26. Chương 26: Giá trị thật sự

Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ

Chương 26: Giá trị thật sự

Tôi Cứ Nghĩ Mình Là Kẻ Bị Ghét Bỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kết quả nhanh chóng được công bố.
Sự thật không thể bàn cãi, tất cả đều nhất trí: Tiết Từ đã dẫn dắt đội Thanh Phác giành chức vô địch với số điểm tuyệt đối.
Hơn nữa, cộng thêm điểm hai vòng thi trước, họ đã vượt qua học viện danh giá Hi Hoa chỉ vỏn vẹn 0,5 điểm.
Xem như đã đạt được mục tiêu đề ra.
Thậm chí, ban giám khảo còn nghĩ rằng nếu không vì quy định chưa từng có “ngoại lệ”, họ đã muốn cộng thêm điểm cho Tiết Từ. Họ cho rằng điểm tuyệt đối vẫn chưa đủ để đánh giá hết tài năng của một thiên tài như cậu.
Hi Hoa cũng không phản đối.
Nhìn từ góc độ điểm số, Hi Hoa chỉ thua Thanh Phác chút đỉnh. Nhưng xét về thực lực thật sự, họ không muốn tự mình làm mất thể diện.
Trong buổi lễ trao giải, các đội trưởng của ba trường danh tiếng đều lên nhận thưởng, chỉ có Thanh Phác là ngoại lệ.
Trên bục nhận thưởng là một chàng trai trẻ tuổi với mái tóc đen, bước lên sân khấu như phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng.
Bậc thang lên sân khấu quá cao, ngay cả Stanley với đôi chân dài cũng phải bước hết cỡ mới lên được. Tiết Từ bước hụt, suýt nữa trượt chân ngã. Nhân viên công tác thấy vậy liền hoảng hốt, chạy lại định đỡ. Nhưng đúng lúc đó, Stanley đứng cạnh Tiết Từ đã nhanh chóng đỡ lấy, cánh tay vững chắc kéo tay cùng đỡ lưng cậu thiếu niên, thấy Tiết Từ đã đứng vững lại, lúc này mới buông tay.
“Cẩn thận chút.”
Tiết Từ: “Cảm ơn.”
Các thành viên đội Hi Hoa thầm nghĩ, đội trưởng thật tốt bụng, ngày thường lạnh lùng kiêu ngạo, nào ngờ lại là người hay giúp đỡ bạn bè.
Họ哪里知道, Stanley vốn vô tâm, dù người khác ngã bầm dập trước mặt cũng chẳng thèm nhìn, chỉ né tránh. Chỉ khi thật sự cần thiết, anh ta mới chịu giúp đỡ.
“Đàn em Tạ, làm sao vậy?” Thẩm Giai Di nhìn Tạ Vấn Hàn đột nhiên đứng lên, trong nháy mắt, sắc mặt cậu ta lộ vẻ lo lắng…
Tạ Vấn Hàn nhìn Tiết Từ được Stanley đỡ lấy.
Cậu ta đứng xa như vậy, cũng chẳng thể giúp được gì.
Ánh mắt Tạ Vấn Hàn sâu thẳm, như đang che giấu điều gì đó, rũ mắt che đi cảm xúc của mình.
Cậu ta nói: “Không có gì ạ.” Rồi lại bình tĩnh ngồi xuống.
… Chỉ người đứng ở vị trí cao như vậy, mới xứng đáng ở cạnh người đó.
Tạ Vấn Hàn thầm nghĩ.
Sự cố nhỏ trên sân khấu không ảnh hưởng đến buổi lễ trao giải.
Người đứng đầu trong lĩnh vực chip, đẩy mạnh việc cải tiến chip chữa bệnh – giáo sư Phương bước lên, đại diện đoàn đội tổ chức cuộc thi trao giải. Tiết Từ cầm cúp, huy chương cùng giấy chứng nhận khen thưởng, lúc giơ lên chụp ảnh kỷ niệm, biểu cảm của cậu cứng đờ.
Dù đã sống hai kiếp, nhưng cậu chưa từng trải nghiệm những sự kiện long trọng như vậy.
