21. Chương 21: Bị Cắn Rồi

Tôi Công Lược Quỷ Vương Trong Trò Chơi Ác Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em vào nhà ngồi đi, anh ra ngoài nói chuyện với hắn một lát.”
Lăng Dạ đẩy Tô Nhược Nhược vào trong phòng, rồi quay người đi mở cửa. Vừa thấy Lục Minh Trạch đứng ngoài, y lập tức lộ vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa bực dọc.
“Rốt cuộc anh còn muốn gì nữa?”
Trước mặt y, Lục Minh Trạch mặc áo gió thời thượng, cổ đeo tai nghe chụp đầu, mái tóc đen pha chút trắng càng làm nổi bật vẻ ngoài lạnh lùng, phong cách. Khẩu trang đen che kín nửa mặt, chiếc hộp đàn đeo sau lưng, khiến hắn trông như một nghệ sĩ trầm lặng, ít nói. Lăng Dạ thật sự không hiểu nổi tại sao một người lại có thể dung hòa được hai khí chất hoàn toàn trái ngược như vậy.
Cũng giống như trong
trò chơi ác mộng
, khi Lục Minh Trạch ở trạng thái Quỷ Vương.
Vừa toát lên vẻ tao nhã như tinh linh, lại vừa uy nghi như bậc đế vương; vừa dịu dàng như người yêu, lại vừa cuồng si như kẻ si mê đến mất trí—hai tính cách đối lập ấy lại hòa quyện một cách tự nhiên nơi hắn.
Đôi mắt hắn lúc nào cũng ánh lên niềm vui, nhưng sâu thẳm là sự mệt mỏi không tên.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
Lăng Dạ lập tức từ chối: “Giữa chúng ta không có gì để nói cả, trong—”
Y định nói “trong
trò chơi ác mộng
, anh biết rõ tôi bất đắc dĩ, đừng dây dưa nữa”, nhưng chưa kịp dứt lời đã bị Lục Minh Trạch ngắt ngang.
“Nơi này không tiện nói chuyện, vào phòng anh đi.”
Hắn đã phát hiện Tô Nhược Nhược đang áp tai vào cửa nghe lén. Cô là người phàm, hoàn toàn không biết gì về thế giới quỷ dị. Xem ra, Lăng Dạ cũng không muốn để cô em gái biết những chuyện này. Vì thế, Lục Minh Trạch mới kịp thời cắt lời.
Lăng Dạ thì chẳng hay biết gì về việc em gái mình đang trộm nghe. Nghe Lục Minh Trạch yêu cầu vào phòng hắn, phản ứng đầu tiên trong đầu y là:
Tên khốn này lại định làm trò đồi bại!
Y nổi giận quát: “Lục Minh Trạch, anh có thể tích đức một chút được không? Em gái tôi còn đang ở đây, anh gấp đến mức này à?”
“Anh làm sao mà…” Lục Minh Trạch hơi sững lại, rồi nhận ra y hiểu lầm, liền bật cười trêu chọc: “Đúng vậy, mấy hôm không động vào em, tất nhiên là không chịu nổi rồi.”
Nói xong, hắn bất ngờ đưa tay vuốt má Lăng Dạ, rồi cúi đầu định hôn.
Lăng Dạ choáng váng, lập tức giật mình đẩy hắn ra: “Anh điên rồi à?!”
Trong nhà, Tô Nhược Nhược đang nhìn qua mắt mèo, vội đưa tay bụm miệng, kinh ngạc đến nỗi không thể tin vào tai mình.
Cô sống ở nước ngoài lâu, quen với chuyện tình cảm đồng giới, nên lập tức hiểu được sự mập mờ trong lời nói của hai người.
Vừa nãy còn giả vờ là hàng xóm mới quen trước mặt cô, giờ nhìn lại, chắc chắn là quen biết từ lâu, hơn nữa quan hệ còn chẳng bình thường chút nào.
Chả trách cậu ấm nhà họ Lục – danh gia vọng tộc – lại chấp nhận sống trong khu dân cư bình thường như thế này.
Còn anh trai cô, rõ ràng đẹp trai, hồi đi học bao cô gái theo đuổi, y chẳng thèm liếc mắt, từ chối thẳng thừng.
Thì ra là thích đàn ông!
Lại còn lấy cớ có bạn gái, rõ ràng là sợ bị lộ vì sống đối diện, có em gái ở nhà nên phải giấu diếm.
Tất cả đều hợp lý!
Sau một hồi suy diễn, Tô Nhược Nhược chắc chắn rằng anh trai và Lục Minh Trạch nhất định có quan hệ đặc biệt, chỉ vì tư tưởng ở quê còn bảo thủ, sợ mất mặt nên không dám công khai.
Một cặp đôi oan gia chịu nhiều trắc trở, chỉ có thể dùng danh nghĩa “hàng xóm” để duy trì tình cảm, thật đáng thương biết bao.
Tô Nhược Nhược còn đang xúc động muốn khóc vì tình yêu ngang trái của họ thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng động mạnh.
Vừa nãy còn bình thường, lẽ nào đánh nhau?
