Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 36: Thế giới thứ hai
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Học sinh giỏi và người đất sét nhỏ của cậu bé (1)
Đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình vườn trường, xét từ nội dung chính thì cốt truyện khá cũ kỹ.
Sau khi nữ chính học dốt từ nhỏ chuyển đến một trường cấp ba danh tiếng, cô gặp được nam chính học giỏi nhưng lạnh lùng.
Hai người trở thành bạn cùng bàn, sau đó dần nảy sinh tình cảm từ những lần cãi vã. Cùng nhau học tập, cùng nhau ngắm sao băng. Nam chính đẹp trai, nữ chính thì rất dễ thương.
Theo hệ thống, đây là một bộ truyện ngọt sủng vườn trường rất đơn giản.
Nhiệm vụ chính tương tự thế giới trước, vẫn là tăng giá trị sức sống của nam chính lên 100.
Nhiệm vụ phụ là điều tra nguyên nhân nam chính tiều tụy và chán nản.
Trong nguyên tác, nam chính học giỏi, lạnh lùng và đáng tin hiện giờ chỉ là một cậu bé 12 tuổi mới bước vào năm nhất cấp hai mà thôi.
Lúc này, nam chính đang đứng ngoài cửa sổ tầng 15, chân đặt lên bệ cửa sổ chỉ rộng ba ngón tay, thân hình gầy gò lung lay sắp ngã giữa mưa gió.
Cơn mưa xối xả mùa hè khiến chân cậu bé run lên vì lạnh, bàn tay nắm khung cửa sổ tái mét.
Sở Thời Từ lo lắng đi đi lại lại trên tủ đầu giường, muốn tìm một góc để nhảy xuống và ngăn cậu bé lại.
Hệ thống ở trong đầu cậu hét lên, 【Trèo cái gì mà trèo chứ, cậu biết bay mà!】
"Bay kiểu gì, ta có cánh đâu mà bay!"
【Cần cánh làm gì, cậu là siêu nhân tí hon với áo choàng và quần lót đỏ có thể bay.】
Sở Thời Từ sờ soạng ra sau lưng mình, quả nhiên tìm thấy một chiếc áo choàng nhỏ được cắt từ vải đỏ.
Thấy cơ thể nam chính đã bắt đầu nghiêng người về phía trước, Sở Thời Từ không nghĩ nhiều nữa, lấy đà hai bước rồi nhảy xuống tủ đầu giường.
Áo choàng đỏ sau lưng bay phấp phới, một lực vô hình nâng cậu lên.
Sở Thời Từ lơ lửng giữa không trung, tiến về phía trước, đôi mắt cậu mở to ngạc nhiên.
Chỉ cần trả tiền đúng nơi, người đất sét cũng có thể bay trên bầu trời?
Tiếng gió và tiếng mưa ngày càng lớn, tia chớp thỉnh thoảng xẹt ngang bầu trời đêm, chiếu sáng thành phố trong đêm tối.
Nhà Minh Triết ở tầng 15, cậu bé cúi đầu nhìn con đường bê tông cứng ngắc bên dưới.
Nếu nhảy từ độ cao này xuống chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.
Mưa tạt vào mặt làm mờ tầm nhìn của cậu bé.
Khoảng cách hẹp giữa hai tòa nhà dân cư, gió thổi qua chính giữa mang theo tiếng rít dài nặng nề. Tựa tiếng gầm của quái vật, cũng tựa tiếng gọi từ vực thẳm.
Những ngọn đèn đường trong màn mưa tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, Minh Triết chìa tay về phía con đường tối tăm phía dưới.
Như thể có một bàn tay đang giữ lấy cậu bé trong đêm tối, cố gắng kéo cậu bé xuống.
Ngoài cửa sổ chẳng có gì cả, cũng chẳng có ai kéo cậu bé xuống, mà là chính cậu bé không muốn sống nữa.
Minh Triết hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và từ từ buông tay.
Cậu bé vừa buông ngón trỏ thì đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đập vào ngực mình.
Ban đầu cậu bé tưởng đó là giọt mưa, nhưng ngay sau đó cậu bé nhận ra đó là một vật thể sống.
Minh Triết khẽ nhíu mày, chắc là có con chim ngốc nghếch nào đó bị mưa xối choáng váng nên va vào người cậu vào nửa đêm đây mà.
Cậu bé mở mắt ra và nhìn kỹ lại, thấy một người đất sét nhỏ đang bay trước ngực mình, nó đang ra sức đẩy cậu bé vào phòng.
Người đất sét nhỏ chỉ to bằng lòng bàn tay, trên cái đầu tròn có hai mắt hạt đậu đen. Thân màu xanh, quần lót đỏ, sau lưng còn có một mảnh vải đỏ đang bay phấp phới.
