Tối Cường Hệ Thống
Chương 68: Cứu vớt tiểu đệ
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Lâm Phàm vô cùng thất vọng trước chiêu trò lừa đảo của thương hội Thiên Địa. Rõ ràng họ lừa gạt thiên hạ, nhưng may mắn là vẫn cấp cho hắn hai trăm vạn kinh nghiệm.
Lâm Phàm không hài lòng với thực lực của mình, chỉ ở cấp Tiên Thiên cấp sáu. Hắn tin rằng, với trái tim tràn ngập tình yêu và lòng chính nghĩa, con đường phía trước nhất định sóng gió không ngừng.
Chỉ khi đạt đến cảnh giới Đại Thiên Vị, hắn mới dám tự xưng là sứ giả của tình yêu và chính nghĩa.
Lâm Phàm cho rằng viên Bạo Huyết Đan ấy nhất định có độc. Vừa đưa vào bụng, cơn đau quặn thắt xé ruột khiến hắn không thể chịu nổi.
May mắn là hắn có cách để giải quyết chuyện này.
....
Trở về học viện Thiên Phủ, Lâm Phàm giao cho mười lăm đệ tử của mình nhiệm vụ thu thập tin tức. Họ phải tìm hiểu nơi ở của các đệ tử tông môn hoặc những địa điểm mà bọn họ thường lui tới.
Lâm Phàm quyết định cứu vớt bọn họ. Dù chuyện này không liên quan gì đến hắn, nhưng trời cao có đức hiếu sinh, nếu hắn không cứu thì còn ai làm đây?
Đám học sinh dù học hành kém cỏi nhưng lại nhanh nhẹn và chăm chỉ. Chẳng mấy chốc, họ đã trở về báo cáo tình hình.
- Lão sư, đêm nay thập tam hoàng tử mời toàn bộ đệ tử tông môn tới dự tiệc tại Phất Nguyệt Lâu.
Lâm Phàm nghe xong, sửng sốt. Hắn đến hoàng triều Đại Yến chưa lâu, làm sao biết được danh từ đầy thi vị này nghĩa là gì.
Cuối cùng, Tiêu Trạch phải giải thích cho hắn hiểu.
Phất Nguyệt Lâu, nếu nói theo văn nhã thì đây là nơi văn nhân nhã sĩ làm thơ thưởng nhạc, thưởng thức gió trăng. Nhưng nói thẳng ra, đây chính là một kỹ viện hạng sang.
Lâm Phàm nghe xong, không khỏi kinh ngạc. Hắn không ngờ các đệ tử tông môn lại đến đây. Suy nghĩ kĩ, bọn họ quanh năm tu luyện trong tông, nơi đây lại là nơi có chênh lệch âm dương rất cao, sợ rằng không nhiều người có thể thể hiện hoàn mỹ vẻ nam tính, phóng thích hàng ngàn hàng vạn con cháu.
Còn những nam đệ tử, vì tướng mạo hay tu vi mà không thể kết giao với nửa kia, chỉ có thể làm bạn cùng bàn tay phải, kết đạo lữ song tu với Ngũ muội.
Lần này được mời đến đây, hơn nữa lại có chủ nhân mời khách, đối với đám đệ tử tông môn, đây chính là cơ hội phóng thích bản thân.
Lần này có viên lửa nóng "Tiểu Thiên Vị Đan", đương nhiên tông môn sẽ không phái đệ tử tầm thường đến. Chỉ không biết bọn "cao nhân" này có bị chìm đắm trong âm dương hòa nhịp tại Phất Nguyệt Lâu hay không.
Buổi tối.
Chợ đêm trong hoàng triều Đại Yến đã sẵn sàng từ lâu, người qua kẻ lại tấp nập. Có lẽ chỉ khi hoàng hôn buông xuống, tòa hoàng thành cổ kính mới bừng lên hết vẻ huy hoàng của mình.
Vạn ngọn đèn đuốc sáng trưng, như thể ánh sáng được tô điểm thêm cho hoàng triều, tạo nên khung cảnh rực rỡ dưới bầu trời sao.
Lâm Phàm là người kỹ tính. Dù đêm nay sẽ cứu vớt đám đệ tử tông môn, nhưng trang phục và đạo cụ xuất môn vẫn không thể tùy tiện.
Hắn tranh thủ lúc rảnh rỗi mua cho mình một bộ y phục, mặc lên người trở thành một thư sinh đài các.
Đến cửa Phất Nguyệt Lâu, nhìn kiến trúc trước mặt, Lâm Phàm mỉm cười hài lòng. Quả thật không tệ, tường xanh ngói đỏ, xa hoa vô cùng.
Không hổ danh là "động gà móng đỏ" trong hoàng thành. Chỉ riêng ngoại cảnh đã khiến nhiều người muốn lùi bước, bởi nơi xa hoa như thế khiến người ta cảm nhận được sự tốn kém ngay từ lần đầu tiên.
Lâm Phàm khẽ cười, ngẩng cao đầu, bước vào với khí thế bất phàm. Hôm nay, có người mời hắn đến, chẳng phải là chuyện hay sao?
Thế nhưng vừa định bước qua cửa, hắn bị hai người chặn lại.
- Xin đưa ra thiệp mời nhập tiệc.
