Chương 8: Thế giới đầu tiên

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đêm nay, Sở Thời Từ chưa từng biết rõ sức chiến đấu của nam chính.
Sau khi rời khoang kén và chứng kiến những cánh tay, chân cẳng nằm rải rác khắp nơi, cậu mới nhận ra Tô Triết Ngạn quả thực là nam chính của một bộ truyện sảng văn.
Từ lúc nghe tiếng hét cho đến khi chạy ra ứng cứu, chỉ mất tối đa ba phút, năm tên Alpha đã bị tháo rời thành từng linh kiện.
Trái tim đang treo lơ lửng của Sở Thời Từ cuối cùng cũng được đặt xuống. Cậu ôm cây đinh, bước tới trước mặt một Alpha đang thoi thóp.
Tên Alpha này đã bị chém làm đôi, hắn kinh hãi nhìn Tô Triết Ngạn – người đàn ông trông như một cỗ máy xay thịt hình người, không tài nào hiểu nổi vì sao Beta này lại mạnh đến thế.
Đúng lúc này, trước mặt hắn xuất hiện một con robot nhỏ màu bạch kim, món đồ chơi phổ biến của trẻ em hơn mười năm trước, chỉ to bằng lòng bàn tay.
Alpha ngẩn người, đang suy nghĩ xem thứ này từ đâu ra thì thấy con robot chạy tới. Nó nghiêng đầu đánh giá hắn, vừa lẩm bẩm: “Trông quen quá… Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là kẻ trước đó đã nói cựu quân nhân ngủ càng sướng hơn!”
Vừa dứt lời, nó giơ cây đinh lên và đâm thẳng vào mắt Alpha.
Tiếng la thảm thiết xé toạc màn đêm, sau đó nhanh chóng bị át bởi tiếng hét của những kẻ khác.
Tô Triết Ngạn vốn đang giết người đến đỏ cả mắt, cảnh giác quay đầu lại khi nghe thấy tiếng động bất thường.
Tên Alpha bị hắn chém trước đó đã tắt thở. Một vật thể không rõ hình dạng, màu đỏ, cầm cây đinh sắt đang nhanh chóng tiếp cận hắn.
Hắn vừa định đá bay thứ đó thì nghe thấy tiếng la oang oang đầy sức sống: “Anh Ngạn ơi anh Ngạn! Tôi đến rồi nè!”
Tô Triết Ngạn sửng sốt, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Con robot của hắn đã bị kẻ khác làm bẩn rồi.
Thứ bị bẩn chạy ngang qua chân hắn, bốn bánh xe xoay tít. Chỉ trong nháy mắt, nó vọt tới bên cạnh gã cầm đầu và đâm cây đinh sắt vào giày gã.
Hầu như tất cả đàn em của gã đều đã chết. Gã bị sốc trước sự tàn nhẫn và sức mạnh của Tô Triết Ngạn, đang căng thẳng giằng co với hắn.
Đột nhiên gã cảm thấy ngón chân đau nhói, như thể bị một vật gì đó châm vào.
Gã theo bản năng vung chân thật mạnh, muốn giảm bớt cơn đau.
Sở Thời Từ không giữ chặt cây đinh nên bị ném bay ra ngoài.
Tô Triết Ngạn theo dõi toàn bộ quá trình, mí mắt giật liên hồi. Hắn nhìn theo hướng con robot bay đi, thấy Sở Thời Từ ôm đầu, ngơ ngác ngồi trên mặt đất, hình như đã ngã đến ngớ người rồi.
Tô Triết Ngạn càng thêm bực bội.
Hắn trừng mắt nhìn Sở Thời Từ: “Cút về đi, nếu không mi chính là kẻ tiếp theo đấy.”
Vừa nói, hắn vừa cầm con dao rựa lao thẳng đến tên Alpha cầm đầu.
Sở Thời Từ vốn định ở lại cho đến khi mọi chuyện xong xuôi.
Nhưng sau khi nhìn thấy một tên Alpha bị băm nát chỉ trong vài phút, cậu đã dùng tốc độ còn nhanh hơn lúc đến để chạy về khoang kén.
Khoang quá cao, bên ngoài lại không có thang nên cậu không thể trèo lên.
Hệ thống an ủi cậu: 【Đừng sợ, nam chính rất thích cậu, sẽ không nỡ chém cậu đâu.】
Sở Thời Từ dựa vào vỏ ngoài của khoang kén: “Ta không sợ hắn chém ta, mà ta sợ hắn sẽ tắm cho ta.”
