Chương 21: Vùng đất hoang dã

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Min
Tướng quân và robot nhỏ của hắn (21)
Tô Triết Ngạn không bận tâm đến chuyện vừa rồi, việc con robot thích đàn ông chẳng liên quan gì đến hắn.
Con robot dường như không thích búp bê nam Omega mà hắn mua lần trước. Vậy thì mua búp bê nam Alpha, chắc chắn sẽ có một con hợp ý nó.
Vừa thu thập vật tư, hắn vừa tiện miệng hỏi: "Ngươi thích Alpha hay Omega?"
Sở Thời Từ chợt bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ mông lung, nhận ra đây là cơ hội kiếm điểm, liền đáp: "Ta thích Beta."
Tô Triết Ngạn không biểu lộ cảm xúc gì, lặng lẽ tặng thêm một chút giá trị sinh mệnh.
Vẻ mặt trong sáng vô tư của hắn khiến Sở Thời Từ khẽ thở dài.
Hệ thống chạy đến hóng chuyện, hỏi cậu với giọng điệu tò mò: 【Ngươi thở dài cái gì, có phải thích hắn rồi không?】
"Người và robot khác biệt, hắn lại là nam chính vô CP, ta thích hắn làm gì cơ chứ."
【Mặt ngươi vừa nhăn nhó như cái bánh bao chiều mà còn làm bộ làm tịch với ta.】
"Khi ta còn sống, phần mềm video ngắn theo dõi một đống tài khoản của mấy anh đẹp trai. Mỗi lần bọn họ đăng video chất lượng cao, ta đều phấn khích đến mức giãy nảy lên. Tâm tư con người rất phức tạp, ta đỏ mặt không có nghĩa là ta yêu hắn, có thể là vì ta si mê vẻ đẹp của hắn thôi."
【Ờ.】
"Tính ra thì ta đã từng gọi một anh trong sách là chồng đó. Là một nhân vật trong game BL, phiên bản Hán hóa* của Nhật. Anh ấy rất tuấn tú, các chỉ số cũng rất khủng..."
*Hán hóa hay còn gọi là Trung Quốc hóa hoặc Hoa hóa dùng để chỉ quá trình tiếp thu, chuyển đổi của các nền văn hóa của các dân tộc khác sang nền văn hóa Hán.
【Thôi đi, cảm ơn.】
Hệ thống hoàn toàn không có tâm trạng hóng chuyện, Sở Thời Từ bắt đầu giúp sờ soạng thi thể.
Tô Triết Ngạn nhặt chiếc mũ bảo hộ bị rơi xuống, con robot lượn tới lượn lui trước mặt hắn.
Hắn duỗi chân ra, con robot va vào đôi ủng quân đội của hắn, rồi ngẩng đầu lên nhìn.
Tô Triết Ngạn không có phản ứng gì, Sở Thời Từ hiểu ra hắn đang cố ý trêu chọc mình.
Sau khi biết cách sử dụng mũ bảo hộ, Tô Triết Ngạn kéo một xác chết trên mặt đất và nhanh chóng đội chiếc mũ bảo hộ lên đầu nó.
Khi chiếc mũ bảo hộ được đội vào, trên mặt thi thể hiện lên một vết lớn hình con rắn quấn quanh quả táo.
Phía sau đầu thi thể cũng xuất hiện một vết thương nhỏ, Tô Triết Ngạn mở đầu nó ra và đào một viên tinh thể từ bên trong.
Sở Thời Từ hít một hơi khí lạnh, Công nghệ Vĩnh Sinh quả nhiên muốn dùng người nhân bản để thay thế nam chính.
Tô Triết Ngạn ngắm nghía viên tinh thể, khóe miệng gợi lên một nụ cười mỉa mai.
Nếu hắn không vô thức từ chối việc đội mũ bảo hộ, vậy thì hắn đã bị đóng dấu bằng dấu hiệu nhục nhã và bị cấy vào đầu một vật thể không xác định khi còn ở trong thành phố rồi.
Mùi máu trong không khí thu hút quái vật trong vùng hoang dã, sương mù dần bao phủ xung quanh.
Tô Triết Ngạn đang nghịch viên tinh thể, Sở Thời Từ bò lên đôi ủng quân đội, định chui vào túi của hắn.
Cậu vừa nắm lấy ống quần, ánh mắt vô tình quét qua mặt đất, chợt phát hiện lớp đất trên bề mặt đang chậm rãi chuyển động.
Sở Thời Từ giật giật ống quần hắn, trên đầu truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Bò mệt rồi sao?"