Cô vội ghé mắt vào mắt mèo – và cảnh tượng trước mặt khiến cô chết lặng.
Chỉ thấy anh trai bị Lục Minh Trạch ghì chặt hai tay lên cao quá đầu, lưng ép sát vào tường. Một tay hắn giữ chặt cổ tay y, tay kia bóp cằm, không cho y giãy giụa, rồi mạnh mẽ hôn lên môi y.
Cái… cái này k*ch th*ch quá!
Tô Nhược Nhược chưa từng nghĩ một ngày mình lại được tận mắt chứng kiến “CP nam x nam” ngay tại nhà, lại còn là combo giữa anh trai và nam thần trong mơ.
Hai người đều quá hút mắt.
Cô lập tức cảm thấy, bao nhiêu cặp đôi cô từng mê trước đây đều trở nên nhạt nhẽo so với sự mãnh liệt của họ.
Bất ngờ, Lục Minh Trạch như cảm nhận được ánh mắt đang trộm nhìn, khẽ liếc về phía mắt mèo.
Chỉ một ánh mắt, nhưng Tô Nhược Nhược đã cảm thấy như bị cảnh cáo bằng một sức mạnh không thể kháng cự.
Dù lòng thầm nghĩ chắc mình hoa mắt, làm sao hắn biết cô đang nhìn lén được? Nhưng cô vẫn không dám nhìn nữa, ngoan ngoãn quay về phòng.
Bên ngoài cửa.
“Bốp!”
Một cái tát mạnh giáng vào má Lục Minh Trạch, đẫm trọn cơn giận dữ của Lăng Dạ.
Tận dụng khoảnh khắc hắn sao nhãng, y trừng mắt đầy sát khí, rồi nhanh như chớp rút lui, chạy thẳng vào phòng.
Y khóa cửa lại, mắng lớn: “Đồ khốn nạn! A…!”
Ngay lập tức, cảm giác đau nhói ở khóe miệng. Nhìn vào gương, y thấy môi mình đã bị cắn rách.
“Khốn kiếp! Cắn mạnh thật!”
Hôm qua Lăng Dạ vừa đi khám sức khỏe, may mà những chuyện trong
trò chơi ác mộng
không để lại căn bệnh nào kỳ lạ. Giờ lại bị tên điên Lục Minh Trạch cắn, y lo sợ bị lây bệnh. Lăng Dạ lục tung nhà tìm hộp thuốc cũ để khử trùng vết thương.
Tô Nhược Nhược đi đến sau lưng, lo lắng hỏi: “Anh, sao vậy?”
“Không sao, bị chó dại cắn thôi.”
Khử trùng xong mà y vẫn không yên tâm. Y muốn đến bệnh viện uống thuốc dự phòng, đồng thời tiêm vắc-xin phòng dại.
Y nhìn qua mắt mèo, xác nhận không còn ai đứng ngoài cửa.
Lục Minh Trạch đã vào nhà.
Lăng Dạ liền gọi điện cho quản gia nhà họ Tô, bảo lái xe đến đón Tô Nhược Nhược về Tô trạch – nơi an ninh tốt hơn, em gái ở đó sẽ an toàn.
Khi quản gia đến đón em gái đi rồi, y tự mình lái xe đến bệnh viện.
Bác sĩ khám vẫn là người hôm qua. Vừa thấy y, ông liền ngạc nhiên:
“Hôm qua cậu vừa xét nghiệm máu xong mà? Không có bệnh gì cả, cơ thể rất khỏe mạnh.”
Lăng Dạ vội giải thích: “Không phải chuyện hôm qua, bác sĩ ơi. Là chuyện mới xảy ra. Có thể tôi bị lây rồi.”
Bác sĩ đeo kính lên, nhìn kỹ – lập tức thấy môi y sưng đỏ, có vết rách, cũng hơi giật mình.
“Cậu trai trẻ, chơi nhiệt tình quá ha.”
Lăng Dạ sững người, sau đó mới hiểu ra bác sĩ đang hiểu lầm, vội thanh minh:
“Không phải, không phải tôi tự nguyện…”
“Ừ ừ, ai cũng nói vậy.” Bác sĩ gật gù qua loa. “Tôi làm ở đây hơn mười năm rồi, chuyện gì chưa thấy? Giới trẻ bây giờ, đủ kiểu, chẳng biết điểm dừng. Đến khi mắc bệnh mới biết trời sập. Hôm qua tôi còn tưởng cậu có ý thức, ai ngờ chưa đầy một ngày đã…” – ông thở dài, lắc đầu.
“Không phải đâu bác sĩ, tôi…” Lăng Dạ nghẹn lời.
Người trong sạch không cần thanh minh với kẻ không hiểu.
Bác sĩ nói: “Hiện tại chưa xét nghiệm ra được gì, nhưng tôi vẫn khuyên cậu nên uống thuốc dự phòng trước.”
Nói rồi, ông kê đơn thuốc.
Lăng Dạ lại nhắc: “Bác sĩ, xin tiêm cho tôi một mũi vắc-xin phòng dại nữa ạ.”