67. Chương 67: Ai vào địa ngục nếu không phải ta?

Tối Cường Hệ Thống

Chương 67: Ai vào địa ngục nếu không phải ta?

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Tiêu gia.
- Thiếu gia, thiếu gia đã về, gia chủ đang ở phòng trước chờ thiếu gia.
Quản gia thấy thiếu gia đã trở về, lập tức tiến lên ân chào hỏi.
Dù gần đây có không ít tin đồn không hay về thiếu gia, nhưng vị quản gia đã phục vụ Tiêu gia mấy chục năm này vẫn tin tưởng thiếu gia, xem những tin đồn ấy như chuyện vớ vẩn.
Tiêu Trạch bước về, đầu cúi thấp, thoáng vẻ như đang suy nghĩ mải miết. Nghe quản gia báo tin, anh gật đầu rồi đi thẳng đến phòng trước.
Tiết học hôm nay, Tiêu Trạch vốn thất vọng vì bài giảng chỉ toàn chuyện cũ rích, nghe như chuyện mê hoặc lòng người. Nhưng càng nghe càng thấy nhiều điều thú vị.
Anh vốn đã là Tiên Thiên cấp sáu, học viện Thiên Phủ chẳng còn gì đáng học, mọi con đường đều phải tự mình khai phá. Anh từng nghĩ đến việc gia nhập một tông môn nào đó, nhưng vẫn do dự chưa quyết. Hôm nay đột nhiên chuyển sang lớp chữ Đinh, xem ra là hành động bốc đồng, thậm chí có thể ảnh hưởng tới con đường võ đạo của mình.
Thế nhưng chỉ trong vài canh giờ của tiết học, đầu óc anh bỗng như được khai mở, thậm chí hiểu sâu hơn những gì đã học trước đây.
Thiên tư ngộ tính vốn đã cao của Tiêu Trạch, cộng thêm đoạn chuyện xưa của Lâm Phàm sáng nay càng tăng thêm ngộ tính cho anh không ít.
Ngộ tính tăng cao, tự nhiên có thể lĩnh ngộ những điều chưa hiểu trước kia.
Dù chỉ nghe Lâm Phàm giảng một lần, ngộ tính tăng thêm, vẫn cần thời gian để thẩm thấu.
Phòng trước.
Tộc trưởng Tiêu gia Tiêu Chiến Phong ngồi trong phòng, mặt vô cảm, thoáng vẻ tức giận.
Chén trà trên bàn đã nguội từ lâu.
Mới đây, hắn nghe tin con trai mình lại bái một lão sư lớp chữ Đinh làm sư phụ. Điều này khiến Tiêu Chiến Phong vô cùng tức giận. Đứa con trai thiếu gia của Tiêu gia, thiên tài học viện Thiên Phủ, giờ lại muốn nhảy xuống lớp chữ Đinh, chẳng phải là muốn làm mất mặt cả Tiêu gia hay sao?
- Phụ thân tìm con?
Tiêu Trạch bước vào phòng, thấy sắc mặt cha mình, biết rằng việc bái sư đã bị phát giác.
Chuyện hôm qua chắc chắn đã khiến phụ thân nổi giận không ít. Tiêu Trạch biết nếu không giải thích rõ ràng, chắc chắn không thể giải quyết êm thấm.
- Sáng nay, lão sư của con đến đây, nói con vào lớp chữ Đinh, có thật vậy không?
Tiêu Chiến Phong hỏi, giọng tỉnh bơ, như một con sư tử đang ngủ say, lúc nào cũng có thể bùng nổ.
- Dạ, thật vậy.
Tiêu Trạch gật đầu.
Đúng lúc này, Tiêu Chiến Phong quát lớn, vỗ mạnh lên bàn trà, khiến nước trà bắn tung tóe khắp nơi:
- Ngươi điên rồi phải không? Lớp chữ Giáp không vào mà vào lớp chữ Đinh, ngươi có biết hiện giờ mọi người đang cười chê Tiêu gia không? Thể diện của Tiêu gia bị ngươi phá tan hết rồi, ngươi có biết không?
- Nói, vì sao lại bái sư?
Tiêu Chiến Phong hét lớn. Nếu không nhận được câu trả lời hài lòng, hắn nhất định sẽ đến học viện, tìm cho bằng được lão sư lớp chữ Đinh kia, xem hắn dùng cách gì mà mê hoặc được con trai mình bỏ lớp chữ Giáp sang lớp chữ Đinh.