Là người đất sét siêu nhân nhỏ mà cô giáo đã dạy Minh Triết làm khi cậu bé học tiết thủ công năm lớp ba tiểu học.
Minh Triết có năng khiếu, mặc dù siêu nhân nhỏ không được tinh xảo cho lắm nhưng nó rất đáng yêu.
Cô giáo đặc biệt thưởng cho cậu bé một bông hoa đỏ nhỏ, các bạn trong lớp cũng xúm xít quanh người đất sét siêu nhân nhỏ của cậu bé.
Đó là lần đầu tiên Minh Triết nghe nhiều lời khen ngợi đến vậy, vì vậy cậu bé đã mang siêu nhân nhỏ về nhà như một chiến tích và đặt nó trên tủ đầu giường.
Tình huống trước mắt quá kỳ diệu, Minh Triết bị phân tâm, vô thức nắm chặt khung cửa sổ, dùng tay còn lại nắm lấy áo choàng của người đất sét siêu nhân nhỏ, nhấc bổng nó lên.
Người đất sét siêu nhân nhỏ tay ngắn chân ngắn, cố gắng thế nào cũng không chạm tới được ngón tay của cậu bé.
Minh Triết im lặng một lúc lâu: “Ảo giác?”
Cậu bé mới mười hai tuổi, còn chưa đến tuổi vỡ giọng. Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại, mang theo sự non nớt đặc trưng của con trai ở lứa tuổi này.
Sở Thời Từ lau nước mưa trên mặt, ngẩng đầu nhìn lên. Khi nhìn rõ diện mạo của Minh Triết, cậu hoàn toàn ngây người.
Làn da của Minh Triết rất trắng, là kiểu trắng xanh của người bệnh. Các đường nét trên khuôn mặt vẫn chưa phát triển hoàn chỉnh, vẫn còn chút nét bầu bĩnh của trẻ con. Cậu bé không có biểu cảm gì, giữa hai hàng lông mày lại mang theo vẻ u uất không nên có ở độ tuổi này.
Thoạt nhìn, cậu bé trông rất giống người anh đã mời cậu ăn mì xào năm đó nhưng nhỏ hơn anh ta vài tuổi.
Minh Triết lắc lắc người đất sét nhỏ trong tay, thấy nó không phản ứng, cậu bé nhẹ giọng nói: “Ảo giác.”
Cậu bé ném người đất sét nhỏ ra sau lưng, chuẩn bị nhảy xuống.
Minh Triết vừa nhắm mắt lại thì một thứ gì đó lại đập vào ngực cậu bé.
Minh Triết cúi đầu nhìn, vẫn là người đất sét nhỏ đó.
Cậu bé chọc chọc người đất sét nhỏ, “Mình điên thật rồi.”
Sở Thời Từ ôm chặt ngón tay cậu bé, “Không điên! Cậu mau về phòng đi, có chuyện gì từ từ nói!”
Minh Triết không muốn bận tâm đến ảo giác của mình, nhưng ảo giác cứ lảng vảng bên cạnh cậu bé.
Khi thì bay đến trước mặt cậu bé đẩy ngực cậu bé, khi thì bay ra sau lưng túm cổ áo cậu bé.
Lải nhải bên tai cậu bé nói rằng cuộc sống tươi đẹp, khuyên cậu bé đừng bốc đồng.
Thấy Minh Triết không phản ứng, người đất sét nhỏ bắt đầu giở trò xấu.
Nó khóc lóc mà nói rằng nếu Minh Triết chết thì nó cũng sẽ chết.
Minh Triết búng tay khiến người đất sét nhỏ bay đi.
Áo choàng của người đất sét nhỏ bị nước mưa làm ướt sũng, nó bị bắn ra xa mấy mét, sau đó vẫn loạng choạng bay trở lại, tiếp tục cầu xin cậu bé quay trở lại.
Mưa trở nên nặng hạt, bệ cửa sổ ngày càng trơn trượt hơn.
Minh Triết không thể đứng vững nữa, cậu bé lau nước mưa trên mặt và thấy tứ chi của người đất sét nhỏ đang chảy ra từng chút một.
Đôi mắt hạt đậu đen ấy đang nhìn cậu bé đầy đáng thương.
Thấy Minh Triết nhìn sang, nó chìa hai bàn tay nhỏ xíu ngắn ngủn về phía cậu bé: “Tôi sắp tan chảy rồi, cậu mau mang tôi về trốn mưa đi. Tôi muốn một cơ thể mới, một loại đất sét không thấm nước cơ.”
Minh Triết im lặng một lúc lâu, sau đó lặng lẽ thở dài.