【Hắn xoa đâu có đau, cậu sợ cái gì.】
“Mi không hiểu đâu, lát nữa mi sẽ biết.”
Tô Triết Ngạn lau khô máu trên mặt, đứng dậy nhìn quanh và phát hiện có hai tên vẫn còn sống.
Sau màn sương mù ở vùng hoang vu, ngày mai sẽ có những con quái vật ăn xác chết đến dọn dẹp, hắn không cần phải xử lý.
Hắn bước đến chỗ hai kẻ đó, một trong hai không ngừng khóc lóc và xin tha, giọng rất to.
Tô Triết Ngạn chém một nhát, không gian xung quanh lập tức yên tĩnh lại.
Kẻ còn lại thấy việc van xin vô ích liền bắt đầu chửi bới. Đồ đĩ, phò, v.v... những từ ngữ dơ bẩn và tục tĩu như kim châm, đâm thẳng vào tim Tô Triết Ngạn.
Sau khi đến ngôi sao hoang vu, mỗi người sống mà hắn nhìn thấy đều gọi hắn bằng những từ đó.
Tô Triết Ngạn cụp mắt nhìn gã đàn ông nằm cạnh chân mình: “Tại sao lại gọi tôi như vậy?”
Gã đàn ông phun ra máu trong nội tạng: “Beta ở đây là để người ta chơi, tụi tao đánh không lại mày, kiểu gì cũng có người khác…”
Tô Triết Ngạn ngắt lời gã: “Tôi là Tô Triết Ngạn, Tô tướng quân của Đế quốc.”
Gã đàn ông kinh ngạc nhìn hắn, sau đó cười nhạo: “Tô tướng quân? Người đã giành chiến thắng trong cuộc chiến bảo vệ đất nước? Mẹ kiếp, biết vậy thì đã mang nhiều người đến hơn rồi. Một Beta nổi tiếng như mày có giá hơn Omega nhiều.”
Gã chưa kịp nói hết câu thì đầu đã lăn xuống đất.
Sở Thời Từ nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của hai kẻ đó. Cậu chạy đến bên chân Tô Triết Ngạn, một giọt nước rơi trên đỉnh đầu cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tô Triết Ngạn cầm con dao lẳng lặng đứng tại chỗ, mặt không chút cảm xúc, giống như một pho tượng lạnh lùng.
Nếu không phải trên mặt hắn còn in một vệt nước mắt, Sở Thời Từ sẽ không thể nhận ra hắn vừa khóc.
Hệ thống giúp cậu kiểm tra cốt truyện liên quan đến cuộc chiến bảo vệ đất nước.
Nguyên tác viết rất nhiều, tóm lại là do giặc ngoại xâm đánh vào thủ đô của Đế quốc, Tô tướng quân dẫn binh tập kích bất ngờ. Tiến sâu vào lòng quân địch, giết chết lãnh đạo của đối phương, dũng mãnh không sợ chết ngăn cơn sóng dữ. Do suy kiệt cơ thể dẫn đến nguy kịch nên hắn được đưa vào bệnh viện. Trong quá trình cấp cứu, giới tính của hắn bị bại lộ. Sau khi xuất viện, hắn bị đưa ra tòa án quân sự.
Hệ thống tặc lưỡi lắc đầu: 【Thế mà vẫn chưa hắc hóa, Tô Triết Ngạn quả là một nam chính căn chính miêu hồng*.】
*Căn chính miêu hồng – 根正苗红: chỉ những người có xuất thân gia đình tốt, là một cách nói trong thời kỳ cách mạng văn hoá. (mieutocthieunu)
Sở Thời Từ chỉ có thể xem đại cương của nguyên tác, còn nội dung cụ thể cần hệ thống cố vấn.
Mặc dù hầu hết các nam chính trong truyện vả mặt, sảng văn đều có một khởi đầu bi thảm, nhưng cậu không ngờ rằng Tô Triết Ngạn lại thảm đến mức này ngay từ giai đoạn đầu.
Sở Thời Từ vừa bò lên ống quần, vừa hỏi hệ thống: “Nhiệm vụ phụ của ta có tính là đã hoàn thành chưa?”
【Không, nam chính trở thành như bây giờ không liên quan gì đến việc Đế quốc ăn cháo đá bát cả. Điều này cùng lắm chỉ khiến hắn thất vọng và đau lòng thôi.】
Cậu bò được một nửa thì thân thể bị một bàn tay lạnh lẽo túm lấy, tầm mắt nhanh chóng bay lên cao, thoáng chốc đã ở trước mặt Tô Triết Ngạn.