- Thiệp mời nhập tiệc?
Lâm Phàm sửng sốt. Vào động gà móng đỏ còn phải thiệp mời?
- Đêm nay chiêu đãi tông môn thiên hạ, người không phận sự không được phép vào. Nếu không có thiệp mời, xin hãy rời đi.
- Ta…
Lâm Phàm định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, sau đó cười cười:
- Ta quên thiệp mời ở nhà, giờ về lấy vậy.
Lâm Phàm quay trở lại theo đường cũ, gãi gãi cằm, chưa biết phải làm sao với chuyện thiệp mời. Hắn cũng nghĩ đến việc ẩn thân vào, nhưng sợ tu vi còn quá thấp, chưa đạt cảnh giới bước đi không tiếng động. Nếu bị cao thủ phát hiện, chỉ càng thêm bi kịch.
Bỗng nhiên, Lâm Phàm sáng mắt lên. Phía trước có một tiểu đệ của tông môn đang đứng xem đồ ở một quầy hàng, trong tay hắn chính là thiệp mời nhập tiệc.
Quan sát kỹ hơn, tiểu đệ này còn rất nhỏ, chắc chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi. Làm sao một đứa trẻ như vậy lại có thể đến đây? Không khí ô nhiễm nơi này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến thể xác và tinh thần của hắn. Một người tràn ngập tinh thần trọng nghĩa như chính mình, sao lại có thể để chuyện như vậy xảy ra trước mắt?
Cứu vớt! Dù thế nào, hắn cũng phải cứu đứa trẻ này.
Lâm Phàm giả vờ vô tình gặp phải, tiến đến chào hỏi:
- Tiểu huynh đệ, lát nữa muốn đi Phất Nguyệt Lâu sao?
- Đúng thế, ngươi là?
Tiểu đệ tử tông môn nghi hoặc nhìn Lâm Phàm, không biết người này là ai.
- Còn chưa thỉnh giáo tông môn.
Lâm Phàm tươi cười hỏi.
- Hỗn Nguyên Tông, Hoàng Tiểu Thuần.
Hoàng Tiểu Thuần không đề phòng Lâm Phàm. Dù đây là hoàng thành, hơn nữa hắn cũng không cảm nhận được chân nguyên trên người đối phương, chắc chắn là người bình thường.
- Xin chào Hoàng huynh, ta vừa mới thấy ở đằng trước có một tảng đá phát ra ánh sáng, lại bao phủ trong hồng quang. Ta thấy Hoàng huynh hẳn là người tông môn, kiến thức rộng rãi nên muốn mời Hoàng huynh đi hỗ trợ.
Lâm Phàm bịa ra một câu chuyện khó tin, nhưng Hoàng Tiểu Thuần lại thật sự tin tưởng.
Hoàng Tiểu Thuần lập tức biến sắc, khẽ kéo Lâm Phàm:
- Này, huynh đài, chúng ta không cần lớn tiếng tuyên dương, ta cùng ngươi đi xem thử.
Hoàng Tiểu Thuần lúc này rất vui vẻ. Tông chủ nói mình phúc duyên thâm hậu, lần này tới hoàng triều Đại Yến là để trải nghiệm, ai ngờ vừa đặt chân tới đã gặp chuyện tốt như thế.
Sau đó, Hoàng Tiểu Thuần đi theo Lâm Phàm vào một ngõ tối.
Qua chín khúc cua, mười tám lần đổi hướng, Lâm Phàm cũng không biết mình đã dẫn Hoàng Tiểu Thuần đến tận đâu. Thấy xung quanh không một bóng người, hắn mới ngừng lại.
Nhìn Hoàng Tiểu Thuần, Lâm Phàm nhất thời sinh cảm giác áy náy. Đây vẫn là một đứa trẻ mà.
Thế nhưng nghĩ lại, một đứa trẻ làm sao có thể đến chỗ này? Đấy không phải làm ô nhiễm tâm hồn hắn sao?
Nghĩ thông suốt, Lâm Phàm không do dự nữa. Đây chính là làm việc tốt, là cứu người!
- Này, huynh đài, bảo bối ngươi nói đâu?
Hoàng Tiểu Thuần nhìn quanh, nhưng không thấy bảo bối gì.
- Ở chỗ này này.
- Đâu?
Hoàng Tiểu Thuần vừa quay đầu, chỉ thấy một vật gì đó màu hồng ập thẳng tới trán mình.
Bốp…
Một gạch vào đầu, lập tức mê muội.
Lâm Phàm nhặt lấy thiệp mời của Hoàng Tiểu Thuần, sau đó dùng "Triêm Hoa Phủ Cúc Chỉ" khiến Hoàng Tiểu Thuần toàn thân vô lực, rồi mới dừng tay.
Sau đó, muốn bớt phiền toái, hắn trực tiếp tìm một sợi dây thừng trói Hoàng Tiểu Thuần lại, kéo về một cái nhà xí cách đó không xa.
Ngoài cửa nhà xí có một tấm ván gỗ, Lâm Phàm đem lật nó lại, ý bảo bên trong có người.
Làm xong tất cả chuyện này, Lâm Phàm phủi phủi tay, đi về hướng Phất Nguyệt Lâu.
-----oo0oo-----