Cậu bé vươn tay tóm lấy người đất sét nhỏ rồi ném nó vào trong phòng, sau đó khom người cẩn thận bước vào phòng.
Thấy cậu bé đã leo xuống khỏi cửa sổ, người đất sét nhỏ vừa rồi còn thoi thóp nhanh chóng bay lên. Nó bay vút qua tầm mắt của Minh Triết, vội vàng đóng cửa sổ lại.
Rốt cuộc cũng hóa giải được nguy hiểm, Sở Thời Từ vỗ tay một cái, "May mà nam chính mềm lòng rồi."
Hệ thống đã chụp mấy tấm ảnh và đang thưởng thức chúng, 【Hí hí hí, tiểu shota.】
"Anh hai, anh bình tĩnh chút đi, nam chính muốn nhảy lầu đó."
【Vừa rồi tôi căng thẳng đến mức không dám hó hé lời nào, tạm thời thoát khỏi nguy hiểm nên tôi chỉ là muốn xoa dịu không khí một chút thôi mà.】
Hệ thống dừng lại một chút rồi lôi ra một tấm hình, 【Cậu xem, cậu nhóc thực sự là một anh chàng ngầu lòi đó nha, quả nhiên nam chính nào cũng đẹp trai từ bé.】
Trong lúc Sở Thời Từ nói chuyện với hệ thống, Minh Triết đang suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
Khi mình chuẩn bị tự sát, người đất sét nhỏ do mình tạo ra đã sống dậy.
Cậu bé cụp mắt nhìn Sở Thời Từ vẫn đang tan chảy vì bị nước mưa xối ướt.
Minh Triết nhớ rõ lời người đất sét nhỏ đã nói, cậu bé túm lấy áo choàng của Sở Thời Từ để nhấc cậu lên rồi đặt trên bàn sách.
Cậu bé lấy khăn giấy lau khô người cho người đất sét nhỏ, tìm hộp đất sét trong ngăn kéo và bắt đầu sửa sang lại thân thể cho nó.
Sở Thời Từ ngoan ngoãn ngồi trên bàn mặc cho cậu bé tùy ý nặn nắn.
Minh Triết thực sự rất trắng, đèn bàn chiếu vào người cậu bé, cậu bé gần như trắng đến mức phát sáng.
Sở Thời Từ ngẩng đầu nhìn cậu bé, càng nhìn càng cảm thấy cậu bé giống người anh trai mì xào.
Nước mưa trượt xuống tóc Minh Triết, rơi trên mặt bàn.
Cậu bé không có ý định lau khô người hay thay quần áo sạch. Giống như chỉ tạm thời quay lại phòng, lát nữa vẫn sẽ mở cửa sổ để tự tử vậy.
Cuộc sống trước đây của Sở Thời Từ không mấy tốt đẹp và cậu cũng từng có ý định tự tử. Nhưng cậu tìm được cách để giải tỏa nên chưa hành động bao giờ.
Cậu sờ sờ ngón tay trước mặt Minh Triết, “Cậu có tâm sự gì có thể nói với tôi.”
Minh Triết nhạt nhẽo nói: “Nặn lại cơ thể cho ảo giác đã là sự nhượng bộ lớn nhất của tao rồi. Tao sẽ không nói hết tâm tư của mình với một nhân vật giả tưởng.”
“Cậu chạm vào tôi được mà, sao còn cho rằng tôi là giả.”
“Người đất sét nhỏ không biết nói, cũng không biết bay. Trong cơ thể mày không tồn tại bất kỳ cơ quan nào, chỉ có mấy que tăm thôi.”
Cậu bé dừng lại một chút, “Tao là người theo chủ nghĩa duy vật.”
Sở Thời Từ nghiến răng, ừ thì không tồn tại, mấy người trước đó nói câu này rồi sau đó thế giới quan đều tan vỡ hết.
Cậu cảm thán với hệ thống, "Giọng điệu lúc thằng nhóc này nói chuyện không hề thay đổi chút nào. Lúc mới gặp anh Ngạn, trạng thái của anh Ngạn tốt hơn cậu bé nhiều."
Hệ thống rõ ràng không cùng tần số với cậu: 【Shota mặt lạnh, dễ thương muốn xỉu.】
"Shota mà mi cũng không tha à? Ta tưởng mi chỉ thích đàn ông đích thực thôi chứ."
【Chỉ cần đẹp là tôi thích, nếu không thì cậu cho rằng tại sao tôi lại đối xử tốt với cậu như thế. Tuy cậu đã thực hiện nhiệm vụ thứ nhất đến 90 năm và phá vỡ điểm giới hạn của bảng xếp hạng, nhưng được cái cậu đẹp. Mỹ nhân vô dụng, đáng yêu muốn xỉu.】
"……"
Sở Thời Từ lần đầu tiên biết thì ra trong lòng hệ thống, mình lại là một kẻ vô dụng.