Một bàn tay trắng nõn vươn tới túm cậu lên không trung.
Sở Thời Từ nằm trong lòng bàn tay hắn ngó xuống, hỏi: "Anh Ngạn, tại sao mặt đất lại chuyển động vậy?"
Tô Triết Ngạn nhét cậu vào túi, xách chiến lợi phẩm trở về khoang con nhộng, nói: "Lớp đất trên bề mặt luôn di chuyển về phía đông nam."
Khi hắn nói chuyện, cát trong sương mù ngưng tụ thành những cái bóng và bắt đầu nuốt chửng những xác chết trên mặt đất.
Những miếng thịt nát vương vãi trên mặt đất cũng lăn từng chút một cùng với lớp đất đang di chuyển.
Trước đây Sở Thời Từ không dám cẩn thận quan sát quá trình quái vật ăn, nhưng lúc này có Tô Triết Ngạn ở bên cạnh, cậu trở nên vô cùng dũng cảm. Không chỉ thăm dò xung quanh để xem mà còn lôi kéo nam chính xem chung với mình nữa.
Tô Triết Ngạn dựa vào vách khoang con nhộng, cúi đầu lặng lẽ nhìn con robot.
Sau khi xem chán, Sở Thời Từ quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Anh Ngạn, anh Ngạn, tại sao đất lại di chuyển về phía đông nam?"
"Không biết."
"Chúng thật sự là đất ư, sao giống vật sống thế."
"Không biết."
"Anh Ngạn, những cái bóng đó là gì?"
"Không biết."
Con robot trông có vẻ hơi thất vọng, nhưng mỗi câu trả lời của Tô Triết Ngạn đều được suy nghĩ rất kỹ càng, không hề có ý qua loa.
Không có cách nào để phi thuyền của đế quốc lấy đi nguồn tài nguyên trên ngôi sao hoang vu này. Nếu không, thiết bị sẽ bị lỗi và hệ thống sẽ bị rối loạn.
Thiếu mẫu vật, không thể nghiên cứu. Khoa học không thể giải thích tất cả mọi thứ về ngôi sao hoang vu này, ngoại trừ những con quái vật chỉ biết giết chóc thì nơi đây chẳng có sinh vật sống nào khác. Nền văn minh không thể phát triển, sự sống không thể sinh sôi nảy nở, cuối cùng nó trở thành một nhà tù tự nhiên cho những tên tử tù bị đày ải.
Tô Triết Ngạn chọc chọc vào đầu con robot, nghĩ xem có nên giải thích hay không. May mắn thay, năng lượng của món đồ chơi nhỏ này luôn tràn đầy, không hề cảm thấy hắn lạnh lùng chút nào.
Sở Thời Từ dò hỏi nhìn về phía đông nam: "Anh Ngạn, anh không tò mò ở hướng đó có gì sao?"
Tô Triết Ngạn muốn trả lời rằng không tò mò, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt ngược vào, biến thành một tiếng hừ nhẹ không rõ ý nghĩa.
Nam chính ít biểu cảm, nhưng Sở Thời Từ vẫn nhận ra một sự thay đổi rất nhỏ.
Cậu nói với hệ thống: "Giá trị sinh mệnh đạt đến 51 điểm, anh Ngạn càng dễ nói chuyện hơn trước. Ngươi nói xem, nếu tăng tới 100 điểm thì liệu cốt truyện có khi nào sẽ chuyển từ vô CP thành truyện đam mỹ không?"
【Không phải ngươi nói rằng ngươi không thích hắn sao?】
"Lỡ như đến lúc đó thích lại thì sao, lòng người phức tạp lắm. Một kẻ nhỏ bé không có điểm tựa sẽ luôn mơ tưởng về tình yêu hão huyền."
【Bớt nói linh tinh đi, cút.】
......
Bọn họ chỉ ngủ trong khoang con nhộng một đêm, và khi sương mù tan đi, Tô Triết Ngạn đứng dậy bắt đầu thu dọn hành lý.
Không giống như mọi khi, lần này hắn chuẩn bị rất nhiều thứ. Nhìn dáng vẻ, hình như hắn định rời khỏi đây hoàn toàn.
Sở Thời Từ bị hắn đánh thức, mơ mơ màng màng hỏi: "Anh Ngạn, chúng ta không thể ở lại khoang con nhộng nữa sao?"
Tô Triết Ngạn ừ.
"Tại sao? Vì chuyện ngày hôm qua sao?"