Tiêu Trạch trầm ngâm một hồi. Vì sao bái sư? Anh cũng từng nghĩ qua, nhưng mỗi lần nghĩ đến, lại nhớ tới cảm giác bị cây thước đánh vào mông.
Cứ như thể vì nghiện cảm giác ấy mà bái sư vậy.
Nhưng Tiêu Trạch không thể nói ra điều đó:
- Phụ thân, lão sư lớp chữ Đinh kia là một vị cao nhân. Hiện giờ học tại lớp chữ Giáp không có lão sư nào có thể dạy cho con thêm điều gì nữa, nhưng vị lão sư lớp chữ Đinh này lại có thể đánh bại con chỉ bằng một chiêu, con nghĩ rằng theo bên cạnh lão sư sẽ học được nhiều thứ hơn.
Lời của Tiêu Trạch không trái lương tâm.
Tiêu Chiến Phong nhìn con trai, thấy không giống như nói dối, dần bình tĩnh lại.
Hắn hiểu rõ năng lực của Tiêu Trạch. Tiên Thiên cấp sáu, công pháp tu luyện cũng là tổ tiên Tiêu gia truyền lại, dù gặp Tiên Thiên cấp bảy cũng có thể liều mạng.
- Thật sự?
Tiêu Chiến Phong hỏi.
- Dạ, phụ thân. Sáng nay cao nhân này có dạy con một buổi, hiện giờ trong đầu con có rất nhiều điều mới lạ, càng có nhiều cách giải thích sâu sắc hơn với công pháp đã tu luyện. Nếu phụ thân không còn chuyện gì, con sẽ về phòng tu luyện một chút.
Tiêu Trạch nói.
Tiêu Chiến Phong thấy Tiêu Trạch không giống như nói dối, cuối cùng cũng vẫy tay cho anh rời đi. Sau đó, hắn chìm vào suy tư. Liệu có thật như vậy không?
Hôm sau.
Lâm Phàm lại kể thêm một tiểu thuyết nữa, thuận tiện tăng thêm tư chất cho các đệ tử, sau đó vội vàng rời khỏi học viện Thiên Phủ.
Đêm qua, Lâm Phàm trằn trọc mãi không ngủ được, suy nghĩ suốt đêm.
Nếu "Tiểu Thiên Vị Đan" có thật thì sao? Liệu có phải là một kẻ bại não lấy "Tiểu Thiên Vị Đan" đổi lấy Huyền Hoàng tệ?
Thế gian rộng lớn, chuyện lạ gì chẳng xảy ra, sao có thể dùng suy nghĩ của mình áp đặt lên người khác?
Đây chắc chắn là sai lầm.
Nếu "Tiểu Thiên Vị Đan" thật sự tồn tại, vậy cướp sạch bốn đại thế gia, sau đó cắn đan, lập tức tăng lên cảnh giới Tiểu Thiên Vị, cuối cùng trở về tông môn phong quang, không phải sẽ được đối đãi như bảo bối?
Dính vào hay không, tất cả đều ở một ý niệm.
Lâm Phàm quyết định làm!
Còn hai ngày nữa mới đến ngày đấu giá, ra tay sớm thì mới có cơm ăn.
Đánh sớm, dù bị phát hiện trong ngày đấu giá, muốn giết cũng đã muộn rồi.
Đồ chơi quý giá như vậy, nhất định không chỉ một người muốn cướp mà là cả một tốp, thần khí gạch hồng lợi hại nhưng không thể đánh nhanh thế được.
Vậy nên nhất định phải thu về tay sớm.
Lâm Phàm bước vào thương hội Thiên Địa, đóng vai một khách hàng lẫn vào đám đông.
Lúc này, thương hội Thiên Địa rất đông người, các loại vật phẩm được trưng bày hết để khách hàng lựa chọn.
Lần đấu giá "Tiểu Thiên Vị Đan" thu hút rất nhiều tông môn đến, trong lúc chờ đợi, đệ tử của các tông môn này cũng đến đây tìm kiếm vật phẩm phù hợp.
Lâm Phàm nheo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm chỗ khả nghi. Nếu "Tiểu Thiên Vị Đan" thật sự tồn tại, vật báu vô giá ấy nhất định được đặt ở một chỗ bí mật.
