phát hiện cậu không có ý gì với mình chắc chắn sẽ không bám lấy cậu nữa. Cậu khỏi lo cậu ta dính dáng cậu quá nhiều mà giảm thọ."
Nghe chẳng giống đang an ủi người khác chút nào.
Mà Tạ Ấn Tuyết không hiểu từ "bu bám". Y nhăn mày hỏi: "Bu bám?"
Chu Dịch Côn lập tức giải thích: "Là kiểu biết đối phương không có hảo cảm với mình còn nhiều lần đánh mất ranh giới cuối cùng của tôn nghiêm, dùng đủ thủ đoạn để lấy lòng người không thích mình."
Tạ Ấn Tuyết lại hỏi: "Quấy rối t*nh d*c à?"
Cụm "bu bám" quá hiện đại. Trong số những từ Tạ Ấn Tuyết hiểu khi thưởng trà đọc sách, chỉ có "quấy rối t*nh d*c" là phù hợp.
Chu Dịch Côn nghĩ một lát, vò tóc nói: "Hình như không nghiêm trọng tới vậy. Nhưng có một số tên bu bám quá đáng thì nói thế cũng không sai."
"Văn Nhân Yến rất phải phép. ‘Phát hồ vu tình chỉ hồ vu lễ’(1), dùng từ ‘bu bám’ để chỉ cậu ta không hợp chút nào."
Tạ Ấn Tuyết lắc đầu, cầm viên kẹo lên nhưng không bóc ra ăn: "Với lại trong tình huống đêm qua, một người bình thường như cậu ta không ra ngoài quấy rầy tôi đã tốt lắm rồi."
(1) *Phát hồ vu tình chỉ hồ vu lễ*: Trích từ học thuyết của Khổng Tử, nghĩa là dù có sinh tình cảm thì vẫn phải có đạo đức lễ nghi ràng buộc con người, không được đi quá lằn ranh giới hạn.
Nói xong, Tạ Ấn Tuyết đứng dậy rời khỏi phòng ăn. Bây giờ đã gần bảy rưỡi, bọn họ phải nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.
Đêm nay, Tạ Ấn Tuyết vẫn thuê khoang hạng nhất cho Chu Dịch Côn —— điều này để tiện hơn. Bình thường, Tạ Ấn Tuyết không thích dính đến phiền phức.
Mặt khác, ánh mắt các vị khách nhìn y trong sảnh *Nôi Mơ* chiều nay không tốt lắm. Do vậy, Tạ Ấn Tuyết quyết định dùng chiêu rút củi đáy nồi, cho Chu Dịch Côn kéo ghế mát-xa đến khoang hạng nhất, còn y cầm toàn bộ tiền.
Đường nào lũ quái vật cũng không vào được khoang hạng nhất. Như vậy, quái vật sẽ không còn cơ hội xông vào phòng y cướp ghế mát-xa lúc nửa đêm nữa.
Khi Tạ Ấn Tuyết cầm tiền quay về tầng đầu tiên, vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Dịch Trung Kiệt đang nói chuyện với lái chính Enoch: "Lái chính Enoch, tôi đã quét sơn toàn bộ tường hành lang, cũng đã dán xong giấy dán tường trong phòng rồi."
Enoch ngạc nhiên: "Anh làm nhanh thật đấy. Mấy thuyền viên tôi tuyển trước đây không ai làm xong công việc trong thời gian ngắn như vậy."
Dịch Trung Kiệt cười: "Tôi có con gái giúp."
"Chẳng trách anh làm nhanh thế." Enoch cười tươi, đưa cho Dịch Trung Kiệt một chiếc túi nhỏ: "Được rồi, đây là tiền công hôm nay của anh, tổng cộng hai mươi lăm đồng vàng. Cất kỹ vào."
Dịch Trung Kiệt liên tục cảm ơn, nhận lấy túi tiền, sau đó cẩn thận hỏi: "Lái chính Enoch, không phải anh nói tôi dán giấy với sơn lại tường xong sẽ giao nhiệm vụ mới cho tôi ư?"
Enoch nhíu mày nhìn đồng hồ treo tường, nói: "Nhưng bây giờ sắp bảy rưỡi rồi. Anh còn muốn làm tiếp à?"
"Đúng vậy, tôi vừa tới phòng bếp ăn bánh bao rồi." Dịch Trung Kiệt nói: "Có thể làm thêm tí nào hay tí đó. Tôi muốn kiếm thêm tiền."
"Anh chăm chỉ thật." Enoch che miệng, đầu tiên là cảm động, sau đó rầu rĩ thở dài: "Hầy, nhưng không còn nhiệm vụ nào nữa. Ban đầu chờ anh quét sơn với dán giấy xong, tôi định nhờ anh thay cửa cho tất cả phòng khách tầng một. Nhưng vừa nãy tôi đã đến nhà kho kiểm tra, kết quả phát hiện không còn cửa tồn để thay."
Vạn Vũ xoa cánh tay nhức mỏi ra khỏi thang máy, nghe thấy câu này thì ngẩn ra, sau đó vọt tới trước mặt Enoch hỏi: "Hết cửa mới rồi ư?"
"Đúng vậy." Enoch mở to mắt, trông vừa ấm ức vừa vô tội: "Không có cửa mới nữa, khó chịu quá."
Vạn Vũ không nói gì, cô và Dịch Trung Kiệt nhìn nhau, sau đó không hẹn mà nhìn các cửa phòng trên hành lang tầng một dài dằng dặc.
Dịch Trung Kiệt làm việc ở đây cả ngày, nên anh ta biết tầng một có hơn hai trăm phòng. Nhưng cửa của hơn hai trăm phòng đó đêm qua đã bị quái vật đập hư —— không cái nào là ngoại lệ.
Không có căn phòng nào còn cửa nguyên vẹn. Dù có căn trạng thái khá ổn nhưng chỉ cần đập mạnh vào sẽ hoàn toàn nát bấy.
Mà cánh cửa như vậy sao có thể ngăn cản quái vật tấn công vào ban đêm?
**Lời tác giả:**
**NPC:** Không phải cậu đang nhìn tôi à?
**Tạ Ấn Tuyết:** Tôi đang nhìn thứ tôi thích nhất.
**NPC:** Thế không phải tôi thì là gì?
**Tạ Ấn Tuyết:** ?