Tối Cường Hệ Thống
Chương 5: Vươn lên như tên lửa
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Đêm khuya.
Trong một căn phòng đất rộng rãi, giờ phút này đông nghịt người.
Trận chiến hôm nay của Lâm Phàm khiến cả nhóm bao cát không còn lời nào để nói, chỉ biết giơ ngón cái lên tỏ vẻ thán phục.
- Đại ca, chiêu thức hôm qua anh dùng là Hầu Tử Thâu Đào phải không?
Tiểu Lục Tử ở Thánh Ma Tông đã khá lâu, cũng có tìm hiểu tình hình nơi đây.
Hầu Tử Thâu Đào vốn là môn võ gia truyền của hắn, nhưng hắn biết rằng môn võ này so với các môn võ của đám đệ tử sát hạch ngoại môn thì kém xa.
- Ừ.
Lâm Phàm gật gật đầu.
- Thật tốt quá, không ngờ gia truyền võ học lại mạnh đến vậy. Đương nhiên, chỉ có đại ca mới phát huy được hết sức mạnh của nó.
Tiểu Lục Tử hứng khởi nói.
Lâm Phàm có chút xấu hổ, nhưng không nói thêm gì.
- Đại ca, hai ngày nữa sẽ đến kỳ sát hạch ngoại môn, anh định tham gia không?
Tiểu Lục Tử hỏi.
- Tiểu Lục Tử, ngươi không nói bậy sao? Làm sao đại ca lại không tham gia chứ, chẳng lẽ muốn sống cả đời ở đây.
- Cũng đúng.
Tiểu Lục Tử gật gật đầu.
Lâm Phàm bây giờ tuy có hệ thống, nhưng đã đến thế giới này hơn một năm, dù không tiến được bao nhiêu, nhưng cũng biết đây là nơi vô cùng nguy hiểm.
Trong tông môn, một kẻ như hắn dám đương đầu với đệ tử sát hạch ngoại môn cũng là chuyện dễ hiểu, bởi nhân tài luôn là quan trọng nhất đối với bất kỳ tông môn nào.
Người có thực lực có thể thách thức bất kỳ ai, nhưng phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Nếu chỉ vì chút thiên phú mà bị đồng môn giết chết, tông môn cũng không thể tồn tại lâu dài, sớm muộn gì cũng tự diệt.
Lâm Phàm có hai suy nghĩ: thứ nhất, thật sự tăng cường thực lực của mình; thứ hai, để người trên chú ý và đưa mình rời khỏi nơi này.
Nhưng Lâm Phàm lại quên mất một việc: luyện võ trường của đệ tử sát hạch ngoại môn này, dù có ở Thánh Ma Tông, cũng chẳng khác gì nơi chim chóc không thèm để ý, làm gì có cao nhân nào đến đây.
Vì vậy, mọi chuyện đều phải dựa vào chính mình. Có ‘bàn tay vàng’ rồi, không tạo nên sự nghiệp thì thật sự có lỗi với các đồng chí xuyên qua.
Hôm sau.
Lâm Phàm dậy thật sớm, ăn chút đồ lót dạ rồi vội vã chạy đến luyện võ trường.
Hiện giờ hắn cấp 9, Hầu Tử Thâu Đào cũng vừa đạt đến tầng 10. Dù tốc độ tăng kinh nghiệm chậm, nhưng trước kỳ sát hạch ngoại môn, bất kỳ sự tiến bộ nào cũng đều đáng quý.
…
Luyện võ trường, gió thổi ù ù.
Một cơn gió lạnh cuốn theo cát bụi trên mặt đất, vài chiếc lá theo đó lơ lửng, cuối cùng rơi tõm xuống.
Quạnh quẽ, vô cùng quạnh quẽ.
- Chuyện gì đây?
Lâm Phàm nhìn quanh, há hốc miệng, người đâu hết rồi?
Luyện võ trường từng nhộn nhịp như lửa nóng, giờ sao lại vắng tanh không bóng người như thế?
Chuyện này…
Lâm Phàm gãi gãi đầu, có chút bất đắc dĩ nhìn hết thảy. Đám đệ tử sát hạch ngoại môn quả nhiên nhát gan quá mức.
Không phải chỉ bị dồn ép một chút, có cần sợ như vậy không?
Ài, xem ra mấy ngày nay hết cách, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình.
Đánh bại kẻ khác có thể nhận được kinh nghiệm, như vậy nếu giết chết yêu thú cũng tương tự.
Chỉ hận một điều: trong Thánh Ma Tông, với danh nghĩa kẻ bao cát, hắn không có quyền rời khỏi tông.
Nếu không nhất định phải ra khỏi bản đồ, buộc phải hung hăng giết quái để lên cấp.
Vừa lúc này, Lâm Phàm chợt thấy xa xa có hai người tiến lại.
Lâm Phàm vui lòng trong lòng, cuối cùng cũng có người đến. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn biến sắc, bởi vì trên đầu một người trong đó hiển thị cấp bậc: Hậu Thiên cấp tám.
Cái này…
Bên cạnh thanh niên mặc trường bào màu xanh chính là tuyệt thế mỹ nam bị hắn ‘thâu đào’ hôm qua.
Lâm Phàm kinh ngạc, hay là người kia không phục chuyện hôm qua, tìm cao thủ đến báo thù?
Hậu Thiên cấp tám chỉ còn kém hai bước là tới Tiên Thiên, người như vậy không thể nào đến luyện võ trường này nếu không có lý do.
