Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 7: Thế giới thứ nhất
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Min
Tướng quân và người máy nhỏ của hắn (7)
Chỉ có một nửa nắp trên đỉnh của khoang ngủ là trong suốt, do góc độ hạn chế nên Sở Thời Từ chỉ thấy được hai người.
Cậu không chắc có bao nhiêu Alpha ở bên ngoài, nhưng từ tiếng nói chuyện ồn ào ầm ĩ của họ, có thể xác định rằng có ít nhất năm người.
Gã cầm đầu cầm một sợi dây kim loại mảnh trong tay và chọc vài cái vào mép của khoang ngủ.
Giây tiếp theo, nắp của khoang ngủ bị mở ra.
Gã đàn ông ấn bốn miếng dán kim loại lên vách bên trong của khoang ngủ. Miếng dán mỏng và nhỏ, màu sắc lại trùng với vách bên trong, nhìn bằng mắt thường sẽ không thể phân biệt được.
Những người bên ngoài vỗ tay, “Được rồi, chia làm ba nhóm và đi đến nơi đã chọn trước đó nấp đi. Khi nào nó bị điện giật choáng váng thì đến bắt nó.”
Sở Thời Từ không nhịn được nhô đầu ra ngoài để xem xét.
Gã đàn ông trông thô kệch tựa một tay lên cửa khoang, vẻ mặt thoải mái và thản nhiên, có vẻ như chúng làm chuyện này rất thường xuyên.
Gã đóng nắp lại và quay sang nhìn người bên cạnh: “Miếng dán dùng cái nào là mất cái đó, mong rằng đứa Beta kia đẹp chút, nhưng đừng là món hàng lỗ vốn.”
“Xấu hay đẹp thì tắt đèn cũng như nhau thôi. Tuy tao không thấy rõ mặt, nhưng dáng người của nó khá chuẩn, eo thon chân dài. Nó còn đi ủng quân đội nữa, nhất định là che giấu giới tính của mình để nhập ngũ. Bất kể nó trông như thế nào, danh tính cựu quân nhân của nó cũng có thể nâng giá trị lên rất nhiều.”
“Cũng đúng, nghĩ kỹ lại thì vẫn có thể thu lợi ổn định. Pheromone của Alpha ở đây quá nồng, đến mức không còn ngửi thấy mùi gì khác nữa. Nếu nghĩ theo cách này thì Beta cũng khá ổn, ít nhất chúng nó không có mùi.”
Gã đàn ông cầm đầu đột nhiên gầm lên, “Sao trước đó mày không nói nó đi ủng quân đội! Gọi thêm mấy anh em đến đây! Mẹ kiếp, không có quân nhân nào dễ đối phó cả.”
Tiếng nói chuyện dần dần đi xa, Sở Thời Từ từ dưới giá sách chạy ra, cầm bút đánh dấu bốn chấm đen nhỏ vào vị trí vừa ấn miếng dán.
Khi làm xong, cậu không nghe thấy tiếng nói chuyện nữa.
Sở Thời Từ ước tính một chút số lượng người trong cuộc phục kích, ít nhất có 6 Alpha, còn chưa tính đội tiếp viện kế tiếp.
Nghĩ đến đây, cậu cuống quýt đến mức xoay vòng, "Anh Thống, nam chính có gặp phải tình tiết này trong nguyên tác không?"
Hệ thống vừa uống trà vừa đọc tài liệu:【Cậu gấp cái gì, hắn là nam chính của truyện sảng văn chứ có phải nam chính của truyện H đâu. Cho dù đang chán nản và bơ phờ thì vẫn có thể xử lý gọn một đám người. Trong nguyên tác, ngay từ đầu hắn đã chạy vào trong thành phố đánh bại tất cả Alpha rồi, danh tiếng xấu lan khắp tinh cầu hoang vu, ai còn dám tơ tưởng đến hắn.】
"Thế chuyện này là sao?"
【À, chỉ số sinh khí của hắn quá thấp nên không có ý định thống trị tinh cầu hoang vu. Trước khi cậu đến, hắn luôn sống một cách vô tri vô giác, những Alpha đó thậm chí còn không biết rằng có một người như hắn. Nếu quy đổi thành giá trị uy danh của hắn ở tinh cầu hoang vu, thì giá trị uy danh của nam chính lúc này trong nguyên tác ít nhất là 80. Nhưng giá trị uy danh của nam chính hiện tại là âm tám mươi.】
"Tại sao lại là số âm?"