Cậu cũng từng trải qua tuyệt vọng nên có thể hiểu được tâm trạng bất lực của nam chính lúc này.
Sở Thời Từ suy tư trong hai giây, chuẩn bị nói vài câu.
Minh Triết bỗng nhiên nắm lấy đầu cậu: “Biết đau không?”
Sở Thời Từ chưa phản ứng kịp, “Không, sao thế?”
Sau đó, đầu của cậu đã bị tháo rời.
Sở Thời Từ:???
Minh Triết ngồi trước chiếc bàn cũ kỹ tháo rời người đất sét nhỏ thành nhiều phần và cẩn thận sửa sang từng thứ một.
Cậu bé vốn tưởng rằng lúc này ảo giác hẳn là yên tĩnh, nhưng cái đầu nhỏ bị cậu bé đặt sang một bên vẫn lải nhải an ủi cậu bé không ngừng.
Đối với Minh Triết, hai chữ an ủi chỉ tồn tại trong từ điển.
Ngón tay cậu bé khẽ run, mím môi lạnh nhạt nói: “Câm miệng, tao chưa thê thảm đến mức cần ảo giác dỗ dành mình.”
Sau đó, cho dù Sở Thời Từ có nói gì, cậu bé đều phớt lờ.
Khả năng chịu đựng của trẻ em thấp hơn người lớn nhiều, đặc biệt là trẻ vị thành niên.
Chúng nhạy cảm, hiếu thắng và nổi loạn hơn.
Tô Triết Ngạn sẽ lắng nghe Sở Thời Từ nói chuyện, nhưng Minh Triết thì không.
Cậu bé nghiêm túc sửa chữa lại cơ thể cho Sở Thời Từ và thay mấy que tăm mới.
Sau đó, cậu bé rút một sợi dây rồi buộc quanh eo Sở Thời Từ, trói cậu vào cột đèn bàn.
Sở Thời Từ nắm chặt ngón tay của cậu bé, “Cậu vẫn muốn tự sát à? Minh Triết, thế giới này rất tươi đẹp. Chỉ có sống mới có cơ hội cảm nhận được hạnh phúc, chết rồi thì không còn gì nữa.”
Minh Triết nhẹ nhàng hất tay Sở Thời Từ ra, trong giọng nói non nớt mang theo chút nức nở: “Tao sống cũng chẳng có gì cả.”
Cậu bé chưa nói dứt câu, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng rầm.
Cửa chống trộm bị ai đó đóng sầm, cách cửa phòng ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng một người đàn ông đang chửi bới ầm ĩ.
“Ngày nào cũng chỉ trỏ với tao, con mụ già đó, sớm muộn gì ông cũng chơi chết nó. Một lũ giả làm ông lớn với tao, có cái gì mà ghê gớm chứ. Minh Triết! Minh Triết! Ra đây!”
Tiếng bước chân nặng nề từ xa đến gần, sau đó là một tràng tiếng đập cửa phòng ngủ.
“Mở cửa! Mày dám khóa cửa à, đồ khốn! Minh Triết! Mở cửa ra!”
Sở Thời Từ giật giật sợi dây ở eo, ngẩng đầu nhìn nam chính.
Sắc mặt Minh Triết trở nên trắng bệch, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi không thể che giấu.
Cậu bé không ngừng lùi về sau, cơ thể run rẩy dữ dội.
Cuối cùng, dưới ánh nhìn chăm chú của Sở Thời Từ, Minh Triết trốn vào tủ quần áo.
Gã đàn ông bên ngoài chỉ đá vài cái, cánh cửa vốn đã cũ nát không còn chắc chắn, bị gã dùng sức đá bay ra.
Sở Thời Từ vội vàng đứng thẳng dậy, giả vờ như mình chỉ là một người đất sét nhỏ bình thường.
Một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi bước vào, gã cao lớn vạm vỡ, cả người nồng nặc mùi rượu. Gã mặc một bộ quần áo dính đầy dầu mỡ, tóc tai cũng bết dầu.
Gã đàn ông trước tiên nhìn vào gầm giường, sau khi chắc chắn rằng không có ai ở dưới, gã lại mở cửa tủ quần áo.
Gã túm tóc Minh Triết, kéo cậu bé ra ngoài và ném xuống đất.
Minh Triết thở hổn hển, giãy giụa đứng dậy, định chạy ra khỏi phòng.
Cậu bé tuổi còn nhỏ, đầu óc cũng ngây thơ. Chưa chạy được vài bước đã bị gã đàn ông túm lấy.