Ánh đèn dịu nhẹ, các phóng viên đều chỉnh thấp độ sáng, lặng lẽ ghi lại khoảnh khắc vinh quang của những tài năng trẻ tuổi. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, tương lai của họ sẽ còn rực rỡ hơn nữa khi trở thành những trụ cột trong ngành công nghiệp chip của đất nước.
Trong ảnh, cậu thiếu niên tóc đen với vẻ ngoài trầm tĩnh đang cầm chiếc cúp vàng, dù chiếc cúp có vẻ đơn giản, nhưng đôi bàn tay trắng trẻo của cậu đã làm cho nó trở nên sáng bóng hơn. Khuôn mặt Tiết Từ bình tĩnh, khóe môi hơi cong lên, khiến các phóng viên không khỏi trầm trồ, nhanh chóng ghi lại khoảnh khắc đó.
Sau khi nhận giải xong, giờ là lúc cả đội chụp ảnh chung, Tiết Từ bị đẩy đến chính giữa.
Lần này chụp không cần quá nghiêm túc, lại là thời điểm thanh xuân của đám thiếu niên, đàn chị Thẩm mỉm cười đè mái tóc đen của Tiết Từ, những người khác cũng thoải mái tạo tư thế. Chỉ có mỗi Tiết Từ đứng thẳng lưng, nhìn ngoan biết bao. Mà Tạ Vấn Hàn cũng trầm tĩnh không khác cậu là bao, tư thế đứng vô cùng nghiêm chỉnh.
Chỉ là trong khoảng khắc chụp hình, cậu ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên bên cạnh.
Hình ảnh đó được lưu giữ mãi mãi.
Sau khi chụp xong, đám học sinh Thanh Phác còn đang hưng phấn, cười nói vui vẻ đi ra ngoài. Bọn họ lướt qua đám người Hi Hoa đang chuẩn bị chụp ảnh tiếp theo.
Stanley lại chạm mặt Tiết Từ, bước chân bỗng dừng lại, nói: “Tiết Từ.”
Tiết Từ bị vây quanh trong nhóm người, yên lặng nghe đám học sinh khóa trên nói về kế hoạch tiếp theo nghe vậy liền đứng lại.
Ánh mắt Stanley sáng rực: “Tôi quyết định rồi, cậu chính là…” đối thủ của tôi.
Anh ta còn chưa nói xong, lại phát hiện Tiết Từ bị anh ta gọi lại, vẻ mặt mê mang: “?”
Stanley: “….”
Aiz, anh ta quên mất, Tiết Từ mới chỉ là học sinh trung học.
Anh ta một thanh niên trưởng thành, vậy mà lại cùng một đứa nhỏ tuyên chiến, nhìn có vẻ kỳ quái.
Quá mất mặt mà.
Stanley lắc đầu, nói: “Thôi, sau này gặp lại nói. Cậu lo mà cố gắng học tập.”
Tiết Từ: “?”
Các thành viên khác của đội Thanh Phác cũng thấy, Stanley là một người kỳ lạ. Nhưng họ sớm đã nghe nói về tính cách kiêu ngạo cổ quái của anh ta rồi.
Viên Triết đứng ở cuối hàng ngũ của Hi Hoa, chỉ dám liếc mắt vội qua nhìn Tiết Từ, không dám ngẩng đầu để lộ vẻ chán ghét trong mắt mình.
Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì chứ!
Chỉ cách có 0,5 điểm mà thôi, Hi Hoa liền rớt xuống hạng hai, tất cả lợi thế lúc trước giành được đều vô nghĩa, Viên Triết không thể chấp nhận được điều này, nhất là khi đã coi chức vô địch như là của mình.
Gã thậm chí còn ghi “Đạt được giải nhất trong cuộc thi Vi điện tử” vào lý lịch của mình, chuẩn bị cho việc được giáo sư nhìn trúng, vào phòng thí nghiệm, thậm chí là tương lai rộng mở được doanh nghiệp lớn mời chào. Vậy mà chỉ trong chốc lát thôi, chỉ là một chút nữa thôi, mọi thứ đều tan biến, tất cả ý định nắm rõ trong lòng bàn tay lại thất bại.
Mà tất cả chuyện này, đều do tên hỗ trợ kia gian lận cướp mất.