【Bởi vì hắn là Beta, cả Beta và Omega ở tinh cầu hoang vu đều là con mồi của bọn tội phạm. Cho nên cậu phải cố lên, nhanh chóng làm tăng chỉ số sinh khí của nam chính để hắn trở về làm thiên chi kiêu tử, tay đấm tinh cầu hoang vu, chân đá Đế quốc, oai phong lẫm liệt được vạn người kính ngưỡng như trong nguyên tác.】
Nghe xong nó nói, Sở Thời Từ đột nhiên cảm thấy thật hoang đường.
Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra với Tô Triết Ngạn, khiến một người vốn nên rực rỡ như mặt trời lại sa cơ lỡ vận. Kể từ đó, ngay cả tôn nghiêm cũng bị chà đạp.
Mặc dù thời gian ở chung với Tô Triết Ngạn chưa lâu, nhiều lắm chỉ mới ba ngày, nhưng Sở Thời Từ vẫn coi hắn như người nhà của mình.
Huống hồ Tô Triết Ngạn nhìn thì có vẻ lạnh nhạt, nhưng đối xử với cậu cũng không tệ lắm. Nếu lát nữa Tô Triết Ngạn đánh không lại thì cậu sẽ ra hỗ trợ, không thể khoanh tay đứng nhìn nam chính bị bắt nạt được.
Sở Thời Từ nhặt chiếc váy công chúa lên, lục lọi một hồi trong khoang ngủ, tìm được một cây đinh sắt thon dài.
Cậu cầm cây đinh sắt múa may vài đường, cảm thấy ổn rồi.
Hệ thống ngơ ngác nhìn cậu,【Xin lỗi cho tôi nói thẳng, cậu đừng ra mặt thì hơn. Cậu là người máy đồ chơi, sức chiến đấu của cậu còn thua cả một con gián phương Nam.】
"Sao thế được, ta to hơn nó."
【Nhưng chúng nó biết bay. Trên biển, trên bộ và trên không, cậu làm được không?】
Sở Thời Từ im lặng.
Đúng là một sự thật phũ phàng, tức đến phát khóc.
……
Hôm nay khi đi mua sắm trong thành phố, Tô Triết Ngạn nhìn thấy xác một Beta nằm bên đường.
Người đó mặc bộ quân phục rách nát màu vàng đen, thuộc đội quân cơ giáp của Đế quốc.
Nghe người vây xem nói rằng người này che giấu giới tính để nhập ngũ, bị lưu đày đến tinh cầu hoang vu.
Nơi hắn hạ cánh tình cờ là địa bàn của bọn Alpha ngoài thành phố. Chưa kịp tỉnh táo sau cú hạ cánh, hắn đã bị cưỡng bức kéo đi.
Sau khi chơi chán chê rồi, bọn chúng mang hắn ra chợ đen bán.
Chỉ trong năm ngày, người lính cơ giáp cũ đã biến thành một thi thể không còn nguyên vẹn.
Tô Triết Ngạn đứng trước xác chết rất lâu, cởi áo khoác, quấn lấy người đó rồi khiêng ra ngoài thành tìm nơi chôn cất.
Nhìn bộ quân phục rách nát nằm rải rác trên mặt đất, Tô Triết Ngạn trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn nhớ rõ khi mình mới được sinh ra, Beta chiếm tám mươi phần trăm tổng dân số. Nếu so sánh với Alpha và Omega thì họ là những người bình thường, nhưng lại là một phần không thể thiếu của xã hội.
Không biết từ khi nào, Beta đã trở thành một nhóm thiểu số yếu đuối, và việc ban hành Luật An ninh Lao động đã buộc Beta phải nghỉ việc.
Mà cùng thời gian đó, Đế quốc loại Beta ra khỏi phạm vi gia nhập quân đội, ai vi phạm sẽ bị đày đến tinh cầu hoang vu.
Tô Triết Ngạn không thể nhớ tại sao Beta lại biến mất với số lượng lớn.
