Chương 2: Thế giới thứ nhất

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tướng quân và robot nhỏ của hắn (2)
Sở Thời Từ lắp bắp giải thích rằng sức gió sẽ tạo ra điện, nhưng ánh mắt Tô Triết Ngạn càng thêm vẻ trêu chọc.
Mũi dao găm luồn vào khe hở bên cạnh đầu cậu, chỉ cần dùng sức cạy vài lần là có thể mở được hộp sọ của cậu.
Sở Thời Từ đã dùng dao găm rất nhiều lần trước khi chết, nhưng đây là lần đầu tiên có người dùng nó để cạy đầu cậu.
Hệ thống lấy khăn tay ra lau mồ hôi, 【Bây giờ cậu là robot, cho dù bị tháo thành linh kiện thì cũng không chết được.】
“Đau không?”
【Không khác gì người sống bị xé xác, nhưng tôi có thể chặn cảm giác đó lại.】
Hệ thống bật trình chặn cảm giác đau, Sở Thời Từ nằm bất động trên tay nam chính.
Cậu vẫy vẫy tay, “Anh cứ tháo đi, nhưng tháo xong nhớ lắp ráp tôi lại đó.”
Ngay khi hộp sọ sắp bị cạy ra, cậu đột nhiên mở miệng nói: “Sao anh chỉ có một mình vậy, người nhà anh đâu?”
Con dao găm dừng lại, giọng Tô Triết Ngạn vẫn lạnh lùng như trước, “Không liên quan đến mi.”
Sở Thời Từ nhảy dựng lên, “Là ba anh mua tôi về, sao lại không liên quan đến tôi được. Lúc ba anh đến cửa hàng đồ chơi để mua tôi, ông ấy đã nói muốn tôi bầu bạn với anh. Trước đó anh chơi tôi được có hai ba lần thôi, mười mấy năm rồi mà tôi vẫn còn mới đến bảy mươi phần trăm, thậm chí còn chưa có cơ hội biểu diễn nữa.”
Tô Triết Ngạn cúi đầu nhìn cậu: “Đặc điểm gương mặt của ba ta.”
Sở Thời Từ vừa chỉ vào hộp sắt vừa khoa tay múa chân, “Làm sao tôi biết được, tôi bị đóng gói trong hộp mà, tôi chỉ nghe thấy giọng nói thôi.”
Người đàn ông không nói gì, cũng không biết hắn có tin hay không nữa.
Hệ thống nhìn cài đặt nhân vật của hắn nói:【Không đúng, ba của anh ta không hề đến cửa hàng thật, cậu được đặt mua trên mạng mà. Giao hàng trong nửa ngày, miễn phí vận chuyển tận nhà luôn.】
Sở Thời Từ chỉ là không muốn bị mở sọ, “Ta lừa hắn thôi.”
Ban đầu cậu nghĩ rằng Tô Triết Ngạn sẽ hỏi cậu cả đống vấn đề, chẳng hạn như tại sao một món đồ chơi lại có trí thông minh của con người, hoặc tại sao trước đó cậu lại không thể nói tiếng người.
Sở Thời Từ đã chuẩn bị sẵn kịch bản trong đầu rồi, nhưng Tô Triết Ngạn chẳng hỏi câu nào cả.
Có vẻ như hắn có ý định tự mình điều tra chân tướng mọi chuyện đã xảy ra.
Nam chính trông hơi lạnh lùng, Sở Thời Từ chưa thăm dò được tính cách của hắn nên không dám tùy tiện nói chuyện.
Sợ chọc giận Tô Triết Ngạn thì sẽ bị xé xác ngay tại chỗ.
Hắn không có nghiên cứu về robot, nếu hắn tìm thấy thêm vài con ốc thừa sau khi tự lắp ráp xong, vậy thì cậu không cần sống nữa.
……
Có lẽ là vì lớp “kỷ vật của cha” này, cộng thêm được Sở Thời Từ nhắc nhở, Tô Triết Ngạn không cạy đầu cậu nữa.
Hắn đặt con dao găm sang một bên và nghiên cứu cậu một cách có vẻ nhẹ nhàng hơn.