"Tả Đình không trở về, Công nghệ Vĩnh Sinh nhất định sẽ phái người đến điều tra. Tối hôm qua sương mù dày đặc, bọn họ không dám tùy tiện xông vào vùng hoang dã. Muộn nhất là 9 giờ sẽ đến nơi, chúng ta phải rời đi ngay."
Sở Thời Từ theo bản năng hỏi lại: "Không phải nghiên cứu viên đã trở lại đế quốc rồi sao, Công nghệ Vĩnh Sinh hiện tại hẳn là đang bận rộn ứng phó với sự thẩm vấn của đế quốc chứ?"
Tô Triết Ngạn hơi dừng lại, nói: "Ngày hôm qua ta không suy nghĩ cẩn thận, hôm nay mới nhận ra. Trong các sản phẩm của Công nghệ Vĩnh Sinh, chỉ có tín hiệu của ngươi là có thể truyền ra ngoài từ ngôi sao hoang vu này. Kẻ cầm đầu sẽ phái người đem ngươi về để nghiên cứu, ta không muốn mạo hiểm."
Hắn không nói điều gì lừa tình nhưng Sở Thời Từ lại có chút cảm động. Cậu kéo kéo ngón tay hắn, hỏi: "Anh Ngạn, anh thích ta đến mức đó sao?"
Tô Triết Ngạn cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng. Hắn hơi kinh ngạc nhìn Sở Thời Từ, im lặng hồi lâu mới mở miệng nói: "Đừng hiểu lầm, ta đối với ngươi chỉ có tình chủ... tình người duyên robot thôi. Hơn nữa, dáng vẻ này của ngươi rất khó để khiến người khác sinh ra ý nghĩ không an phận."
Sở Thời Từ xua xua tay: "Anh yên tâm, ta đối với anh cũng không có loại ý nghĩ đó. Tuy rằng có chuyện người và robot yêu nhau, nhưng ta chỉ lớn bằng bàn tay thôi. Tốt xấu gì cũng phải đợi ta có được hình hài của riêng mình mới suy xét đến những chuyện yêu đương đó được."
Tô Triết Ngạn hài lòng thu hồi ánh mắt, Sở Thời Từ chạy tới chạy lui thu dọn hành lý.
Bầu không khí trong khoang con nhộng rất hài hòa, một người một robot ở chung rất vui vẻ, chỉ có hệ thống là mất hứng.
Bình thường Sở Thời Từ luôn nói lời cợt nhả với nó trong đầu, câu nào câu nấy cũng kêu anh Ngạn ngọt xớt, nó còn tưởng rằng thật sự sẽ có kẹo ăn.
Kết quả, sáng tinh mơ bò dậy hóng chuyện lại nghe được những lời này? Sau này nó sẽ không bao giờ tin lời đàn ông nói nữa.
Trước khi đi, Sở Thời Từ hỏi hắn có thể mang khoang con nhộng đi không.
Cậu lưu luyến chạm vào nơi bọn họ đã từng ở, nói: "Hay là bắt mấy tên Alpha làm cu li giúp anh chuyển nhà đi?"
Tô Triết Ngạn kéo chiếc xe đẩy tay tự chế, nói: "Khoang con nhộng không giống hình dạng của bao con nhộng. Dưới đáy có một chỗ nhô ra đâm thẳng vào lòng đất."
Hắn dừng lại và nói một cách bình tĩnh: "Không đem theo được đâu, đừng nghĩ lung tung nữa."
Sở Thời Từ ngồi trên vai Tô Triết Ngạn, nhìn khoang con nhộng càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.
Thời gian đến với thế giới này không dài, khoang con nhộng cũng nhỏ hẹp và chật chội, nhưng ở nơi đó cậu tìm được cảm giác của một gia đình.
Tô Triết Ngạn dường như không quan tâm lắm, nhưng Sở Thời Từ cảm thấy khoang con nhộng hẳn là đã nằm sâu trong tim hắn rồi.
Không lâu sau khi họ rời đi, một đội ngũ gồm cả trăm người tiến vào vùng hoang dã và đến chỗ khoang con nhộng.
Người đàn ông dẫn đầu giơ tay, các vệ sĩ súng vác vai, đạn lên nòng bước tới kiểm tra, báo cáo: "Cậu Tả, mục tiêu đã rời đi rồi."
Người đàn ông tháo mặt nạ bảo hộ, để lộ khuôn mặt của Tả Đình. Chỉ là trên mặt cậu ta có in một hình rất lớn, một con rắn quấn quanh quả táo.