Không chỉ hắn, rất nhiều người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dường như có một sức mạnh nào đó đã đánh cắp mọi thứ về Beta trong vài năm đó khỏi trí nhớ của người dân Đế quốc. Bọn họ thậm chí không thể gọi tên những Beta đó, đến cả cơ sở dữ liệu của Đế quốc cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết liên quan nào.
Chỉ là thỉnh thoảng ai đó sẽ nói rằng mình mơ hồ nhớ rằng Đế quốc từng có rất nhiều Beta sinh sống.
Chuyện xảy ra vào sáng nay khiến trái tim Tô Triết Ngạn bị bao phủ bởi một lớp sương mù u ám.
Khi đang mua quần áo cho người máy trong thành phố, hắn lại bị một đám Alpha chặn trong hẻm nhỏ để quấy rối.
Giết chết đám rác rưởi này không làm tâm trạng hắn tốt hơn, ngược lại còn khiến nó tệ hơn.
Trên đường ra khỏi thành phố, có người ném đồng tiền vàng vào hắn và hỏi giá một đêm.
Hắn chém bay đầu người đó rồi cầm theo nó đi ra ngoài, lúc bấy giờ không ai dám cản hắn nữa.
Mặc dù từ đầu đến cuối những người đó đều chưa chạm được góc áo của hắn, nhưng Tô Triết Ngạn vẫn rất cáu kỉnh.
Chỉ cần đến gần đám đông, ngày nào hắn cũng phải trải qua những chuyện này.
Vốn dĩ sức ăn của hắn khá lớn, nhưng khi đến đây, hắn thậm chí không thể ăn nổi một hộp dung dịch dinh dưỡng.
Tô Triết Ngạn không biết mình trở nên như hiện tại thế nào, có thể là do hoàn cảnh quá tồi tệ, cũng có thể là do những tên tội phạm quá kinh tởm.
Bất cứ khi nào có người đến gần, hắn đều muốn rút dao chém người.
Pheromone của Alpha tràn ngập khắp không khí, nồng nặc đến mức một Beta như hắn cũng thấy khó chịu.
Hắn luôn có cảm giác khó thở, chỉ khi trở lại khoang ngủ và ngửi mùi nước hoa thì hắn mới có thể cảm thấy dễ chịu hơn.
Có lẽ trong nhóm tội phạm cũng có người tốt, nhưng Tô Triết Ngạn không có cách nào để giao tiếp với những người này, hắn không thể hòa nhập vào xã hội này.
Rõ ràng đến tinh cầu hoang vu chưa được bao lâu, chỉ trong ba ngày, ý nghĩ tự tử đã nảy sinh trong đầu hắn.
Nhưng buổi tối ngày thứ ba, người máy đột nhiên có sự sống.
Có thể chạy, nhảy và nói chuyện, còn thích đánh đấm với ngón tay của hắn nữa.
So với tự sát, người máy càng hấp dẫn hắn hơn.
……
Sở Thời Từ đã đợi rất lâu, mãi đến bảy giờ tối, bên ngoài mới vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Đó là tiếng của ủng quân đội, vừa nghe là biết Tô Triết Ngạn đã trở lại.
Cậu đặt chiếc thang vào cạnh khoang, bò lên trên và nhìn ra ngoài.
Qua nắp trong suốt của khoang ngủ, Sở Thời Từ nhìn thấy Tô Triết Ngạn, trong đầu lại hiện lên lời nói của lão Trương.
"Trông thì rất đẹp, nhưng khi nhìn mặt sẽ hết hứng ngay."
Sở Thời Từ càng nhìn càng thấy lão Trương nói quả không sai.
Tô Triết Ngạn tóc vàng mắt xanh, làn da trắng nõn, cực kỳ điển trai, giống như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.
Nhưng đôi mắt hắn vô hồn, cả người không có chút sức sống nào. Hắn cứ như một cái xác không hồn, nhìn vào khiến người ta rợn tóc gáy.
Không biết ban ngày hắn đã trải qua những gì mà đôi mắt lại trở nên ảm đạm như vậy, tối qua Sở Thời Từ đã phải rất vất vả mới thắp sáng được nó.
Cậu không nhịn được đưa tay chạm vào cái nắp trong suốt.
Tô Triết Ngạn không đáp lại cậu, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười khó nhận ra.
【Chỉ số sinh khí +1, chỉ số sinh khí hiện tại là 21/100.】
Sở Thời Từ thầm reo lên, cậu biết ngay là nam chính yêu cậu mà.