Mặc dù vô cùng sợ hãi nhưng Minh Triết vẫn không thể hiện nhiều biểu cảm. Cậu bé mím chặt môi lại, sợ hãi nhìn gã đàn ông. Hết lần này đến lần khác chạy trốn, lại hết lần này đến lần khác bị túm trở về.
Gã đàn ông hình như đã uống quá nhiều, miệng lảm nhảm chửi bới, vừa chửi vừa cởi thắt lưng.
Hệ thống chửi thề một tiếng, 【Cái tên bẩn thỉu, xấu xí này, gã dám đánh tiểu shota!】
Sở Thời Từ vội vàng phóng ra một tia sáng đốt cháy sợi dây trói quanh eo, nhìn xung quanh rồi nhặt con dao rọc giấy trên bàn.
Nhìn thấy động tác cởi thắt lưng của gã đàn ông, Minh Triết trở nên càng hoảng sợ hơn.
Cậu bé lần mò tìm chiếc điện thoại trên giường và nhanh chóng bấm gọi một dãy số.
Đầu bên kia truyền đến giọng mệt mỏi của một người phụ nữ, “Tiểu Triết?”
“Mẹ ơi! Cứu con, con sắp chết rồi, cứu con với!!!”
“Con sao vậy Tiểu Triết? Để chú Lưu của con nghe điện thoại đi.”
“Ông ta muốn đánh con, cứu con mẹ ơi, cứu con!”
“Con nói nhảm gì thế? Mẹ và ba của con đều bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con được. Chú Lưu của con sẵn sàng giúp đỡ, con nên cảm ơn chú ấy mới đúng.”
Minh Triết còn muốn nói thêm gì đó nhưng điện thoại đã bị gã đàn ông giật lấy mất.
Gã đàn ông vừa rồi còn vừa chửi thề và nói năng thô lỗ, vừa nghe máy thì lập tức thay đổi thái độ.
Gã ngượng ngùng nói bằng giọng điệu thật thà, chất phác: “Chị Lý, chị với anh Minh dạo này thế nào rồi…… Không sao, không sao, chị đừng trách Tiểu Triết, con trai tuổi mới lớn đều vậy cả.”
“Em nghe giáo viên nói rằng nó bị bắt nạt trong trường, chắc là bị cái gì mà... à đúng rồi, bóng ma tâm lý. Có thể mắc chứng hoang tưởng bị hại nhẹ. Chị Lý, chị đừng lo, chủ nhật em sẽ dẫn thằng bé đến bệnh viện khám thử xem sao. Tìm một chuyên gia tâm lý, bây giờ không phải nhiều trẻ em có vấn đề tâm lý sao.”
“Quan hệ giữa hai nhà chúng ta mà còn tiền bạc cái gì. Em với anh Minh lớn lên cùng nhau từ tấm bé, em xem Tiểu Triết như con ruột của mình vậy. Chị cứ yên tâm đi, em sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt cho. Nó học giỏi, tính tình tốt, là một đứa trẻ ngoan, em nhìn là thích rồi.”
Giữa lời cảm ơn liên tục của người phụ nữ, điện thoại đã bị ngắt.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, trong phòng không bật đèn, chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ.
Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp, lập lòe chiếu sáng khuôn mặt gã đàn ông.
Minh Triết bị dồn đến mép giường, xoay người muốn chui xuống gầm giường.
Gã đàn ông túm lấy mắt cá chân của cậu bé và kéo cậu bé ra, rút thắt lưng ra rồi quật mạnh vào người cậu bé.
“Má nó chẳng ai coi tao ra gì hết, một lũ đều quát vào mặt tao. Hôm nay ông chở một người phụ nữ, ông hút có điếu thuốc mà nó cũng không cho nữa. Còn không chịu được mùi thuốc lá, không chịu được thì cút! Mẹ nó mặc ít như vậy, lại còn thư ký, cũng chỉ là gái cao cấp thôi, tưởng mình là cái thá gì chứ.”
Gã vừa quất roi vừa chửi rủa lầm bầm, trút hết mọi áp lực và bất mãn trong cuộc sống lên người Minh Triết.
“Ra sân bay đã đồng ý là sẽ trả phí đường cao tốc, đến nơi lại bắt đầu đổi ý. Lải nhải không ngừng, tao nói lại có mấy lời, vậy mà thằng đó đòi khiếu nại tao. Sinh viên thì ghê gớm lắm chắc, coi thường tao, tất cả đều coi thường tao!”
Minh Triết cuộn tròn người, che đầu không rên la một tiếng.
Giọng nói của gã đàn ông hệt như tiếng gầm từ địa ngục, Minh Triết rất sợ.
Cậu bé thà nhảy từ tầng 15 xuống, cậu bé rất hối hận vì sao vừa nãy mình không nhảy xuống.