Phương pháp mới này quả là một sự tra tấn, nếu không phải do kích thước cơ thể chênh lệch quá lớn, Sở Thời Từ thật sự rất muốn xé toạc đầu của nam chính.
Tô Triết Ngạn nâng cậu bằng tay trái và vuốt ve khắp người cậu bằng tay phải.
Ngón tay mát lạnh vuốt ve khắp người cậu, thỉnh thoảng còn bóp vài cái nữa.
Sở Thời Từ khoác lên mình lớp vỏ máy móc, nhưng linh hồn của cậu là con người và còn là một người trong sáng.
Cảm giác bị chạm vào được truyền tải một cách rõ ràng, cậu sắp phát điên vì bị sờ rồi.
Toàn bộ nghiên cứu cơ bản đã kết thúc, Tô Triết Ngạn xòe ngón tay, muốn tách hai chân robot của cậu ra.
Chân làm bằng kim loại nguyên chất, hình trụ, có đường nối nông ở chỗ khớp.
Sở Thời Từ đá vào hắn, nắm chặt tay rồi đấm mạnh vào ngón tay đang ở trước mặt.
“Đủ rồi đủ rồi! Hãy để ý đến cảm nhận của tôi một chút đi!”
Tô Triết Ngạn cúi đầu nhìn ngón tay bị đánh đỏ bừng, giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ, “Con người mới cảm thấy xấu hổ, mi là người máy, tại sao lại xấu hổ? Hay là, mi có cảm giác khi ta chạm vào mi.”
Sở Thời Từ chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, giả vờ như không nghe thấy.
Ngón tay vốn đang sờ soạng khắp người đột nhiên chọc vào mắt cậu.
Sở Thời Từ vô thức ngửa người ra sau né tránh, trên đỉnh đầu lập tức vang lên một tiếng cười khẽ.
Cậu ngẩng đầu lên, Tô Triết Ngạn hơi nheo mắt và đang dò xét nhìn cậu.
Sở Thời Từ căng thẳng trong lòng, cậu gọi hệ thống: “Tiêu rồi, thân phận con người của chúng ta hình như bại lộ rồi!”
Hệ thống rất hoang mang:【Nhưng có ai nói là không thể bại lộ đâu.】
“Ờ, đúng ha.”
Nam chính là một người rất ít nói, câu nói dài vừa rồi dường như đã dùng hết số từ mà hắn định nói trong ngày hôm nay.
Mỗi khi Sở Thời Từ cho rằng mình sẽ bị tra hỏi, Tô Triết Ngạn lại cúi đầu và im lặng nghiên cứu.
Khi bắt đầu chạm vào, hắn không buông tha cho chỗ nào cả, Sở Thời Từ bị hắn sờ đến rùng mình. Dù biết rằng trong mắt nam chính mình chỉ là một món đồ chơi bằng sắt, nhưng cậu vẫn rất tức giận.
Sở Thời Từ chịu đựng một hồi, càng nghĩ càng tức giận, nhảy dựng lên đánh vào ngón tay đang ở trước mặt.
Lúc còn sống, cậu thường xuyên đánh nhau với người ta, cho dù bây giờ cơ thể đã bị teo lại nghiêm trọng, nhưng một ngón tay thì cậu vẫn có thể đánh thắng được.
Có lẽ đã bị đánh đau ở đâu đó, lông mày của Tô Triết Ngạn khẽ nhíu lại một cách khó nhận thấy.
Mặc dù chỉ là nhíu mày vô cùng đơn giản, nhưng nó vẫn mang lại cho Sở Thời Từ một cảm giác thành tựu không thể giải thích được.
Hệ thống hỏi cậu, 【Cậu nghĩ thông rồi à? Chấp nhận sự thật rằng mình không phải con người nhanh dữ vậy?】
Sở Thời Từ cảnh giác nhìn chằm chằm ngón tay lúc ẩn lúc hiện, “Ừ, ít nhất bây giờ ta vẫn có thể cử động. Nghĩ theo hướng tích cực thì mi không biến ta thành dàn loa Xiaomi là ta đã vui lắm rồi.”