Vẻ thù hận trong mắt Viên Triết càng rõ ràng. Chờ đến khi đội của mình chụp ảnh xong, gã không nhịn được tìm Stanley nói chuyện.
“Chỉ là một tân sinh của Thanh Phác thôi, sao có thể sửa được chip đã bị hư chứ?” Sắc mặt Viên Triết trắng bệch như ma, gã lặng lẽ gọi Stanley ra một góc, nhỏ giọng đưa ra nghi vấn.
Stanley còn tưởng gã muốn nói gì, nghe những lời sâu xa của Viên Triết, khó hiểu mà liếc gã: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
“Đội trưởng, cậu có cảm thấy, thằng nhóc kia gian lận không, là nhờ những giám khảo đó, các giáo sư, giúp nó trộm….”
“Cậu đang nói gì vậy?” sắc mặt Stanley đen lại, anh ta cũng không biết Viên Triết lấy đâu ra lá gan lớn như vậy, bôi nhọ Tiết Từ cùng các giáo sư đã cống hiến rất lớn cho lĩnh vực chip, “Nếu để tôi nghe thấy loại lời nói này một lần nữa, cút khỏi Hi Hoa cho tôi!”
Anh ta không kiềm được tức giận, câu nói cuối kia, gần như là hét lên.
Các học sinh khác của Hi Hoa nghe thấy Stanley rống giận, liền giật mình. Tuy Stanley không dễ ở chung, nhưng rất ít khi giận tím người như vậy, đến nỗi mất đi phong độ thường ngày, họ có chút mơ màng, không biết Viên Triết phạm phải lỗi gì?
Ở bên này, mặt Viên Triết đầy hung hãn, sắc mặt rất khó coi, biểu cảm so với đội trưởng còn hung dữ hơn.
Sau một lúc im lặng gã mới nói: “Tôi biết rồi.”
Tuy cuộc thi đã kết thúc, nhưng các đội dự thi vẫn chưa về lại trường được, kế tiếp còn có thi hữu nghị, thi biểu diễn,… chủ yếu là để các giáo sư lựa học trò, cùng các đệ tử tương lai có cơ hội ở chung.
Hai tân sinh của Thanh Phác, đặc biệt là Tiết Từ, tất nhiên được nhiều người để ý nhất. Dù vậy các giáo sư vẫn thông cảm để đám học sinh về khách sạn nghỉ ngơi, cuộc thi hôm nay đã tiêu hao không ít thể lực rồi, cần phải để đầu óc nghỉ ngơi.
Nhưng họ đều có chút tâm tư muốn tìm Tiết Từ xin phương thức liên lạc, ví dụ WeChat chẳng hạn, để tiện giao lưu dạy học.
Hầu hết các thí sinh dự thi, sau khi thi xong không tổ chức ăn mừng ngay lập tức, mà là về nghỉ ngơi, đã tiêu hao thể lực cả ngày rồi.
Bên Hi Hoa cũng vậy, đám học sinh giải tán hoạt động tự do, về khách sạn liền nằm bệt trên giường, chỉ có mỗi Viên Triết hai mắt đỏ bừng, run rẩy ngồi gọi điện thoại.
Gã muốn tố cáo Tiết Từ, nhưng bởi vì không có chứng cứ, chỉ có thể ám chỉ mơ hồ, để nhân viên công tác điều tra.
Cuộc thi cũng chỉ mới vừa kết thúc, đa số phương tiện truyền thông chưa có bản tin chính thức, chỉ đơn giản tung tin là Thanh Phác đoạt giải quán quân, Hi Hoa hạng hai. Mà vào lúc này, một tài khoản mạng xã hội nhỏ đăng một câu chuyện xưa vô cùng cảm động lên.
Trên Weibo, một bài viết với tiêu đề « Từ một học sinh bình thường, đến ngôi sao của trường Hi Hoa, á quân cuộc thi Vi điện tử ».