Minh Triết cắn chặt môi, khóe mắt nhìn thấy người đất sét nhỏ trên bàn phát ra ánh sáng từ đôi mắt, đốt cháy sợi dây mỏng ở eo nó rồi ôm con dao rọc giấy rón rén bay về phía gã đàn ông.
Nó tìm được góc thích hợp, đâm mạnh vào gáy gã, rồi vọt vào trong góc trốn.
Nếu không phải con dao rọc giấy quá lớn khó điều khiển, thể lực của cơ thể này thực sự không đủ, Sở Thời Từ đã giết chết tên súc sinh này rồi.
Ở hành tinh hoang vu lâu như vậy, bị hoàn cảnh tác động, suy nghĩ của cậu đã khác hẳn với những người sống trong xã hội văn minh.
Cơn đau từ gáy truyền đến khiến gã đàn ông giật mình, đưa tay sờ gáy thì thấy máu trên tay.
Gã nhếch miệng, “Bị thương hồi nào nhỉ?”
Vì vết thương không quá lớn nên gã không mấy để ý. Gã tiện tay ném dây lưng sang một bên, túm lấy cổ áo Minh Triết, muốn tát vào mặt cậu bé.
Ngay khi Minh Triết định nhắm mắt lại, Sở Thời Từ lại ôm con dao rọc giấy đâm hai nhát vào lưng gã đàn ông.
Gã ném Minh Triết xuống đất, sờ vào vết thương trên lưng và ngơ ngác nhìn quanh.
Minh Triết nhân cơ hội đứng lên, lảo đảo chạy ra khỏi phòng ngủ, chân không mang giày.
Phía sau truyền đến tiếng kêu đau kinh ngạc của gã đàn ông, “Mẹ nó, thứ quỷ quái gì cắn tao nãy giờ!”
Minh Triết không dám quay đầu lại, cậu bé mở cửa và chạy thẳng đến cửa thang máy, điên cuồng bấm nút thang máy.
Thang máy từ từ đi xuống rồi dừng lại ở tầng mười lăm.
Hai người phụ nữ chuẩn bị làm ca đêm đang đứng bên trong trò chuyện. Nhìn thấy một đứa trẻ khắp người đầy vết bầm tím, quần áo xộc xệch đang đứng ngoài cửa, cả hai người đều ngây người ra.
Trong đó có một người đưa tay giữ cửa thang máy, lo lắng hỏi: “Em trai, em có cần giúp không?”
Đúng lúc này, một bàn tay to từ phía sau Minh Triết vươn tới.
Gã đàn ông ôm chầm lấy cậu bé, nở nụ cười giả lả thật thà với hai người phụ nữ, áy náy nói: “Xin lỗi, xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện gì, vừa rồi tôi đánh nó một trận, nó liền muốn bỏ nhà đi.”
Người phụ nữ vừa lên tiếng trước đó cau mày: “Đây là bạo lực gia đình, anh đánh đứa nhỏ ra nông nỗi nào rồi?”
Gã đàn ông một tay ôm ngang eo Minh Triết, cách lớp quần áo, gã ấn con dao gọt hoa quả giấu trong tay áo vào người cậu bé.
Gã liên tục vâng dạ với người phụ nữ, “Tôi biết làm vậy không đúng, cho nên nó vừa chạy ra ngoài là tôi hối hận rồi, chẳng phải tôi đang đuổi theo nó sao? Con cái nhà mình, mình thương nhất, vừa rồi tôi nhất thời xúc động, cũng vì không dạy dỗ được nó nên mới đánh nó. Không trông nom con trai cẩn thận được, xin lỗi đã làm phiền hai người.”
“Vậy anh cũng không được đánh con, sau này dùng lời nói mà giáo dục là được rồi, anh nhìn người thằng bé toàn vết thương đây này.”
Người phụ nữ nói thêm vài lời, trước sự thúc giục của người bạn, cửa thang máy lại một lần nữa đóng lại.
Khi thang máy đi xuống, vẫn mơ hồ có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ.
“Đồng Đồng, mấy chuyện bạo lực gia đình này chúng ta không quản được đâu.”
“Nhưng đứa trẻ đó thật đáng thương, ánh mắt vừa nãy thằng bé nhìn tớ, như thể đang cầu cứu tớ vậy.”
“Ba nó to con như vậy, lỡ chọc gã nổi giận rồi gã trả thù thì sao. Đi thôi, đi thôi, chúng ta còn phải làm ca đêm nữa, hai cô gái vốn đã không an toàn.”
Âm thanh càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Hành lang có giám sát nên Sở Thời Từ không tiện bay ra ngoài.