Thế nhưng rốt cuộc ở đâu đây?
Lâm Phàm chui vào một góc khuất rồi tiến vào trạng thái ẩn thân, bắt đầu lục tìm lung tung.
Tìm mãi, tìm mãi, Lâm Phàm cũng đã sắp nản lòng.
"Tiểu Thiên Vị Đan" rốt cuộc ở đâu chứ?
Đúng lúc này, hai mắt Lâm Phàm sáng lên, bởi vì anh thấy một vị nam tử trung niên khí chất phi thường, đang được một đám người bảo hộ mà tiến vào bên trong.
Lâm Phàm vui mừng trong lòng, người này nhất định thuộc tầng lớp cao, sau đó không nghĩ nhiều mà vội theo sau. Có lẽ dựa vào người này có thể tìm thấy "Tiểu Thiên Vị Đan".
Lát sau, Lâm Phàm nép ở một góc trong một gian mật thất, thở mạnh không dám, bởi vì trước mặt xuất hiện thêm một nhân vật khiến Lâm Phàm lạnh cả người.
Yến hoàng!
Vốn định phang một gạch lên đầu vị cao tầng kia, nhưng không gian đột nhiên dao động, hù cho Lâm Phàm không dám phóng, ngồi xổm ở góc tường.
Đồng thời, Lâm Phàm thầm biết ơn vì vừa rồi không động thủ, bằng không đã gặp bi kịch rồi.
Hai kẻ kia từ từ trao đổi, Lâm Phàm cũng ổn định lại tâm trí. Hắn không ngờ mình lại liên tiếp đụng phải tấm màn đen như thế.
"Tiểu Thiên Vị Đan" này không ngờ là của Yến hoàng.
Khi Yến hoàng bàn bạc xong rời đi, Lâm Phàm thầm thở phào, còn cao tầng kia thì đem "Tiểu Thiên Vị Đan" bỏ vào một cái hốc bí mật. Tất nhiên, nó không gọi là bí mật với Lâm Phàm, bởi vì hắn đã nhìn rõ từ đầu đến cuối.
Cao tầng xong việc, thỏa mãn rời khỏi. Lâm Phàm lập tức mở cái hốc kia ra, một hộp gấm nhỏ xinh xuất hiện trước mắt. Tiếp đó, hắn không nói hai lời, lấy ra đan dược bên trong.
"Đinh, chúc mừng phát hiện đan dược Thiên cấp thượng phẩm Bạo Huyết Đan."
"Bạo Huyết Đan: có thể gia tăng tốc độ của người dùng trong một khoảng thời gian ngắn. Sau khi dược hiệu tan hết, người dùng sẽ nổ tan xác mà chết."
"Đây là một viên đan dược chưa từng xuất hiện ở Huyền Hoàng giới."
"Sau khi sử dụng, exp +2.000.000."
Quả nhiên, căn bản không có khả năng có Tiểu Thiên Vị Đan, tất cả chuyện này đều là lừa đảo.
Nhưng làm sao Lâm Phàm nghĩ không ra Yến hoàng này định làm gì?
Âm mưu, chắc chắn là một âm mưu lớn.
Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện mình mang trọng trách nặng nề, thân là người tràn ngập chính nghĩa và tình yêu, nhìn thấy tấm màn đen này sao có thể bỏ đi.
Tựa như có giọng nói vang lên trong đầu Lâm Phàm:
- Cứu vớt mọi người.
Đây là một nhiệm vụ thần thánh và gian khổ, nhưng Lâm Phàm không sợ, dù không được thế nhân thấu hiểu thì hắn cũng phải ngăn cản lần giao dịch này, tuyệt không thể để cho mọi người rơi vào bẫy của Yến hoàng.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, quăng đan dược lên trời rồi há miệng nuốt vào, sau đó cởi quần ra, ‘bĩnh’ một bãi to tướng thế vào trong hộp chứa đan, xoa xoa mông, kéo quần lên, rồi lại để cẩn thận về chỗ cũ.
Con đường cứu vớt chúng sinh vừa bắt đầu đã thật là ‘gian khổ và mất sức’, nhưng Lâm Phàm không sợ.
Ai bảo ta là một người trái tim có tràn ngập chính nghĩa và nhân ái chứ.
Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục!
-----oo0oo-----