9. Chương 9: Vẽ Da, Mất Máu

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm

Chương 9: Vẽ Da, Mất Máu

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 9
Từ khi Tạ Ấn Tuyết gia nhập trường võ thuật năm thứ nhất, cậu đã học được kỹ thuật vẽ da người sống.
Đối với những người khác, phần khó nhất có lẽ là liệu có thể vẽ xong bức tranh Sở Lệ hay không – chẳng hạn thiếu đi vài chi tiết nhỏ như nốt ruồi.
Nhưng làn da Tạ Ấn Tuyết vẽ phủ lên người Sở Lệ y như làn da tự nhiên của cô vậy, mịn màng, ấm áp, đến cả khuôn mặt cũng giống hệt như trước.
“… Sở Lệ?”
Ngụy Thu Vũ, Trần Vân, Nghiêm Chỉ thấy vậy cũng dè dặt tiến lại gần Sở Lệ.
Trần Vân sờ tay Sở Lệ, vui mừng nói: “Cậu nóng đây!”
“Đúng vậy!” Ngụy Thu Vũ cũng vui đến phát khóc: “Tim cô ấy vẫn đập!”
Sau khi phủ da lên người Sở Lệ, Tạ Ấn Tuyết lùi ra một bên, đứng nghiêm theo nguyên tắc quân tử không nhìn, giao nhiệm vụ theo dõi cho Liễu Bất Hoa.
Y nhìn mấy nữ sinh vui vẻ vỗ tay vì Sở Lệ còn sống, khẽ nhếch môi mỉm cười, cảm thấy tình cảm của mấy người bạn cùng ký túc xá này thật tốt, đoàn kết.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Ấn Tuyết cúi mắt nhìn đầu ngón trỏ bị mình mài rách da, nhìn một lúc rồi chau mày. Đầu ngón tay cậu không ngừng rỉ máu, dù vết thương có vẻ nặng nhưng vẫn chưa bằng một phần nghìn so với tình trạng Sở Lệ vừa bị lột da.
Nếu lượng máu chảy ra từ đầu ngón tay đủ để vẽ hình Sở Lệ, vậy tại sao máu chảy ra từ người cô ấy lại không đủ để vẽ hết một bức tranh?
Có phải trong người Sở Lệ chỉ còn chút máu không?
Tạ Ấn Tuyết xoa chiếc vòng bạc nơi cổ tay, suy nghĩ lại chi tiết trong bữa tiệc Thao Thiết, bỗng nhớ tới câu nói của Cao Xảo: “Chị ta nói phồng tôm Nhị nấu có vị tôm, là tôm thật trộn vào.”
Nước tôm!
Phồng tôm từ nước tôm!
Nếu dầu chiên tép dùng da Sở Lệ, vậy nước tôm liệu có dùng máu Sở Lệ không?
Nghĩ đến đây, Tạ Ấn Tuyết bước nhanh đến bên giường, lúc này Liễu Bất Hoa đã phát hiện sự bất thường của Sở Lệ, hai hàng lông mày nhíu chặt, nói với Tạ Ấn Tuyết: “Cô ấy sắp chết rồi.”
“Gì?” Ngụy Thu Vũ không hiểu họ đang bày trò gì: “Các anh nói gì vậy? Không phải Sở Lệ đã ổn rồi sao?”
Tạ Ấn Tuyết cầm tay phải Sở Lệ, lấy ngón tay làm dao, vạch một vết thật sâu trên cổ tay cô, nhưng kỳ lạ là không có giọt máu nào chảy ra, như thể máu trên người Sở Lệ đã biến mất sạch, không còn chút nào.
Nghiêm Chỉ trợn mắt: “Tình, tình huống gì đây?”
Tạ Ấn Tuyết khẽ mím môi, dường như chưa biết nên nói thế nào.
Cái này khác với việc y đặt bút vẽ tranh, Tạ Ấn Tuyết có thể vẽ ra một tấm da người, nhưng dù cậu có tài đến đâu cũng không thể tạo ra đủ số máu cùng nhóm để Sở Lệ có thể sống lại.
Bút có thể vẽ người, nhưng làm sao vẽ được những thứ vô hình như nhóm máu?
Mà dù có thể thì cũng không kịp nữa.