Nhìn đuôi mắt ửng đỏ của hắn, Sở Thời Từ không nhịn được vươn tay sờ sờ mặt hắn.
Hình như Tô Triết Ngạn đã hơi mỉm cười, nhưng quá nhanh nên cậu không thấy rõ.
Sở Thời Từ bị hắn mang về khoang kén, nhìn hắn cởi quần áo và bắt đầu lau vết máu trên người.
Đúng như cậu dự đoán trước đó, Tô Triết Ngạn không hề xem cậu là con người. Lau người xong, hắn không thay quần áo mà trực tiếp nâng cậu lên bằng một tay rồi nhẹ nhàng chà lau.
Chú chim của Tô Triết Ngạn to và có dáng chuẩn, trái tim của một thuần 0 như cậu sẽ đập loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy nó.
Nhưng đêm nay, tầm mắt của cậu vẫn luôn dõi theo đôi mắt màu lam tĩnh mịch kia, không xao xuyến cũng không suy nghĩ lung tung.
Khi ngón tay của hắn lại lướt qua trước mặt, Sở Thời Từ vươn tay bắt lấy. Kéo nó qua đỉnh đầu để hắn rút dây ăng-ten trên đầu ra.
Tô Triết Ngạn không hiểu món đồ chơi nhỏ đang làm gì.
Vào thời điểm dây ăng-ten được dựng lên, một giai điệu piano du dương và nhẹ nhàng vang lên trong khoang kén. Đây là giai điệu truyền thống của Đế quốc ——《 Bài thánh ca của các anh hùng 》.
Con robot ôm lấy ngón tay hắn, cọ cọ đầu ngón tay một cách thân mật.
Tô Triết Ngạn im lặng một hồi rồi ngoảnh mặt đi, không nhìn cậu.
Một lúc lâu sau, Sở Thời Từ nghe thấy một tiếng nức nở yếu ớt. Trong đầu cậu vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
【Giá trị sức sống +4, giá trị sức sống hiện tại là 25/100.】
……
Sáng sớm hôm sau, Sở Thời Từ mở mắt và theo bản năng nhìn quanh tìm người.
Hiện tại mới 5 giờ thôi nhưng trong khoang kén lại không có một bóng người. Trên chiếc bàn thấp cách đó không xa còn đặt một hộp kem dinh dưỡng chỉ mới ăn được vài miếng.
Sở Thời Từ đã quen với điều đó rồi.
Nam chính ăn ít hơn mèo và dậy còn sớm hơn gà nữa. Vốn dĩ đã có vấn đề về tâm lý rồi, người có làm bằng sắt thì cũng không thể chịu nổi nếu cứ tiếp tục như vậy. Sau này, dù có bóp miệng đổ vào cũng phải bắt hắn ăn hết một hộp kem dinh dưỡng mỗi ngày.
Hệ thống bị đánh thức, mơ mơ màng màng hỏi: 【Cậu đang tìm gì thế?】
“Tìm anh Ngạn của ta.”
【Anh Ngạn? À, nam chính, cậu ngẩng đầu lên là thấy rồi.】
Nghe vậy, Sở Thời Từ liền ngẩng đầu lên. Cái nắp mở toang, Tô Triết Ngạn đang đứng bên ngoài, quay lưng về phía khoang kén, không biết đang làm gì.
Cậu trèo lên thang, chưa kịp thăm dò đã bị một ngón tay đẩy về.
Cậu còn muốn giãy giụa, Tô Triết Ngạn trực tiếp tịch thu chiếc thang của cậu.
Nhìn cửa khoang xa xôi không thể với tới, Sở Thời Từ có chút nhụt chí.
Hệ thống đã tỉnh táo, rảnh rỗi tám chuyện với cậu: 【Sao hồi nãy cậu lại gọi là anh Ngạn vậy?】
“Hắn đánh nhau giỏi và đủ nghĩa khí, sau này chính là anh Ngạn của ta.”
【Kỳ lạ, sao tôi lại cảm thấy cậu nói chuyện nghe giang hồ quá vậy.】
“Trước đây ta là một tên côn đồ, mi không biết à?”
Hệ thống ngơ ngác lắc đầu: 【Tôi không có thông tin cụ thể của cậu. Nhìn cậu ngoan như vậy, tại sao lại dính dáng đến giang hồ? Cậu kể cho tôi nghe đi, tôi tò mò.”