Cậu đứng trên tủ giày nhìn ra bên ngoài.
Gã đàn ông vừa ôn tồn dỗ dành Minh Triết vừa đẩy cậu bé trở lại phòng.
Sau khi cửa chống trộm đóng lại và ra khỏi phạm vi giám sát, gã lại thay đổi sắc mặt.
“Nếu mày còn chạy trốn, hôm nay ông sẽ đánh chết mày.”
Sở Thời Từ lại cầm con dao rọc giấy lên.
Nếu ông dám đánh nữa, hôm nay tôi xử tử ông.
………
Bởi vì cứ hễ đánh Minh Triết một cái thì trên người gã sẽ xuất hiện vài vết thương không rõ nguyên nhân.
Gã đàn ông cảm thấy hoảng sợ, vì thế sau khi đưa Minh Triết về nhà, gã chỉ đánh cậu bé vài cái rồi dừng lại.
Gã mở một chai rượu, bật TV, ngồi trên ghế sô pha vừa xem vừa uống.
Loại tòa nhà này mỗi tầng chỉ có bốn hộ gia đình, cách vách là nhà cũ của Minh Triết. Hiện tại ba mẹ ra ngoài làm ăn xa, nhà tạm thời bỏ trống.
Vị trí quá cao nên khó cho thuê được.
Xa hơn về phía bên phải, có một ông già bị điếc và đối diện là một phụ nữ trung niên làm ca đêm quanh năm.
Chỉ cần âm thanh không truyền đến tầng dưới, sẽ không ai biết trong nhà này đang xảy ra chuyện gì.
Gã đàn ông sai vặt Minh Triết, bắt cậu bé bưng trà, rót nước.
Đến khi gã đàn ông ngủ quên trên sô pha, đã hơn hai giờ sáng.
Ngoài trời vẫn đang mưa, nhà ba mẹ lại khóa cửa, Minh Triết không có nơi nào để đến.
Cậu bé lê tấm thân đầy vết thương vào phòng tắm để tắm rửa qua loa, sau đó nằm lại trên giường.
Trong bóng đêm lờ mờ, cậu bé nhìn thấy một người đất sét nhỏ khoác áo choàng đỏ đang ôm một lọ thuốc bay về phía mình.
Người đất sét nhỏ sờ trán cậu bé, lại vội vã bay đi.
Khi quay lại lần nữa, nó đội một hộp thuốc hạ sốt trên đầu.
Minh Triết mơ màng đưa tay ra, chạm vào đầu người đất sét nhỏ, “Mày là ảo giác của tao sao?”
Sở Thời Từ đang cầm tăm bông bôi thuốc cho cậu bé, nghe vậy nghiêng đầu nhìn cậu bé: “Cậu đã chạm vào tôi rồi, sao tôi có thể là ảo giác được.”
Mí mắt của Minh Triết càng lúc càng nặng, “Vừa rồi là mày cứu tao?”
“Tôi đâm ông ta mấy nhát, cậu yên tâm, không liên quan gì đến cậu. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, để tôi giải quyết cho.”
Nghe được câu này, Minh Triết miễn cưỡng lấy lại tinh thần, “Mày muốn giết ông ta?”
Sở Thời Từ không trả lời.
Nếu đặt trong quá khứ, cậu quả thực không thể xuống tay được.
Nhưng sau khi ở hành tinh hoang vu một thời gian dài, cái gì cậu cũng dám làm.
Minh Triết nắm cậu trong tay, “Không được giết người, đó là vi phạm pháp luật. Giết người là sai, chúng ta không thể phạm pháp, mày phải nghe lời.”
Sở Thời Từ sờ ngón tay của cậu bé, tâm tình vô cùng phức tạp.
Hệ thống lau nước mắt, 【Tiểu shota thật ngoan, thật hiểu chuyện.】
Nó giúp Sở Thời Từ điền chi tiết nhiệm vụ phụ, 【Ba mẹ nam chính ra ngoài làm ăn xa nên giao hắn cho người hàng xóm mặt người dạ thú chăm sóc. Người hàng xóm trút mọi áp lực và bất mãn trong cuộc sống lên người nam chính, ngày ngày đánh đập, sỉ nhục cậu bé. Nam chính tuổi còn quá nhỏ không thể chống cự, cộng thêm bản tính thiện lương, không đành lòng giết người, cùng đường chỉ có thể chọn cách tự sát.】
Sau khi manh mối được gửi đi, tổng bộ nhanh chóng gửi phản hồi.
【Nhiệm vụ phụ nộp lên thất bại.】
Hệ thống tặc lưỡi một tiếng, 【Không đúng sao, tôi thấy rõ ràng là do cái này mà.】
Minh Triết đã ngủ, Sở Thời Từ bay đi bay lại bôi thuốc cho cậu bé.