Hệ thống chột dạ mà “à” một tiếng.
Sở Thời Từ vừa mới tán gẫu với hệ thống vài câu thì lại bị cầm lên lắc tới lắc lui.
Cậu vịn vào ngón tay bên cạnh, “Dừng lại, đừng lắc nữa, tôi chóng mặt và sắp nôn rồi.”
Động tác lắc lư lập tức dừng lại, cậu nghe thấy giọng nói lạnh lùng của nam chính, “Nãy giờ không nói chuyện, ta còn tưởng rằng mi hỏng rồi.”
Sau khi xác nhận với hệ thống, Sở Thời Từ chỉ vào một chấm vàng nhỏ ở giữa trán.
“Vàng liên tục là đang hoạt động, nhấp nháy là trạng thái ngủ đông, đèn đỏ là không đủ pin. Nếu đèn tắt thì anh đào hố chôn tôi được rồi.”
Tô Triết Ngạn không phản ứng gì, không biết có nghe hay không nữa.
Sở Thời Từ quyết định chủ động tấn công, cậu vừa bịa ra một câu chuyện nhỏ với cha nam chính và định dựa vào lớp phủ tình thương của cha để tăng độ thiện cảm của nam chính.
Nhưng Tô Triết Ngạn hình như đã nghiên cứu xong rồi, không đợi cậu mở miệng đã trực tiếp nhét cậu lại vào hộp sắt.
Sau khi đóng nắp lại, thế giới lại chìm vào bóng tối.
Sở Thời Từ cào nắp hộp, “Ta đã bịa ra rất nhiều câu chuyện về những vấn đề có thể xảy ra, vậy mà hắn ta không hỏi ta câu nào cả.”
2047 mở hậu trường ra xem, 【Bởi vì chỉ số sinh lực quá thấp nên nam chính không có động lực để làm bất cứ việc gì và sự tò mò của hắn ta cũng giảm sút đáng kể. Nếu không phải vì cậu quá đặc biệt, có lẽ vừa rồi hắn ta còn chẳng thèm quan tâm đến cậu.】
……
Ban đêm trên hành tinh hoang vu yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng có những tiếng kêu chói tai của quái vật xé tan màn đêm.
Một chiếc khoang con nhộng nằm lẻ loi trên vùng đất hoang vu, bên ngoài khoang thuyền có in biểu tượng hoàng gia hình tia chớp.
Ban đêm gió rất lớn, mang theo cát bụi bay đầy trời, đá cứng dễ làm người ta bị thương.
Nắp trong suốt của khoang con nhộng bị va đập mạnh, Tô Triết Ngạn nằm nghiêng trong khoang con nhộng, ánh mắt dừng lại trên nền trắng của vách khoang.
Bên trên không biết bị ai dùng đá khắc ra mấy đường cong lộn xộn, trông giống như một loại hoa văn nào đó, nhưng cũng giống như một bản đồ chỉ đường.
Tô Triết Ngạn nhìn một hồi cũng không hiểu nên không suy nghĩ thêm.
Hắn đang chuẩn bị đi ngủ thì chiếc hộp nhỏ bên cạnh lại bắt đầu kêu lạch cạch.
Robot bị nhốt bên trong đang ra sức cào cái nắp.
Tô Triết Ngạn bị tiếng ồn làm cho khó chịu, gõ cái hộp, lạnh lùng nói: “Yên lặng.”
Âm thanh tạm dừng một lúc, từ trong hộp truyền ra một giọng nam tràn đầy năng lượng: “Thả tôi ra ngoài đi, tôi muốn ngủ trên người của anh!”
Tô Triết Ngạn làm ngơ cậu.
Sở Thời Từ tiếp tục cào nắp.
Nửa giờ sau, Tô Triết Ngạn với vẻ mặt khó chịu mở hộp ra.
Hình dáng nhỏ bé màu bạc vọt ra, ôm chặt ngón tay hắn rồi nhanh chóng bò lên phía trước.
Đợi khi bò đến túi áo ngực trái của Tô Triết Ngạn, Sở Thời Từ chuẩn bị chui vào.