Sở Thời Từ không thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nó, chỉ nói rằng mình bị ép, có vẻ không hứng thú lắm.
Dưới giá sách có mấy chai dầu máy đã cắm sẵn ống hút. Đây là bữa sáng mà Tô Triết Ngạn chuẩn bị cho cậu.
Sở Thời Từ uống hai ngụm, phát hiện hương vị của nó ngon một cách đáng kinh ngạc.
Cậu đi vài vòng trong khoang kén, tìm được một thùng dầu máy mới.
Thùng dầu không có ở đó ngày hôm qua, nó mới xuất hiện vào hôm nay thôi. Ba lô của Tô Triết Ngạn không thể chứa một cái thùng lớn như vậy được, chắc là sáng nay hắn lại đi vào thành phố rồi.
Sở Thời Từ rơi vào trầm tư.
Người này rốt cuộc thức dậy lúc mấy giờ vậy?
Trên thùng dầu máy mới viết: 【Công nghệ Vĩnh Sinh, dầu máy loại tốt.】
Bao bì tinh xảo, hoa văn in nổi kết hợp với logo tuyệt đẹp, từ trong ra ngoài đều toát ra mùi tiền bạc.
Bên cạnh có một thùng dầu máy cũ còn dư hơn phân nửa, một cái thùng vỡ đựng gì đó đã tróc hết sơn, và hai chữ 【Dầu máy】 viết tay xiêu xiêu vẹo vẹo.
Trên bàn sách có thêm một số hộp mới: 【Dịch hộ lý dành riêng cho robot】, 【Hộp linh kiện đồ chơi thế hệ thứ ba】, 【Giường đồ chơi lắp ráp loại tốt】.
Chỉ nhìn 25 điểm giá trị sức sống, Sở Thời Từ vẫn không hiểu được ý nghĩa của các con số, nhưng hôm nay cậu đã có cảm nhận trực quan rồi.
Thái độ trước đây của Tô Triết Ngạn đối với cậu là chỉ cần nuôi sống là được.
Bây giờ cậu đã trở thành robot cưng rồi, được uống dầu loại tốt nhất và ngủ trên chiếc giường đắt tiền nhất.
Cửa khoang được mở ra. Tô Triết Ngạn đặt một chiếc giường công chúa màu hồng có rèm che xuống đáy giá sách với vẻ mặt lạnh lùng.
Sở Thời Từ rất ghét màu này, nhưng Tô Triết Ngạn cứ nhìn cậu chằm chằm.
Cậu suy nghĩ một hồi, sau đó hưng phấn nhào tới, kinh ngạc thốt lên: “Đây là giường của tôi hả? Đẹp quá, tôi thích lắm!”
Chiếc giường rất mềm mại và có nguyên một bộ vật dụng trên giường, đầu giường còn treo một chiếc dreamcatcher* nữa. Ngay cả trong số các món đồ chơi, nó cũng là một mặt hàng cao cấp đắt tiền.
Sở Thời Từ vốn không thích màu hồng nhạt, nhưng khi nhìn thấy chiếc giường này, cậu chợt cảm thấy chua xót trong lòng.
Ngôi sao hoang vu không có trật tự và thiếu thốn tài nguyên. Dù là lương thực hay tiền bạc, chúng đều là do Tô Triết Ngạn giành được từ tay những tên tội phạm khác.
Cậu không nghĩ rằng mình đã giúp được gì cho Tô Triết Ngạn cả, cậu chỉ nói chuyện với hắn và chơi đùa với ngón tay hắn mà thôi. Không ngờ chỉ như thế mà Tô Triết Ngạn lại sẵn sàng mua nhiều thứ hào nhoáng bên ngoài như vậy cho cậu.
Sở Thời Từ đang nghĩ xem nên cảm ơn hắn như thế nào thì chợt phát hiện trong chăn hơi phồng lên, hình như đang giấu thứ gì đó.
Cậu nghi ngờ xốc chăn lên, bên dưới là một con búp bê nam. Nó lớn hơn cậu một chút, vẻ ngoài thanh tú, tay nghề tinh xảo, các khớp có thể cử động.
Giọng nói lạnh lùng của Tô Triết Ngạn vang lên trên đỉnh đầu: “Mi luôn nói rằng mình thích đàn ông, ta mua rồi đó. Cho mi đấy, cầm đi chơi.”
Hắn dừng lại, rồi nói với một chút tò mò: “Chơi ngay đây đi, ta xem.”
Sở Thời Từ:……