Cậu kéo chăn ra, vén chiếc áo ngủ đã sờn và bạc màu của Minh Triết lên. Dưới lớp quần áo là những vết thâm tím, có chỗ còn rỉ máu.
Sở Thời Từ hít một hơi thật sâu, lửa giận từ từ bốc lên.
Chưa kể nam chính trông giống người anh đã mua mì xào cho cậu, bất kỳ đứa trẻ nào bị đánh ra nông nỗi này, cậu đều không chịu nổi.
Nhìn Minh Triết, Sở Thời Từ liền nhớ tới bản thân trong quá khứ.
Khác biệt ở chỗ, đánh cậu chính là bố ruột và mẹ kế của cậu.
Còn đánh Minh Triết lại là một người ngoài không liên quan gì.
Sở Thời Từ trông có vẻ ngoan ngoãn nhưng tính tình đã hung bạo từ nhỏ. Ai đánh cậu, cậu sẽ đánh người đó, đánh không lại thì bỏ nhà đi. Mỗi lần bị bạo hành gia đình, cậu sẽ không bao giờ ngoan ngoãn để bị đánh.
Minh Triết bày ra vẻ kiêu ngạo, nhưng thực tế là một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Chắc hẳn rất nghe lời ba mẹ, nếu không cũng sẽ không ở đây mãi.
Cơ thể này của Sở Thời Từ quá bé, đợi khi bôi thuốc xong, trời đã sáng rồi.
Cậu nằm trong tay Minh Triết, nói với hệ thống: "Gã kia giả làm người tốt thật giỏi. Lừa gạt ba mẹ Minh Triết. Không thể tiếp tục thế này mãi được, cho dù Minh Triết không bị gã đánh chết cũng sẽ bị gã khiến cho phát điên mất thôi. Đợi khi nào nam chính ra ngoài và gã đàn ông kia ở nhà một mình, ta sẽ giết gã."
Hệ thống bắt chước giọng điệu của Minh Triết, 【Giết người là sai, giết người là phạm pháp.】
Sở Thời Từ nhìn cánh tay bằng đất sét của mình, hiện lên nụ cười mỉa mai giống hệt Tô Triết Ngạn.
"Liên quan gì tới ta, ta có phải người đâu."
Sáu giờ sáng, chiếc đồng hồ báo thức nhỏ trên tủ đầu giường vang lên mấy tiếng.
Minh Triết mở mắt, định tắt đồng hồ báo thức.
Vừa giơ tay lên, cậu bé phát hiện có một người đất sét nhỏ đang nằm trong tay mình.
Tay ngắn, chân ngắn, trên cái đầu tròn có hai mắt hạt đậu. Thân màu xanh, mặc quần lót đỏ, sau lưng còn khoác một chiếc áo choàng đỏ nhàu nhĩ.
Ký ức dần quay trở lại, Minh Triết nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua.
Cậu bé kéo cổ áo ngủ xuống nhìn vào trong, vết thương trên người đều đã được xử lý xong, trên tủ đầu giường đặt thuốc hạ sốt và nửa ly nước mà cậu bé chưa uống.
Trong phòng khách truyền đến tiếng lầm bầm của gã đàn ông, “Đúng là gặp quỷ mà, mấy vết thương này ở đâu ra thế nhỉ.”
Minh Triết theo bản năng trốn vào chăn, thấy gã đàn ông không đi vào phòng, cậu bé lại ló đầu ra.
Cậu bé nhẹ nhàng sờ sờ người đất sét nhỏ, “Nhúc nhích.”
Sở Thời Từ đang ngủ ngon lành nên không nghe thấy giọng nói của cậu bé.
Minh Triết đợi một lúc, lại chọc chọc Sở Thời Từ, “Tối qua là tao bị đa nhân cách, hay mày thực sự sống lại?”
Người đất sét nhỏ vẫn không nhúc nhích, ánh sáng trong mắt Minh Triết dần tối đi.
Hệ thống thức khuya xem phim đã theo dõi toàn bộ quá trình, nó đột nhiên đá Sở Thời Từ một cái, 【Đừng ngủ nữa đồ lười, dậy làm việc!】
Sở Thời Từ bị đá tỉnh giấc, bật dậy.
Cậu ngây người hai giây, ngẩng đầu cười rạng rỡ với Minh Triết: “Buổi sáng tốt lành! Tiểu Triết!”
Minh Triết ngây người một lúc, hai má hơi ửng hồng.
Cậu bé mím môi, trên khuôn mặt non nớt hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, “Chào buổi sáng, siêu nhân nhỏ.”
【Giá trị sức sống +5, giá trị sức sống hiện tại là -14/100.】
..............