- Đệ nói là hắn?
Nam tử mặc trường bào màu xanh hỏi.
- Vâng, sư huynh, chính là người mà đệ nói.
Tuyệt thế mỹ nam cung kính đứng một bên, không dám có bất kỳ cử chỉ ngang ngược nào.
Thậm chí là đại ‘cừu nhân’ Lâm Phàm đứng trước mặt hắn, hắn cũng không dám lộ ra chút vui sướng khi người gặp họa.
- Không đúng!
Lâm Phàm kết luận.
Người này không phải kẻ bị gã đẹp mã kia tìm đến giúp đỡ, nếu không hắn ta tuyệt đối không có vẻ mặt như vậy. Xem ra chuyện này có bí mật đen tối nào đó.
Nam tử áo xanh đánh giá Lâm Phàm, khẽ gật gật đầu.
Đột nhiên, Lâm Phàm cảm thấy một luồng khí thế mãnh liệt như thủy triều.
"Uỳnh..."
Lâm Phàm hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy lồng ngực như bị một đòn thật mạnh đánh vào, trong cơ thể khí huyết quay cuồng, phun ra một ngụm máu tươi.
Thật mạnh.
Lâm Phàm bị đẩy lùi ra sau hơn mười bước, tay ôm ngực quỳ trên mặt đất, nhìn nam tử trước mặt.
"Đinh, kinh nghiệm +30000"
"Đinh, chúc mừng Thái Cấp Ma Thân thăng cấp."
"Đinh, chúc mừng Thái Cấp Ma Thân thăng cấp."
…
Lâm Phàm kinh ngạc, chỉ cảm thấy khủng bố cực kỳ, chỉ một chiêu, có thể khiến Thái Cấp Ma Thân thăng liền hai cấp.
- Ừm, không tồi, một kích toàn lực của Hậu Thiên cấp hai mà chỉ phun một ngụm máu, xem ra ngươi luyện Thái Cấp Ma Thân đến cảnh giới rất cao. Cùng ta đi thôi.
Nam tử áo xanh gật gật đầu, trong mắt lóe lên hào quang, giống như rất tò mò về kẻ bao cát có thể luyện Thái Cấp Ma Thân đến trình độ này.
- Đợi một chút…
Lâm Phàm hòa hoãn khí huyết trong cơ thể, nhìn nam tử áo xanh.
Đây chính là thực lực, nếu không có thực lực cũng chỉ là con cá nằm trên thớt, mặc người chém giết. Nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, cơ hội tốt lớn như thế, sao có thể buông tha.
Bất kể là ở trên địa cầu hay hiện giờ, Lâm Phàm đều là kẻ điên, không hơn không kém. Đứng trước lợi ích, dù bị nghiền ép thế nào hắn cũng tuyệt đối không dừng tay.
Lúc trước, Thái Cấp Ma Thân tầng 5 nhận một kích toàn lực Hậu Thiên cấp hai mà chỉ phun một ngụm máu, không biết tầng 7 sẽ thế nào.
Lâm Phàm biết, đệ tử tông môn Hậu Thiên cấp tám trước mắt này nhất định có chuyện cần đến mình, tuyệt đối không đi lấy mạng mình.
Đương nhiên, Lâm Phàm cũng sẽ không ngốc mà đi van xin người ta đánh hắn.
- Ngươi không nhịn được việc hôm qua ta nhục nhã ngươi, hôm nay tìm người giúp đỡ cho là ta sẽ sợ sao? Ta cho ngươi biết, Lâm Phàm ta cái gì cũng sợ, chỉ không sợ kẻ khác tìm ta báo thù.
Nói xong, Lâm Phàm liền xông tới.
Nhanh đánh một trận thật mạnh đi.
…
Nam tử áo xanh thấy Lâm Phàm xông lên, khẽ cười:
- Có ý tứ…
"Ầm."
Cũng không thấy nam tử áo xanh có bất kỳ động tác gì, trước mặt hắn phảng phất như có một bức tường, Lâm Phàm vừa xông lên đã ‘ầm’ một tiếng bay ra ngoài.
Lâm Phàm không nhịn được lại phun một ngụm máu.
"Đinh, kinh nghiệm +2000."
Giờ phút này, Lâm Phàm kích động muốn chết. Trước kia đấu võ cùng đám đệ tử sát hạch ngoại môn chỉ tăng có vài điểm, không ngờ tên mới đến này chỉ tay ra đòn lại tăng nhiều kinh nghiệm như thế.
Sảng khoái.
Chẳng qua chừng này còn chưa đủ, lão tử cần càng nhiều kinh nghiệm.
- Hừ, yếu đuối vô lực, đây là người giúp đỡ ngươi tìm đến? Ta thấy cũng không có gì đặc biệt.
Lâm Phàm đứng dậy nói.
- Dừng tay, không được càn rỡ với sư huynh như thế.
Tuyệt thế mỹ nam biến sắc, mắng to.
- Không sao, đúng là có chút ý tứ. Thái Cấp Ma Thân cực hạn ba tầng, coi như tu luyện tới tầng thứ ba, chẳng qua cũng chỉ có thể chống đỡ một kích toàn lực của Hậu Thiên cấp một, thế mà hắn chịu được đến mức này. Tốt lắm, hôm nay để cho ta nhìn cực hạn của ngươi.
Nam tử áo xanh khẽ cười một tiếng.
-----oo0oo-----