Cậu vừa mới duỗi một chân vào thì Tô Triết Ngạn đã nhấc cậu ra như đang bắt một chú gà con. Hắn dùng băng dính quấn chặt vài vòng rồi thả lại vào hộp sắt.
Nằm trong hộp tối, Sở Thời Từ chìm vào suy nghĩ.
Nam chính không giao tiếp với cậu, không nghe cậu nói chuyện và cũng không cho cậu đến gần.
Nhiệm vụ khó hơn cậu nghĩ.
“Chỉ số sinh lực hiện tại của nam chính là bao nhiêu?”
【5/100, không thay đổi.】
.....
Sáng sớm hôm sau, chiếc hộp được mở ra, Tô Triết Ngạn thả cậu ra ngoài.
Băng quấn quanh người Sở Thời Từ vẫn chưa được gỡ ra, nhưng may mắn là dưới chân của robot có gắn bánh xe.
Một chân có hai bánh, bốn bánh cùng điều khiển, chạy cực nhanh.
Tô Triết Ngạn mở cửa khoang và bước ra ngoài, khoang quá cao so với một robot nhỏ, Sở Thời Từ không thể đi ra được.
Cậu đi loanh quanh vài vòng trong khoang và tìm thấy một số thứ thú vị.
Bên trong khoang con nhộng hẳn là đã được nam chính chỉnh trang lại, phía trước có đặt một giá sách nhỏ ba tầng tự chế.
Trên cùng là một chậu cây cảnh nhựa nhỏ, bên cạnh dán bức ảnh gia đình vẽ tay.
Sở Thời Từ cố gắng hết sức leo lên tầng thứ ba, nhìn hai thứ kia, cậu có chút khó hiểu: “Trồng hoa vẽ tranh, đây thật sự là phòng của nam chính hả?”
【Chắc chắn là của hắn ta, cậu bé trong hình không phải là hắn ta sao.】
Bức tranh vẽ một đôi nam nữ mặc quân phục ôm một cậu bé.
Cậu bé cười rất tươi, trên tay còn ôm một hộp quà trong suốt. Trên hộp viết:【Búp bê robot đời thứ ba.】
Nhìn khoang con nhộng ấm áp, hạnh phúc và tràn đầy sức sống trước mặt, lại nghĩ đến nam chính không có tinh thần.
Sở Thời Từ hoang mang nghiêng đầu.
Tầng hai của giá sách trống rỗng và đầy bụi bặm. Có thể lờ mờ thấy một vệt dài, nhưng không thể nhận ra vật gì đã từng được đặt ở đó.
Tầng dưới vừa đủ để Sở Thời Từ chui vào, cậu chạy vào trong vài giây liền nhìn thấy bên trong kẹp một quyển sổ.
Nó được giấu rất kỹ, nếu không phải kích thước của cậu nhỏ bé thì sẽ không thể nhìn thấy nó.
Cuốn sổ rất mỏng, cậu cắn bìa cuốn sổ và kéo nó ra khỏi giá sách.
Khi mở cuốn sổ ra, cậu mới phát hiện đây là cuốn nhật ký của nam chính.
Cuốn sổ đã bị xé gần hết, thảo nào mà nó nhẹ như vậy.
Sở Thời Từ mở cuốn nhật ký ra.
Tổng cộng chỉ có bốn trang giấy là có chữ viết, ba trang đầu là ghi chép cuộc sống hàng ngày.
Từ thời tiết cho đến ba bữa cơm đều không hề có bất kỳ cảm xúc cá nhân nào, giống hệt một chiếc máy ghi âm vô tri.
Cho đến trang thứ tư, cuốn nhật ký mới có sự thay đổi.
Đây chắc là do Tô Triết Ngạn viết trước khi đi ra ngoài.
【Robot sống rồi, còn biết nói mớ. Giương nanh múa vuốt, cảnh cáo mình đừng chạm vào nó. Rõ ràng chỉ là một con búp bê bằng sắt, vậy mà cứ như mình đang giở trò đồi bại với nó vậy. Biết cào người, sau này sẽ không chạm vào nó nữa.】
【Nhật ký thiếu rất nhiều trang, mình đã xé sao?】