107. Chương 107: Phép màu thật sự?

Tối Cường Hệ Thống

Chương 107: Phép màu thật sự?

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Lâm Phàm quay trở lại Vô Danh phong thì thấy có gì đó khác lạ.
Trước đây, mỗi lần về đến nơi, Trương Nhị Cẩu luôn là người đầu tiên chạy đến chào đón. Nhưng hôm nay, đứng ngay cửa, Lâm Phàm ho khan mấy tiếng mà vẫn không thấy bóng dáng của hắn.
Có vấn đề, nhất định có vấn đề.
Lâm Phàm càng nghĩ càng thấy không yên tâm, bèn đi thẳng đến căn nhà gỗ của Trương Nhị Cẩu. Hắn muốn xem thử hắn gặp chuyện gì.
Hay là bọn họ đã uống phải đan dược do mình đưa, không thể giải phóng được năng lượng nên xuống núi tìm muội tử?
Không phải. Nếu xuống núi, với thân pháp của Trương Nhị Cẩu, chắc chắn không có muội tử nào tự nguyện. Chẳng lẽ là hắn định dùng sức ép buộc?
Nhưng cũng không đúng. Trương Nhị Cẩu có võ công thấp như vậy, đệ tử ngoại môn chỉ cần tát một cái đã chết không còn gì, chẳng lẽ là Phong Bất Giác đã giúp hắn?
Lâm Phàm càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này cao.
Đến nhà gỗ của Trương Nhị Cẩu, Lâm Phàm không thèm gõ cửa mà đẩy thẳng cửa vào.
Bước vào phòng, đôi mắt Lâm Phàm trợn tròn, há hốc mồm trước khung cảnh trước mặt.
Lúc này, Trương Nhị Cẩu như thể mất hết sinh lực, vô cùng yếu đuối nằm trên mặt đất, thở hổn hển. Đập vào mắt Lâm Phàm là một cái hố sâu trên mặt đất, mặc dù không lớn nhưng chắc chắn rất sâu, sâu đến không thấy đáy.
- Nhị Cẩu, ngươi đào cái này à?
Lâm Phàm hỏi.
- Tông… tông chủ, đan dược này có độc…
Trương Nhị Cẩu nói yếu ớt, giọng nghẹn ngào khi nhớ lại chuyện đã xảy ra.
Chính hắn lại đi ‘trao gửi đời trai’ cho mặt đất.
Ô ô…
Trương Nhị Cẩu cũng không biết phải nói gì. Dù đã lăn lộn nhiều năm với thân phận tạp dịch, nhưng hắn vẫn là kẻ giữ mình như ngọc.
Thế nhưng hôm nay lại gây ra chuyện như vậy.
Lúc đó, Trương Nhị Cẩu quay trở lại phòng, nhanh chóng nuốt viên đan dược, ngồi xuống đất để yên lặng tu luyện công pháp của sư đệ.
Không lâu sau, hắn phát hiện tình hình bất thường. Bởi vì trong cơ thể như bị một ngọn lửa vô danh thiêu đốt, còn chỗ ngồi quần biến thành một ngọn núi.
Lúc đầu, Trương Nhị Cẩu tưởng rằng đây là tác dụng phụ của đan dược.
Nhưng về sau, hắn càng nhận ra sự bất thường. Chỗ ngồi quần ngày càng khó chịu.
Cuối cùng… không có kết thúc.
Trương Nhị Cẩu tức giận, trực tiếp chọc thủng mặt đất. May là đất ở đây mềm, không thì đã xảy ra tai nạn chết người.
- Nghỉ ngơi đi.
Lâm Phàm không biết nên nói gì, lặng lẽ rút ra ngoài.
Lúc này, Lâm Phàm lau mồ hôi trên trán. Hắn không ngờ dược lực lại mạnh đến như vậy, mạnh đến mức khiến Lâm Phàm cảm thấy sợ hãi.
Sau đó, Lâm Phàm chợt nhớ đến Diệp Thiếu Thiên. Sư đệ đã uống đan dược, liệu có gặp nguy hiểm không nhỉ?
Trương Nhị Cẩu đào thủng đất, nếu là thân thể người, chắc chắn đã không còn…
Chỉ là bây giờ đến cũng không kịp nữa rồi.
Có lẽ sư đệ và bạn lữ đã lên đến đỉnh Vu Sơn, hoặc đã cùng nhau đến thiên đường.
Thôi, quên đi, chắc không có chuyện gì đâu.
Sau đó, Lâm Phàm bước vào căn nhà gỗ của Phong Bất Giác, nhìn thoáng qua, hắn cũng xác nhận được rằng Phong Bất Giác cũng giống Trương Nhị Cẩu, đều là những kẻ kỳ lạ đào thủng đất.
Mặc kệ, trở về luyện đan uống thuốc.
Lâm Phàm luôn không thích tu luyện, cứ im lặng ngồi một chỗ thật buồn chết, luyện uống thuốc vẫn tốt hơn.
Lúc bấy giờ, hắn vẫn còn ba loại dược thảo cướp từ dược viên của Đan Đỉnh phong, luyện một ít đan dược tốt để tu luyện.
Dù những đan dược này không tăng nhiều kinh nghiệm, nhưng tích tiểu thành đại mà.
Ba ngày tiếp theo.
Lâm Phàm vẫn ngồi lì trong nhà gỗ tự luyện đan, tự uống.