“… Xin lỗi.” Tạ Ấn Tuyết khẽ ho khan mấy tiếng, khuôn mặt càng thêm tái nhợt, môi lại nhuốm đỏ, cuối cùng chỉ có thể nói với nhóm Trần Vân, Ngụy Thu Vũ: “Tôi không cứu được cô ấy.”
Trong bóng đêm yên tĩnh, có tiếng báo giờ vọng vào từ cửa sổ – Đã đến canh năm.
“Anh không phải người đưa đò à?”
Âm thanh vừa dứt, Ngụy Thu Vũ đã hỏi: “Chỉ cần trả giá, anh có thể cứu người được mà.”
Nghiêm Chỉ cũng ấm ức chất vấn: “Rốt cuộc phải làm sao anh mới bằng lòng cứu Sở Lệ?”
“Người đưa đò gì?”
Tạ Ấn Tuyết nhìn mấy người, dường như không hiểu các cô đang nói gì.
Mà Tạ Ấn Tuyết không hiểu thật, dù đây là lần đầu cậu và Liễu Bất Hoa tham gia trò chơi nhưng đã sớm biết các quy tắc liên quan đến “Khóa trường sinh” từ Chu Dịch Côn, cho nên mới trông như những người chơi lão luyện. Hơn nữa lúc Vệ Đao đang nói về sự tồn tại của NPC đưa đò với cả nhóm, cậu và Liễu Bất Hoa đang bận đi dạo trên hành lang, không hề nghe thấy —— Quan trọng nhất là cái tên Chu Dịch Côn kia không hề nhắc đến việc này với Tạ Ấn Tuyết và Liễu Bất Hoa.
Nên bây giờ khi các cô nhắc đến, Tạ Ấn Tuyết mới không biết “Người đưa đò” là gì.
Nghiêm Chỉ nghe Tạ Ấn Tuyết hỏi lại, lúc này mới nhận ra sao mình dám cả gan đối xử như vậy với NPC, cô sợ hãi nuốt nước bọt, run rẩy xin lỗi Tạ Ấn Tuyết: “Xin lỗi… Em vừa mất khống chế…”
Không ai muốn hỏi thêm vì sao Tạ Ấn Tuyết không công nhận thân phận NPC đưa đò, cậu còn vừa nói mình là người chơi, nhưng người bình thường đâu có bản lĩnh vẽ da cho Sở Lệ như cậu vừa làm?
Trần Vân sợ Nghiêm Chỉ càng nói càng chọc Tạ Ấn Tuyết tức giận, cho nên lau nước mắt đứng lên, cúi người cảm ơn: “Cảm ơn, bọn em biết anh đã cố gắng hết sức.”
“Vậy đã đủ rồi.”
Trần Vân nhìn Sở Lệ đã ngừng tim ngừng thở trên giường, nhắm mắt như đang ngủ, run giọng nói: “Ít nhất anh đã giúp Sở Lệ… đi một cách trọn vẹn.”
Chứ không phải chết trong hình dáng đáng sợ, da toàn thân đều bị lột sạch.
“Người mất khó về, mà các em còn phải sống tiếp.” Tạ Ấn Tuyết cúi mắt, lông mi đen dài rủ xuống, nói với mọi người: “Nén đau buồn.”
Trần Vân, Ngụy Thu Vũ mắt ậng nước gật đầu.
Tạ Ấn Tuyết giơ cổ tay lên, lấy ngón trỏ tay phải làm bút, đưa máu đầu ngón tay khép vết thương cậu cắt ra trên cổ tay Sở Lệ, lại lau máu đi, nơi đó lập tức trở thành phần da hoàn hảo, sau đó quay người rời khỏi dãy nhà sau với Liễu Bất Hoa.
Trên đường về phòng chính, Tạ Ấn Tuyết lại bắt đầu ho.
Liễu Bất Hoa tiến lên đỡ lấy tay phải cậu, vết thương trên đầu ngón tay Tạ Ấn Tuyết chưa được xử lý nhỏ mấy giọt máu xuống đường, cậu thở dài: “Nơi này hạn chế cha quá…”
Vừa rồi khi cậu vẽ tấm da người kia, chỉ cần hơi mất tập trung trong lúc vẽ sẽ thất bại, nhưng nếu ở thế giới bên ngoài, cậu đã không cần phí sức như thế.