Cậu ta nhìn cấp dưới, nói: "Sáng nay mẹ nói với ta rằng nhân bản số 3 bị bắt đã khai ra bí mật của chi nhánh. Viện nghiên cứu đã tìm thấy tất cả các nhân bản lãnh đạo của đế quốc đang ẩn nấp trong đêm qua, sau khi thẩm vấn, tất cả chúng đều bị giết chết và hỏa thiêu. Quân đội đế quốc đang được chỉnh đốn lại, nhưng chậm nhất là năm ngày nữa sẽ tới ngôi sao hoang vu này."
Có quá nhiều người sinh sống ở đây, xung quanh lại đang dần nổi lên sương mù. Những con quái vật ẩn mình trong vùng hoang dã ngo ngoe rục rịch, vài bóng đen lặng lẽ tiến đến gần đám người.
Tả Đình đeo mặt nạ, bực bội nói: "Mẹ hy vọng rằng chúng ta có thể mang bản thể của Tô tướng quân về, cũng như con robot trên người hắn, nghe nói nó có thể liên lạc với các tín hiệu bên ngoài."
Các thuộc hạ liếc nhìn nhau, Tả Đình thở dài: "Ta cũng không hiểu quyết định của mẹ, nhưng bà ấy luôn đúng. Thời gian không còn nhiều, ở nơi hỏng hóc này, ngay cả hệ thống định vị cũng có lúc hoạt động lúc không."
Khi cậu ta nói chuyện, sương mù trở nên càng dày đặc. Gió ngày càng mạnh và bụi trên mặt đất đang di chuyển nhanh về phía đông nam với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Vùng hoang dã lúc này nhìn từ xa trông như một dòng sông màu vàng sẫm đang chảy xiết.
Cuồng phong cuốn cát bay tứ tung, đánh tới tấp vào người bọn họ.
Khi đang bước đi, một viên đá dài và sẫm màu đập vào cánh tay của Tả Đình rồi lăn xuống đất. Cậu ta tùy ý đá nó sang một bên, bỗng nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ sau lưng.
Tả Đình quay đầu lại, một cấp dưới đang co giật dữ dội. Máu tươi không ngừng tuôn ra từ người anh ta, cơ thể anh ta tan chảy từng chút một, cuối cùng biến thành một cái bóng và hòa vào đất.
Chỉ có khẩu súng và bộ quần áo rơi xuống đất chứng tỏ đã từng có một người đứng ở đây.
Phản ứng của cả nhóm đều bình thản, như thể đây là chuyện bình thường.
Tả Đình vẫy tay ra hiệu cho cả đội đi tiếp: "Bao vây người nhân bản ở giữa, đừng để đá đen chạm vào bọn họ. Ngoại trừ những người thành thật, còn lại thì giết đi. Quy luật tự nhiên cái quái gì, ngôi sao hoang vu chết tiệt này là nơi quỷ gì vậy không biết."
Tiếng chửi mắng của Omega bị gió ngày càng mạnh lấn át.
Bên trong khoang con nhộng bị bỏ lại, ánh đèn nhấp nháy vài lần rồi chìm vào bóng tối. Chủ nhân của nó buộc phải rời đi, không còn ai sửa chữa hệ thống dây điện cũ và lau sạch bụi bẩn cho nó nữa.
Nó trở thành một thứ phế phẩm có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi trong vùng hoang dã, cuối cùng bị cát bụi bao phủ, không còn vẻ đẹp rực rỡ như xưa.
Trong khi đội tìm kiếm của Công nghệ Vĩnh Sinh vẫn đang chống chọi với cơn bão, Tô Triết Ngạn đã giết chết chủ khách sạn muốn cưỡng bức mình và dắt cả robot vào ở miễn phí trong căn phòng cao cấp.
Khi Tả Đình ngã xuống cát và liều mạng vùng vẫy, Tô Triết Ngạn đang ngâm nước nóng, còn robot đang chèo thuyền trên chiếc hộp gỗ nhỏ.
Vào ban đêm, đội ngũ của Công nghệ Vĩnh Sinh chật vật vào thành phố, đối mặt với những tên Alpha đang dạo chơi ở chợ đêm, tiếng súng nổ vang trời.
Tô Triết Ngạn vô cảm ngồi bên cửa sổ, Sở Thời Từ ngồi trên đỉnh đầu hắn xem kịch hay.
Kẻ địch gặp rắc rối, cậu vui lắm.
Cậu đang định chia sẻ niềm vui với nam chính thì cúi đầu nhìn và thấy Tô Triết Ngạn đang viết từng nét bút vào nhật ký: 【Đáng đánh.】