Kinh nghiệm từ đan dược không ngừng thẩm thấu vào cơ thể, khiến cho kinh nghiệm cần thiết để thăng cấp tăng lên.
Hiện tại, hắn vẫn dừng ở giai đoạn Tiên Thiên sơ cấp, nhưng dựa trên thực lực thật sự, Lâm Phàm xem như đã bước vào cảnh giới nửa bước Nhập Thần.
Tại sao hệ thống vẫn nhắc nhở Tiên Thiên sơ cấp nhỉ? Chẳng lẽ là đang tích tụ tinh hoa?
Vậy sau này tu luyện, võ công của hắn sẽ vượt xa người cùng giai đoạn?
Trong suốt ba ngày, Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác đều không đến nhà của Lâm Phàm. Hắn tưởng rằng họ giận mình, nhưng cuối cùng mới phát hiện hai người đều ở trong phòng riêng tu luyện, giống như toàn bộ tinh lực đã bị viên Đại Phàm Ca tiêu hao hết.
Với phát hiện nhỏ này, Lâm Phàm cũng có không ít ý tưởng thú vị trong đầu.
Đại Phàm Ca là một loại đan dược thần kỳ, tuy đã luyện thành, nhưng biển học vô bờ, không thể tự mãn. Đại Phàm Ca vẫn còn rất nhiều không gian để cải tiến.
Hôm sau.
Lâm Phàm ngừng luyện đan. Trong mấy ngày qua, dược liệu đã dùng hết, Đại Phàm Ca cũng luyện được một trăm viên, số dược liệu còn lại đều bị hắn dùng để luyện chế đủ loại đan dược kỳ quái rồi chuyển hóa hết thành kinh nghiệm.
Lúc này, khi Lâm Phàm bước ra khỏi nhà, đã thấy Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác đứng ở cửa.
Lâm Phàm cười cười, xem ra tinh thần của hai người này rất tốt.
- Viên đan dược kia thế nào?
Lâm Phàm hỏi. Có lẽ viên đan dược này sẽ trở thành nỗi sợ suốt đời của hai người.
Dù sao thì hắn cũng cho rằng đan dược này có độc. Với người không bị bệnh tật, đây quả thực là thuốc độc. Thế nhưng ai ngờ Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác lại liếc nhau rồi cùng nói đó là thần đan.
- Tông chủ, đan dược này thật sự rất thần kỳ. Tông chủ không hổ là người mà Nhị Cẩu sùng bái nhất trên đời, thuật luyện đan đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa.
Trương Nhị Cẩu vỗ mông ngựa nói.
Lâm Phàm thấy hắn lại nịnh nọt, lắc đầu thở dài:
- Nhị Cẩu à, chuyện này đừng miễn cưỡng, đan dược này không thích hợp với các ngươi.
- Không, tông chủ, lời sư huynh nói cũng chính là lời đệ tử. Sau khi đệ tử nuốt viên thần đan này xuống, dù quá trình có chút đau đớn, nhưng hiện giờ lại có một cảm giác không thể diễn tả, giống như là…
Phong Bất Giác tìm mãi không ra từ thích hợp để diễn tả, nhưng trong lòng hắn nghĩ thật sự là quá sung sướng, giống như tất cả phiền não đều biến mất trong nháy mắt, người nhẹ bẫng muốn bay lên không trung.
Mà loại cảm giác này chỉ tồn tại trong một ngày, sau đó lại trở về trạng thái ban đầu.
- Cảm giác gì?
Lâm Phàm sửng sốt, không dám tin. Đan dược chỉ dùng ba loại dược thảo bình thường luyện chế ra, sao có thể kỳ lạ như vậy được?
- Tông chủ, loại cảm giác này đệ tử không diễn tả nổi, có lẽ chỉ tự trải nghiệm mới hiểu được thôi.
Phong Bất Giác nói.
Lâm Phàm nhìn hai người, hơi híp mắt lại. Hai người này không phải là muốn báo thù nên lừa tông chủ tự uống thuốc chứ? Nhưng ánh mắt của họ lại không giống là giả.
- Các ngươi giờ lại muốn đan dược sao?
Lâm Phàm thử hỏi.
- Vâng, tông chủ, nếu có thể, xin tông chủ lại ban cho hai sư huynh đệ mỗi người một viên.
Trương Nhị Cẩu vội vàng nói.
Hai người này không phải là uống thuốc nghiện đấy chứ?
Thôi, quên đi, muốn thì cho mỗi người một viên.
Hai người nhận được đan dược, cúi mình bái tạ Lâm Phàm, sau đó nhảy chân sáo chạy về phòng mình.
Lâm Phàm nhìn hai người về ‘ổ’ với vẻ mặt ngây ra, không biết liệu phép màu này có thật hay không.
Lâm Phàm luôn dùng đan dược biến thành kinh nghiệm, chưa bao giờ trải nghiệm qua tác dụng của chúng, giờ nghe hai người nói thì cũng có chút động lòng.
Loại cảm giác này rốt cuộc là gì đây?
Chẳng lẽ thật sự là thần kỳ?
-----oo0oo-----