Tiêu đề này nhìn qua thì vô cùng bình thường, nhưng chỉ cần đọc kỹ lại, liền phát hiện hành văn cực kỳ trau chuốt, chuyện cũ vừa cảm động vừa chân thật. Kể về một học sinh hoàn cảnh nghèo khó, nỗ lực để lên thành phố học, rồi được nhận vào trường học đầy danh giá Hi Hoa. Đã vậy còn dựa vào nỗ lực hơn người mà lúc nào kết quả học tập cũng được xếp trong top đầu, tham gia cuộc thi, đạt được hạng nhì.
Không chỉ có mỗi chuyện nỗ lực, trong bài còn xen kẽ nhiều chuyện nhỏ cũ, viết vô cùng cảm động.
Nhân vật chính vì gia cảnh bần hàn nên bị đám con ông cháu cha bắt nạt, bạn bè trong lớp không hòa hợp, dù nghèo khổ khó khăn, nhưng vẫn luôn tích cực tiến lên, đạt được nhiều thành tích nổi bật khiến những người khác phải nhìn mình với ánh mắt khác, mới đạt được những thành tựu hiện tại.
Xào nấu một nồi đẫm hương thơm, ra được một nồi súp gà cho tâm hồn, làm người ta bồi hồi không tả.
Không ít người đều cảm thấy đồng cảm.
Đương nhiên cũng có những nghi ngờ….
“Sao lại là gia cảnh nghèo khó, bần hàn? Trong nhà vẫn có xe, có chỗ ở, vậy chỉ có thể gọi là mức sinh hoạt trung bình thôi.”
“Nghe nói học ở Hi Hoa giáo dục rất tốt, có chuyện nhiều người bắt nạt như vậy à…”
“Thổi phồng vừa thôi, còn tưởng là vào được đại học Hi Hoa, cuối cùng chỉ là vô được cấp 3 Hi Hoa thôi à.”
“Có phóng đại để lấy lòng người không đấy, lấy được giải nhì trong cuộc thi, chuyện này cũng có thể xào nấu nói quá lên mà, cái giải nhì này có hữu danh vô thực không đấy?”
Kết quả là bình luận này, bị một tài khoản có tiếng tên Đại V chuyển tiếp.
Đại V nói: “Cái này thực sự có thật, vô cùng thật.”
Sau đó liền nhân cơ hội, phổ cập kiến thức về cuộc thi cho những người khác, cuộc thi học thuật này có bao nhiêu nổi, có bao nhiêu người có tiếng trong giới để tâm, ví dụ như vị tiến sĩ Trương nổi danh chúng ta đều biết, giáo sư Phương, năm đó đều là quán quân của cuộc thi.
Mọi người liền bắt đầu không ngừng tán thưởng, kinh ngạc.
Có người phát hiện ra trong bài viết, không chỉ nhân vật chính đạt được giải nhì, cảm thán: Cứ tưởng được giải nhất, vậy mà bị một học sinh mới 12 tuổi vượt qua.
Ngay lập tức hướng dư luận chuyển biến.
Mọi người nghĩ, người này được giải nhì đã giỏi như vậy, một học sinh mới 12 tuổi lại giành quán quân, không phải còn trâu bò hơn sao?
Hàng loạt lời khen nổi lên, “Đây là thiên tài à”, sau đó lại nói tôi 12 tuổi còn làm bài thi chưa xong/ đánh nhau với bạn cùng bàn/ trêu thầy cô còn bị gọi phụ huynh, thậm chí còn bắt đầu nổi lên hashtag #tôi lúc 12 tuổi.
Viên Triết theo dõi rất sát các bình luận trên mạng, khi thấy câu chuyện của mình được mọi người đón nhận và lan truyền rộng rãi, trong lòng liền mừng thầm. Gã hưởng thụ cảm giác người khác ghen tị và ngưỡng mộ mình, đồng thời nội tâm cũng được thỏa mãn cực kỳ.
Nhưng gã không ngờ được, không ai nghi ngờ việc một đứa trẻ 12 tuổi lại có thể đạt được giải nhất trong cuộc thi, ngược lại còn khen ngợi, nói so với gã còn giỏi hơn, khiến gã tức đến mức hai mắt đỏ ngầu.
Đám người này không thấy được chuyện không hợp lý à?
Xem ra gã phải làm rõ mọi chuyện hơn – nghĩ như vậy, Viên Triết lại liên hệ với một tài khoản truyền thông khác.