Tạ Ấn Tuyết tháo sợi dây cột tóc đỏ quấn lên đầu ngón tay, hỏi Liễu Bất Hoa: “Bất Hoa, con biết ‘Người đưa đò’ là gì không?”
“Không ạ.” Liễu Bất Hoa lắc đầu: “Chu Dịch Côn không nói với chúng ta.”
“Thằng chó.”
Tạ Ấn Tuyết nuốt cơn ngai ngái trong cổ họng, mỉm cười, khuôn mặt hiền hòa nhưng lại chửi tục: “Đúng là chó sủa là chó không cắn.”
Hy vọng Chu Dịch Côn không nhắc đến “Người đưa đò” với bọn họ là vì không biết chứ không phải cố tình giấu đi, bằng không…
Liễu Bất Hoa còn nói: “Cha nuôi, ngày mai chúng ta thử nghe ngóng mấy người kia xem.”
“Kệ đi.” Tạ Ấn Tuyết không quan tâm lắm: “Dù không nghe được thì cha cũng đã đoán được đó là gì.”
Thậm chí cậu nghĩ hiểu nhầm cũng tốt, đỡ mất công đi giải thích.
“Về phòng nghỉ ngơi đi.” Tạ Ấn Tuyết ngẩng lên nhìn mặt trăng treo cạnh mây, cười nói: “Càng lúc cha càng thích nơi này.”
***
Giờ Thìn buổi sáng vừa đến, người hầu đã đưa cháo Bát Bảo tới cho mọi người ăn sáng, ban ngày bọn họ vẫn mặc bộ đồ xám, không khiến người ta sợ hãi tới vậy, nhóm Vệ Đao, Cao Xảo thấy bát cháo đưa tới là đồ chay cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu hôm qua vẫn còn người mong chờ đồ mặn, vậy hôm nay không còn ai muốn nhìn thấy thịt nữa.
Lã Sóc và Tiêu Tư Vũ không rời khỏi phòng phía đông cả đêm, mãi tới buổi sáng bọn họ mới chịu mở cửa, sau đó biết được tình hình tối qua từ Vệ Đao: Sở Lệ đã chết, lúc mặt trời vừa lên, xác cô được quản gia dẫn theo người hầu tới mang đi, không biết đưa đi đâu.
Dù Hạ Đóa Nhất không chết nhưng bị chặt đứt hai chân từ phần gối trở xuống.
Theo lời của Đới Nguyệt và cô, đêm qua đầu bếp Tứ cầm dao tới chém đứt, hiện đang chữa trị kéo dài mạng sống nhờ vào thuốc thang băng gạc mang theo và rương y tế của Vệ Đao.
Đến tận lúc này, cuối cùng mọi người đã hiểu món mặn trong bữa tiệc có ý nghĩa như thế nào.
Cho nên khi mọi người lại đi vào tiền viện, tắm ánh mặt trời ấm áp rực rỡ vẫn không nhịn được thấy lạnh thấu xương.
“Hôm nay chúng ta vẫn phải đi tìm nguyên liệu nấu ăn đúng không?” Có lẽ Nghiêm Chỉ không ngủ cả đêm, quầng thâm xanh đen dưới mắt rõ mồn một, trơ mắt nhìn Sở Lệ chết đi khiến cô bị đả kích rất lớn, bây giờ không khỏi bị ám ảnh, nhìn đám rau mọc trong vườn thì thầm: “Chọn được nguyên liệu thì có ích gì? Hôm qua Sở Lệ chọn tỏi, trong mười bốn món không có lấy món nào từ tỏi, kết quả thì sao? Cô ấy chết rồi.”
“Đương nhiên nguyên liệu có tác dụng, tác dụng của chúng là tạo ra menu, còn quyết định sống chết của chúng ta là tên món.”
Trần Vân đứng bên cạnh Nghiêm Chỉ, khác với cô, sau chuyện đêm qua, ánh mắt Trần Vân càng kiên định: “Mà chúng ta…”
Tạ Ấn Tuyết tiếp lời, thản nhiên nói: “Là một phần của nguyên liệu.”
**********
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ tay to: Chính xác, quả thật tôi không phải người thường.
Cả đám: Đúng vậy.
Tạ tay to: Tôi là người xuất sắc nhất.
Cả đám: Không, anh là NPC.
Tạ tay to: ?
NPC: ?