Bên ngoài thì trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, chỉ cười khi ở trước mặt cậu thôi.
Đây là gì chứ, đây chính là đãi ngộ đặc biệt dành riêng cho cậu.
Sở Thời Từ chỉ vào bốn chấm đen trên vách bên trong của khoang ngủ, múa may cây đinh sắt và mách với Tô Triết Ngạn.
Nơi này cách âm rất tốt, mà giọng nói của người máy lại quá nhỏ.
Tô Triết Ngạn không nghe thấy Sở Thời Từ nói gì, nhưng từ động tác của cậu, hắn có thể đoán được ý của cậu.
Hắn hít sâu một hơi, sắc mặt vừa mới tươi tỉnh lại chùng xuống.
Sở Thời Từ thấy hắn xoay người định đi thì vội vàng đập nắp. Cậu giơ tám ngón tay lên, ra hiệu rằng kẻ địch rất đông, nhiều hơn cả số ngón tay cậu có.
Tô Triết Ngạn không hiểu, nhưng hắn cũng không cần hiểu.
Đêm nay trời ít sương mù, đây cũng là lý do tại sao những kẻ đó chọn bắt hắn đêm nay.
Hắn quay đầu nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở vài chỗ, “Đừng trốn nữa, ra đây.”
Những người trốn sau công sự che chắn* nhận thấy ánh mắt lạnh lẽo của hắn, lần lượt đi ra.
*Công sự là công nghệ xây dựng pháo đài dùng để bảo đảm an toàn cho người và phương tiện vật chất, kho tàng, bảo đảm chỉ huy ổn định, nâng cao hiệu quả sử dụng vũ khí và phương tiện kỹ thuật quân sự, chống các phương tiện sát thương của địch.
Cộng lại trước sau, tổng cộng có mười ba tên.
Khi Tô Triết Ngạn tìm kẻ địch, chúng cũng đang nhìn hắn.
Cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt hắn, những kẻ đó mới hiểu ý của lão Trương.
Ánh sáng chiếu vào người hắn, hắn điển trai và cao quý như một vị thần Hy Lạp cổ đại. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, người ta sẽ phải ngạc nhiên bởi vẻ ngoài ấy.
Nhưng sau khi kinh ngạc, người ta sẽ chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát. So với người sống, hắn càng giống một pho tượng lạnh lùng. Không có sinh khí, không có sức sống. Từ ánh mắt đến thần thái đều ẩn chứa sự tĩnh mịch sâu thẳm.
Gã tặc lưỡi, thì thầm, “Mẹ kiếp, cứ tưởng 'mặt người chết' chỉ là cách nói phóng đại thôi, không ngờ lại miêu tả chân thực đến vậy.”
Tên bên cạnh đề nghị, “Đại ca, hay là chúng ta móc mắt nó ra hoặc bịt lại đi. Em nghĩ chủ yếu là do đôi mắt quá đáng sợ, chọc mù biết đâu cũng....”
Lời nói của hắn đột nhiên im bặt.
Gã cầm đầu chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, một con dao găm đã găm vào cổ họng tên đàn em. Gã đột nhiên quay đầu lại, con mồi đêm nay của chúng vẫn đang đứng trước khoang ngủ.
Trên khuôn mặt hắn không có biểu hiện gì, nhưng đôi mắt xanh như một vũng chết lại đang hừng hực lửa giận.
Cầm con dao rựa dính máu, con mồi từng bước tiếp cận tên Alpha trước mặt. Đôi ủng quân đội giẫm lên mặt đất phát ra âm thanh trầm ổn, gã cầm đầu bất giác lùi lại hai bước.
Tỏ ra rụt rè trước mặt một Beta khiến gã thẹn quá hóa giận, “Chúng ta có hơn mười mấy người, nó chỉ có một mình thôi, các anh em cùng xông lên!”
Tiếng hét bên ngoài lớn đến mức Sở Thời Từ trong khoang ngủ cũng có thể nghe thấy.
Cậu tìm thấy chốt mở nắp khoang từ bên trong, nhảy ra khỏi khoang ngủ rồi giơ cây đinh lên.
Hôm nay kẻ nào dám động vào mục tiêu nhiệm vụ của cậu, cậu sẽ đâm nát chân kẻ đó!